Ta Là Truyền Kỳ Chi Dũng Sĩ Vô Địch

Chương 504: Ca ca, này nương môn nhi không phải người tốt a!

**Chương 504: Ca ca, nương môn này không phải người tốt a!**
Miêu Nhược Vân không hiểu, nàng thật sự không hiểu. Một võng hồng mới xuất đạo không quá mấy ngày, một vớt nữ trà trộn nhiều năm trong sân nhà mình, một lão hạt tử cùng thời đại với gia gia mình, một cơ cấu nhân viên đơn giản như vậy, tại sao có thể làm cho mình lâm vào cục diện bị động thế này.
Nhìn ba con sáu chướng mắt trong chung xúc xắc, Miêu Nhược Vân chỉ muốn đập bàn cược, bất quá giáo dục tốt đẹp từ nhỏ đến lớn vẫn là giúp nàng khắc chế tâm tình.
Nhưng Miêu Nhược Vân vẫn sắc mặt hết sức khó coi, nói với Lưu Dũng: Ngươi yên tâm, thua chính là thua, Thịnh Thiên chúng ta sẽ không cùng tiểu nhân vật như ngươi giở trò xấu, chi phiếu cần đóng dấu tài vụ, quy trình có thể sẽ hơi chậm một chút, bất quá chắc hẳn lúc này đã được đưa tới, còn mời Lưu tiên sinh an tâm chớ vội.
Lưu Dũng tùy ý khoát tay nói: Đêm dài đằng đẵng, không buồn ngủ, mời Miêu tổng yên tâm, ta không có gấp gáp chút nào. Bất quá ta vẫn muốn thiện ý nhắc nhở Miêu tổng một chút, chúng ta còn một ván chưa mở đâu!
Không cần ngươi nhắc nhở, ta biết! Miêu Nhược Vân tức giận nói.
Ha ha ~
Lưu Dũng vừa cười vừa nói: Mặc dù ta cảm thấy Miêu tổng bây giờ rất tức giận, nhưng ta vẫn muốn nói thêm một câu, ngài tốt nhất nhanh chóng tìm một người chia bài khác tới, ta cũng không hi vọng ván kế tiếp phải chờ quá lâu.
Ngậm miệng! Người có thể thắng ngươi không ít, thực tế không được thì ta đây còn mạnh hơn ngươi, Miêu Nhược Vân nổi nóng mười phần nói.
Lưu Dũng không phản ứng lại Miêu Nhược Vân đang bực bội, mà là để Lý Tư Tư đứng bên cạnh mở cho mình một chai bia, nhàn nhã uống!
Nhà ngươi ở đâu?
Lưu Dũng tựa như lảm nhảm việc nhà, rất tùy ý hỏi Lý Tư Tư một câu.
Lý Tư Tư mừng thầm trong bụng, nàng biết mình đã đặt một chân vào cánh cửa thành công, nhưng kinh nghiệm làm việc nhiều năm giúp nàng không có hớn hở ra mặt, đem loại hưng phấn này biểu hiện ra ngoài, mà là vẫn ôn nhu mỉm cười nói.
Ta là nhân viên chính thức của tập đoàn Thịnh Thiên, công ty cung cấp ký túc xá cho nhân viên, ngay tại khu vực này, đi bộ hai mươi phút là tới!
Ngươi không phải người địa phương? Lưu Dũng tiếp tục hỏi bâng quơ.
Không phải. Quê quán ta ở tỉnh Lạc, ta học đại học ở thủ đô, sau khi tốt nghiệp đại học liền lựa chọn ở lại nơi này, dù sao thủ đô có nhiều cơ hội hơn so với các thành thị khác.
Ngươi năm nay bao nhiêu tuổi?
Lý Tư Tư nghe Lưu Dũng hỏi vấn đề này, có chút lúng túng nói: Sắp tám mươi!
