Ta Là Truyền Kỳ Chi Dũng Sĩ Vô Địch

Chương 249: Không thể phục chế Lý Phi Nhi cùng không phục Thẩm Thanh Thu

Chương 249: Không thể sao chép Lý Phi Nhi và sự không phục của Thẩm Thanh Thu
Lý Phi Nhi tiếp tục: "Nhìn những cô gái mới hai mươi tuổi đã bắt đầu buông thả bản thân, vung vẩy thanh xuân, từng người ngã xuống, người sau tiến lên không chút sợ hãi leo lên vũ đài lớn của xã hội, ta biết cơ hội cho những người như ta, những cô gái lớn tuổi vẫn còn chấp nhất, kiên trì với bản thân mà bao năm vẫn chưa có gì, là không còn nhiều nữa..."
"Nếu ta cam tâm bình thường, có thể lập tức về quê, dùng hết sức lực đi làm công nhân kiểm hàng, với trình độ văn hóa của ta thì chắc không phải việc gì khó. Nhưng làm công nhân kiểm hàng rồi thì sao?"
"Với một đứa trẻ xuất thân từ gia đình bình thường như ta, số phận đã định là cả đời chỉ có thể ở lại cơ sở, mãi mãi kiên trì trên tuyến đầu công tác. Khương đại ca, nếu là anh, anh sẽ chọn thế nào?"
"Và khi tôi sắp không kiên trì nổi nữa, tôi đã gặp được quý nhân của đời mình. Có lẽ đây chính là việc tôi giữ vững ranh giới cuối cùng, kiên trì lâu như vậy rồi ông trời thương xót, cho tôi một cơ hội duy nhất trong đời!"
"So với những bạn học của tôi tìm đến mấy ông già, Dũng ca của tôi quả thực có thể được xưng tụng là nam thần, vậy tôi còn gì mà không biết đủ nữa? Tôi chỉ dùng hơn một năm đã có được số tài sản mà nhiều người cả đời không kiếm được. Khương ca, nếu là anh, anh sẽ chọn thế nào?"
Khương Vũ nhất thời nghẹn lời. Anh là một nhân vật lớn cao cao tại thượng, từ trước đến nay chỉ chú ý và suy nghĩ đến những đại sự quốc gia, sao có thể nghĩ tới những chuyện nhỏ nhặt vặt vãnh này. Dù anh biết một chút về suy nghĩ của người trẻ tuổi hiện nay, nhưng đây là lần đầu tiên anh nghe cụ thể như vậy. Nhất thời anh không biết trả lời câu hỏi của Lý Phi Nhi thế nào. Đúng vậy, nếu là anh, anh sẽ chọn thế nào? Tiếp tục kiên trì vì cái gọi là lý tưởng, hay là buông bỏ tôn nghiêm, dùng một phần tình yêu vốn đã không trọn vẹn để đổi lấy tài sản mà người khác phải dùng cả đời mới có được?
Khương Vũ lâm vào mê man trầm tư. Lưu Dũng liếc nhìn, im lặng. Anh như thế này cũng không được, một bộ não trí tuệ cấp quốc gia, lại bị vài ba câu của một quản lý tiệm cơm làm cho lung lay què quặt thì sao được. Thế là anh lại mở hai chai bia, đưa cho Khương Vũ một chai rồi nói: "Lão Khương à, anh đang đi vào ngõ cụt rồi đấy. Anh đừng nghe Phi Nhi ở đó mù mờ. Cô ta nói có lẽ đúng, nhưng đây chỉ là ví dụ, không thể sao chép, không thể sao chép, biết chưa? Giống như uống say đi mua vé số, kết quả còn trúng độc đắc, đến khi tỉnh rượu phát hiện mình trúng tám trăm triệu ấy, quá trình sự kiện đều là duy nhất, vĩnh viễn không thể sao chép thành công."
"Bây giờ anh cứ coi nha đầu này đang kể chuyện cho anh thôi, nghe xong thì thôi đi, đừng suy nghĩ sâu xa. Lỡ lại làm bản thân khó chịu thì tôi không chịu trách nhiệm đâu!"
"Nhưng có một điều tôi có thể chứng minh cô ta không lừa người, đó là mấy con quỷ nghèo này lúc trước đúng là không có tiền mà còn muốn đi nhảy đít-cô. Ghế dài có cọ qua hay không thì không biết, nhưng cọ tôi là thật. Cô ta nói không sai, chỉ một cơ hội này để cô ta nắm lấy. Không thể không nói nha đầu này cũng có chút tâm cơ. Chỉ bằng việc cô ta có thể khăng khăng một mực theo sát bước tiến của tôi, thì việc cô ta bay lên đầu cành hóa phượng hoàng cũng không oan! Cho nên cô ta vừa rồi có một câu nói rất đúng, "Kỳ ngộ lớn hơn phấn đấu"..."
"Lưu Tổng nói rất đúng, thành công của Lý Phi Nhi là không thể sao chép, chí ít là không thể hoàn toàn sao chép. Và câu nói "kỳ ngộ lớn hơn phấn đấu" của cô ấy tuyệt đối áp dụng trong công việc hiện nay." Theo một tiếng nói thanh thúy, Chu Đồng đã đi tới trước mặt mọi người, bộ đồ mặc ở nhà vô cùng đơn giản đã thay cho bộ trang phục thương vụ thường ngày.
