Ta Là Truyền Kỳ Chi Dũng Sĩ Vô Địch

Chương 348: Ca là lão trung y

**Chương 348: Anh là lão trung y**
"Dũng ca, anh có phải hay không đặc biệt thích chân Đại Bạch?"
"Không phải a! Sao cô lại hỏi như vậy?"
"Không có gì, chỉ là thấy anh hơn nửa ngày không có chớp mắt, sợ mắt anh mệt mỏi!"
"Xì..."
"Dũng ca!"
"Lại làm gì?"
"Nhạc Phong đến, đang ngồi ở bên kia, nhìn chằm chằm anh nãy giờ."
"Thao, đến thì đến thôi, người ta tự mình mua bán, ta còn có thể ngăn cản không cho hắn vào chắc!"
"Ca, ta thật sự có chút nhìn không thấu anh, không biết anh có phải thật sự không sợ bọn hắn, hay là gầy như lừa kéo phân rắn, cứ cố gượng?"
"Tại sao chuyện gì anh đều không để vào mắt, suốt ngày cãi chày cãi cối, bảy cái không phục, tám cái không phẫn, ai cũng muốn diệt đi, thật không biết anh dựa vào cái gì. Nếu anh cũng giống bọn hắn, cả ngày mang theo một đám tiểu đệ vũ vũ huyền huyền thì còn được, nhưng anh chỉ có mỗi lão bánh xe, coi như anh có thể đánh, còn có thể đánh thắng mấy trăm cây sao?"
"Thật sự là không hiểu nổi anh! Ta cũng là trúng tà, thế nào lại tin tưởng anh, thứ hổ bức này, không những đem mệnh góp vào, không cẩn thận thanh danh còn thối hoắc, anh nói xem ta được cái gì chứ! Ai... Không có rượu, lại đây một thùng!"
"Ta nói trong túi không có cô tin không?"
"Đừng có giày vò nữa, lão nương bây giờ trong lòng phiền lắm!"
Lưu Dũng lại từ trong túi móc ra hai thùng bia Đức, đưa cho Lăng Thiên Nguyệt một cái nói: "Cô uống kiềm chế một chút, đừng thấy nó ngọt không mùi, độ cồn cao đấy, không phải 11° thì cũng 11.5°. Ta nói cho cô biết, với cái thân đầy sẹo của cô, uống nhiều là ngứa ngáy đấy!"
"Không cần anh lo, có ai nhờ anh cào đâu!"
"Được được được, miệng ta tiện, đến, 'đại tẩu' mời chậm dùng!"
"Ta có đôi khi thật muốn xé cái miệng thối của anh, quá ghét. Sau này anh mà còn gọi ta là 'đại tẩu', cẩn thận ta trở mặt với anh!"
"Uống nhanh đi, ở đâu ra nhiều chuyện bức thế, uống chút rượu cũng không ngăn nổi miệng của cô!"
"Chuyện bức à? Vậy anh cứ yên tâm 120% đi, ta một chút cũng không có, từ năm mười lăm tuổi bị dọa sau này, liền không tới nữa, bớt việc!"
"Ngọa tào, cô là một nữ nhân âm dương không cân đối, mà còn có thể 'sinh động' như vậy thật sự là không dễ dàng a!"
"Nói không chừng lão thiên công bằng thật, nó đóng lại của cô một cánh cửa, đồng thời cũng vì cô mở ra một cánh cửa sổ. Ta nhớ được cô hẳn là ba mươi lăm rồi, cô nhìn mặt mình đi, đâu giống một phụ nữ mãn kinh!"
"Dũng ca, anh biết hiện tại ta muốn làm gì nhất không?"
"Làm gì? Không phải là muốn cùng ta sinh con chứ, nếu là chuyện này, cô đừng nghĩ tới!"
"Xéo đi, 'trong miệng chó nhả không ra ngà voi'. Hiện tại ta chỉ muốn quen biết lão Đại và lão Nhị nhà anh, muốn hỏi hai nàng có phải là thiếu tâm nhãn không, có thể đồng thời thích cái thứ ngốc bức như anh đúng là không dễ dàng!"
"'Nguyệt Nhi' à, ta nói cho cô biết, lời này không được nói trước mặt hai nàng ấy, dễ dàng lên xung đột, với cái tính tình nhỏ nhen của Luyện Luyện nhà ta, không cẩn thận lại cầm súng bắn cô!"
"Dũng ca, nói thật, với cái kiểu mê gái tự tin của anh, xác thực rất hiếm có. Có phải đôi khi anh nổ quá trâu bò, chính anh cũng tin? Trả lại nhà anh 'Luyện Luyện'? Luyện Hồng Trần là nhân vật cỡ nào, quân đội chính phủ muốn động nàng đều phải suy nghĩ một chút, nàng có thể coi trọng anh ở điểm gì? Anh nói anh trừ dáng người khôi ngô, cao lớn vạm vỡ, còn có ưu điểm gì? Tướng mạo bình thường, thân cao cũng bình thường, duy nhất ưu điểm có lẽ là có chút tiền..."
"Hứ..."
