Trọng Sinh Chi Thần Toán

Trọng Sinh Chi Thần Toán - Chương 158: (3) (length: 11918)

Trong phòng khách đặt đầy đồ vật, hành lý đều bị Dương Quý Mai thu thập ra, từng cái kiểm đếm những thứ chuẩn bị mang đến Phó gia, Khương Tùng ngáp liên tục nằm ườn tr·ê·n sô pha, nhìn mẹ Dương Quý Mai không ngừng chuyển động, ánh mắt không khỏi dừng lại tr·ê·n người hai người khác.
Khương Hán Sinh giả vờ không để ý, dù sao hiện tại Dương Quý Mai tính tình còn ghê gớm hơn trước kia, cái miệng nói liên miên lải nhải nói nữa là người ta phiền c·h·ế·t mất, Khương Hán Sinh cảm thấy vì đôi tai của mình vẫn là nên ăn nói cẩn trọng thì hơn.
Khương Nhã để ý thấy ánh mắt của tiểu đệ Khương Tùng, bất đắc dĩ nhún vai, nàng đã nói hai lần nhưng Dương Quý Mai không thu dọn xong liền thấy cả người khó chịu, Khương Nhã khuyên hai câu còn bị gh·é·t bỏ ấy chứ.
"Khương Nhã, ngày mai chúng ta ra ngoài đi dạo, ta sợ trên đường hành lý không cẩn thận ép t·h·u·ố·c lá rượu gì đó đều không mang đến, ngày mai chúng ta đi mua một ít, này đến cửa t·h·u·ố·c lá rượu cũng không thể t·h·iếu." Dương Quý Mai cuối cùng cũng thu dọn đồ vật gần xong, ngẩng đầu nhìn về phía Khương Nhã bên cạnh, mở miệng nói.
"Được, vậy nghỉ ngơi sớm đi, đều mệt mỏi cả ngày." Khương Nhã sảng k·h·o·á·i đáp lời.
Đoàn người đến Kinh Thị, Phó Thâm dẫn bọn họ ra ngoài ăn tối mới trả người lại, đã mệt mỏi một ngày nên ai cũng mệt không chịu n·ổi.
"Vậy các ngươi nghỉ ngơi đi, ta thu dọn đồ đạc, các ngươi cũng đứng chờ làm gì, mệt mỏi thì không biết tự về phòng nghỉ à?" Dương Quý Mai mở miệng một câu khiến ba người còn lại thiếu chút nữa nghẹn họng.
Hóa ra nãy giờ, Dương Quý Mai hoàn toàn là đang gh·é·t bỏ bọn họ đấy chứ.
Bất quá, Dương Quý Mai đã lên tiếng, Khương Tùng và Khương Nhã cực kỳ không nghĩa khí bỏ rơi phụ thân Khương Hán Sinh và Dương Quý Mai, hai người lên lầu về phòng.
Ngồi máy bay hơn nửa ngày, thời tiết đã nóng lên, Khương Nhã tuy rằng không ra mồ hôi gì, nhưng Khương Nhã người này có chút b·ệ·n·h t·h·í·c·h sạch sẽ, luôn cảm thấy người mình nhớp nháp liền cầm quần áo đi vào phòng tắm.
Tắm xong, Khương Nhã mặc một thân váy ngủ đi ra, mái tóc dài ướt sũng xõa xuống, vừa ngồi ở mép g·i·ư·ờ·n·g liền nghe thấy chuông điện thoại di động vang lên.
Cầm điện thoại lên xem, nhìn dòng ghi chú, khóe môi Khương Nhã khẽ cong lên.
"Alo, ngươi về nhà rồi à?"
"Về rồi, còn ngươi?" Giọng nói từ tính của Phó Thâm x·u·y·ê·n qua di động truyền tới, âm thanh dễ nghe khiến Khương Nhã cảm thấy tai ngứa ngáy, phảng phất có một đạo điện lưu nhỏ xíu, bốc lên một trận tê dại.
"Ta vừa tắm xong, đang chuẩn bị ngủ."
Đề tài nhạy cảm vừa được nhắc đến, yết hầu Phó Thâm có chút khô khốc, đưa tay k·é·o k·é·o cổ áo, mở miệng nói: "Khụ khụ, sáng sớm ngày mai ta qua đón ngươi, ngươi nghỉ ngơi sớm một chút đi."
