Ta Là Truyền Kỳ Chi Dũng Sĩ Vô Địch

Chương 229: Phòng ốc mua bán cùng phá dỡ, ta là chuyên nghiệp

Chương 229: Mua bán và giải tỏa nhà cửa, ta là chuyên gia
Không có những lời từ biệt sướt mướt, không có những luyến tiếc bịn rịn, đội ngũ của Thẩm Chấn Nam gần như toàn bộ đều vui vẻ hớn hở rời đi, khiến Lưu Dũng có cảm giác đám người này mừng rỡ khi thoát khỏi hắn, chỉ thiếu mỗi việc khua chiêng gõ trống ăn mừng.
Sau khi tiễn đưa đoàn người lần lượt về thành, Lưu Dũng trợn tròn mắt. Hắn đến đây bằng chim, chim lại bị Thẩm Chấn Nam mang đi mất. Hắn không có phương tiện đi lại, cũng không muốn ngồi xe ngựa trở về, vừa xóc nảy vừa mất thời gian. Ngay lúc hắn đang nghĩ cách thừa dịp không ai để ý, lén lút bay về thành thì nhìn thấy Thạch Long đang đi khập khiễng. Lập tức, con ngươi hắn xoay chuyển, nảy ra một ý.
Thật ra Thạch Long đã sớm trở lại, chỉ là luôn không dám đến gần Lưu Dũng, sợ bị đánh. Đến giờ hắn vẫn chưa hiểu chuyện gì đã xảy ra với cú đá trước đó. Lúc này thấy Lưu Dũng lại mặt mày không tốt đi về phía mình, da ở mí mắt phải của hắn không khỏi giật giật.
Lưu Dũng đến gần Thạch Long, ân cần hỏi han: "Sao thế, huynh đệ, có bị thương không đấy?"
Thạch Long nào dám nói mình bị thương, không ngừng xua tay ra hiệu không có vấn đề gì: "Không sao! Không sao!"
Lưu Dũng làm bộ không tin, hỏi: "Thật sự không có chuyện gì?"
"Thật sự không có chuyện gì!"
Thạch Long nói một cách nghiêm túc.
Lưu Dũng nói: "Vậy được, vậy hai ta cùng nhau về thành nhé!"
Nói xong, nhẹ nhàng nhảy lên, nhảy lên vai Thạch Long, tìm một tư thế thoải mái rồi ngồi xuống, một tay nắm lấy sừng thú trên mũ giáp của hắn, tay kia nắm lấy phần nhô ra trên miếng đệm vai, nói một câu: "Đi thôi, nhanh lên cũng không sao."
Thạch Long: (⋟﹏⋞)……!
Trong lòng đã đánh Lưu Dũng tám lượt, Thạch Long không hề oán giận, nhanh chân chạy về phía thành. Vừa chạy, hắn vừa dặn dò Lưu Dũng: "Lão đại, ngồi vững, ngàn vạn lần đừng ngã xuống!"
Lưu lão lục vừa sốt ruột giục Thạch Long chạy nhanh lên, vừa mỉm cười vẫy tay chào hỏi những đội xe về thành mà họ gặp trên đường.
Không thể không nói, Thạch Long bật hết công suất xác thực chạy nhanh hơn ngựa rất nhiều. Một bước dài của hắn có thể nhảy được mười mấy mét, một cú nhảy vọt thường thường dài hơn hai ba mươi mét. Dù đã mệt lả như chó, nhưng lão đại chưa lên tiếng thì hắn không dám dừng lại. Cứ như vậy, Thạch Long chạy như điên một mạch vào thành, mãi đến khi chạy vào trong phủ lớn của Lưu Dũng mới dừng lại. Khi Lưu Dũng nhảy xuống khỏi vai hắn, Thạch Long rốt cuộc không trụ nổi nữa, mệt mỏi ngồi phịch xuống đất.
Lưu Dũng mặt đầy ghét bỏ nhìn Thạch Long, nói: "Chậc chậc chậc, đây là đệ nhất mỹ nam của Đông Châu đại lục sao? Sao mới chạy có mấy bước đã không được nữa rồi?"