"Ta còn có một thân lông, đủ bưu hãn, rất đàn ông, có tính là ưu điểm không?"
"Anh đừng làm ta buồn nôn, anh chỉ là con khỉ chưa tiến hóa xong, lấy đâu ra tự tin mà lảm nhảm."
"Cô không điên cuồng mê luyến ta, ca chỉ là một truyền thuyết..."
"Thôi, anh đừng có xú mỹ, còn hát nữa chứ. Hai ta nắm chặt thời gian uống một chút đi, lại không uống sau này chỉ sợ không có cơ hội."
Lưu Dũng kinh ngạc hỏi: "Sao vậy em? Muốn cai rượu à?"
"Ai..."
Lăng Thiên Nguyệt thở dài một hơi rồi nói: "Anh không thấy bên kia có nhiều quân đội chính phủ đến sao? Hai ta đã bị bao vây, Nhạc Phong này thật sự quá hung ác, hắn đường đường là xã hội đen, gặp chuyện lại báo cảnh sát, đây là thà rằng bị người ta cười nhạo, cũng không mạo hiểm dù chỉ một chút!"
Lưu Dũng có chút mộng, không hiểu hỏi: "Hắn báo cảnh sát? Lấy lý do gì báo cảnh sát? Nói hai ta làm chuyện xằng bậy, chuyện này cảnh sát quản sao?"
"Gunter, đồ con bê, ai cùng anh làm chuyện xằng bậy! Anh nói chuyện sao khó nghe như vậy hả?"
Lăng Thiên Nguyệt triệt để bị Lưu Dũng đánh bại, một bộ sinh không thể luyến biểu lộ nói: "Anh nhìn mấy người mới vào bên cạnh Nhạc Phong, hẳn là cục tra xét. Không có gì bất ngờ xảy ra hẳn là Nhạc Phong gọi bọn họ đến kiểm tra đối chiếu thân phận của anh. Thân phận của anh mà lộ, những người của cục tra xét có quyền đánh chết anh tại chỗ!"
Lưu Dũng vừa nghe là chuyện này, lập tức liền không hứng lắm, hắn tùy ý khoát tay nói: "Kia cũng là chuyện nhỏ, phất tay là xong, ta hỏi cô, ca sĩ Nhã Mạn tiểu thư khi nào lên đài biểu diễn? Ta đã ngồi đây nửa ngày, đây mới là chuyện đại sự, biết không?"
"Ta đi ~"
"Không phải chứ Dũng ca!"
"Lúc này mà anh còn nghĩ tới Nhã Mạn, tâm anh lớn thật."
"Nàng là tiết mục áp chót, phải một lúc nữa mới ra. Anh nếu thật muốn gặp nàng, ta có thể gọi nàng ra, để nàng tới cùng anh ngồi một chút, bất quá anh phải suy nghĩ cho kỹ, bên kia còn có một đại công tử, nếu hắn thấy anh cùng Nhã Mạn anh anh em em, tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho anh!"
Lưu Dũng nghe Lăng Thiên Nguyệt nói có thể gọi Nhã Mạn ra, lập tức hào hứng, không quan trọng nói: "Chấy rận nhiều không cắn, nợ nhiều không lo, ta quan tâm hắn là ai, cô mau gọi Nhã Mạn ra trước đi, bất quá ta nói rõ, ta chỉ là đơn thuần hiếu kỳ nên mới muốn gặp nàng, không có ý gì khác, cô đừng lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử, coi ta là lão sắc bức... Hiểu không?"
Lăng Thiên Nguyệt nhìn chằm chằm Lưu Dũng trọn vẹn mười mấy giây, sau đó mới yếu ớt nói: "Nếu không phải là bởi vì ta có bệnh, anh cho rằng ta sẽ dung túng cho anh làm xằng làm bậy!"
"Ai..."
Nói xong câu này, Lăng Thiên Nguyệt đột nhiên tựa như quả bóng xì hơi, ngồi ở kia không nói một lời, có một loại cảm giác sinh không thể luyến!
Lưu Dũng thấy nàng tái phát bệnh, vội vàng nhích lại gần, đưa tay ôm vai nàng, cúi đầu ghé tai nói nhỏ: "Ta biết trong lòng cô nghĩ gì, cảm thấy cho dù sau này có đến với ta cũng không thể làm tròn nghĩa vụ của một người phụ nữ, đúng không? Cô đừng sợ, ca là lão trung y, chuyên trị bệnh nổ, cùng các loại bệnh vô sinh hiếm muộn, ta giao kèo với cô, chờ chuyện bên này giải quyết xong, ta bảo đảm một thang thuốc là thông suốt, tuyệt đối số lượng nhiều bao no, hết phiền phức!"
Lăng Thiên Nguyệt rúc vào trong ngực Lưu Dũng, ủy khuất nhìn hắn nói: "Nói thật, ta không tin anh, anh cả ngày bịa chuyện, không có một câu nói thật!"
Lưu Dũng: "Ta mà dối gạt cô thì biến thành chó, con chó trong ngực Nhã Mạn ấy, như vậy được chưa!"
