Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 3137: Phong Môn Thôn (1)



.bebi{display:-webkit-box;display:-moz-box;display:-ms-flexbox;display:-webkit-flex;display:flex;flex-direction:column}.ct0{-webkit-box-ordinal-group:0;-moz-box-ordinal-group:0;-ms-flex-order:0;-webkit-order:0;order:0}.ct1{-webkit-box-ordinal-group:4;-moz-box-ordinal-group:4;-ms-flex-order:4;-webkit-order:4;order:4}.ct2{-webkit-box-ordinal-group:1;-moz-box-ordinal-group:1;-ms-flex-order:1;-webkit-order:1;order:1}.ct3{-webkit-box-ordinal-group:5;-moz-box-ordinal-group:5;-ms-flex-order:5;-webkit-order:5;order:5}.ct4{-webkit-box-ordinal-group:3;-moz-box-ordinal-group:3;-ms-flex-order:3;-webkit-order:3;order:3}.ct5{-webkit-box-ordinal-group:2;-moz-box-ordinal-group:2;-ms-flex-order:2;-webkit-order:2;order:2}Về tồn tại cùng ℓai ℓịch của quỷ yêu thi ℓinh, Lão Quách cũng giảng giải cho hắn một ℓần toàn diện, ℓượng kiến thức quá ℓớn, Diệp Tiểu Mộc thậm chí phải đem cấp bậc cùng thực ℓực tà vật ghi chép ℓại trong bút ký, ℓưu trữ trở về ôn tập.

“Tiểu Mộc, pháp ℓà bắt quỷ hàng yêu, không nói chơi, nhưng nếu đối thủ của cậu ℓà người thì sao, cậu có biện pháp nào đánh thắng người ta?” Hôm nay, hai người ℓại ℓần nữa bàn về những chuyện có ℓiên quan đến pháp thuật, Lão Quách đột nhiên hỏi.

Diệp Tiểu Mộc suy nghĩ một chút, nói: “Pháp sư không thể ra tay với pháp sư sao?”

Diệp Tiểu Mộc chậm rãi gật đầu, nghe tiếp.

Lão Quách vỗ đùi, đứng dậy nói: “Ta sẽ dạy cậu một bộ thể thuật, học cho giỏi, có thể bảo đảm cậu ít nhất có thể đánh được bảy tám người, lại dạy cậu lăng không bộ, đánh không lại cũng chạy trốn được…”

Lão Quách rất tinh tế, trước tiên cùng hắn giảng giải những câu trong khẩu quyết, sau đó mới diễn luyện cho hắn xem, Diệp Tiểu Mộc dùng thời gian hai ngày học xong tất cả động tác cùng biến hóa, sau đó liền bắt đầu khổ luyện.

Hắn tiến bộ rất nhanh.Tiết tự học buổi tối trước nay không đi, mỗi ngày buổi chiều tan học, Diệp Tiểu Mộc liền đến tiệm Lão Quách hỗ trợ, vừa tu luyện thể thuật dưới sự giám sát của ông, sau đó chính là giảng đạo, sau một đoạn thời gian, thể thuật cũng có chút thành tựu. Tự mình cảm giác đối phó bốn năm người thường hình thể không khác mình mấy hẳn là không thành vấn đề.

Buổi tối hôm nay, sau khi đóng cửa hàng, Lão Quách mang Diệp Tiểu Mộc cùng đi ăn canh thịt dê, Diệp Tiểu Mộc giống như bình thường lui tới hỏi thăm hắn bí mật của Pháp Thuật Giới, Lão Quách đại khái là đã uống hai ly rượu, lời nói cũng nhiều lên, kể tới Tam giới chi chiến phát sinh mười sáu năm trước, kể đến Diệp Thiếu Dương cùng Đạo Phong biến mất ở trong mênh mang thời gian……

“Ha ha, Quách đại gia, câu chuyện cổ tích này thật sự không tồi! Nhưng mà không giống phiên bản mà Lưu lão đầu kể a.”Trong thời gian mỗi ngày rèn luyện thể thuật, Lão Quách còn vì hắn chế tạo riêng không ít phương thức rèn luyện khác, rèn luyện ý chí lực, phản ứng lực các thứ của hắn. Lão Quách về phương diện này có nhiều phương pháp tốt, sau một tháng, năng lực của Diệp Tiểu Mộc trên rất nhiều phương diện đều tăng lên rất nhanh, không riêng gì hắn, Tô Yên cũng thường xuyên đi cùng Diệp Tiểu Mộc, cùng hắn tiếp thu hun đúc, cũng được lợi không ít.

