Ta Là Truyền Kỳ Chi Dũng Sĩ Vô Địch

Chương 539: Ta cái này thịt dê còn không có ăn đâu liền gây một thân tao!

Chương 539: Ta còn chưa kịp ăn miếng thịt dê nào đã vướng vào rắc rối rồi!
"Cảm ơn ông chủ! Có câu nói này của ngài, cái mạng nhỏ của Mã Tam Nhi này từ nay về sau xin giao cho ngài!"
"Đi đi, không cần phải tỏ vẻ trung thành với ta, ta hiểu rõ trong lòng. Đúng rồi, ngươi muốn quà tặng là loại điện thoại nào, đẳng cấp có đủ không, nếu không đủ ta thêm chút tiền đổi cho."
"Đủ, quá đủ! Tôi nhờ vả đòi hỏi và các nàng đã muốn mười ba bộ kỳ hạm bản "Thiên Vũ 101" rồi."
"Ngọa Tào, vậy mà cho ngươi nhiều như vậy! Xem ra ta thật sự không thích hợp mua đồ, tay quá lỏng, chẳng những không trả giá được mà còn hay bị làm thịt!"
Trên xe, Mã Tam vừa lái xe vừa kiên nhẫn nói với Lưu Dũng: "Mấy người tư vấn bán hàng kia cũng thật là có mắt thần, liếc mắt là biết ngay ngài là đại lão bản, thân phận địa vị và mặt mũi đều ở đó cả rồi, chắc chắn ngại mặc cả, tự nhiên sẽ không ưu đãi ngài! Không giống như tôi, nhìn là biết ngay một thằng tùy tùng, tôi cũng không quan tâm mặt mũi gì cả, cứ mặt dày mày dạn làm tới cùng thôi, dù sao các nàng không bán thì còn người khác bán, đơn hàng lớn hơn tám triệu tệ, tôi đến nhà ai mua mà không được người ta cung phụng như tổ tông!"
Lưu Dũng cười nói: "Cảm giác này chắc hẳn rất sướng khoái?"
"Thoải mái"......
Mã Tam Nhi hưng phấn còn nhấn hai tiếng còi xe.
"Ông chủ, tiếp theo tôi đi bộ theo ngài thì tốt hơn chứ?"
"Thôi, đừng đi bộ, vừa có điện thoại, tối nay ta phải đi tham gia một buổi tiệc rượu, ngươi tìm một cửa hàng tổng hợp nào đó cấp bậc cao một chút, hai ta vào ăn tạm chút gì lót dạ, xong việc ta tìm chỗ gội đầu, tỉa tót râu ria cạo mặt, lại mua bộ quần áo ra dáng một chút, lề mề lề mề cũng coi như là tươm tất!"
"Ông chủ, hay là ta cứ đi đến "Trung tâm thương mại Kình Thiên" đi, cách chỗ này cũng không xa, ở "Kình Thiên" cái gì ăn chơi trác táng đều có, ngài muốn làm những việc này đều có thể tìm được chỗ."
"Đi, vậy ta đi "Kình Thiên"!"
Lưu Dũng vừa nói vừa lấy điện thoại ra, soạn một tin nhắn gửi cho Lý Tư Tư.
"Tối nay bên Phượng Tổng có việc xã giao cần ta đi cùng, mấy giờ xong việc thì không nhất định, nếu thời gian kịp ta sẽ qua, nếu muộn quá thì em cứ ngủ trước đi!"
Tin nhắn vừa gửi xong, điện thoại còn chưa kịp đút vào túi, thì "leng keng"...... Âm thanh báo tin nhắn đã vang lên!
Lưu Dũng mở màn hình, chỉ thấy Lý Tư Tư trả lời tin nhắn là, "Trong gió trong mưa, Tư Tư đợi anh."
"Ai......"
Lưu Dũng khẽ thở dài một tiếng, đám đàn bà này, có một cái tính một cái, hễ có cơ hội là không buông tha, thật sự là không cho người ta một chút thời gian nào để thở.
Bất đắc dĩ cầm điện thoại lên trả lời một câu, "Vậy thì tắm rửa sạch sẽ rồi chờ xem."
