Trọng Sinh Chi Thần Toán

Trọng Sinh Chi Thần Toán - Chương 71: (3) (length: 11203)

"Phanh phanh phanh!"
Một trận tiếng đập cửa liên tục không ngừng vang lên, theo sau đó là một giọng nữ: "Người ở bên trong, mau mở cửa ra nghe không, mở cửa."
Khương Nhã nghe thấy tiếng bên ngoài cửa, liếc nhìn nữ quỷ bên cạnh giường, lấy ra một cái ngọc bội từ dưới gối của mình, nữ quỷ còn chưa đợi Khương Nhã mở miệng, thân ảnh đã lóe lên hóa thành một làn sương đen chui vào trong ngọc bội.
Tả Nam cũng nghe thấy động tĩnh ngoài cửa, lặng lẽ nhô đầu ra, nhìn về phía Khương Nhã, chần chờ một lát mới lấy hết can đảm mở miệng nói: "Khương Nhã, có người gõ cửa."
"Ừ, ta nghe thấy rồi." Khương Nhã vừa nói xong liền vội đặt ngọc bội trong tay trở lại dưới gối, hơn nữa bày một đạo ẩn thân 'Phúc Lộc' ở bốn phía gối đầu, khiến không ai có thể phát giác ra sự khác thường dưới gối.
Làm xong hết thảy, thời gian bất quá chỉ một phút ngắn ngủi, Khương Nhã xoay người hướng tới cửa đi qua, mở cửa phòng ngủ ra, theo một tiếng "Ca đát", một khuôn mặt trắng nõn xuất hiện trước mặt Khương Nhã.
Tô Ninh ngoài cửa nhìn thấy Khương Nhã trong phòng ngủ, trong mắt lóe lên một tia kinh ngạc, quan sát Khương Nhã một lát, Tô Ninh nhìn thoáng qua phòng ngủ phía sau Khương Nhã, mở miệng hỏi: "Ngươi ở đây à?"
Khương Nhã không đáp lời, chẳng phải chuyện rất rõ ràng là nàng đang ở trong phòng ngủ sao?
Mà Tô Ninh cũng không có ý muốn nghe Khương Nhã trả lời, Tô Ninh vòng qua người Khương Nhã rồi bước vào phòng ngủ, đi vào phòng ngủ, ánh mắt Tô Ninh đảo qua một vòng, chú ý tới trong phòng ngủ trừ Khương Nhã ra còn có Tả Nam.
Bước đến bên cạnh Tả Nam, Tô Ninh mở miệng: "Trong phòng ngủ của các ngươi vừa rồi có chuyện gì kỳ lạ xảy ra không?"
Tả Nam nghe Tô Ninh nói vậy, không biết vì cái gì trong lòng Tả Nam phản xạ có điều kiện mà nhìn Khương Nhã phía sau Tô Ninh, đợi chạm phải ánh mắt Khương Nhã, trong lòng Tả Nam thoáng qua một tia sợ hãi, có chút rũ mắt xuống, mở miệng trả lời Tô Ninh, nói: "Không có, vừa rồi chúng ta đều đang ngủ, không có chuyện gì xảy ra."
"Thật không có?" Tô Ninh nhướng mày lên, nghi ngờ nhìn Tả Nam, rõ ràng không tin lời Tả Nam.
Mà Tô Ninh xác thực không tin lời Tả Nam, vừa rồi nàng theo nữ quỷ đến đây, Tô Ninh cảm giác được rất rõ ràng là nữ quỷ đã vào phòng ngủ này, nhưng Tô Ninh đi vào lại không hề phát hiện ra gì, điều này khiến Tô Ninh khó hiểu.
Nàng từng học được một ít tay nghề Huyền Môn, tuy rằng không tinh thông, nhưng đối phó loại nữ quỷ không có chút lệ khí nào vẫn là dư sức, hơn nữa nữ quỷ này cũng không tính là lợi hại, chỉ có thể dọa dọa người mà thôi, nếu muốn gây thương tổn cho người thì thật sự rất khó.
