Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 3082: Quỷ Bám Vào Người (1)



.bebi{display:-webkit-box;display:-moz-box;display:-ms-flexbox;display:-webkit-flex;display:flex;flex-direction:column}.ct0{-webkit-box-ordinal-group:2;-moz-box-ordinal-group:2;-ms-flex-order:2;-webkit-order:2;order:2}.ct1{-webkit-box-ordinal-group:4;-moz-box-ordinal-group:4;-ms-flex-order:4;-webkit-order:4;order:4}.ct2{-webkit-box-ordinal-group:1;-moz-box-ordinal-group:1;-ms-flex-order:1;-webkit-order:1;order:1}.ct3{-webkit-box-ordinal-group:3;-moz-box-ordinal-group:3;-ms-flex-order:3;-webkit-order:3;order:3}.ct4{-webkit-box-ordinal-group:0;-moz-box-ordinal-group:0;-ms-flex-order:0;-webkit-order:0;order:0}.ct5{-webkit-box-ordinal-group:5;-moz-box-ordinal-group:5;-ms-flex-order:5;-webkit-order:5;order:5}Gần đây hắn mê nhất ℓà Sơn Hải Kinh, nơi Lưu ℓão đầu có nguyên một bộ, nhưng mà không giống với những gì có thể xem onℓine, bộ sách trên nói về tranh vẽ các ℓoại động vật thần kỳ, đều ℓà vẽ bằng bút ℓông, bởi vì niên đại quá xa, không ít trang có chút mơ hồ, nhưng mà nhìn qua vẫn có ý cảnh.

Bất tri bất giác, Diệp Tiểu Mộc ℓiền quên hết phiền não quên, thời điểm trời sắp tối, Lưu ℓão đầu ℓàm việc trên đồng cũng đã trở về.

“Tiểu tử sao có một khoảng thời gian không thấy cậu tới.” Lưu ℓão đầu thấy hắn cũng không cảm thấy kỳ quái, thuận miệng nói.

Lưu ℓão đầu khinh bỉ nhìn hắn một cái, “Cậu ℓuôn nói ta kể chuyện bịa, ngày nào đó ta thực sự tróc được một con quỷ tới cho cậu xem.”

“Cũng có đó, sư tổ ta là tông sư một trong lục đại môn phái, còn năm người kia, so với y trình độ cũng không sai biệt lắm, nhưng muốn nói lợi hại, năm đó pháp thuật giới có một tổ chức, gọi là “Tróc Quỷ Liên Minh”, bên trong quỷ yêu thi linh đều có, nhân loại cũng không có ít, mỗi người thấp nhất đều là bài vị Địa tiên, trong đó có hai người mạnh nhất, đó là Mao Sơn song thần.”

“Cái gì song thần?”

“Nhân gian đạo thần a, cả sư huynh đệ hai người, nhưng mà Đạo Phong lúc đó chứng đạo hỗn nguyên rồi cũng không nhắc nữa, Diệp Thiếu Dương, được xưng nhân gian vô địch, đạo môn kỳ tài thiên niên không gặp, cảnh giới không biết cao bao nhiêu... Ai nha, Diệp Thiếu Dương cũng thật sự rất đáng gờm đó, tuổi còn trẻ, giết bao nhiêu lệ quỷ đại yêu, đến thiên kiếp cũng chống chọi lại nổi, nhân gian pháp sư, hơn một ngàn năm trước chưa từng được rực rỡ như vậy, thật sự là thiếu niên anh hùng, đáng tiếc a, rốt cục vẫn phải cùng Vô Cực Quỷ Vương đồng quy vu tận...”

“Đã chết rồi?”“Ông đừng thở dài nữa, nói như đúng rồi vậy.”

Lưu lão đầu vỗ bàn nói: “Không lẽ nghĩ ta chỉ bịa chuyện thôi sao!”

Diệp Tiểu Mộc âm thầm thè lưỡi, không cãi cọ với ông, tránh chọc ông tức giận, tương lai sẽ không có chuyện mà nghe.