Thạch Long thở hồng hộc nói: "Lão... Lão đại ~
Ta... Ta là ~
Thật... Không chạy nổi...!
Ta... Ta biết... Sai rồi, ta ~
Ta... Rốt cuộc... Không... Giả vờ nữa...!"
Lưu Dũng lạnh lùng hừ một tiếng: "Được đấy, gan càng ngày càng lớn, vậy mà biết mình sai ở đâu, không uổng công chạy một chuyến. Ghi nhớ, nếu lần sau ta còn thấy ngươi trước mặt huynh đệ ta khoe khoang giả vờ, ta sẽ phạt ngươi mặc nguyên bộ khôi giáp chạy một vòng quanh Lạc Nhật thành, nhớ chưa!"
Thạch Long vội vàng đáp: "Ghi nhớ, ghi nhớ, cũng không dám lại giả vờ trước mặt lão đại."
Lưu Dũng dứt lời, tiện tay ném cho Thạch Long một quả Xích Bảo, sau đó nói: "Cho ngươi nửa nén hương, cút về thay áo giáp đi, rồi đến tìm ta, có việc cho ngươi đi làm."
Mười lăm phút sau, Thạch Long thở hồng hộc mặc một thân áo vải, tay cầm theo một cây Lang Nha Bổng đi tới hậu hoa viên của Lưu Dũng. Hắn thấy đại lão đại đang ngồi dưới bóng râm của phi thuyền, đút chim ăn. Bốn con chim lớn màu đỏ rực vây quanh Lưu Dũng, Lưu Dũng cầm một đống trái cây trong tay, dùng sức ném ra xa, sau đó sẽ có một con “xích tiễn chim” nhanh chóng bay ra ngoài bắt lấy.
Lưu Dũng chơi quên cả trời đất, thấy Thạch Long đầy mồ hôi đến thì cũng không thèm nhìn hắn, chỉ tùy ý nói một câu: "Tự chọn một con đi."
"Cái gì?"
Thạch Long có chút ngơ ngác, không hiểu rõ ý của Lưu Dũng.
Lưu Dũng mất kiên nhẫn nói: "Ngươi ngốc thế, ta bảo ngươi chọn một con chim giống như ngươi."
Thạch Long nghe vậy vô cùng vui mừng, không dám tin nói: "Lão đại, ngươi nói thật? Thật sự muốn tặng cho ta một con “xích tiễn”?"
Thật khó xử, không muốn chút nào……
Muốn ~
Muốn ~
Ta có nói là không muốn đâu!
Liền cái này, ta muốn cái này, Thạch Long còn chưa nói hết câu đã ôm lấy một con chim trông có vẻ lớn nhất.
Lưu Dũng đem tất cả hoa quả còn lại ném cho ba con “xích tiễn” kia, đứng dậy leo lên Truyền Kỳ Hào, miệng thì hô: "Ngốc, mang theo chim của ngươi đi cùng!"
Truyền Kỳ Hào đáp xuống trong một khu rừng trên núi bên ngoài Diệu Nhật thành, để lại đại điểu ở đây chơi đùa. Lưu Dũng và Thạch Long cùng nhau đi bộ ra đường lớn, bắt một chiếc xe ngựa rồi vào thành. Khi đến tiểu viện ở Diệu Nhật thành có cánh cửa xuyên thời không, đã là chuyện hai tiếng sau.
Khi Lưu Dũng giới thiệu Thạch Long cho ba quản sự Từ Vệ Đông, Từ Vệ Đông thực sự bị Thạch Long cao gần hai mét bảy làm cho kinh hãi. Mặc dù hắn đã tiếp xúc qua không ít thổ dân bản địa, cũng được chứng kiến dân chúng ở đây có chiều cao phổ biến khoảng hai mét, nhưng đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấy một gã khổng lồ cơ bắp cuồn cuộn cao gần ba mét. Nhất là cánh tay của Thạch Long còn có thể to bằng eo của Từ Vệ Đông.
