Ta Là Truyền Kỳ Chi Dũng Sĩ Vô Địch

Chương 604: Nhân sinh có rượu cần đều vui mừng, chớ để bình rượu không đối tháng!

Chương 604: Đời người có rượu nên vui vầy, đừng để bình rượu lẻ loi trước trăng!
Lưu Dũng Nhất vừa tắm rửa vừa gọi Long Vân Phi: "Ngươi đừng có đứng đó lóng ngóng nữa, đi rửa sạch chỗ thịt rắn kia đi rồi chặt ra nấu cháo đi!"
"Có ăn được không đó?" Long Vân Phi ra vẻ nghi ngờ mãnh liệt.
"Mẹ kiếp, ngon hay không ngon thì ta cũng đem về rồi, ngươi còn định vứt đi chắc!"
Long Vân Phi nhìn con mãng xà bị gãy làm hai đoạn, nói: "Ngươi chỉ vì một bát cháo mà vác về con rắn to thế này à, chỗ thịt này cũng phải gần một tấn ấy chứ, có cho ba ta ăn sập bụng cũng không hết được!"
"Xùy, chuyện này còn dễ thôi mà..."
Trong nước, Lưu Dũng vừa nói vừa vẫy tay với cái giá ba chân quay phim, nói với ống kính đang chiếu tới: "Hậu trường, hậu trường ơi, có ai không, treo lên mạng một cái link đấu giá đi, lát nữa đem cả con rắn này đấu giá luôn, ai trả giá cao thì được, bao vận chuyển, chỉ trong khu vực thủ đô thôi nhé!"
Lưu Dũng tắm rửa sạch sẽ, ăn xong bát cháo thịt rắn khử tanh, sau đó bố trí cho hai gã Tam Pháo và Long Vân Phi "ăn nhờ ở đậu" kia tranh thủ lúc ban ngày rảnh rỗi đào một cái địa đạo từ nhà trên cây thông ra bên ngoài. Còn hắn thì tìm một cái chạc cây đại thụ nào đó mà ngủ.
Một ngày trôi qua rất nhanh trong sự tẻ nhạt. Khi Lưu Dũng mơ màng tỉnh dậy thì mặt trời đã xế bóng. Lúc hắn ngáp một cái rồi vặn mình trở lại khu cắm trại, cảnh tượng trước mắt suýt chút nữa khiến hắn tức điên. Chỉ thấy Long Vân Phi và Tam Pháo hai người kẻ trái người phải nằm vật ra đất, ngáy o o. Bên cạnh ít nhất cũng phải có mấy chục cái vỏ chai rượu trắng rỗng tuếch. Trên đống lửa tàn khói còn vương, một miếng thịt mãng xà lớn đang bị nướng dở, nhưng lúc này đã cháy thành tro bụi! Nhìn xung quanh, hai nửa thân mãng xà đã biến mất, chắc hẳn đã bị người mua mang đi. Về phần ai mua, bán được bao nhiêu tiền thì Lưu Dũng chẳng hề quan tâm!
Nhìn hai tên say khướt trên mặt đất kia, Lưu Dũng không nói không rằng, trước ống kính trực tiếp, mỗi tên cho một đạp, coi như trút giận. Nhưng thực tế trong lòng hắn lại đang âm thầm vui mừng. Dưới sự chứng kiến của đông đảo cư dân mạng, hai tên này say khướt như vậy, chứng tỏ đêm nay bọn hắn có gây ra chuyện gì thì cũng sẽ không ai nghi ngờ đến hắn!
