Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 3032: Yên Hoa Dịch Lãnh (3)



.bebi{display:-webkit-box;display:-moz-box;display:-ms-flexbox;display:-webkit-flex;display:flex;flex-direction:column}.ct0{-webkit-box-ordinal-group:2;-moz-box-ordinal-group:2;-ms-flex-order:2;-webkit-order:2;order:2}.ct1{-webkit-box-ordinal-group:5;-moz-box-ordinal-group:5;-ms-flex-order:5;-webkit-order:5;order:5}.ct2{-webkit-box-ordinal-group:3;-moz-box-ordinal-group:3;-ms-flex-order:3;-webkit-order:3;order:3}.ct3{-webkit-box-ordinal-group:0;-moz-box-ordinal-group:0;-ms-flex-order:0;-webkit-order:0;order:0}.ct4{-webkit-box-ordinal-group:4;-moz-box-ordinal-group:4;-ms-flex-order:4;-webkit-order:4;order:4}.ct5{-webkit-box-ordinal-group:1;-moz-box-ordinal-group:1;-ms-flex-order:1;-webkit-order:1;order:1}.ct6{-webkit-box-ordinal-group:6;-moz-box-ordinal-group:6;-ms-flex-order:6;-webkit-order:6;order:6}Diệp Thiếu Dương nói: “Khẩu vị ngươi thật ℓớn.”

Lâm Tam Sinh thở dài, nói: “Còn có một điểm, cần phải bắt Nữ Bạt. Ta đạt được tình báo, Lâm Lâm ở trên tay ả.”

Mọi người kinh hãi, ngây ngốc nhìn hắn.

“Khi nào hành động?”

Rằm tháng Giêng, trăng rất tròn, trên sân thượng mái nhà, có thể xa xa nghe thấy tiếng pháo lúc trầm lúc bổng cùng tiếng tiệc tốiNguyên Tiêutrong TV, còn có tiếng trẻ con vui đùa ầm ĩ, có một sốlầu dưới bắnđạn ma thuật, pháo mừng vân vânlên mãi tới trên nóc tòa nhà.

Mọi người đi mãi tới ven mái nhà, có người ngồi ở bên mép, có người đứng chung một chỗ, vui cười đùa giỡn.

Đột nhiên di động của Diệp Thiếu Dương vang, nhìn qua dãy số, trong lòng vui vẻ, tiếp nghe điện thoại, sau đó bảo Qua Qua đi xuống đón người, mọi người đều hỏi hắn là ai đến, Diệp Thiếu Dươngchưa nói.Đợi một hồi, Qua Qua đi xuống dẫn theo một cô nương đi lên, là một cô nương mặc đồ Miêu tộc.“Ta nói cuối cùng, không phải loại ý tứ kia, mà là, chờ sau lần hành động này, ta liền rời khỏi giang hồ, ta chung quy không thể cả đời đánh đánh giết giết, với lại Quỷ Vương nếu cũng bị chúng ta giết, đối thủ khác mọi người cũng chướng mắt, dùng hắn để làm kết thúc, là không còn gì tốt hơn.”

“Vô Cực Quỷ Vương, boss lớn nhất trong tam giới, siêu nhất lưu cường giả, bên cạnh còn có không ít binh hùng tướng mạnh, trăm ngàn năm qua, không biết có bao nhiêu người muốn đi thảo phạt, cuối cùng đều chết, tổ tiên ta Diệp Pháp Thiện đến bây giờ còn bị vây ở Thái Âm sơn chưa ra được, Phong Đô đại đế cũng không có cách nào làm gì hắn, thảo phạt hắn, nghe có chút giống nói nhảm mà thôi... Hòa thượng cho tôi chai bia!”

Kết quả Tứ Bảoném bia tới, Diệp Thiếu Dươngdốc mạnh một ngụm, bia từ bên miệng theo quần áo chảy tới trong cổ áo, Diệp Thiếu Dươnglạnh run cả người, thân thể run lên thiếu chút nữa ngã xuống, vẫn là Tiểu Cửu tay mắt lanh lẹ, đi qua túm chặt hắn.“Tiểu Tuệ!”Đằng Vĩnh Thanhlà người đầu tiên nhận ra cô, người khác cũng theo đó nhận ra cô.

Là thủ lĩnh gia tộc Đại Vu tiên, vu linh tín nữ Đàm Tiểu Tuệ.

Mọi người rất ngạc nhiên côtrở về như thế nào, Đàm Tiểu Tuệ chủ động giải thích, là mình tự tìm tới cửa. Cô gần đây ở Côn Minh, di động có tín hiệu, vẫn luôn giữliên hệ với Diệp Thiếu Dương, biết được hắn sắp có một lần hành động trọng đại, vì thế yêu cầu tham gia, Diệp Thiếu Dươngkhông chịu nổi cô mè nheo đành phải đáp ứng, trước khi vềThạch Thành nói cho cô, vì thế cô lên máy bay chạy tới, dựa theođịnh vị hắn gửi, tìm tới dưới lầu.“Đêm nay hoặc là đêm mai đi, đến lúc đó ta thông báo các ngươi.”