Để nhạc phụ nhạc mẫu tương lai không cảm thấy mình có ý đồ đen tối, Phó Thâm cố ý về ở đại viện lão gia t·ử bên này. Tuy rằng Khương Hán Sinh biết hắn có chỗ ở gần nhà Khương Nhã, nhưng nhạc mẫu tương lai đâu có biết, giấu được lúc nào hay lúc đó, sớm tạo ấn tượng tốt cũng là điều nên làm.
"Ừm, ngủ ngon." Khương Nhã không nhận ra được sự khác thường của Phó Thâm ở đầu dây bên kia, nói ngủ ngon rồi cúp máy.
Trong căn phòng đèn đuốc sáng trưng, Phó Thâm liếc nhìn chiếc điện thoại đã bị c·ắ·t đ·ứ·t trong tay, môi mỏng cong lên nụ cười nhạt, trong lòng thầm thì một câu... Quả nhiên là vô tâm vô p·h·ế.
Bước đến bàn ngồi xuống, Phó Thâm nhìn văn kiện trong tay, sắc mặt trầm xuống, nghiêm túc hẳn lên.
Gần đây Phó Thâm không ở Kinh Thị, đám người nào đó nhởn nhơ đến là vui vẻ, An Kiến Minh mới được người vớt ra từ bên trong liền lại bắt đầu giở trò, hơn nữa An Kiến Nghiệp lại làm ngơ làm ngếc, nếu đây là chuyện nhỏ thì thôi, nhưng buôn lậu t·h·u·ố·c phiện, bán v·ũ· ·k·h·í phi p·h·áp, đây tuyệt đối không phải chuyện nhỏ.
Văn kiện này là do Kiều Thuận Nghĩa mới điều tra ra, cho thấy An gia đi đến bước này coi như gần chấm dứt, hơn nữa cả nhà đều sẽ ngã nhào xuống, không phải thứ gì cũng có thể tùy t·i·ệ·n đụng vào.
"Ba~!" Một tiếng khép văn kiện trong tay, Phó Thâm thẳng lưng, cầm lấy b·út máy đặt bên cạnh, bắt đầu viết văn kiện, nếu tài liệu này là thật, vậy thì An gia sẽ lụi bại. Tin tức do Kiều Thuận Nghĩa đưa tới, tám chín phần mười là thật.
Viết xong, Phó Thâm còn cố ý khóa văn kiện vào ngăn k·é·o, tính ngày mai bảo người đến lấy, chờ nộp tài liệu lên, những chuyện khác tự nhiên có người tiến hành, không cần Phó Thâm ra tay, những việc An gia đã làm, đủ cho bọn họ ở trong đó đến hết đời còn dư dật.
Sáng sớm hôm sau, Phó Thâm cố ý dậy thật sớm, có lẽ nên nói là Phó Thâm hoàn toàn không ngủ cả đêm, chỉ nằm trên g·i·ư·ờ·n·g được hai tiếng, hắn có chút khẩn trương, người con gái mình t·h·í·c·h sắp gả cho mình rồi, Phó Thâm lúc này cũng là một người đàn ông bình thường, không khẩn trương mới lạ.
Ăn sáng xong, Phó Thâm tính ra ngoài, Phó nãi nãi thấy cháu trai định đi, dặn dò: "Phó Thâm, ăn nói ngọt ngào một chút, đúng rồi, dặn thông gia đừng mang nhiều đồ, chúng ta không cần những thứ đó đâu, còn nữa đừng vội đi, con đợi lát gọi một tiếng, bảo vệ của lão gia t·ử thông báo cho bố mẹ con một tiếng, hai người đó đừng để bận quá mà quên, thế thì coi như bêu x·ấ·u."
Nghe Phó nãi nãi lải nhải hồi lâu Phó Thâm mới được thả ra khỏi cửa, lái xe ra ngoài vừa lúc gặp người cảnh vệ x·á·ch hai túi đồ ăn vặt đi vào đại viện, liền t·i·ệ·n thể nói lại lời lão thái thái vừa dặn, sau đó mới lái xe đến chỗ Khương Nhã.
"Cộc cộc cộc!"
