Ta Là Truyền Kỳ Chi Dũng Sĩ Vô Địch

Chương 571: Yêu như thủy triều!

**Chương 571: Yêu như thủy triều!**
Ngồi cùng bàn với Từ Hiểu Tuệ, Kiều Y Y len lén nói: "Trời ạ, mệt c·h·ết đi được, đáng sợ quá, mới có một lát mà lưng ta đã toát mồ hôi. Các đại lão bình thường giao lưu như vậy sao, chỉ một phút của các nàng thôi cũng đủ ta học cả đời!"
Từ Hiểu Tuệ cũng sợ hãi không kém, nói: "Ai bảo không phải, Không Không tỷ có cảm giác áp bách mạnh quá, ta cảm thấy trong số những người này cũng chỉ có Phượng Tổng là miễn cưỡng trấn trụ được nàng, chúng ta trói chung một chỗ thế này cũng không ổn!"
Ở một bên khác, Đái Nhạc Nhạc cũng ủ rũ nói với Phan Lệ Tuyết: "Lần này phiền phức rồi, bạn gái hiện tại của Dũng ca tuổi tác cũng không chênh lệch mẹ ta là bao, ta thật sự sợ mẹ ta biết chuyện này rồi sẽ nhào tới Dũng ca, thật đấy, không cần nhiều, chỉ cần Dũng ca có thể mua cho mẹ ta một căn nhà trong khu trung tâm thành phố, mẹ ta liền dám sinh cho ta một đứa em trai, ngươi tin không?"
Cùng lúc đó, Long Vân Phi đang nướng thịt ở gần đó cũng thu hồi ánh mắt, cụng chai rư.ợ.u với Tam Pháo rồi nói: "Lần này yên tâm đi, chủ t.ử. nhà ngươi vẫn là lão đại!"
Tam Pháo uống một hơi cạn bình rư.ợ.u, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Muội phu của ngươi cái gì cũng tốt, rất đàn ông, trượng nghĩa, vì người khác hào phóng lại không keo kiệt, có điều quá cặn bã, thật sự là thấy một người là thả thính một người, không bỏ qua ai, mới có bao lâu công phu mà đã có nhiều nữ nhân như vậy ở bên cạnh, từng người một còn mẹ nó khăng khăng một mực! Ban đầu mấy nha đầu kia ở trước mặt em gái ngươi căn bản không đáng để so sánh, cho nên ta cũng sẽ không nghĩ Phượng Tổng chúng ta sau này có thể làm chủ gia đình hay không, ai biết tiểu t.ử. này tìm nữ nhân đẳng cấp càng ngày càng cao, toàn là hạng người gia thế hiển hách, với tình huống hiện tại, chút danh tiếng của Phượng Nghi cung chúng ta có hơi không đáng chú ý, điểm đáng sợ nhất vẫn là người phụ nữ có chồng tên Phương Hoa kia, kia mẹ nó chính là..."
"Thôi đi lão tam, ngươi đừng phàn nàn, ngươi cứ làm tốt việc của mình, bảo vệ tốt an toàn cho em gái ta là được, những thứ khác không cần ngươi quan tâm, muội phu của ta cũng không phải đèn cạn dầu, ta tin hắn tự mình có thể xử lý tốt những chuyện này!"
Lưu Dũng căn bản sẽ không nghĩ tới ngay tại vừa rồi suýt chút nữa chỉ vì một hành động vô tâm của hắn mà dẫn phát một trận cung biến, lúc này hắn đang vui vẻ tiếp tục hưởng thụ niềm vui làm đầu bếp!
Trên phiến đá, từng mảng lớn thịt mãng xà bốc khói xèo xèo đều được người hỗ trợ và máy quay đồng bộ đưa vào studio, Lưu Dũng còn khoe khoang gắp một miếng thịt lên, hướng về phía camera rung rung, sau đó cắn một miếng tạo thành hình trăng lưỡi liềm, hắn nóng đến mức le lưỡi!
Lúc này studio đã muốn nổ tung, trên màn hình toàn là các loại "ước ao ghen tị"! Vốn dĩ đầu năm nay, ở trong thành phố lớn chen chúc, muốn tìm một nơi yên tĩnh để ăn đồ nướng ngoài trời đã là không dễ, huống chi đồ nướng còn có thể ăn được loại thịt rừng thuần thiên nhiên này, bất quá những âm thanh phản đối và chửi rủa cũng có ở khắp nơi, những người không ăn được nho thì nói nho xanh chua chát nồng nặc đã muốn tràn ra khỏi màn hình, nào là thịt rắn có độc, động vật hoang dã trên thân có vi khuẩn, chỉ cần ăn là phạm pháp, ăn thêm một miếng cả nhà mất mạng... mấy lời nhảm nhí này cũng liên tiếp xuất hiện, thế nhưng đối với một người dẫn chương trình chưa từng xem bình luận, thì chúng không có chút ý nghĩa nào. Lưu Dũng vẫn cứ là làm theo ý mình, thậm chí ngay trước ống kính trực tiếp, một ngụm nuốt trọn một cái mật gấu còn to hơn trứng gà, khi khóe miệng của hắn tràn ra chút mật màu xanh sẫm, studio trực tiếp liền bùng nổ, kèm theo hai chữ "trâu bò" hình thành thác nước, phần thưởng ngập trời che kín cả nội dung trực tiếp!