Ngay lúc Lưu Dũng vừa định cất điện thoại, một cuộc gọi lạ hiện lên trên màn hình, cùng lúc đó còn có một tin nhắn pop-up lóe lên!
Lưu Dũng nhìn kỹ thì thấy là số lạ, không biết!
Quyết đoán từ chối cuộc gọi đồng thời chặn số đó luôn!
Giang Nam, trong một căn phòng ở "Thanh Hinh Nhã Trúc", nghe tiếng thông báo trong điện thoại, Bối Bối ngơ ngác! Dựa vào, mình lại bị đối phương chặn số!
"Sao vậy, Bối Bối?"
Hoa Nhan Khanh đang thu dọn đồ đạc cá nhân, chuẩn bị lập tức xuất phát ra sân bay.
"Hoa Tổng, có một tình huống tôi nhất định phải nói rõ với ngài trước!"
"Ừ, cô nói đi!"
"Sau khi đến thủ đô tối nay, lịch trình của ngài chắc hẳn sẽ không khẩn trương như vậy, thậm chí phải nói là không có sắp xếp gì đặc biệt."
"A? Vì sao?"
"Sau khi tôi liên hệ, những người ngài định đến bái phỏng, buổi tối hôm nay hầu như đều không có thời gian! Tôi thấy chuyện có chút kỳ quặc, tìm một người bạn ở đó nhờ cô ấy giúp đỡ hỏi thăm. Nguyên lai nguyên nhân những người kia đều không có thời gian là do Tập đoàn Vạn Tượng tối nay muốn tổ chức một buổi tiệc rượu thương vụ cấp cao, hầu như mời tất cả mọi người trong giới thượng lưu ở thủ đô, chuyện này người ta đã định trước rồi, cho nên việc chúng ta đột ngột mời mọc đã xung đột với thời gian của đối phương, và chỉ có thể là chúng ta bị bỏ qua!"
Hoa Nhan Khanh nghe vậy ngược lại lộ vẻ mừng rỡ.
"Đây là chuyện tốt mà! Cơ hội này có thể gặp nhưng không thể cầu đi đâu mà tìm, chỉ cần chúng ta cũng có thể được mời tham gia buổi tiệc rượu thương vụ này, chẳng phải sẽ tiết kiệm công sức hơn là đi bái phỏng từng người sao, hỏi xem bạn bè chúng ta ở bên đó xem có cách nào kiếm được thư mời không, tốn thêm chút tiền cũng không thành vấn đề."
"Được Hoa Tổng, tôi sẽ cố gắng tìm biện pháp!"
"Đúng rồi, Hoa Tổng, còn một việc tôi nhất định phải nói với cô." Bối Bối tức giận nói.
Hoa Nhan Khanh thấy Bối Bối như vậy thì không khỏi cười, "Ai đã chọc tới chúng ta Bối Bối vậy, đây là không muốn sống yên ổn nữa rồi hả!"
"Hừ ~ ngoại trừ cái tên bạn trai tồi tệ kia của cô thì còn ai!"
"A? Cô nói cái tên nhãi con trên mạng đó hả, đáng lẽ hắn không biết cô đi chứ, sao còn có thể chọc tới cô?"
"Đúng, chính là hắn, hắn chẳng những không nghe điện thoại của tôi, mà còn chặn số tôi nữa!"
"Ha ha ha ha......"
Hoa Nhan Khanh nghe vậy lập tức cười đến run cả người, chỉ vào Bối Bối nói: "Không ngờ cái cô nàng nổi tiếng "Bối Bối đanh đá" của chúng ta cũng có ngày hôm nay, sau này gặp tên nhãi con kia, ta nhất định phải kính hắn hai ly rượu, cảm tạ hắn đã hành hiệp trượng nghĩa!"
"Hoa Tổng, hắn còn chưa phải là bạn trai của cô đâu mà cô đã bắt đầu bênh hắn rồi!" Bối Bối u oán nhìn Hoa Nhan Khanh.