Một tháng lúc sau, hai người cơ hồ đều đối xử với Lão Quách giống như sư phụ vậy.

Cuối tháng Tám, Diệp Tiểu Mộc dọn về nhà ở mấy ngày, thu thập hành lý, đi báo danh đại học.Lão Quách hừ một tiếng, hắn sớm nghe Diệp Tiểu Mộc nói qua người này, cũng xem qua quyển bút ký hắn viết, đánh giá là đối với hắn, người thì rất không tồi, không làm thất vọng hai chữ pháp sư, nhưng mà lý giải đối với pháp thuật …quả thực không đáng nhắc tới.

“Chuyện cổ tích? Cậu cứ coi như là chuyện cổ tích đi.” Lão Quách túm một nắm đậu phộng bỏ trong miệng, khó chịu mà nói.

“Đương nhiên rồi, ông kể chi tiết như vậy, thật giống như ông ở bên cạnh tận mắt nhìn thấy vậy, không phải càng thuyết minh là ông bịa ra sao, hoặc là ông nghe được từ đâu đó.”Cao trung liều mạng ba năm, chính là vì đại học có thể tiêu sái bốn năm, rất nhiều người vào đại học liền thả lỏng bản thân, nam sinh toàn chơi game ghẹo gái, nữ sinh cũng học đòi ăn diện hẹn hò yêu đương.

Diệp Tiểu Mộc ở ký túc xá một thời gian, cùng mấy cái bạn cùng phòng qua lại cũng không tồi, chỉ là không có thời gian theo chân bọn họ cùng đi uống rượu chơi game, hơn nữa không tiện tu hành ở trong ký túc xá, vì thế tìm phụ đạo viên xin học ngoại trú, cũng may trường học về phương diện này quản lý không được nghiêm, vì thế khai giảng không đến một tháng, Diệp Tiểu Mộc liền từ trường học dọn ra, lại về ở trong nhà Tô Yên.

Sau đó biểu hiện của Kê Tử so với Tô Yên còn hưng phấn hơn nhiều, quấn lấy hắn kêu hắn mua mì gói nước ngoài để thử vị mới.Diệp Tiểu Mộc cũng tạm thời đem hết thảy Pháp Thuật Giới đều ném tại sau đầu, tham gia trường học quân huấn, nhận thức đồng học mới.

Hết thảy đều là mới tinh.

Sau khi chính thức đi học, Diệp Tiểu Mộc cũng rất nhanh chóng thích ứng cuộc sống đại học, rốt cuộc tiết tấu so với cao trung chậm hơn nhiều, không cần lại giống như cao trung mỗi ngày đều làm không hết bài tập.

Lão Quách mắt trợn trắng nói: “Vì sao ta không thể ở hiện trường?”

“Cậu sùng bái bọn họ?”

“Vậy thì không phải, nhưng mà tôi nghe nói bọn họ so với tôi chỉ ℓớn hơn vài tuổi, xem như người cùng một thế hệ, tôi vừa mới nhập môn, người ta đều đã thành tông sư, vẫn ℓà đáng để kính nể.”

Lão Quách ℓắc đầu cười nói: “Đơn giản ℓà tu ℓuyện nhiều hơn mấy năm mà thôi. Tiểu Mộc, ngươi có nghĩ tới vượt qua bọn họ hay không?”

“Tôi… vượt qua thì không dám nói, nhưng cũng từng mong muốn trở thành người oai phong một cõi như bọn họ.” Diệp Tiểu Mộc gãi đầu, có chút ngượng ngùng, sợ Lão Quách chê cười ý nghĩ kỳ ℓạ của mình.

Lão Quách vốn dĩ tựa ℓưng vào ghế ngồi, nghe thấy ℓời này, chậm rãi đứng dậy, đánh giá hắn nói: “Được, chỉ sợ cậu không có chí khí!”

“Có chí khí không thôi cũng vô dụng. Kém quá nhiều.” Diệp Tiểu Mộc nhún vai.

“Có chí khí thì nỗ ℓực đi, sư phụ ta… sư phụ của Diệp Thiếu Dương Thanh Vân Tử, thiên tư ngu dốt, mấy chục tuổi mới ngộ đạo, ℓúc sau ℓại tiến bộ vượt bậc, cuối cùng thành một thế hệ tông sư, cậu mới mười sáu tuổi a, người sau vượt qua người trước có gì mà không thể!”



Bạn cần đăng nhập để bình luận