Từ Lệ tranh thủ thời gian đứng dậy chào hỏi cô ngồi xuống. Chu Đồng không vội ngồi, mà đưa một bao lì xì cho Từ Lệ rồi nói: "Chị dâu, đây là chút lòng thành của em, chị nhận lấy. Đến vội quá, cũng không chuẩn bị quà khác cho chị và bé, chị ngàn vạn lần đừng trách..."
Từ Lệ sao có thể trách Chu Đồng, cô vội vàng cảm ơn rồi nhận lấy bao lì xì, sau đó xếp chỗ cho cô ngồi giữa mình và Long Diệc Phi. Đợi mọi người ngồi xuống, Lưu Dũng nâng chai bia lên nói: "Đi, bây giờ đủ người rồi, tôi nói vài câu. Mọi người ngồi đây đều không phải người ngoài, nói nhảm tôi không nói nữa. Đầu tiên cảm ơn mọi người đã quan tâm đến Từ Lệ và Tư Tư, biết tin là lập tức bất luận xa gần đều chạy tới. Điểm này khiến tôi rất cao hứng. Kỳ thật quan hệ giữa mọi người là gì thì trong lòng mỗi người đều rõ, ở đây tôi cũng sẽ không nói, dù sao Khương tiên sinh còn ở lại chỗ này, tôi không thể để anh ấy chê cười, đúng không..."
"Tôi muốn nói là, mỗi người các bạn đều có sự nghiệp và cuộc sống riêng, mặc kệ là hiện tại hay sau này cũng không thể luôn luôn ở cùng nhau. Cho nên, hãy sống tốt cuộc sống của mình, đừng suy nghĩ nhiều. Tôi sẽ cố gắng làm tốt những gì tôi nên làm. Còn nữa, nếu có thể, giữa các bạn trong sinh hoạt, trong công việc đều có thể trở thành bạn tốt, nhân mạch và tài nguyên bù đắp lẫn nhau, mọi người cùng nhau tiến bộ!"
"Đi, tôi chỉ nói thế thôi. Khương đại ca đây là lần đầu tiên tới nhà tôi, có gì muốn nói vài câu không?"
Khương Vũ chớp chớp mắt nói: "Những lời khách sáo thì tôi không nói, chỉ một câu, Lưu tiên sinh còn trẻ như vậy, nhất định phải chú ý đến sức khỏe đấy!"
"Ha ha ha ha..."
Lão Trịnh không hề kiêng dè gì mà cười lớn, còn lại các cô gái thì che miệng cười. Không khí hiện trường lập tức náo nhiệt hẳn lên, tiếp theo là đến phần ăn uống.
Đây là lần đầu tiên Khương Vũ cùng Lưu Dũng nghiêm chỉnh uống rượu ăn cơm. Bởi vì anh chơi trí nhớ, nên bình thường hiếm khi uống rượu, vì anh phải luôn giữ cho não bộ tỉnh táo. Nhưng hôm nay đến tìm Lưu Dũng để bàn chuyện, quá trình rất không thuận lợi, còn có chút nghi ngờ bị anh lừa gạt, nên Khương Vũ rất phiền muộn, không khỏi uống nhiều hai chai. Mặc dù đều là chai bia nhỏ, nhưng tửu lượng của Khương Vũ lại không được tốt, chỉ trong chốc lát, Lưu Dũng đã chuốc say Khương Vũ, thấy Khương say lờ đờ nói không nên lời cả câu, Lưu Dũng cũng có chút hoảng hốt. Anh vẫn cho rằng loại quan chức cấp cao này đều là lão làng trong giới rượu, sao đến Khương Vũ lại không được việc như vậy!
Thẩm Thanh Thu ngồi sát bên Lưu Dũng. Cô là người duy nhất ở đây biết chuyện gì đang xảy ra. Cô ghé vào tai Lưu Dũng nói: "Khương tiên sinh bọn họ đều là quốc bảo, bình thường ăn uống đều có quy định, anh hôm nay cho ông ấy uống nhiều rượu như vậy, chắc chắn sẽ khiến lãnh đạo cục bảo vệ tức giận, anh cứ chờ mà bị mắng đi."
Lưu Dũng không quan trọng nói: "Lão Khương áp lực lớn quá, để anh ấy uống chút rượu giải tỏa cũng tốt, kẻo lại sinh bệnh."
Thẩm Thanh Thu tò mò hỏi: "Sao anh biết ông ấy áp lực lớn?"
Lưu Dũng cười hắc hắc nói: "Sao tôi biết á? Tôi đây đương nhiên biết!"
Nói xong anh đột nhiên nhớ ra một chuyện, rồi nhìn Chu Đồng hỏi: "Sau khi chuyển tiền tới, hai anh em kia có phản ứng gì?"