Mục đích chính mà Lưu Dũng mang Thạch Long đến là để có thể nhanh chóng mua lại những tòa nhà xung quanh. Thạch Long rất giỏi làm việc này, hơn nữa Lưu Dũng cũng vô cùng yên tâm về sự an toàn của Thạch Long. Căn cứ vào Thạch Long sau khi cường hóa, hiện tại trừ Hình Thiên và Lôi Hổ ra thì hắn đánh không lại, những cao thủ còn lại trên bảng xếp hạng đều không đủ tầm so với hắn. Trước mắt, người có thể so sánh với hắn bất phân thắng bại có lẽ chỉ có Dạ Yêu Nhiêu, hai người tám lạng nửa cân, không ai mạnh hơn ai bao nhiêu.
Lưu Dũng dặn Thạch Long, cố gắng giải quyết hài hòa, mua lại tất cả những tòa nhà trong khu vực này, diện tích càng lớn càng tốt. Nếu thực sự khó, tăng giá mà họ vẫn không đồng ý thì để chính hắn tự xem xét xử lý, nhưng cố gắng đừng gây sự chú ý của quan phủ.
Thạch Long vỗ ngực đảm bảo: "Lão đại, ngươi cứ yên tâm đi, mua bán và giải tỏa nhà cửa, ta là chuyên gia!"
Lưu Dũng nói: "Làm cho tốt, đừng có khoác lác. "Xích tiễn" ta để lại cho ngươi, ngươi hoàn thành nhiệm vụ thì tự về Lạc Nhật thành. Đừng trách ta không nhắc nhở ngươi, nếu việc này không làm xong, sau này có đồ tốt ta cũng không cho ngươi đâu."
Từ Vệ Đông đại diện quan phủ nhiệt tình tiếp đãi Thạch Long và Lưu Dũng, nhưng Lưu Dũng chỉ uống một ngụm trà, chào hỏi Từ Vệ Đông rồi rời đi. Hắn còn có rất nhiều việc phải làm, không thể ở lại đây ăn cơm tối được!
Thạch Long lưu luyến nhìn Lưu Dũng rời đi, mới bất đắc dĩ cúi đầu hỏi Từ Vệ Đông: "Đã liên lạc với những người xung quanh chưa, có bao nhiêu người không đồng ý chuyển đi?"
Từ Vệ Đông vẻ mặt đau khổ nói: "Về cơ bản, tất cả đều không đồng ý chuyển đi. Chính là mấy nhà đã đồng ý với cấp trên cũng đều đòi hỏi giá cả rất cao. Còn có mấy tòa nhà lớn căn bản ngay cả cửa cũng không cho vào, không thể đàm phán được!"
"Vậy chúng ta cứ đến mấy nhà đó trước, ta ngược lại muốn xem bọn họ tại sao lại ngang ngược như vậy, ngay cả cửa cũng không cho vào. Ngươi đi với ta, mang theo văn thư, tùy thời ký kết hợp đồng mua bán. Đúng rồi, đừng quên mang theo một ít kim tệ, chúng ta là mua, không phải cướp, không thể để người ta có cớ nói xấu……"
Lưu Dũng nhanh chóng rời khỏi Diệu Nhật thành, đến một khu rừng trong núi ngoài thành. Hắn tìm Truyền Kỳ Hào và chim xích tiễn. Lưu Dũng khắc vị trí của Thạch Long thông qua thần thức vào đầu đại điểu, sau đó nói với nó: "Tối đến thì tự vào thành tìm chủ nhân của ngươi, chú ý an toàn, đừng để người ta bắt được đem hầm đấy." Nói xong, hắn leo lên phi thuyền, thẳng đến phương Đông Nam mà đi.
Địa điểm mà Lưu Dũng muốn đến chính là Đông Dương đế quốc. Hắn muốn cướp đi trước một chuyến, dọn dẹp sạch sẽ đám “Tata” của Đông Dương đế quốc. Chỉ cần đế quốc không có không quân quy mô lớn, vậy Thẩm Chấn Nam và những người khác sẽ tuyệt đối an toàn……
Vì không biết vị trí cụ thể của Đông Dương đế quốc, Lưu Dũng trực tiếp lái phi thuyền lên siêu cao không, thông qua nhìn xuống để tìm kiếm. Nơi nào có thành phố lớn, hắn sẽ hạ xuống hỏi thăm. Cứ như vậy, hắn nhiều lần tìm kiếm, cuối cùng trước khi trời tối đã tìm được Đông Dương đế quốc. Đây là thành trì lớn nhất mà hắn gặp được ngày hôm nay, cho dù là nhìn xuống từ trên không trung, cũng không thể không cảm thán quy mô hùng vĩ của nó, có thể dùng cụm từ "nhìn không thấy bờ" để hình dung. Cũng khó trách, một vương triều phong kiến kéo dài mấy ngàn năm, cho đến bây giờ vẫn chưa từng xảy ra chiến tranh, không ngừng sinh sản. Thử nghĩ xem, mấy ngàn năm qua đi, quy mô đô thành sẽ lớn đến mức nào.