"Phốc phốc" một tiếng, Lăng Thiên Nguyệt nín khóc mỉm cười, đánh vào ngực Lưu Dũng, vừa đánh vừa nói: "Mơ đẹp, anh mà biến thành chó, ta liền để Nhã Mạn bịt chết anh..."
Lưu Dũng cùng Lăng Thiên Nguyệt ở chỗ này liếc mắt đưa tình, nói nói cười cười, nhưng Nhạc Phong ở một bên khác lại tức giận vô cùng. Hôm qua hắn bị Lưu Dũng tát bay, sau đó không biết gì nữa, chờ hắn tỉnh lại thì người ta đã mang theo nữ nhân của hắn đi rồi. Hắn giận tím mặt, phái người bốn phía đi thăm dò, đồng thời vụng trộm để tâm phúc thủ hạ bí mật điều tra xem người này là ai, lai lịch thế nào, vì sao hồ sơ điện tử lại đột nhiên phát sinh biến hóa. Trước đó rõ ràng là "Liễu Diệu Huy", ai biết chỉ chớp mắt liền biến thành "Lưu Dũng", hơn nữa tài liệu cá nhân đều là tuyệt mật.
Trải qua một ngày tìm hiểu, hắn đã biết người này khẳng định không phải "Liễu Diệu Huy", hai người không có điểm nào trùng khớp.
Nhưng "Lưu Dũng" này lại là ai? Căn bản không có người gặp qua hắn, giống như là trống rỗng xuất hiện. Càng như vậy, Nhạc Phong lại càng thấy "Lưu Dũng" thần bí, càng thần bí, hắn càng không dám hành động thiếu suy nghĩ.
Cứ như vậy, một ngày trôi qua, mặc dù thủ hạ có phê bình kín đáo, cho là mình làm việc quá không quyết đoán, nhưng Nhạc Phong biết, hắn sở dĩ có thể trở thành đại ca ở thế giới ngầm rắc rối phức tạp này, là nhờ vào tính tình cẩn thận. Trước khi rõ mọi chuyện, hắn tuyệt đối sẽ không manh động.
Khi hắn nghe nói hai kẻ không biết xấu hổ này hôm nay lại tới hộp đêm, liền nghĩ ra một chủ ý khiến cho tất cả lưu manh phải mở rộng tầm mắt, đó là báo cảnh sát!
Hắn chủ động liên hệ đội tra xét của cục cảnh sát, láo xưng nơi này có tội phạm vượt biên từ dưới đất lên, nhưng Nhạc Phong ngàn tính vạn tính lại không đoán được Lưu Dũng thật sự là người từ dưới đất lên.
Hắn gọi đội tra xét đến thuần túy là muốn làm Lưu Dũng buồn nôn, vừa vặn mượn tay quan phương, thử xem Lưu Dũng có bao nhiêu năng lực, hắn còn xem tình huống mà chế định kế hoạch báo thù.
"Nhạc lão đại, chúng ta có thể kiểm tra thông thường với người kia, nhưng nếu đại tẩu không phối hợp thì sao?" Một công vụ nhân viên của đội tra xét cẩn thận từng li từng tí hỏi Nhạc Phong.
Nhạc Phong sưng nửa mặt, sắc mặt âm tàn nói: "Các ngươi không cần phải để ý đến nàng, nếu nàng dám công nhiên kháng pháp, các ngươi cứ theo luật mà làm, không cần bận tâm mặt mũi của ta!"
...
Bên này, Lăng Thiên Nguyệt vung tay, một nhân viên phục vụ cấp tốc chạy tới.
"Đại tẩu!"
"Gọi Nhã Mạn đến, nói ta tìm nàng!"
Lưu Dũng thấy nhân viên phục vụ đi chầm chậm về phía hậu trường, hắn cười nói: "Xem ra Nhạc Qua Tử còn chưa hạ lệnh phong sát cô, danh tiếng 'đại tẩu' của cô tạm thời vẫn còn dùng được."
"Hừ..."
Lăng Thiên Nguyệt hừ lạnh nói: "Đây chính là điểm dối trá của Nhạc Phong, hắn muốn cho tất cả mọi người đều biết, là ta có lỗi với hắn trước. Anh cũng thấy đấy, cho dù ta đã trắng trợn đi cùng anh, hắn đều có thể nhẫn nhịn. Không có gì bất ngờ xảy ra, qua đêm nay, toàn thành người đều sẽ biết ta là một ả đàn bà bội bạc, không biết liêm sỉ!"
"Vậy cô quan tâm những lời đồn nhảm này sao?"
"Nếu sống không quá đêm nay, ta có quan tâm hay không có ý nghĩa gì, nếu có thể sống qua đêm nay, ta ngay cả chết đều không để ý, còn quan tâm lời đồn nhảm làm gì!"
Lưu Dũng: "Ta cảm giác bệnh của cô đã chuyển biến tốt."
Lăng Thiên Nguyệt: "Ta có bệnh gì?"
Lưu Dũng: "Bệnh hoang tưởng bị hại!"
Lăng Thiên Nguyệt: "Òᆺó" ...!
Bạn cần đăng nhập để bình luận