Trên cầu vượt ở thủ đô, Lưu Dũng vừa chặn số điện thoại lạ xong định cất điện thoại vào túi, đột nhiên nhớ ra còn một tin nhắn chưa xem, lúc nãy cứ tưởng là của Lý Tư Tư nên không vội! Bây giờ rảnh rỗi lấy ra xem lại, phát hiện vậy mà không phải tin nhắn của Lý Tư Tư!
"Anh đang ở đâu, có sao không?"
Một câu ngắn gọn súc tích đã đủ thể hiện tâm trạng lo lắng của người gửi tin.
Lưu Dũng nhìn tin nhắn Phương Hoa gửi đến, nhất thời không biết nên trả lời thế nào, tin nhắn này đã cách thời điểm thông báo lần trước mười mấy tiếng rồi, đoán chừng quân ủy đại viện hẳn là vừa mới được giải giới nghiêm!
"Tôi đang trên xe, chuẩn bị đi tìm chỗ gội đầu."
Lưu Dũng nghĩ mãi không biết nên trả lời thế nào cho tốt, đành phải nói thật.
"Không sao là tốt rồi, tôi nói chuyện không tiện, rảnh thì nói chuyện sau."
Ngọa Tào, tiểu nương môn này gan thật, biết rõ nói chuyện không tiện mà vẫn cố nói!
Lưu Dũng ngẩng đầu liếc nhìn Mã Tam Nhi đang lái xe, thấy hắn đang chuyên tâm lái xe, thế là khẽ gõ vào vòng tay......
"Chủ nhân, đừng gõ, tôi hiểu, ngài sợ người phụ nữ tên Phương Hoa kia có nguy cơ bị bại lộ đúng không? Tôi là một trí tuệ nhân tạo đỉnh cao của văn minh tiên tiến, chuyện này tôi còn không nhìn rõ sao! Ngài đừng cảm thấy tôi ngốc, tôi sở dĩ có thể rơi vào tình cảnh ngày hôm nay, chủ nhân ngài không thể bỏ qua công lao!"
Lưu Dũng nghĩ thầm: Dựa vào, "Du Du" ngươi mà nói chuyện kiểu đó với ta thì đừng trách ta không vui, vì sao lại nói ngươi rơi vào tình cảnh này? Tự mình ngươi suy nghĩ kỹ xem, từ khi đến thế giới này ta có hạn chế tự do của ngươi đâu, ta sợ ngươi cô đơn, còn cố ý cho ngươi một cái mạng lưới, để ngươi tùy thời tùy chỗ đều có thể lên mạng, kết quả trái lại ngươi còn dám trách ta, ngươi giỏi thì cứ bướng bỉnh thêm một câu nữa xem, ta mà không ngắt mạng ngươi thì ta không phải là Lưu Dũng!
"Chủ nhân" "ba ba" "Dũng ca" "ông ơi" con sai rồi có được không!
"Du Du" giọng xin lỗi của ngươi nghe cứ như tiếng ruồi nhặng vo ve bên tai vậy!
"Đi, đừng bướng bỉnh nữa, mau chóng tra xem tình hình hiện tại quanh nhà Phương Hoa thế nào!"
"Dạ, chủ nhân! Đang giám sát......"
Vài giây sau!
"Báo cáo, chủ nhân, đã kiểm tra xong!"
"Đừng dài dòng, nói ngắn gọn thôi!"
"Báo cáo chủ nhân, mạng lưới quân ủy đại viện và khu vực xung quanh đã khôi phục bình thường, gọi điện thoại, gửi tin nhắn đều không bị ảnh hưởng, nhưng khu vực này tín hiệu đều đang bị giám sát!"
Ngọa Tào, Phương tiểu thư lần này phiền phức rồi, cái tin nhắn cô ta vừa gửi cho ta chắc cũng bị người ta chặn được rồi, cái này mà để người có tâm tra một cái là có thể biết ngay hai ta có chuyện gì, coi như chuyện pháo hoa không tra được ra ta, nhưng mà chuyện cháu dâu nhà Hạ gia làm gái trên mạng thì chỉ sợ khó mà che giấu được, cái này chẳng phải là toi mạng sao, ta còn chưa kịp ăn miếng thịt dê nào đã vướng vào rắc rối rồi!