Khi Lý Tư Tư nói ra số tuổi của mình, các loại phản ứng trong dự liệu của nàng về người đàn ông trẻ tuổi trước mắt hoàn toàn không xuất hiện, thậm chí hắn không có cả một tia biểu lộ dao động. Điều này hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của Lý Tư Tư, trong tư tưởng nhất quán của nàng, loại phú hào trẻ tuổi này hẳn là chỉ hứng thú với mấy tiểu nữ hài ba bốn mươi tuổi, tỉ như Tiểu Nha đầu phiến tử thịt cuồn cuộn trắng nõn nà bên cạnh hắn. Mà nữ thanh niên lớn tuổi bảy tám chục tuổi như nàng, chỉ có một ít phú hào đứng tuổi mới có thể hơi cảm thấy hứng thú.
Mà câu nói tiếp theo của Lưu Dũng càng làm Lý Tư Tư như lọt vào sương mù, không hiểu rõ nổi.
Những năm này hẳn là ngươi kiếm không ít? Sao không nghĩ tới việc mua một căn nhà nhỏ ở thủ đô để an cư?
Lý Tư Tư không biết vì sao Lưu Dũng lại hỏi vấn đề này, trong lúc nhất thời nàng cũng không biết trả lời như thế nào, ngay khi nàng vắt hết óc, tâm niệm thay đổi thật nhanh, một nhân viên công tác mặc đồng phục sòng bạc vội vàng chạy tới, đưa một tờ chi phiếu cho trợ lý của Miêu Nhược Vân!
Nữ trợ lý dùng ánh mắt xác nhận với Miêu Nhược Vân, sau đó vòng qua đài cược, cung kính dâng chi phiếu cho Lưu Dũng bằng hai tay.
Lưu Dũng mỉm cười gật đầu nhưng không động đậy, Kim Quang Diệu ở bên thì chủ động tiến lên, thay Lưu Dũng nhận chi phiếu.
Đưa mắt nhìn tiểu trợ lý trở lại phía sau Miêu Nhược Vân, Lưu Dũng mới mở miệng nói: Miêu tổng, còn một ván, các ngươi chuẩn bị xong chưa? Nếu còn chưa xong thì tốt nhất tranh thủ thời gian, ta hơi mệt rồi.
Miêu Nhược Vân không lâu sau đã gọi mấy cuộc điện thoại, lúc này vừa đặt điện thoại xuống, nàng lạnh lùng như băng, bờ môi hơi run rẩy, lộ rõ sự phẫn nộ của nàng lúc này, không còn vẻ thong dong và bình tĩnh như vừa rồi.
Không cần chuẩn bị, ván cuối cùng ta đến!
Lưu Dũng tựa lưng vào ghế, nhìn Miêu Nhược Vân đang tức giận, kinh ngạc hỏi: Ngươi không phải là không tìm được người chia bài đấy chứ?
Lập tức Lưu Dũng lại cười ha ha, vừa cười vừa dương dương tự đắc nói: Miêu tổng, ngươi không tìm được người chia bài là chuyện bình thường, bởi vì đây chính là ma lực của tiền tài. Ngươi có từng nghĩ tới, người chia bài cũng là người làm công, có người làm thuê nào nguyện ý tiếp loại khoai lang bỏng tay, một ván thắng thua vài tỷ?
Thắng cố nhiên có thể nổi danh, lưu truyền giai thoại, nhưng với nhân viên công ty mà nói, ngươi thắng không phải là chuyện đương nhiên sao, huống chi số tiền lớn như thế nếu thắng được khách, còn phải đề phòng khách thua tức giận, tùy thời trả thù, đây là mấy tỷ bạc, ai thua mà không có chút cảm xúc, vì chút hư danh này mà đem mệnh dựng vào thì không đáng.
Nhưng vạn nhất người chia bài làm sòng bạc thua vài tỷ, chuyện kia còn phức tạp hơn, đơn giản nhất chính là chắc chắn có người sẽ hoài nghi hắn cùng khách nhân liên thủ, làm hại lợi ích sòng bạc, trong đó hẳn là bao gồm cả ngươi!
Ngươi……
Miêu Nhược Vân sắc mặt tái xanh, bị Lưu Dũng làm cho tức đến mức không nói nên lời.