Cho nên, Tô Ninh mới dám đuổi theo đến như vậy, nhưng nữ quỷ sau khi đi vào đây đột nhiên biến mất.
Khương Nhã nhìn Tô Ninh sắc mặt âm trầm, nhàn nhạt mở miệng nói: "Tô đồng học, nếu không có việc gì, chúng ta muốn nghỉ ngơi."
Tô Ninh bỗng dưng xoay đầu lại, ánh mắt dừng trên người Khương Nhã, quan sát hồi lâu, lập tức xoay người đi ra ngoài, "ầm" một tiếng đóng sầm cửa lại.
Sau khi Tô Ninh rời đi, Khương Nhã lại trở về giường, cũng không để ý tới chuyện của nữ quỷ, mà là nhắm mắt lại ngủ.
Sáng sớm hôm sau, một tia gió lạnh từ cửa sổ rộng mở thổi vào, ánh mặt trời màu kim ấm áp chiếu xuống cửa sổ.
Trong toilet phát ra một trận tiếng động, lập tức Khương Nhã từ trong toilet đi ra, đi đến cạnh giường liền cầm lấy ngọc bội dưới gối, sau đó đi ra khỏi phòng ngủ.
Hôm nay là ngày cuối cùng của quân huấn, Khương Nhã đứng ở trong đội ngũ, hôm nay Phó Thâm không đến, là một huấn luyện viên khác dẫn bọn họ huấn luyện, trải qua một loạt quân huấn, da của mọi người đều đen đi không chỉ một tông, chỉ có Khương Nhã vẫn trắng nõn xinh đẹp như cũ, dị thường gây chú ý trong một đám cục than đen.
Huấn luyện xong, không ít đồng học hỏi thăm tin tức của Phó Thâm, tuy rằng Phó Thâm có chút nghiêm khắc với bọn họ trong khoảng thời gian này, nhưng vẫn có không ít người thích Phó Thâm, các cô gái cũng không ngoại lệ, ai bảo phó huấn luyện viên kia có một khuôn mặt đẹp trai, so với đám tiểu nam sinh non nớt trong trường này, các nữ sinh vẫn đặc biệt thích kiểu đàn ông đẹp trai trưởng thành có cảm giác trách nhiệm của Phó Thâm.
Thế nhưng, huấn luyện viên đại diện không nói gì, chỉ có một câu, chính là: Phó huấn luyện viên có việc, hôm nay sẽ không đến.
Ngày cuối cùng đều vắng mặt, mọi người tiếc nuối không thôi.
Khương Nhã cũng bị La Manh lôi kéo chụp mấy bức ảnh với huấn luyện viên, giờ nghỉ trưa, Khương Nhã một mình đi ra cổng trường.
Khương Nhã đi tới một công viên nhỏ gần trường học, vì đang là giữa trưa, thời tiết nóng bức, không có nhiều người ra ngoài, Khương Nhã bước qua 200 bậc cầu thang, đi vào công viên nhỏ sau núi.
Vườn hoa này trước kia là một nghĩa trang liệt sĩ, cho dù sau này khai phá thành vườn hoa, những lăng mộ liệt sĩ đó cũng không bị dời đi, mà vẫn giữ nguyên ở chỗ cũ, tạo thành một đám gò đất nhỏ, mỗi khi đến tiết Thanh Minh vẫn có không ít người đến đây tảo mộ.
Đi vào sau núi, một trận gió thổi qua, phát ra tiếng xào xạc, cành lá cây rơi xuống, rụng trên mặt đất.
Khương Nhã đi đến một chiếc ghế nghỉ ở chỗ râm mát, lấy từ trong túi tiền ra một cái ngọc bội, đặt lên trên ghế nghỉ bằng đá tảng.
