Trọng Sinh Chi Thần Toán
Trọng Sinh Chi Thần Toán - Chương 125: (3) (length: 11227)
"Phó Thâm, thân thể ngươi hiện tại cũng đã gần như bình phục, vừa hay ta đã nhờ người dò la được một cô gái không tệ, cô ấy năm nay hai mươi tư tuổi, mới tốt nghiệp đại học. Ta xem ảnh chụp rồi, rất xinh đẹp, mấy ngày nữa thu xếp thời gian gặp mặt thử xem, nếu thấy ưng ý thì sớm định chuyện. Ngươi cũng không còn nhỏ, nhìn đám trẻ con cùng lứa với con nhà người ta trong khu đại viện đều sắp đi ngang qua rồi đấy." Thư Mẫn vừa thu dọn đồ đạc vừa nói.
Không biết dạo gần đây Phó Thâm bị làm sao, cứ nhất quyết đòi xuất viện cho bằng được, may là vết thương đã phục hồi khá tốt, nên xuất viện cũng không sao, chỉ cần về nhà dưỡng cho kỹ là được.
Nghe tiếng Thư Mẫn bên tai, chân mày Phó Thâm hơi nhíu lại, trong đầu lại nghĩ tới chuyện khác. Hơn nửa tháng trời con bé vô lương tâm kia không thèm tới bệnh viện, hai người chỉ liên lạc qua vài cuộc điện thoại.
"Mẹ, con đã nói rồi, con có người trong lòng rồi, mẹ đừng bận tâm chuyện này nữa. Mẹ nghỉ làm lâu như vậy rồi, chắc công ty bận lắm, mẹ cứ đi làm đi, chuyện của con con tự biết lo, con đảm bảo năm nay nhất định dẫn người về cho mẹ xem được chưa." Phó Thâm lên tiếng đáp lời.
Phó Thâm hiểu rõ tính tình của mẫu thân Thư Mẫn, nếu không nói ra lẽ một hai ba thì Thư Mẫn chắc chắn sẽ không tin chuyện xem mắt này không thành, nếu chuyện này để tiểu cô nương kia biết thì không hay, vốn dĩ tuổi tác giữa hắn và Khương Nhã đã là một vấn đề nhạy cảm, cho nên về phương diện tình cảm càng phải giữ gìn cẩn thận. Nếu để Khương Nhã cảm thấy hắn là một kẻ lăng nhăng thì Phó Thâm cảm thấy mình không sai biệt lắm có thể go die.
"Con thật sự có t·h·í·c·h phụ nữ?" Thư Mẫn nhìn Phó Thâm hỏi, những lời này bà đã nghe Phó Thâm nói không ít lần, nhưng Thư Mẫn vẫn luôn không tin, bởi vì bà cho rằng với tính tình của thằng con mình, tám chín phần mười là cố ý nói vậy để l·ừ·a bà thôi, nhưng giờ phút này thấy sắc mặt Phó Thâm nghiêm túc như vậy, Thư Mẫn lại có chút tin.
"Vậy con nhanh lên, trước khi con trở về quân đội lần này, tốt nhất con nên dẫn người về nhà, không thì con cứ chờ đi xem mắt đi."
Lúc hai người đang nói chuyện, ngoài cửa phòng bệnh xuất hiện một bóng dáng mảnh khảnh, nàng mặc một chiếc váy liền áo màu trắng, thấy Thư Mẫn và Phó Thâm trong phòng bệnh nhìn về phía mình, có chút không tự nhiên.
"Đồng chí An, sao cô lại tới đây?" Phó Thâm nhíu mày hỏi, từ sau lần An Lan gặp Khương Nhã, An Lan chưa từng đến đây, giờ sao lại tới?
Thư Mẫn ban đầu thấy một nữ đồng chí còn tưởng là người mà Phó Thâm t·h·í·c·h, nhưng khi Phó Thâm vừa mở miệng, Thư Mẫn liền biết không phải cô này. Thư Mẫn nhìn An Lan một lượt, đ·á·n·h giá một lát rồi dời mắt đi.