Mặc dù Miêu Nhược Vân không muốn thừa nhận, nhưng nàng biết những lời Lưu Dũng nói là sự thật, bởi vì từ mấy cuộc điện thoại vừa gọi, phản hồi cho thấy, xác thực không có cao cấp chia bài thành danh nào nguyện ý tới cược ván này. Không vì lý do gì khác, tin tức Hầu gia bại trận, một ván thua ba tỷ hai đã lan truyền, tên điên này tiếp theo có khả năng cực lớn sẽ đặt cược một ván sáu tỷ tư, bất luận thắng thua hay không, chuyện này thật sự không ai dám nhận, cho nên Miêu Nhược Vân nhận được câu trả lời chắc chắn đều không ngoại lệ, tất cả đều cự tuyệt, thà rằng từ chức không làm cũng không tiếp loại cự tuyệt này.
Càng nghĩ càng giận, Miêu Nhược Vân trực tiếp cầm ba viên xúc xắc trong chung lên, nói với Lưu Dũng: Ngươi đừng đắc ý quá, ván cuối này ta cược với ngươi, không lắc chung nữa, hai ta mỗi người ném một lần, ba viên xúc xắc cộng điểm so lớn nhỏ, ai lớn hơn thì thắng, một lật hai trắng mắt, dám không?
Có thể, không có vấn đề, ngươi cao hứng là được. Bất quá ngươi không phải nên hỏi trước ta định đặt cược bao nhiêu sao?
A ~
Miêu Nhược Vân cười lạnh nói: Không phải là sáu tỷ tư sao, bản tiểu thư thua được, huống chi ta còn chưa chắc đã thua!
Tốt…… Miêu tổng, ta thích khí quyển của ngươi, phải như vậy mới đúng, chỉ có như vậy ngươi mới có tư cách làm bạn gái của ta, nếu cứ không phóng khoáng như vừa rồi, ta thật sự phải suy nghĩ kỹ!
Ha ha ha ~
Miêu Nhược Vân giận quá hóa cười, mặt đầy ác ý nói: Tốt, nhận được Lưu tiên sinh không bỏ, có thể coi trọng ta, đây là vinh hạnh của ta, bất quá không khéo chính là ta đã có hôn ước, nhà trai là người nhà họ Vinh, không biết ngươi có nghe nói qua chưa. Nhưng vạn hạnh chính là ta không ưa cái gã ăn chơi cá cược chơi gái, không làm việc đàng hoàng kia, ta đang lo không biết làm sao để thoát khỏi hắn, đồng thời cũng không nguyện ý vì lợi ích gia tộc mà hi sinh hạnh phúc của mình. Mà bây giờ ngươi xuất hiện, cho ta thấy hi vọng, đã Lưu tiên sinh ngài chọn trúng ta, vậy ta thật lòng khẩn cầu Lưu tiên sinh ngài có thể cứu ta khỏi nước sôi lửa bỏng, một khi đạt thành mong muốn, ta tất không rời không bỏ tiên sinh, dắt tay đến hết quãng đời còn lại!
Miêu Nhược Vân vừa dứt lời, Đoạn Huyên, người vẫn luôn đứng ngoài cuộc như người qua đường, đột nhiên kéo tay Lưu Dũng, nói: Ca ca, nương môn này không phải người tốt a, nàng đang đào hố to để ngươi nhảy vào, ngươi ngàn vạn lần không được mắc lừa nàng!
Lưu Dũng kéo bàn tay nhỏ mập mạp, châu tròn ngọc sáng của Đoạn Huyên, nhẹ nhàng nắn bóp hai cái rồi nói: Biết ngay nha đầu ngươi luôn hướng về ca, yên tâm đi, ca nắm chắc, chút mưu kế này của nàng không lừa được ta!
Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi……
Huyên Huyên thở dài một hơi rồi nói tiếp: Ta chủ yếu lo lắng ca ca ngươi bị sắc đẹp che mờ mắt, không quan tâm đáp ứng nàng thì phiền phức, ngươi phải biết Thịnh Thiên và nhà họ Vinh đều không phải loại tiểu môn tiểu hộ như chúng ta có thể chọc nổi.