Vì vẫn là ban ngày, Lưu Dũng liếc mắt một cái từ trên không trung liền thấy căn cứ “Tata” bên ngoài thành của Đông Dương đế quốc, đen nghịt một mảng lớn. Điều này giúp hắn bớt việc đi rất nhiều, màu sắc đậm nhạt của chúng có thể thấy rõ bằng mắt thường. Tuy nhiên, đáng tiếc là do Đông Dương đế quốc sùng văn không thượng võ, không thích chiến sự, cho nên quốc gia của họ chỉ có tổng cộng hơn một trăm con “Tata”, mà tuyệt đại đa số đều có màu sắc nghiêng về trưởng thành. Cuối cùng, Lưu Dũng chỉ lựa ra mười mấy con “Tata” trẻ tuổi thu vào chủ tinh, những con còn lại đều thu vào không gian, giữ lại để lột da móc thạch.
Trước sau hết thảy không dùng đến hai tiếng. Sau khi hoàn thành công việc, Lưu Dũng bay lên không trung, vào Truyền Kỳ Hào, cởi pháp bào, thiết lập phi thuyền ở trạng thái lái tự động, rồi đi tắm, thay một bộ quần áo mới, trang điểm gọn gàng, trở về thực hiện lời hứa của mình, đêm nay muốn cùng Tinh Miên cùng chung đêm xuân……
Lúc Lưu Dũng về đến nhà, trời vừa mới nhá nhem tối. Hắn từ trong không gian tay phải chọn ra mấy món lễ vật có giá trị không nhỏ, chuẩn bị tặng cho Tinh Miên và mấy nha đầu động phòng của nàng.
Hắn không hề vội vã đi thẳng, vừa nhìn thấy sắp đến tiểu viện của Tinh Miên thì liền thấy tiểu viện giăng đèn kết hoa, vui mừng hớn hở, tiếng sáo trúc, tiếng đàn không ngớt. Nhìn cảnh tượng náo nhiệt trước mắt, Lưu Dũng cũng hào hứng theo. Nhìn xung quanh vắng vẻ, hắn vèo một cái trở về chủ tinh, hắn nhớ tại Vĩnh Hằng Không Gian bên trên Huyền Không đảo, có một cái container bên trong tất cả đều là pháo hoa, tốn nửa ngày công sức, thật vất vả mới tìm được cái container kia. May mắn là hắn đã dưỡng thành thói quen tốt khi làm việc trước kia, ghi nhớ mọi thứ!
Trên thân container to lớn đã được hắn dùng sơn xịt ghi chú những vật phẩm bên trong, như vậy có thể dễ dàng tìm được vật tư cần thiết.
Lưu Dũng lấy thật nhiều pháo hoa bỏ vào chiếc nhẫn không gian tay trái, sau đó lại tại tư khố của mình lấy mười mấy bình rượu vang đỏ và sâm panh, còn có mấy bộ dụng cụ pha chế rượu cao cấp, chuẩn bị xong những thứ này xong, hắn trở lại Krut tinh, vì đồ vật đều ở trong nhẫn không gian, hắn đành phải lại đi tiền viện tìm một khung xe ngựa lớn, từ chối hạ nhân đánh xe giúp hắn, Lưu Dũng vung lên chiếc roi da nhỏ trên tay~
Giá……
Tiểu thư, tiểu thư……
Một nha hoàn hưng phấn chạy vào Tú Lâu của Tinh Miên, hướng về phía lầu hai dùng sức hô: "Đại quan nhân đến rồi."
Bạn cần đăng nhập để bình luận