Cô gái này rất xinh đẹp, có một vẻ đặc trưng của quân nhân, đúng là một nữ binh.
Chẳng qua, đáng tiếc, nhìn thái độ của Phó Thâm là biết đối với cô gái này không có ý gì rồi.
Nụ cười trên mặt An Lan c·ứ·n·g đờ, ngước mắt nhìn động tác nhíu mày của người đàn ông kia, trong lòng An Lan vô cùng khó chịu.
Hơi mím môi, An Lan lên tiếng: "Tôi nghe nói hôm nay anh xuất viện, nên đến xem có giúp được gì không."
"Không cần không cần, tôi thu dọn xong hết rồi, xe cũng đang đợi ở dưới lầu rồi." Thư Mẫn cười đáp.
Trong chuyện tình cảm, Phó Thâm và Thư Mẫn giống nhau, đối với người không t·h·í·c·h, thì phải tốc chiến tốc thắng, d·a·o sắc c·h·ặ·t đay rối, trực tiếp đoạn m·ấ·t mọi suy nghĩ của đối phương.
Tiếp đó, Thư Mẫn x·á·ch hai túi đồ, có chút lúng túng th·e·o sau lưng xuống lầu, An Lan muốn giúp x·á·ch đồ nhưng bị Thư Mẫn từ chối, muốn đỡ Phó Thâm xuống lầu cũng bị cự tuyệt. Nhìn hai bóng dáng phía trước, An Lan c·ắ·n c·ắ·n môi, chẳng phải người ta nói nữ truy nam cách lớp giấy mỏng sao?!
Xuống dưới lầu, Kiều Thuận Nghĩa đã đợi sẵn ở đó, thấy Phó Thâm phía sau họ còn có An Lan đi theo, mày rậm nhướn lên, nhếch miệng cười trêu ghẹo, tiến lên vài bước nh·ậ·n lấy túi trong tay Thư Mẫn bỏ vào xe.
"Đồng chí An, chúng tôi đi trước nhé." Kiều Thuận Nghĩa nói xong thì nhấn ga, lái xe đi.
Vì thái độ khác thường cường ngạnh của Phó Thâm, cuối cùng Kiều Thuận Nghĩa đưa Phó Thâm về căn biệt thự, đúng, chính là khu nhà mà Khương Nhã đã mua.
Nửa tháng trước, Phó Thâm đã nhờ Kiều Thuận Nghĩa tìm người dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ, còn mua thêm nội thất nữa.
Hai giờ sau Thư Mẫn và Kiều Thuận Nghĩa rời đi, trong nhà chỉ còn lại một mình Phó Thâm, Phó Thâm ngồi thẳng lưng trên ghế sô pha, cầm lấy điện thoại bên cạnh gọi vào số máy ký túc xá nữ Kinh Đại.
—— —— Bên này, Khương Nhã và La Manh vừa đi đến khu ký túc xá, túc quản a di nhìn thấy Khương Nhã thì lập tức từ cửa sổ nhô đầu ra, tay còn cầm ống loa.
"Khương Nhã, có điện thoại, tìm em kìa."
La Manh nghi ngờ liếc Khương Nhã một cái, dạo này có nhiều người gọi cho Khương Nhã ghê, hơn nữa mỗi lần nh·ậ·n điện thoại xong thì thái độ của bạn thân lại có chút kỳ lạ, điều này khiến La Manh nghi ngờ... Khương Nhã có bạn trai rồi hay sao?!
"Manh Manh, cậu lên trước đi, tớ nh·ậ·n điện thoại rồi lên liền." Khương Nhã nói xong thì bước nhanh tới nh·ậ·n lấy micro từ tay túc quản a di.
La Manh không đi mà đứng chờ Khương Nhã ở gần đó.
Mấy phút sau, Khương Nhã cúp điện thoại, sau khi cảm ơn túc quản a di thì xoay người đi về phía La Manh.