Khi sắc trời càng lúc càng tối, bóng đêm cuối cùng cũng bao phủ hoàn toàn vùng đất này. Lưu Dũng sớm đã ném hai tên say mềm kia lên nhà trên cây, rồi một mình ngồi bên đống lửa, tự rót tự uống, ngắm trăng trên trời. So với sự ngông cuồng ngạo nghễ ban ngày, giờ phút này Lưu Dũng lại lộ ra vẻ cô độc đến vậy. Đặc biệt là khi hắn hướng về ống kính trực tiếp, dùng giọng khàn khàn và trầm thấp khẽ ngâm nga:
Đây là một mùa yêu đương
Trong không khí tràn ngập hương vị của các cặp tình nhân
Người cô đơn thật đáng xấu hổ
Đây là một mùa yêu đương
Mọi người nên mỉm cười với nhau
Ôm ấp một cái như thế thật tốt
Ta thích thành phố có hoa tươi, chắc chắn phải có hoa tươi
Dù cho bị người ta hái xuống thì hoa tươi vẫn phải mọc ra
Đây là một mùa yêu đương
Mọi người nên thân thiện với nhau
Người cô đơn thật đáng xấu hổ
Sinh mệnh tươi như hoa tràn trề
Chúng ta không thể để mình khô héo
Không có lựa chọn, chúng ta nhất định phải yêu đương
Tình yêu hoa tươi theo gió bay đi
Theo gió bay đi, theo gió bay đi
Bọn họ chẳng tìm kiếm, cũng chẳng dựa dẫm
Vô cùng kiêu ngạo
Những người cô đơn tưởng tượng vẻ đẹp tươi như hoa
Một đóa tâm hồn kiêu ngạo bay múa trong gió, rơi xuống dưới chân mọi người
Những người đáng xấu hổ, họ phản đối sinh mệnh, phản đối sự nhàm chán
Vì vẻ đẹp mà trong gió, trong mắt mọi người trở nên khô héo
....!
Dứt khúc hát, Lưu Dũng thu thập xong tâm trạng, nâng một chai bia vừa mở, hướng về phía ống kính từ xa nói: "Một bài 《Người cô đơn thật đáng xấu hổ》gửi tặng mọi người, hy vọng các bạn đang xem có thể gặp được người mình yêu nhất vào độ tuổi đẹp nhất. Muốn yêu thì cứ mạnh dạn nói ra, muốn hát thì cứ lớn tiếng mà hát, tuyệt đối đừng để cuộc đời mình phải hối tiếc. Ghi nhớ lấy nhé mọi người, đời người có rượu nên vui vầy, đừng để bình rượu lẻ loi trước trăng!"
Nhân cách phân liệt đến cực độ của Lưu Dũng đã khiến cư dân mạng trong phòng phát sóng trực tiếp hoàn toàn không biết làm sao. Hắn lúc thì cuồng bạo, lúc thì khiêm tốn, khi thì hưng phấn, khi thì phiền muộn. Trạng thái này thực sự là quá cao thâm khó đoán, khiến cho một số cư dân mạng muốn học theo cũng không biết bắt đầu từ đâu!
So với Lưu Dũng ngày thường đẫm máu và bá khí, các nữ đồng bào trong phòng phát sóng trực tiếp thích hắn đa sầu đa cảm như bây giờ hơn. Càng ngày càng có nhiều bạn nữ trên mạng bắt đầu cảm thấy đây mới là người đàn ông đích thực trong suy nghĩ của họ. Câu nói "Nhan sắc là công lý" trong phòng phát sóng trực tiếp của Lưu Dũng căn bản không ai dám nhắc tới, sợ bị hàng ức phụ nữ phun chết!
Bởi vì người đàn ông không bị trói buộc đến cực hạn này đã mang đến cho họ rất nhiều điều không thể tưởng tượng nổi. Vì vậy bây giờ căn bản không ai quan tâm đến vẻ ngoài của Lưu Dũng nữa. Ca khúc 《Người đàn ông tốt》 của hắn giống như cơn lốc xoáy cấp mười tám, chỉ vẻn vẹn trong hơn một ngày đã vinh đăng vị trí số một trong bảng xếp hạng những ca khúc được phái nữ yêu thích nhất trong nước. Với chiến tích này, phóng tầm mắt ra toàn giới giải trí, không ai có thể sánh bằng.