"Ai, tới rồi tới rồi, đợi một chút." Giọng Dương Quý Mai vang lên qua cánh cửa, ngay sau đó là tiếng bước chân vội vã, cửa lớn mở ra.
Dương Quý Mai thấy Phó Thâm ngoài cửa, lập tức mỉm cười, liếc nhìn đồng hồ treo tr·ê·n vách tường, mới chưa đến tám giờ sáng, đây đúng là quá tích cực.
Nhưng Phó Thâm để ý đến Khương Nhã thì người làm mẹ như Dương Quý Mai là vui lòng nhất, bà tránh người ra, mở miệng: "Mau vào đi, sao đến sớm thế?"
"Khụ khụ, ở quân đội quen rồi, bác gái, cháu t·i·ệ·n đường mua bữa sáng đến, vừa hay đi cái xe bên kia tiện hơn." Phó Thâm vừa nói vừa giơ tay cho Dương Quý Mai thấy mấy gói to bữa sáng trên tay, không đợi Dương Quý Mai khách sáo từ chối liền quen thuộc đi thẳng đến chỗ phòng bếp.
Dương Quý Mai thấy bộ dạng quen thuộc của Phó Thâm, hai mắt híp lại: "Tiểu Phó cháu quen chỗ này lắm à?"
Ý là... đến đây không ít lần rồi đúng không?!
Nghe lời Dương Quý Mai nói, thân thể Phó Thâm khựng lại, quay lưng về phía cửa, không để Dương Quý Mai thấy vẻ mặt khó xử của mình.
Nhận thấy sự lúng túng của Phó Thâm, trong mắt Dương Quý Mai lóe lên một tia ý cười, bà mở miệng: "Để bác làm cho, việc trong bếp sao lại để cháu làm, vừa hay Khương Nhã còn chưa dậy, cháu lên gọi nó dậy ăn sáng đi."
"Dạ, vậy được ạ." Đứng đây thật là lúng túng, Phó Thâm chật vật quay người rời khỏi phòng bếp, sau đó đi lên lầu.
Đến lầu hai, Phó Thâm đưa tay gõ cửa.
"Ai đấy?" Chờ một lát mới có một giọng nói kiều mị từ trong phòng vọng ra, dường như vẫn còn mang theo chút buồn ngủ, yếu ớt đến mức làm Phó Thâm mềm lòng.
"Khụ khụ, là cháu, bác gái bảo cháu tới gọi cháu xuống ăn sáng." Phó Thâm luôn cảm thấy mình đứng ở cửa phòng cô nương, cách một cánh cửa đối thoại, khiến hắn có cảm giác vi diệu.
Muốn vào trong đó, nhưng cả nhà tiểu cô nương đang ở đây, không vào thì thôi, lòng lại ngứa ngáy, lúc này Phó Thâm cũng không biết mình nên làm gì nữa.
"Cạch!" Một tiếng, cửa phòng bỗng dưng mở ra, một đôi tay trắng nõn thon dài từ trong phòng vươn ra, ôm lấy cổ Phó Thâm, kéo hắn vào trong.
Được thôi, Phó Thâm thừa nh·ậ·n mình hoàn toàn không định cự tuyệt, khụ khụ, cự tuyệt là người ngốc mới làm.
Cánh cửa phòng không biết bị ai dùng chân đóng sầm lại.
Khương Tùng vừa ra khỏi phòng bên cạnh thì thấy cảnh này, quả thực mù con mắt hợp kim titan của hắn, vẫn cứ tưởng người như anh rể hẳn phải đặc biệt chính trực, không ngờ... Quả nhiên, đàn ông đều là mặt người dạ thú.
Ngay cả anh rể cũng không ngoại lệ, nhưng mà, hình như vừa nãy là Nhị tỷ chủ động kéo người vào mà nhỉ? Ái chà, dân thành phố đúng là biết chơi.
Khương Tùng tặc lưỡi một tiếng, ngân nga hát đi xuống lầu, xuống đến tầng một, Khương Tùng liếc một vòng nhìn thấy Dương Quý Mai đang bưng điểm tâm từ trong phòng bếp đi ra.
"Mẹ, sao mẹ dậy sớm thế làm điểm tâm?" Khương Tùng bước tới, vừa với tay lấy một cái sủi cảo nhét vào miệng, hắn nóng đến mức không ngừng hà hơi.