Lưu Dũng cho Đoạn Huyên một ánh mắt "ngươi cứ yên tâm", sau đó nói với Miêu Nhược Vân: Đã Miêu tiểu thư ngươi mở miệng, yêu cầu này của ngươi ta chấp nhận, ngươi yên tâm, ta nhất định sẽ giải cứu ngươi khỏi nước sôi lửa bỏng, không để ngươi vì lợi ích gia tộc mà gả cho người mình không thích, bất quá cũng hi vọng ngươi đến lúc đó thực hiện lời hứa, đừng ép ta làm ra những thủ đoạn không ra gì.
Dựa vào……
Hảo tâm coi như lòng lang dạ thú, ta mẹ nó khuyên ngươi uổng công!
Huyên Huyên ở một bên quyết miệng, lẩm bẩm đầy bất mãn.
Lưu Dũng cưng chiều vuốt đầu Huyên Huyên, sau đó gọi.
A Diệu, đặt cược!
Vâng……
Kim Quang Diệu một tay cầm một tờ chi phiếu, hưng phấn đặt lên đài cược, còn nhỏ giọng nói với Huyên Huyên đang giận dỗi: Nhỏ tẩu tử, mau cầm điện thoại chụp hình cho ta, một ván cược sáu tỷ tư, thời khắc lịch sử ngưu bức như vậy đủ ta khoe cả đời, ta phải lưu lại chứng cứ, phòng sau này cháu ta nói ta khoác lác.
Lưu Dũng không phản ứng lại vẻ khoe khoang của A Diệu, mà là nghiêng đầu nói với Lý Tư Tư đang đứng bên cạnh: Mỗi người đều có quyền lợi theo đuổi hạnh phúc, ta không phản đối việc ngươi muốn thông qua ta để hoàn thành lý tưởng của đời mình, ngược lại ta còn muốn khen ngợi ngươi hai câu, không chỉ có ánh mắt độc ác, mà còn biết xem xét thời thế, mấu chốt nhất là có quyết đoán, quyết định mục tiêu là lập tức ra tay, không dây dưa dài dòng.
Kỳ thật nhân sinh chính là một ván đánh cược, cược thắng thì không cần phải nói, “biển rộng mặc cá bơi, trời cao mặc chim bay”, muốn giày vò thế nào thì giày vò, nhưng một khi cược thua, rất có thể bao nhiêu năm vất vả cố gắng sẽ tan thành mây khói, thậm chí trở về nguyên hình!
Vừa rồi ngươi cũng nghe thấy ta đối thoại với Miêu tổng, ngươi đừng quan tâm ta là đang khoác lác hay thật sự có thực lực, Thịnh Thiên và nhà họ Vinh ta khẳng định đã đắc tội, có lẽ ta hoành không xuất thế, nhưng trước mặt hai đại gia tộc này, ta sẽ giống như lưu tinh, lóe lên liền biến mất! Đến lúc đó những người có quan hệ với ta, nhất định sẽ bị liên lụy, cho nên ngươi bây giờ hối hận vẫn còn kịp!
“Phanh”……
“Phanh”……
Lý Tư Tư liên tiếp mở hai chai bia, đưa cho Lưu Dũng một chai, mình cũng cầm một chai.
Lưu tiên sinh, đây là lần đầu tiên ta uống rượu trong lúc làm việc, giống như ngươi vừa nói, nhân sinh chính là một ván đánh cược, không mạo hiểm trèo qua ngọn núi lớn này, làm sao có thể thấy được phong cảnh khác phía sau núi! Đời người dù sao cũng phải tùy hứng một lần, ta dùng thanh xuân sắp mất đi để cược ngày mai, không hối hận!
Chai rượu này ta kính ngươi, chúc Lưu tổng “ngực có chí lớn, bay cao vạn trượng”!
Bạn cần đăng nhập để bình luận