Ta Là Truyền Kỳ Chi Dũng Sĩ Vô Địch

Chương 480: Loạn đêm (một)

Chương 480: Đêm hỗn loạn (một)
"Phốc"……
Lưu Dũng nhổ vỏ hạt dưa trong miệng ra, nhìn trước mắt trận ẩu đả đã sắp kết thúc, căn bản không để ý tới lời Lulu nói, mà lại ở kia hưng phấn lẩm bẩm: Chậc chậc, cái này so với xem phim còn đặc sắc hơn nhiều……
Đẹp lắm…… Cú vung côn này mạnh thật, cánh tay của tên tiểu tử kia trăm phần trăm là nát rồi.
Ngươi nhìn xem, ái chà ta đi……"Tam Pháo" thật sự là quá hung ác, đem cả ruột gan người ta làm lòi ra ngoài rồi.
Ai ~ ngươi mau nhìn cái kia, có phải tên tiểu tử kia bị người ta dùng búa chém vào lão nhị rồi không, xong rồi, đời này hắn coi như xong đời.
Ái chà "Ngọa Tào"…… Lưu Dũng đột nhiên kinh hô!
Lulu thực sự là không đành lòng nhìn thẳng cái bộ dạng ngốc nghếch này của nam nhân, nàng khẽ thở dài một hơi sau đó lấy điện thoại ra muốn báo bình an cho Phượng Tổng, kết quả phát hiện màn hình điện thoại di động của mình không biết từ lúc nào đã vỡ nát, khiến nàng tức giận ném mạnh điện thoại di động xuống đất, sau đó nhìn Lưu Dũng lạnh lùng nói: Đưa điện thoại đây ta dùng một chút.
Làm gì? Gọi người tới à!
Gọi cái rắm người, ta muốn gọi điện thoại cho Phượng Tổng báo bình an, để khỏi nàng lo lắng…… Lo lắng cho cái thằng ngu này!
Báo bình an? Lưu Dũng cuống cả họng lên giọng.
Ngươi mẹ nó không tranh thủ thời gian gọi người đến cứu, lại muốn gọi điện thoại báo bình an, có phải ngươi thiếu tâm nhãn không? Lưu Dũng giống như nhìn đồ đần mà nhìn Lulu nói.
Lulu cũng giống như nhìn kẻ ngu ngốc mà nhìn Lưu Dũng, có chút không hiểu rõ. Hai người cứ như vậy ngồi ở phía sau thùng xe ô tô, mắt to trừng mắt nhỏ nhìn nhau.
Lưu Dũng thấy cái cô nàng ngốc này thật sự không rõ ý của mình, thế là đưa tay bưng lấy gương mặt xinh đẹp của nàng, dời tầm mắt của nàng từ trên mặt mình sang bên phía hiện trường ẩu đả……
Ta…… Đi……
Trên gương mặt hơi tái nhợt của Lulu lộ ra biểu lộ không dám tin, tràng diện trước mắt này là điều mà nàng tuyệt đối không ngờ tới, mình chỉ quay đầu lại cùng cái tên ngu ngốc này cãi nhau một chút, mà trên trận lại có nhiều người như vậy, một đám đông nghịt nhìn qua phải đến hai ba trăm người, thống nhất âu phục đen, khăn che mặt đen, đeo bao tay trắng, thuần một màu búa ngắn chuôi nắm trong tay, sáng loáng, đã đem những người trên trận bao vây lại, chắp cánh khó thoát.
Lulu lúc này thật sự hoảng rồi, nàng vội vàng nói: Nhanh, ngươi mau gọi điện thoại cho Phượng Tổng, đối phương là người của “Trung Nghĩa Xã”, lão đại của bọn hắn Phượng Tổng quen biết, “Trung Nghĩa Xã” lần này khẳng định là không rõ chân tướng bị người ta thuê, không biết quan hệ giữa ngươi và Phượng Tổng, nếu không “Trung Nghĩa Xã” không có khả năng ngang nhiên khai chiến với “Phượng Nghi Cung” chúng ta như thế.
Lưu Dũng móc mông, từ trong túi quần lấy ra điện thoại đưa cho Lulu. “Cho, có chuyện gì chính ngươi nói với Phượng Tổng đi”, đám chó bức này lần này chơi thật, ta phải đi đem đám người “Tam Pháo” mang về, mặc dù ta không ưa gì bọn gia hỏa này, nhưng ai bảo hắn là thủ hạ của Phượng Tổng, nếu như hắn bình thường bị đánh thì ta không quản, nhưng hắn sắp bị người ta chém c·h·ế·t thì ta không thể làm như không thấy, ngươi nói có đúng lý này không?
Ngươi đừng qua đó, “Trung Nghĩa Xã” nổi tiếng là chỉ nhận tiền không nhận người, ngươi bây giờ qua đó chỉ có chịu c·h·ế·t mà thôi. Lulu lo lắng ở sau lưng Lưu Dũng la lên.
Lưu Dũng đầu cũng không quay lại nói: Gọi điện thoại của ngươi đi, đàn bà đừng can thiệp vào chuyện của đàn ông.