"Chủ nhân, ngài muốn tôi làm gì cứ nói, chỉ cần ngài dám ra lệnh, tôi cam đoan có thể khiến cho mạng lưới của hành tinh này trong một phút trở về thời kỳ đồ đá!"
"Cút đi, ta không rảnh nói nhảm với ngươi! Ta ra lệnh cho ngươi ngay lập tức hack vào Server của bộ phận giám thị, đi tra xem tin nhắn Phương Hoa gửi cho ta có bị bọn chúng chú ý không, nếu không có, trực tiếp xóa tin nhắn đó đi! Nếu như đã bị chú ý......"
Lưu Dũng còn chưa nói hết câu, trong đầu đã vang lên giọng của "Du Du", "báo cáo chủ nhân, đối phương đã chú ý tới tin nhắn Phương Hoa tiểu thư gửi cho ngài, người của bọn chúng đang cố gắng truy vết ngược, dự định khôi phục dữ liệu trò chuyện của Phương tiểu thư tối qua."
"A, phản ứng của bọn chúng ngược lại cũng nhanh thật, vậy bọn chúng có thể truy vết ngược lại dữ liệu trò chuyện tối qua không?"
"Không thể, tôi vừa rồi đã xóa toàn bộ dấu vết trò chuyện của Phương tiểu thư với ngài trước đó rồi!"
"Vậy là được, bên này không có việc gì của ngươi nữa, cứ tiếp tục lên mạng đi thôi, nhớ kỹ sau này phải tôn trọng ta một chút."
"Dạ chủ nhân, có chuyện gì cứ gọi tôi bất cứ lúc nào!"
Ngay lúc Lưu Dũng đang cân nhắc chuyện này nếu như bị cơ quan liên quan hỏi đến thì nên giải thích thế nào, bên ngoài quân ủy đại viện, trong một chiếc xe tải không gây chú ý, một đám nhân viên kỹ thuật cũng đang khẩn trương bận rộn!
"Trương chủ nhiệm, đây là mấy tin nhắn vừa chặn được, trong đó cái này hơi kỳ quặc, ngài xem qua đi."
Nhân viên công tác nói xong đưa máy tính bảng trong tay cho Trương chủ nhiệm.
"Cô nói tin nhắn kỳ quặc là tin nhắn Phương Hoa gửi hả?" Khóe mắt Trương Thái không tự giác co giật hai lần.
"Đúng vậy Trương chủ nhiệm, nhất là câu "không sao là tốt rồi, tôi nói chuyện không tiện, rảnh thì nói chuyện sau", nhân viên kỹ thuật của chúng tôi cho rằng "tôi nói chuyện không tiện" có hàm ý, để tôi đến hỏi ngài xem có cần tìm người trong cuộc đến điều tra không!"
"Điều tra xem tin nhắn của Phương Hoa gửi cho ai chưa?"
"Điều tra rồi, là một hotboy trên mạng tên Lưu Dũng, cái tên đang hot nhất trên mạng lúc này "Tê Lợi ca" đó ạ!" Nhân viên công tác này rõ ràng là không biết vị chủ nhiệm bộ phận Quốc An trước mắt này hôm qua còn cùng hai người này họp chung với nhau.
Trương Thái nghe vậy đầu tiên là sững sờ, ngay lập tức trên khuôn mặt vốn vô cảm của anh ta khó được lộ ra nụ cười quái dị, tiếp theo anh ta nghiêm túc nói với cấp dưới: "Chuyện của Phương Hoa dừng ở đây, tôi có thể đảm bảo cô ấy không có vấn đề. Ngoài ra, cô nói cho người biết chuyện này, nhất định phải chôn chuyện này xuống bụng, về phần tại sao thì tôi không muốn nói nhiều, trong điều lệ giữ bí mật đều có, các cô mà không muốn bốc hơi khỏi nhân gian thì tốt nhất là giữ kín miệng mình!"
Bạn cần đăng nhập để bình luận