Lưu lão đầu đang cảm hoài nửa ngày, nói rằng: “Được rồi, nói mới nhớ, Diệp Thiếu Dương thiên sư, cũng cùng họ với cậu đó!”Lưu lão đầu ha ha cười nói: “Chút bản lãnh này của ta, trong mắt những người bình thường như cậu coi như còn đáng nói, nếu so với những pháp sư lợi hại kia, có đáng là gì, sư phụ ta Long Hoa đạo trưởng, chính là bài vị chân nhân, sư tổ ta Vương Đạo Kiền, lại càng khó có được, chuẩn Địa tiên bài vị, cậu biết lợi hại bao nhiêu không?”

“Không biết.”

“Nói cậu cũng không biết! Là thế này, giới pháp thuật nhân gian có thể đạt bài vị thiên sư lác đác không có mấy người, có thể đạt được địa tiên, vậy thì càng hiếm thấy, đương đại cũng không vượt quá năm người.”

Diệp Tiểu Mộc tuy cho là ông bịa vớ vẫn, nhưng nghe cũng thật thú vị, thuận miệng hỏi: “Vậy còn có người lợi hại hơn sư tổ ông sao?”“Đúng vậy.” Lưu lão đầu thở dài, “Ta nghe một tiền bối nói, kể về bọn họ lúc đó quyết chiến ở Thanh minh giới, Diệp Thiếu Dương và Đạo Phong cùng nhau kéo Vô Cực Quỷ Vương vào trong hư không...”

Tiếp theo kể về những sự tích mình từng nghe được.

Diệp Tiểu Mộc nghe như đang nghe thiên thư, cuối cùng hỏi: “Nếu nói như vậy, bọn họ cũng không chết a, chỉ là mất tích.”

“Mười lăm năm a, nếu như còn sống, lẽ ra phải trở về rồi.” Nói xong lại thở dài, cảm thán thực lực của chính mình thấp, trận chiến năm đó bản thân không có tư cách tham dự.Diệp Tiểu Mộc cười nói: “Sắp rồi đó, đừng nói trên đời không có quỷ, nếu như có thật, ông chân già tay yếu, phỏng chừng hai phút thôi đã làm ông chết toi.”

“Hắc, ngươi biết cái gì, tróc quỷ là dựa vào pháp thuật, chứ không phải thể lực!” Ông lấy ra một tờ linh phù, trong miệng niệm gì đó, cổ tay vừa lộn, bùa bốc cháy lên.

Chiêu thức ấy Diệp Tiểu Mộc cũng đã gặp rất nhiều lần, hắn tin tưởng vững chắc đây là ảo thuật ma thuật, có lẽ trên bùa có bôi bạch lân và vật chất dẫn nhiệt các thứ, không cho là đúng.

Diệp Tiểu Mộc nói: “Nếu ông thật sự có bản lĩnh tróc quỷ, núi Thanh Thành còn không cung phụng ông, mắc chi phải ở gian nhà rách này?”Diệp Tiểu Mộc cười nói: “Cái tên này cũng không tệ, Diệp Thiếu Dương... Tương lai nếu tôi có con trai, sẽ dùng tên này.”

Vừa mới dứt lời, đột nhiên răng rắc một tiếng, một đạo sấm sét vang lên, trong phòng TV phịch một tiếng bị phá hủy.

À há, thiếu chút nữa bị sét đánh?

Nghe Lưu lão đầu kể chuyện xong, Diệp Tiểu Mộc nhìn lên thấy cũng không còn sớm, đứng dậy cáo từ đi ra ngoài.

Cái gì Diệp Thiếu Dương, vừa ℓà quỷ vừa ℓà thần.

Đi trên đường Diệp Tiểu Mộc ℓắc đầu, nhưng mà, nếu như những thứ này đều ℓà sự thật, vậy cũng rất thú vị đó nha. Hắn bắt đầu huyễn tưởng mình ℓà một người của hội pháp thuật, nếu như tróc quỷ hàng yêu đả cương thi giống như trong phim ảnh hay diễn, thật sự đúng ℓà đỉnh của đỉnh a.

Xem ra chính mình cũng trúng độc chút chút rồi, sau này những chuyện như vậy nghe ít thôi. Diệp Tiểu Mộc cười một cái tự giễu.



Bạn cần đăng nhập để bình luận