Đêm nay, Lưu Dũng sau khi trải qua kiếp nạn sinh tử ban ngày, lại có thể bình tĩnh thong dong ngâm nga một ca khúc bộc lộ cảm xúc từ tận đáy lòng như vậy, sao có thể không khiến các nữ nhân thương xót, không khiến các nữ nhân đau lòng! Đến nỗi đám ông lớn trong phòng phát sóng trực tiếp hận đến nghiến răng nghiến lợi. Sinh ra làm người, ai cũng là nhục thể phàm thai, dựa vào cái gì mà ngươi xấu xí như vậy mà vẫn được nhiều phụ nữ yêu thích như thế? Chuyện này thật là phi logic!
Phượng Nghi cung!
Phượng Thiên Vũ chưa từng nghĩ đến Lưu Dũng lại có một mặt cô đơn như vậy, sự cô đơn khiến nàng đau lòng đến tan nát cõi lòng!
Phượng Thiên Vũ đã sớm rơi lệ đầy mặt, cảm thấy mình nên lập tức đến bên Lưu Dũng, dù không làm gì, chỉ cần lặng lẽ ở bên cạnh hắn cũng tốt! Kết quả nàng vừa định bố trí máy bay đến Lạc Nhan Sơn thì bị Lulu ngăn lại!
"Tại sao ngươi lại ngăn cản ta, không cho ta đi tìm hắn?"
Cảm xúc của Phượng Thiên Vũ có chút kích động, trước giờ chưa từng giận dỗi với Lulu, lần này trong giọng nói cũng có chút khác thường!
Lulu do dự một chút rồi nói: "Phượng Tổng, không phải tôi nhất định phải ngăn cản ngài đâu, mà là ngài thực sự không thể đi vào lúc này. Ngài nghe tôi nói, tôi dùng nhân cách của mình thề, tất cả những gì ngài thấy bây giờ tuyệt đối không giống với những gì ngài nghĩ đâu. Cái anh bạn trai bé nhỏ này của ngài còn lâu mới có được sự cô đơn và yếu ớt như ngài nghĩ đâu. Thậm chí ngược lại, nội tâm của anh ấy có thể nói là vững như thép, cứng rắn như sắt. Tôi cảm giác trên đời này có lẽ không có bất kỳ ai hoặc việc gì có thể dao động được tâm anh ấy."
Phượng Thiên Vũ là nhân vật cỡ nào, nàng đã lăn lộn trong giới kinh doanh nhiều năm như vậy, nhìn người một chút không nói là có thể nhìn thấu hết mọi thứ, cũng có thể đoán được tám chín phần mười. Nàng thấy Lulu nói như vậy, liền đoán ra trong này nhất định có chuyện gì!
"Nói đi, Tiểu Dũng, hoặc là các ngươi có chuyện gì giấu giếm ta đúng không?"
Lúc này Phượng Thiên Vũ vô cùng tỉnh táo, không nhìn ra một tia tâm tình dao động, chỉ có chín người biết nàng Lulu biết, vị đại lão trong giới kinh doanh này đã ở trên bờ vực phẫn nộ!
Lulu biết Phượng Thiên Vũ yêu Lưu Dũng sâu đậm đến mức dùng "tình so kim kiên" để hình dung cũng không quá. Vì vậy nàng biết Phượng Thiên Vũ dù thế nào cũng sẽ không phản bội Lưu Dũng, ít nhất là trước mắt là như vậy. Hơn nữa còn có nàng đi theo bên cạnh, nên Lulu do dự mãi sau vẫn là lựa chọn nói thật.
"Phượng Tổng, chuyện này Lưu tiên sinh không chỉ giấu giếm ngài mà còn giấu giếm tất cả mọi người trong đội, trừ cô Tys. Không có cách nào, chuyện bọn họ muốn làm quá kinh khủng, sơ sẩy một chút là thua cả bàn. Vì lý do cẩn thận, thực sự không thể để quá nhiều người biết, dù là người thân cận nhất cũng không ngoại lệ. Vậy nên mong ngài thông cảm. Chuyện này chắc là sẽ nhanh chóng có kết quả thôi, tôi nghĩ đợi làng du lịch trên đỉnh núi sửa xong thì về cơ bản sẽ có kết quả!"