Ánh mặt trời nhỏ vụn xuyên qua cành cây khe hở dừng trên ngọc bội, chỉ thấy mặt ngoài ngọc bội lóe lên ánh sáng, lập tức một bóng dáng màu hồng chậm rãi hiện lên trên ghế nghỉ.
Nữ quỷ vừa mới chui ra khỏi ngọc bội, đột nhiên phát hiện hoàn cảnh chung quanh có vẻ xa lạ, không phải hành lang, phòng ngủ kia quen thuộc, trên mặt nữ quỷ lộ ra một tia vui mừng.
"Ta ra rồi ta cuối cùng cũng rời khỏi cái nơi đó rồi." Nữ quỷ vô cùng vui sướng.
Khương Nhã nhìn nữ quỷ bộ dáng này, cũng đoán được, nguyên bản nữ quỷ hẳn là không thể rời khỏi ký túc xá, xem ra nữ quỷ chết cũng đã mấy năm rồi, mấy năm qua vẫn luôn ở phòng ngủ, cũng thật là rất buồn bực, nhân hòa quỷ cũng giống nhau, đều có tư tưởng riêng, người ở cùng một chỗ lâu ngày cũng sẽ phiền muộn, vậy thì, quỷ cũng không ngoại lệ.
Nhưng điều khiến Khương Nhã kỳ quái là, vì sao trước đây chưa từng nghe nói đồn đại về việc phòng ngủ có ma?
Sau khi nghe nữ quỷ giải thích, Khương Nhã mới biết, lý do trước kia nữ quỷ không ra ngoài dọa người là vì đạo hạnh không đủ, hoàn toàn không đủ để ngưng tụ thành hình thể, huống chi là dọa người.
Nữ quỷ trước khi chết là học sinh của trường, vì áp lực học hành quá lớn, lại thêm áp lực gia đình cũng lớn, nên nhất thời nghĩ quẩn nhảy từ lầu bốn xuống, chết tại chỗ.
Phụ thân của nữ quỷ đã qua đời khi nàng còn nhỏ, trong nhà còn có một người mẹ sức khỏe không tốt và một người em trai nhỏ tuổi, nữ quỷ từ nhỏ đã phải giúp đỡ rất nhiều việc, vốn dĩ hoàn cảnh trong nhà cũng không khá giả gì, sau khi nữ quỷ thi đậu đại học, điều kiện trong nhà lại càng tệ hơn, sau khi lên đại học, nữ quỷ phải vừa học, vừa làm thêm kiếm tiền để giảm bớt gánh nặng cho gia đình, tâm lý luôn trong trạng thái sẵn sàng sụp đổ.
Cuối cùng, sau khi kết quả thi cử đi ra, nữ quỷ không thi tốt nên nhất thời nghĩ quẩn liền nhảy lầu tự sát, vốn chỉ nghĩ sau khi chết sẽ không cần quản gì nữa, cũng không cần phải sống mệt mỏi như vậy.
Ai ngờ, sau khi chết nàng lại hối hận, nàng lo lắng cho mẹ, lo lắng cho em trai, nàng muốn về nhà xem, nhưng lại phát hiện mình không thể rời khỏi ký túc xá, thậm chí không ai thấy được nàng, không ai nói chuyện với nàng, nàng đã khóc, nhưng cũng vô dụng, lúc đó nàng mới phát giác ra, chết còn khó chịu hơn sống, loại cảm giác cô độc đó khiến nàng sống không bằng chết.
Nàng không biết vì sao sau khi mình chết lại biến thành như vậy, nhưng nàng muốn về nhà xem mẹ và em trai thế nào, sau khi nàng chết, tình hình trong nhà ra sao, nàng không biết gì cả.
Khương Nhã nghe nữ quỷ tự thuật xong thì trong lòng có chút đồng tình với nàng, có đôi khi người ta là như vậy, nhất thời chui vào ngõ cụt, đi theo con đường cực đoan, sau đó là hối hận không kịp.