Dương Quý Mai tức giận đánh Khương Tùng một cái, nói: "Lát nữa cùng nhau ăn, đây là Phó Thâm cố ý mang đến đấy."
Nhắc tới Phó Thâm, Khương Tùng không khỏi nhớ lại cảnh vừa thấy, cảnh giác nhìn xung quanh, thấy Khương Hán Sinh không có ở đây, cậu cúi người lại gần mẹ mở miệng: "Mẹ, vừa nãy con thấy chị hai kéo anh rể vào phòng rồi."
"Bốp!" Gáy cậu trực tiếp chịu một cái của Dương Quý Mai, tuy không đau lắm, Khương Tùng cũng làm bộ trách móc một tiếng.
"Nói bậy bạ gì đấy, chị con là người thế à? Nói lung tung coi chừng mẹ gọt đầu mày!" Dương Quý Mai quát lớn.
"Con nói bậy bạ gì chứ, thật mà mẹ, anh rể đứng ngoài cửa phòng xong chị con chìa tay ra kéo người ta vào luôn." Khương Tùng không chịu oan, cãi lại.
"Thôi được rồi thôi được rồi, im đi không ai bảo mày câm đâu, lát nữa hai chị con xuống đây không cho mày nói lung tung." Khóe miệng Dương Quý Mai giật giật.
Trong lòng tính toán, lát nữa phải nhắc Khương Nhã một chút, phụ nữ phải kín đáo một chút, dù không kh·ố·n·g chế được thì trước khi cưới cũng phải kiềm chế, không thì dọa đàn ông chạy mất làm sao? Bất quá, con gái không hổ là con gái bà, có phong phạm năm xưa của bà, chứ năm đó còn là Dương Quý Mai chủ động mới bắt được khúc gỗ Khương Hán Sinh kia.
Khụ khụ, nhận ra mình đang nghĩ bậy, Dương Quý Mai lập tức lấy lại vẻ mặt đứng đắn, lại dặn Khương Tùng giữ mồm giữ miệng, rồi mới vào phòng bếp chuẩn bị bưng những thứ bữa sáng còn lại ra.
Hai người trên lầu mãi đến nửa tiếng sau mới xuống, ngồi vào bàn ăn, ba người kia dồn hết ánh mắt vào vết thương trên môi của Phó Thâm, chỉ có Khương Nhã là người khơi mào thản nhiên ngồi vào chỗ ăn sáng.
Phó Thâm bị nhìn chằm chằm nên không được tự nhiên, xúc một muỗng cháo đưa vào miệng, nhờ đó che đi miệng vết thương trên môi, nhưng khi cháo ấm chạm vào miệng vết thương, động tác Phó Thâm khựng lại, tay khẽ dừng lại một lát, rồi giả vờ không có gì tiếp tục ăn.
Ba người còn lại đều p·h·át hiện Phó Thâm d·ị· ·t·h·ư·ờ·n·g, lập tức dùng ánh mắt hỏi han sôi n·ổi hướng về phía Khương Nhã.
Thật quá đáng, làm gì thì làm cũng không thể c·ắ·n nát miệng người ta ra được chứ, lát nữa đến Phó gia biết nói thế nào với người ta đây?
Chẳng lẽ bảo là, thông gia à, ngại quá, con gái tôi c·ắ·n nát miệng con trai ông rồi?
Ôi trời, già cả rồi còn m·ấ·t mặt, sinh ra cái đứa con gái hung hãn thế này cơ chứ!
Khương Nhã vẫn bình thản, đến mức Phó Thâm cảm thấy có chút áy náy, gắp một cái bánh quẩy đặt trước mặt Khương Nhã.
"Ăn nhiều một chút."
Ngay cả Dương Quý Mai lúc này cũng cảm thấy tiếc nuối thay cho cục sắt không thành thép kia, được nuông chiều thế này, cưới về rồi có mà lên trời à.
Giờ phút này sự cưng chiều của Phó Thâm đối với Khương Nhã khiến Khương Tùng nhớ đến... kiểu bị người ta tát má trái, còn vui vẻ vui vẻ mong người ta đưa má phải lên cho mình tát nữa ấy.
Cay mắt quá, anh rể đúng là không có khí khái đàn ông mà!..
Bạn cần đăng nhập để bình luận