Ngươi…… Đồ hỗn đản! Một thân là thương tích, mỏi mệt đến cực điểm, Lulu thật sự là hết cách với Lưu Dũng, chỉ đành nhanh chóng gọi điện thoại, đem tia hi vọng cuối cùng ký thác trên người lão bản Phượng Thiên Vũ. Khi nàng nhanh chóng bấm xong số điện thoại của Phượng Tổng, kết quả lại thấy trên màn hình điện thoại di động hiển thị hai chữ “phú bà”, cả người nàng nháy mắt hỗn loạn, chẳng lẽ Phượng Tổng lần này lại nhìn nhầm, đây lại là một tên muốn ăn bám sao?
Trên trận, “Tam Pháo” mang theo mấy chục người ngạo nghễ không sợ cùng đám người áo đen kia giằng co, trong tay hắn nắm chặt hai thanh rìu dính máu, liếc nhìn xung quanh, ánh mắt lộ vẻ kiệt ngạo bất tuần, hắn dùng ngữ khí lạnh lùng nói với đám người áo đen trước mắt:“Phượng Nghi Cung” ở đây làm việc, những người không liên quan mau tránh ra, đừng có làm tổn thương hòa khí, mất mặt của mọi người.
Hiện tại số người lấy danh nghĩa xưởng sửa chữa ô tô trên trận đã chẳng còn lại mấy, số ít những kẻ còn đứng được đều thương tích đầy mình, tên nam tử dẫn đầu hống hách trước đó càng bị đánh gãy một cánh tay cùng một cái chân, hiện tại phải có hai tên đồng bọn đỡ lấy mới miễn cưỡng đứng được, hắn cố nén đau đớn trên người, âm trầm cười lạnh nói: Đúng là nghe danh không bằng gặp mặt, không ngờ tới “Phượng Nghi Cung” danh tiếng lẫy lừng lại làm ra chuyện lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn, bội phục bội phục. Hôm nay hai nhà chúng ta coi như kết xuống mối thù này, trận này “Hoa An Hội” chúng ta nhận thua, nhưng các ngươi cũng đừng đắc ý, “Hoa An Hội” tuy không bằng thế lực của “Phượng Nghi Cung” các ngươi, nhưng chúng ta có thù tất báo, sớm muộn gì có một ngày chúng ta sẽ tìm lại sỉ nhục này. Ha ha, nếu như đến lúc đó ngươi còn có thể may mắn sống sót, ta nhất định sẽ tự tay làm thịt ngươi.
Mặt khác, ha ha ha……
Ta còn muốn nói một chuyện khiến các ngươi cao hứng, “Trung Nghĩa Xã” cùng “Hoa An Hội” chúng ta không hề có chút quan hệ nào, ta muốn đã bọn hắn không phải đến tìm chúng ta gây phiền phức, vậy thì có khả năng là nhằm vào “Phượng Nghi Cung” các ngươi mà đến, đám tạp nham các ngươi cũng phải cẩn thận, ha ha ha, chúng ta đi.
Mắt thấy mấy tên tàn huyết của “Hoa An Hội” dìu nhau chậm chạp rời đi, bốn phía người áo đen không có chút ý tứ ngăn cản nào, bởi vậy có thể thấy “Trung Nghĩa Xã” là thật sự nhắm vào “Phượng Nghi Cung” bọn hắn mà đến, giờ phút này tâm của Tam Pháo đã chậm rãi chìm xuống.
Nhìn đám người áo đen tay cầm búa bén chung quanh kia, hắn biết hôm nay “Phượng Nghi Cung” e rằng lành ít dữ nhiều, cho dù là khi Lulu không bị thương tổn, kiệt lực, hai người bọn họ cộng lại cũng chưa chắc có thể xông qua được cửa ải này, huống chi hắn còn không xác định trong đám người này có võ giả gen cải tạo Tiên Thiên hay không.
Ngay tại lúc Tam Pháo vắt hết óc nghĩ cách làm sao mới có thể thoát thân, một thanh âm cắt đứt suy nghĩ của hắn, đồng thời còn làm hắn giật nảy mình!
Uy ~
Anh bạn, ngươi đừng đi a, chuyện của hai ta còn chưa nói xong đâu!
Trong lúc nói chuyện Lưu Dũng đã đi tới trước mặt nam tử bị thương nặng, trực tiếp chặn đường đi của hắn, nghiêm túc hỏi: Anh bạn, không phải đã nói muốn dẫn ta về ký kết sao, điều kiện tốt như vậy làm ta nhiệt huyết sôi trào, ta còn đang đầy cõi lòng chờ mong, kết quả ngươi lại im hơi lặng tiếng muốn đi, các ngươi như vậy là không coi ta ra gì rồi. Ta lớn nhỏ gì cũng được coi là một võng hồng nổi danh, các ngươi không nể tình cũng không thể nói lật kèo liền lật kèo, đêm nay ngươi không nói rõ ràng với ta thì ngươi không thể đi.