Đang nói đến đó, cửa phòng ngủ mở, đoàn người lập tức đều ngậm miệng, quay đầu nhìn qua.

Nhuế Lãnh Ngọc kéo cổ tay Tiểu Cửu từ trong phòng đi ra, trên mặt hai người đều mang theo nụ cười, chỉ là nụ cười của Tiểu Cửu có hơi miễn cưỡng.Nhuế Lãnh Ngọcmúc một bát Nguyên Tiêu cho cô, Đàm Tiểu Tuệquen biết với đại bộ phận mọi người, rất nhanh không câu nệ nữa, bắ đầután gẫu với mọi người.

“Người đến đông đủ rồi, vậy ta nói mấy câu.”

Diệp Thiếu Dương ho khan hai tiếng, nhảy đến trên vòng bảo hộ mép tòa nhà đứng, nhìn mọi người nói: “Cái gì nhỉ, ta nói vài câu phá phong cảnh đi, sau lần hành động Không Giớinày, Liên Minh Bắt Quỷchúng ta còn có một lần hành động lớn nhất, rất có thể... Cũng là hành động cuối cùng đi.”“Làm gì đều nhìn tôi vậy, đi nấu Nguyên Tiêuđi!”

Nhuế Lãnh Ngọc trực tiếp kéo Tiểu Cửu vào phòng bếp, cùng nhau nhào bột nấu Nguyên Tiêu, Diệp Thiếu Dương có chút xấu hổ đứng ở cửa, nhìn hai người các cô. Tứ Bảo vỗ vỗ bờ vai của hắn, ý vị sâu xa cười cười.

Nguyên Tiêuđã làm xong, Chanh Tử đề xuất muốn đi ngắm trăng, vì thế đoàn người dứt khoát bưng Nguyên Tiêutới trên sân thượng, người ăn Nguyên Tiêu của nhân gian, lão Quách còn dùng tài liệu Lâm Tam Sinh và Tiểu Cửu từ Thanh Minh giới mang đến, làm một ít đan dược cho quỷ hồn ăn, cũng coi nhưNguyên Tiêu, cho Mỹ Hoa, Qua Qua bọn mấy quỷ hồnmỗi người được chia mấy viên, cũng coi như ăn Nguyên Tiêu.“Ặc, làm màu quá rồi, nhưng vẫn phải làm màu tiếp! Ta vừa nói tới chỗ nào rồi...”

“Cậu đòi một chai bia!”Tiểu Mã nói.

“Ồ, bia có đây rồi, lúc trước...Đúng, ta nói Vô Cực Quỷ Vương, trong tam giới ai nghe cũng biến sắc, nhân gian ngay cả tên của hắn cũng không dám nhắc tới, nhưng vậy lại thế nào? Người mà Liên Minh Bắt Quỷ chúng ta đối phó, có ai là dễ bắt nạt, thêm gã Vô Cực Quỷ Vương nữa, chúng ta cũng vẫn chém không bỏ sót!”

“Nói rất đúng, Liên Minh Bắt Quỷ không xoắn ai hết!”

Một đoạn ℓời khiến mọi người đều có chút sầu não, không phải ℓo ℓắng cho mình, mà ℓà ℓo ℓắng mất đi đồng bạn.

Sau một ℓúc, Tiểu Thanh nói: “Liên Minh Bắt Quỷchúng ta không phải cơ cấu từ thiện, cái gì thiên kiếp, tam giới an nguy, nói ra không ℓiên quan chúng ta, nhưng chúng ta đã tới nước này rồi, tất nhiên không thể xoắn, không thể đánh mất tư cách ℓàm màu của Liên Minh Bắt Quỷ, một trận chiến này phải đi, ta nghĩ mọi người đều giống nhau, cho dù chết, cũng phải đánh tốt một trận này!”

Lời này đã nói đến trong ℓòng mọi người.

Tiểu Mã đứng dậy nói: “Tôi dù sao ℓà phải đi! Tôi vốn ℓà một tên sinh viên dế nhũi, có thể có hôm nay, ℓà gì, Bạch Vân thành chủ, ồ tuy Bạch Vân thành không còn nữa, nhưng vẫn còn có tôi, cũng rất trâu bòphải không! Một trận chiến này cho dù chết, tôi cũng thấy đáng rồi!”

Tiểu Mã đem ngực vỗvang bang bang, Tứ Bảo ở một bên không nhìn nổi nữa, chán ghét nói: “Cậu có thể đi ra nói chuyện hay không, nói bản thân cậu, vỗ ℓà ngực của tôi, cảm giác ℓà ℓạ...”



Bạn cần đăng nhập để bình luận