Phượng Thiên Vũ híp mắt, nhìn vẻ mặt thản nhiên của Lulu hỏi: "Vì sao ta không biết chuyện gì mà ngươi lại biết?"
Điểm này Lulu cũng không giấu giếm, nàng nói thẳng không kiêng kỵ: "Tôi bởi vì nhận ân huệ của Lưu tiên sinh nên thực lực cá nhân tăng lên rất nhiều, vì vậy mới được Lưu tiên sinh gọi đi hỗ trợ chấp hành một nhiệm vụ đặc thù, chuyện này tôi không thể từ chối! Về phần nội dung nhiệm vụ, chắc hẳn Phượng Tổng ngài cũng thấy rồi, chính là đống vật tư chiến lược được che đậy dưới tấm bạt kia trên núi. Không giấu gì Phượng Tổng, những thứ kia là chúng tôi cướp được, coi như là chúng tôi nhập đội cho Lưu tiên sinh đi. Sau lần này, chúng tôi coi như là châu chấu trên một sợi dây, sau này dù làm chuyện gì cũng có vinh cùng vinh, có nhục cùng nhục. Nên đó chính là lý do vì sao Lưu tiên sinh không giấu giếm chuyện cần làm với tôi!"
Thần sắc Phượng Thiên Vũ đột nhiên có chút cô đơn, nàng thở dài một hơi rồi nói: "Được rồi Lulu, ngươi không cần nói nữa, ta hiểu rồi. Ta cho ngươi nghỉ vài ngày, ngươi muốn đi đâu thì đi, nhớ phải chú ý an toàn!"
"Cảm ơn Phượng Tổng đã hiểu cho. Ngài yên tâm, chúng tôi nhất định sẽ không sao đâu, tôi nhất định sẽ đem anh bạn trai bé nhỏ của ngài toàn vẹn trở về. Ngài cứ ở nhà làm đồ ăn ngon bày biện rượu chờ là được!"
Trong rừng rậm, bên hồ nhỏ, Lưu Dũng tự rót tự uống, xua đuổi cái ống kính đang ở gần, để "Du Du" điều khiển nó đi xa, sau đó lấy ra điện thoại, gọi cho Phương Hoa. Cái điện thoại này là Tư Không Không chuẩn bị cho hắn, còn cái bộ bị Cục An Ninh nghe lén thì đã bị hắn đập nát trước mặt Hạ Lan.
"Ở đâu?"
Điện thoại vừa kết nối, Lưu Dũng nhẹ nhàng hỏi.
"Ở nhà chứ đâu, tôi còn có thể ở đâu nữa!"
"Này, không phải cô đi tắm suối nước nóng trên núi tôi sao, sao giờ lại về nhà rồi?"
"Sáng nay Hạ Lan nhận được một cuộc điện thoại khẩn cấp nên chúng tôi đi! À? Không đúng, sao anh biết tôi đi tắm suối nước nóng trên núi anh?"
"Đừng để ý đến những chi tiết đó. Cô đang làm gì đó?"
"Đang xem anh trực tiếp nè, sao vậy? Đúng rồi, sao anh lại để ống kính cách xa anh như vậy, tôi nhìn không rõ gì hết?"
"Đây chẳng phải gọi điện cho cô sao, ống kính mà ở gần thì tôi gọi cho cô kiểu gì?"
"Anh ban ngày bị thương nặng như vậy, sao ban đêm còn uống rượu?"
"Đời người được bao nhiêu, phải tranh thủ mà vui! Muốn uống thì cứ uống thôi, cần gì nhiều lý do!"
"Nhớ anh, rất muốn ở bên cạnh anh! Đến bao giờ tôi mới có thể không cần e dè gì mà ở bên anh đây?"
"Nếu như cô chuẩn bị sẵn sàng, vậy thì qua ngày mai là được."
Bạn cần đăng nhập để bình luận