Lưu Dũng lau đi nước mật gấu tràn ra nơi khóe miệng, hướng về phía ống kính cùng quay phim nói: "Mọi người ơi, ta biết các ngươi cũng thèm, nhưng không có cách nào a, các ngươi nhiều người như vậy, ta muốn mời các ngươi ăn cũng không mời được, bất quá để biểu đạt áy náy của ta, ta quyết định sẽ hát tặng các ngươi một bài, đây cũng là lời hứa ở lần trực tiếp trước, trước màn hình, các ngươi bây giờ ai cần uống nước thì uống nước, ai cần đi nhà vệ sinh thì đi nhà vệ sinh, để tránh bỏ lỡ tiếng hát của ta!"
Lưu Dũng nói xong lời này, không chỉ studio náo động, mà ngay cả những người đang ăn đồ nướng ở hiện trường cũng vỗ tay, mấy người trẻ tuổi thậm chí còn giống như đám lưu manh mà huýt sáo, Mã Tam Nhi càng là chạy một mạch đem đàn ghi-ta cho Lưu Dũng, đồng thời chủ động tiếp nhận cái nồi trong tay Lưu Dũng để nướng thịt gấu!
Lưu Dũng ôm đàn ghi-ta đi tới sân khấu tạm thời được dựng trên thềm đá, những người của Thập Tam Thái Bảo sớm đã điều chỉnh thiết bị âm thanh, hắn chỉ cần hát vào microphone là được!
Lưu Dũng ngồi trên ghế cao, nhẹ nhàng gảy dây đàn, mái tóc dài che khuất khuôn mặt hắn, ngay khi hắn ủ cảm xúc chuẩn bị mở miệng hát thì điện thoại trong túi quần vang lên, vốn dĩ không muốn nghe máy, nhưng hắn tiện tay móc điện thoại ra xem, thì ra là bạn gái 'xấu' Hoa Nhan Khanh gọi điện, bất đắc dĩ kết nối máy, rồi nói:
"Chuyện gì vậy, ta đang uống r.ư.ợ.u đây!"
Trong phòng khách sạn, hai ngày nay mọi việc không thuận lợi khiến Hoa Nhan Khanh đêm nay có chút buồn bực, đến bữa tối cũng không ăn, một mình ngồi ngẩn người trên ghế sô pha trong phòng, trợ lý Bối Bối cũng là quá mức nhàm chán mà lướt điện thoại, kết quả ở trong phần quảng cáo tràn lan của "Du Du", nàng dễ dàng lướt vào studio của Lưu Dũng!
"Hoa Tổng, bạn trai 'xấu' của chị đang phát sóng trực tiếp kìa!"
"A, thật sao? Mau đưa ta xem!"
"Trời ạ! Hoa Tổng, chị mau nhìn này, cái mật gấu to như vậy mà hắn lại một ngụm nuốt vào, cái cổ họng này phải to cỡ nào?"
"Bối Bối, mau gọi điện cho hắn, hỏi hắn đang ở đâu?"
"Hoa Tổng, không lẽ chị muốn tới ăn chực?"
"Đừng nói nhảm, mau gọi điện đi!"
"Hoa Tổng, chị quên rồi sao, số điện thoại của em sớm đã bị hắn chặn rồi," Bối Bối vô tội nói!
Hoa Nhan Khanh vội vàng móc điện thoại di động của mình ra, vừa tìm kiếm số điện thoại của Lưu Dũng, vừa lẩm bẩm: "Thời điểm then chốt không thể nhờ vả được ngươi, cả đời này ngươi cũng không kịp ăn bốn món ăn!"
"Alo ~ Lưu tiên sinh, xin chào, tôi là Hoa Nhan Khanh...!"
Trên sân khấu tạm, Lưu Dũng đưa điện thoại ra xa tai, gọi Mã Tam Nhi đang nướng thịt tới!
"Tam Nhi, phiền ngươi một chuyến đi đón người, địa chỉ cụ thể ngươi hỏi nàng đi!" Lưu Dũng đang nói chuyện liền đưa điện thoại di động cho Mã Tam Nhi, sau đó nói với máy quay phim:
"Xin lỗi nha! Mọi người, nghe điện thoại làm chậm trễ một chút thời gian! Không chờ một lúc sẽ có kinh hỉ dâng lên, vừa mới biết được một vị khách quý bí ẩn đang trên đường tới, còn về là ai thì tạm thời giữ bí mật! Bây giờ chúng ta trước tiên nghe nhạc đã...
Dưới đài, Phượng Thiên Vũ có chút nghi ngờ hỏi Lý Tư Tư: "Thiên Ngoại Thiên các ngươi bên kia còn có người chưa tới sao?"
"Không có, ngay cả bảo an đều không có lưu lại, tất cả đều mang tới rồi a!"