Nam tử bị thương nặng dùng ánh mắt thương hại nhìn chằm chằm Lưu Dũng nói: Tiểu tử, ngươi nghe kỹ cho ta, ta là Sở Phi đội chấp pháp của “Hoa An Hội”, tên của ta ngươi nghe qua hay không không quan trọng, nhưng là đại danh của “Hoa An Hội” ngươi có nghe qua hay không lại rất quan trọng. Tình huống của ta ngươi cũng thấy rồi, hôm nay ta thật sự không có cách nào phản ứng ngươi, bất quá ta vẫn khuyên ngươi một câu, nếu như ngươi còn muốn nhìn thấy mặt trời sáng mai, thì ngươi mau cút ngay, lăn càng xa càng tốt, chuyện nơi đây đã không phải là chuyện mà một tên võng hồng như ngươi có thể nhúng tay vào, ngươi yên tâm, sau này chúng ta có rất nhiều biện pháp có thể tìm ngươi.
Ái chà ta thao……
Lưu Dũng mặt mày xoắn xuýt vò tóc, hắn liếc nhìn Tam Pháo, lại nhìn Sở Phi bị thương nặng đang được người dìu, miệng lẩm bà lẩm bẩm nói:“Thật mẹ nó buồn c·h·ế·t ta, vốn định chơi c·h·ế·t mấy người các ngươi, kết quả ngươi ngoài miệng lại nói muốn ta mau chóng rời đi, không muốn để ta cuốn vào những chuyện thị phi này, điểm xuất phát này nghe chính là vì tốt cho ta, ngươi nói ngươi đã khốn đốn đến mức này rồi thì làm sao ta còn có thể hạ thủ chơi c·h·ế·t ngươi?
Thao…… Lần đầu tiên vì không xuống tay g·iết người được mà phiền lòng!
Lưu Dũng tựa như một tên tâm thần, không coi ai ra gì cứ lẩm bà lẩm bẩm, xoắn xuýt nửa ngày mới nói với Sở Phi bị trọng thương kia: Cũng không biết kiếp trước ngươi tích đức gì, vậy mà có thể gặp được lúc ta hôm nay đột nhiên nổi thiện tâm, ngươi đi đi, ta sẽ không làm khó ngươi, tranh thủ thời gian tìm chỗ trị thương, nhớ kỹ a, bỏ qua cho ngươi chỉ có lần này, mấy ngày nữa ta rảnh rỗi sẽ đến tìm “Hoa An Hội” các ngươi, nếu như để ta gặp lại ngươi.
Ha ha……
Ngươi sẽ không có vận may như vậy đâu, cút đi!
Sở Phi đau đến mức không chịu nổi nữa, hắn cũng lười cùng tên không ra gì này nhanh mồm nhanh miệng, liền phân phó thủ hạ mang theo hắn mau chóng rời khỏi nơi thị phi này.
Mà những thành viên “Hoa An Hội” bị thương nặng nằm la liệt trên mặt đất căn bản là không có người để ý, đi lại vướng chân.
Lưu Dũng thấy những người áo đen chỉnh tề kia chủ động dạt ra một con đường cho đám tàn binh bại tướng kia, không khỏi hỏi “Tam Pháo” ở bên cạnh.
Vừa rồi tên què kia nói đám gia hỏa này không phải do bọn hắn tìm đến giúp, vậy ngươi nói đám người này nửa đêm nửa hôm đến làm gì?
Bọn hắn chính là những thành viên nổi danh của bang Phủ Đầu trong “Trung Nghĩa Xã”! Tam Pháo nghiêm túc nói.
“Ba”……
Lưu Dũng đập tay lên trán mình, đôi mắt mờ mịt xuyên qua mái tóc dài của hắn không thể tưởng tượng nổi mà nhìn Tam Pháo hỏi: Người của “Phượng Nghi Cung” các ngươi đều thiếu tâm nhãn sao? Ta có hỏi ngươi bọn họ là ai không? Ta là hỏi bọn họ chạy tới đây để làm gì? Ái chà ta đi, thật sự làm khó cho Phượng Tổng nhà ta, dưới trướng nàng có thể đồng thời có được Ngọa Long, Phượng Sồ là ngươi và Lulu hai người các ngươi, thật sự là không dễ dàng.
Tam Pháo đương nhiên nghe không hiểu Lưu Dũng nói là cái gì, nhưng hắn biết tiểu tử này khẳng định là đang nói lời không hay, nhưng vì Phượng Thiên Vũ trước khi đến có giao phó “nhất định phải mang tiểu tử này về hoàn hảo không chút tổn hại” cho nên Tam Pháo cưỡng chế bất mãn trong lòng, không thèm để ý đến tên điên điên này nữa, mà là tiến lên phía trước hai bước, đem Lưu Dũng ngăn ở phía sau.
Ngươi, cản đường ta.
Tam Pháo vừa mới vòng qua Lưu Dũng còn chưa đứng vững thân hình, liền bị Lưu Dũng túm lấy kéo ra, hắn cao gần hai mét, thân hình to lớn hơn hai trăm cân, vậy mà lại bị Lưu Dũng tùy ý kéo một cái, tựa như gà con vừa lột xác bị hất sang một bên.
Bạn cần đăng nhập để bình luận