Rất nhanh, Khương Nhã dựa theo địa chỉ nữ quỷ cung cấp để đến một khu nhà ngang kiểu cũ tồi tàn, trong cầu thang chất đầy phế thải, bên ngoài hành lang phơi từng hàng quần áo, nơi này đơn sơ và cũ kỹ.
Đi đến căn phòng bên trái trên tầng cao nhất, Khương Nhã đưa tay gõ cửa.
Nữ quỷ đi theo sau lưng Khương Nhã, trong lòng vô cùng khẩn trương, nơi này là nhà của nàng, rất nhanh nàng có thể nhìn thấy em trai và mẹ, trong lòng nữ quỷ vừa mong đợi lại vừa có chút phức tạp, dù sao cũng đã mấy năm không gặp, không biết mẹ đã thay đổi thành thế nào, em trai lớn lên chưa.
"Ca đát!" Một tiếng cửa mở ra, một người phụ nữ mập mạp xuất hiện trong tầm mắt Khương Nhã, phụ nữ nhìn thấy cô gái nhỏ xinh đẹp ngoài cửa, nghi ngờ quan sát một lát.
"Cô bé, cháu tìm ai vậy?" Phụ nữ béo hỏi.
Gần như trong khoảnh khắc người phụ nữ mở cửa, Khương Nhã đã nhìn ra điều gì đó. Nữ quỷ bên cạnh nhìn thấy phụ nữ béo cũng thoáng có chút kinh ngạc.
"Tôi tìm Lưu Hồng Văn, xin hỏi có phải bà ấy ở đây không?" Khương Nhã hỏi.
"Không có, đây là nhà của người nhà ta, cháu tìm nhầm rồi à?" Phụ nữ béo nói xong liền đóng cửa lại.
Khương Nhã quay đầu nhìn về phía nữ quỷ, nữ quỷ hiển nhiên cũng sửng sốt, không ngờ nơi này đã đổi chủ rồi, rõ ràng phòng này là nhà của nàng, bây giờ đã đổi chủ nhân, vậy có nghĩa là nơi này đã thành nhà người ta.
Nhìn vẻ mặt thất lạc của nữ quỷ, Khương Nhã cảm thấy chuyện đến đây coi như đã kết thúc.
Dù sao thế giới này có đôi khi rất nhỏ, nhưng cũng có lúc rất lớn, đặc biệt trong biển người mênh mông, không có chút manh mối nào, muốn tìm một người là chuyện khó khăn đến mức nào.
Khương Nhã trở lại trường học, vừa đến cổng trường, liền thấy một chiếc xe quen mắt đứng ở đó, Khương Nhã hướng tới ghế lái nhìn sang, gương mặt của người đàn ông đã lọt vào tầm mắt của Khương Nhã, đôi mày thanh tú của Khương Nhã hơi nhíu lại.
Không phải nói hôm nay có việc sao, sao bây giờ lại đến trường học rồi?
Phó Thâm ngồi trong xe đã sớm nhận ra sự xuất hiện của Khương Nhã, đưa tay mở cửa xe rồi bước xuống, đôi chân dài bước về phía vị trí của Khương Nhã.
Đợi đến trước mặt Khương Nhã, Phó Thâm dừng bước, vẻ mặt nghiêm túc nhìn Khương Nhã, trầm giọng mở miệng nói: "Có chuyện muốn hỏi em."
Nhìn sắc mặt của Phó Thâm, Khương Nhã trầm mặc một lát rồi mới mở miệng nói: "Đổi chỗ khác nói chuyện."
Mệnh cách của Phó Thâm cực quý, dù Khương Nhã không tính được mệnh của Phó Thâm, nhưng giờ phút này lại có thể từ tướng mạo của Phó Thâm nhìn ra, tướng mạo này của hắn không ổn, sợ là người trong nhà đã xảy ra chuyện...
Bạn cần đăng nhập để bình luận