Ngay lúc Phượng Thiên Vũ còn muốn hỏi lại những người khác, thì trên đài lại một lần nữa vang lên giọng của Lưu Dũng:
"Một bài hát 《 Yêu như thủy triều 》 xin gửi tặng mọi người!"
Lưu Dũng vuốt nhẹ mái tóc có chút vướng víu trên mặt, sau đó bắt đầu gảy đàn, lập tức một âm thanh khàn khàn vang lên!
Nếu như lúc này nơi đây có người ở Địa Cầu, nghe xong liền biết đây là phiên bản "yêu như thủy triều" của Dick Cowboy!
"Không hỏi em vì sao rơi lệ"
"Không quan tâm trong lòng em còn có ai"
"Hãy để ta cho em an ủi"
"Bất luận kết cục là vui hay buồn"
"Đi qua thiên sơn vạn thủy"
"Trong lòng ta em vĩnh viễn là đẹp như vậy"
Giai điệu đơn giản, ca từ đẹp, lại kết hợp với giọng nói khàn khàn mà Lưu Dũng cố tình phát ra, chỉ vẻn vẹn một đoạn ngắn ngủi này đã làm rung động lòng người trong studio, lập tức một đợt khen thưởng cao trào lại ập đến!
"Đã yêu là không hối hận"
"Bao nhiêu khổ ta cũng nguyện gánh"
"Tình yêu của ta như thủy triều, như thủy triều đẩy ta về phía em"
"Tiến sát lại gần"
"Yêu như thủy triều, vây quanh ta và em"
"Ta không còn muốn gặp em mua say trong đêm khuya"
"Không muốn người đàn ông khác thấy vẻ vũ mị của em"
"Em nên biết điều đó sẽ khiến tim ta tan nát"
"Hãy hứa với ta rằng em từ nay không còn lang thang trong đêm khuya"
"Đừng tùy tiện nếm trải hương vị buông thả"
"Em cũng biết điều đó sẽ khiến tim ta tan nát"
"..................!"
Phần sau của bài hát cơ hồ đều là gào thét, Lưu Dũng dùng giọng khàn khàn thể hiện sự phóng khoáng của hắn, thể hiện một cách vô cùng nhuần nhuyễn! Mà ca khúc "yêu như thủy triều" này đã hoàn toàn chinh phục khán giả trong studio, số lượng người xem đã vượt quá một tỷ người, đến mức Huyên Huyên không thể tiếp tục ăn cơm được nữa, vội vàng lấy máy tính xách tay ra, bắt đầu quản lý phần hậu trường của studio Lưu Dũng!
Khi Huyên Huyên nhìn thấy con số phân tích thu nhập từ tiền thưởng theo thời gian thực trên màn hình máy tính không ngừng tăng, làm cô kinh ngạc đến há hốc mồm, nàng vạn lần không nghĩ tới Lưu Dũng chỉ dựa vào ca khúc này mà có thể thu được hơn 200 triệu tiền thưởng, nhưng mà đây chỉ là mới bắt đầu, màn hình máy tính hiển thị các số liệu theo thời gian thực, căn bản là không có ý định dừng lại, rốt cuộc buổi phát sóng trực tiếp này có thể đạt được con số khủng bố như thế nào, nàng cũng không cách nào tưởng tượng được!
"Đây mới là dáng vẻ đàn ông nên có!"
Dưới đài, Phương Hoa đầy mắt đều là những ngôi sao nhỏ nhìn nam nhân phóng khoáng trên đài, nhỏ giọng thì thầm!
"Ngươi không phải là thích hắn rồi chứ?" Tần Sở Yên len lén ghé đầu lại gần tai Phương Hoa, trêu chọc nói.
"Đúng vậy a, thì sao?" Phương Hoa thoải mái thừa nhận nói!
"A!"
Câu trả lời này lại làm Tần Sở Yên sửng sốt, thông qua cuộc trò chuyện ngắn ngủi vừa rồi, nàng biết Phương Hoa đã kết hôn, đồng thời thông qua vài câu nói chuyện phiếm, nàng đã đoán được bối cảnh gia đình của nàng rất không bình thường! Nhưng Tần Sở Yên lại vạn vạn không nghĩ tới một người phụ nữ có gia đình, có sự nghiệp, có địa vị xã hội, là danh môn tài nữ như vậy, lại có thể hào phóng thừa nhận thích Lưu Dũng, điều này thực sự đã phá vỡ tam quan của nàng!"
"Nhưng không phải ngươi đã có gia đình rồi sao?" Tần Sở Yên sau khi suy tư một chút, vẫn quyết định thiện ý nhắc nhở Phương Hoa!
Phương Hoa duỗi ra bàn tay nhỏ nhắn trắng nõn, chỉ về phía Lưu Dũng, rồi nói, ánh mắt tràn ngập sự say đắm: "Có lẽ, có hắn ở đâu thì đó mới là nhà!"
"Trời ạ".....
Nghe được câu trả lời của Phương Hoa, Tần Sở Yên triệt để im lặng, không ngờ được nữ nhân thanh tú, khí chất không tầm thường này lại là một người si mê, hơn nữa lại là si mê Lưu Dũng, tên kia, điều này thật sự quá mức khó tin!
Bạn cần đăng nhập để bình luận