Chu Đồng đặt đũa xuống, khẽ thở dài rồi nói: "Em còn đang định nói chuyện này với anh đây. Tiền lại được trả lại, đối phương thành khẩn xin lỗi, nói là người dưới tay công ty làm ra chuyện này, còn giao ra một quản lý nhỏ để chịu tội thay, đúng rồi, còn cho Bạch Băng một cơ hội đóng vai nữ chính, chắc là gần đây sẽ khai máy. Nhưng em không đồng ý, đang định hỏi ý anh thế nào."
Lưu Dũng lộ vẻ u sầu, ngũ quan nhăn nhúm hết cả lại, bất đắc dĩ nói một câu "Hai gã này biến thông minh rồi", bộ dạng này tôi cũng không tiện ra tay nữa!
Thẩm Thanh Thu "phụt" một tiếng nhổ ra con tôm khô trong miệng, rồi nói: "Có chút chuyện này mà cũng khiến các anh khổ sở giày vò, không phải chỉ là hai anh em họ Vương kia sao? Chuyện này giao cho tôi, dù không thể tống hai người bọn họ vào tù, nhưng khiến công ty và xí nghiệp của bọn họ chịu chút trừng phạt thì vẫn có thể làm được..."
Lưu Dũng liếc nhìn Khương Vũ đang dựa vào ghế ngủ, rồi nói với Lão Trịnh: "Anh đi ra ngoài ngõ một vòng, lão Khương chắc chắn mang theo lái xe và bảo tiêu tới, anh đi xem xe nào là của họ, gọi người vào đưa ông ấy về, có chút tửu lượng này mà cũng không biết ngại ra ngoài gặp người."
Lão Trịnh ra đến ngõ chưa được mười mét đã gặp nhân viên bảo an của Khương Vũ. Những việc còn lại thì đơn giản, trước sau không đến năm phút, bảo tiêu đã đưa Khương Vũ rời đi, chỉ là trước khi đi bọn họ đều không hẹn mà cùng trừng mắt nhìn Lưu Dũng...
Sau khi người đi rồi, Lưu Dũng mới nhìn Thẩm Thanh Thu hằm hằm nói: "Cô có phải là thiếu suy nghĩ không? Cô là nhân viên công chức nhà nước mà sao cái gì cũng nói ra ngoài vậy? Cô có biết lão Khương là say thật hay say giả không? Nếu để ông ấy biết cô dùng công khí tư dụng, mưu lợi cá nhân thì ông ấy không được dồn tôi đến chết à? Sau này tôi còn thế nào mà bàn điều kiện làm ăn với ông ấy."
Thẩm Thanh Thu le lưỡi, mặt vô tội nói: "Không phải anh vừa nói mọi người ở đây đều không phải người ngoài sao? Sao cái này vừa quay đầu lại đã trách em, em đây không phải cũng là muốn xả giận cho anh sao?"
Lưu Dũng nhìn bộ dạng "cô làm gì được tôi" của Thẩm Thanh Thu mà hận đến nghiến răng, muốn mắng cô vài câu thì lại sợ nhiều người như vậy cô không xuống đài được. Không nói cô thì cô cứ cảm thấy mình là nhất, cả ngày bảy cái không phục tám cái không sợ. Thế là anh cưỡng chế dục vọng muốn mắng người mà nói với Thẩm Thanh Thu: "Tới tới tới, hiện ở đây đều không phải người ngoài, cô nói cho tôi một chút, nếu để cô đi làm, cô định thu thập người ta thế nào."
Thẩm Thanh Thu nghe Lưu Dũng nói vậy, lập tức hăng hái hẳn lên. Cô uống một ngụm bia, sau đó rút ra một tờ giấy ăn, nhẹ nhàng lau miệng rồi nói: "Chuyện này đơn giản thôi, bọn họ không phải công ty giải trí sao? Chỉ cần là công ty giải trí thì cùng bộ văn hóa có quan hệ. Mẹ tôi, không đúng, mẹ tôi làm gì anh cũng biết mà, em nhờ mẹ em giúp em tùy tiện gọi vài cuộc điện thoại..."
"Dừng, dừng lại ~"
Lưu Dũng rốt cục không nhịn được, trực tiếp cắt ngang lời cô. Anh nhìn chằm chằm Thẩm Thanh Thu từng chữ từng câu nói: "Thẩm đại tiểu thư, tôi là hỏi cô thu thập bọn họ thế nào, không phải hỏi mẹ cô thu thập bọn họ thế nào. Cô mấy tuổi rồi, có phải còn chưa dứt sữa không? Nếu cần phải tìm mẹ cô hỗ trợ, tôi còn cần đến cô làm gì. Cô có tin là tôi nói chuyện với mẹ cô còn dễ hơn cô không? Lớn ngần này rồi, gặp chuyện không tự nghĩ cách, động một chút lại muốn về nhà tìm gia trưởng. Xem ra cô ở đơn vị an nhàn quá lâu rồi, cái đầu này rỉ sét hết cả rồi. Tôi buồn bực, cái tên "nam Tô Mạt, bắc Thanh Thu" vang dội thế kia làm sao mà nổi lên được, sợ không phải mấy đám đời thứ hai nâng mông bưng bô lên đấy chứ!"
Bạn cần đăng nhập để bình luận