"Chẳng phải bảo cậu lên trước rồi sao, sao còn ở đây?"
"Khương Nhã, khai thật đi, có phải người gọi điện thoại vừa nãy là bạn trai cậu không, khai mau lên!"
"Ừ, là nam, còn về việc có phải là bạn trai hay không, có thể xem là vậy." Khương Nhã nghĩ đến những lời Phó Thâm vừa nói, trong mắt ánh lên một nụ cười.
"Tốt lắm, có bạn trai mà không nói cho tớ biết, có phải là hảo tỷ muội nữa không hả? Chờ về ký túc xá cậu nhất định phải khai báo thành thật, tớ muốn xem xem ai đã bắt cóc Khương Nhã nhà tớ, muốn làm bạn trai Khương Nhã nhà tớ, trước hết phải qua cửa của tớ đã."
Nghe lời La Manh nói, Khương Nhã cong môi, khẽ cười một tiếng.
Nếu La Manh biết người đó là Phó Thâm, không biết cô ấy còn dám nói muốn qua cửa của mình hay không nữa.
Trong một căn biệt thự sang trọng, An Lan tức giận đùng đùng bước vào, vừa vào cửa đã có một bóng dáng mảnh khảnh đón lấy, người phụ nữ mặc một chiếc váy dài màu xanh hồ nước, thấy sắc mặt An Lan không tốt thì tiến lên khoác vai An Lan.
"Ối chà, ai chọc Lan Lan của chúng ta giận vậy? Để dì nói với ba, bảo ba trừng trị hắn, xem hắn còn dám bắt nạt Lan Lan nhà mình không."
An Lan nghiêng đầu liếc người phụ nữ bên cạnh, người phụ nữ này trạc tuổi nàng, là mẹ kế của An Lan.
An Đức Sơn năm nay gần năm mươi, vợ ông đã qua đời vì bệnh mấy năm trước, mấy năm nay ông vẫn luôn không tái hôn, nhưng vào nửa tháng trước, An Đức Sơn đột nhiên dẫn người phụ nữ này về nhà và nói muốn kết hôn, An Lan cũng không ý kiến, dù sao mẹ đã không còn, An Đức Sơn muốn kết hôn, An Lan cũng không có quyền gì để nói. Hơn nữa An Lan cũng biết người phụ nữ này, Tô gia Tô Thiến, An Lan làm sao có thể không biết, phải biết trước kia Tô Thiến là t·h·i·ê·n chi kiêu nữ, nếu không phải Tô gia xảy ra chuyện thì có lẽ cũng không rơi vào tình cảnh như bây giờ.
Nhưng An Lan không hiểu là, dù là vậy đi nữa thì An Lan vẫn không hiểu vì sao người phụ nữ này lại nguyện ý kết hôn với một người đàn ông tuổi đáng cha mình.
"Thiến dì, dì chẳng phải nói nữ truy nam cách lớp giấy mỏng sao, sao Phó Thâm vẫn đối xử với cháu như vậy?" Giọng nói An Lan không tốt lắm, nhưng người phụ nữ này dù sao cũng là mẹ kế của mình, nên cố gắng kìm nén nộ khí trong lòng.
Ánh mắt Thiến dì lóe lên, lộ ra một nụ cười dịu dàng, lên tiếng: "Đàn ông mà, tính tình ai cũng vậy thôi, con đừng thấy cha con tốt với dì như vậy, chứ hai người vẫn c·ã·i nhau đấy thôi, chỉ cần con cứ tiếp tục cố gắng, dù là đá cũng bị con làm cho nóng lên."
"Thiến dì, thật vậy sao?" An Lan không hiểu lắm về chuyện tình cảm, nàng chỉ biết là nàng rất t·h·í·c·h Phó Thâm, trước kia đã rất t·h·í·c·h rồi.
"Con chưa nghe câu này sao, nam truy nữ cách Trọng Sơn, nữ truy nam cách lớp giấy mỏng." Tô Thiến ôn nhu khuyên nhủ.
"Dạ." An Lan buồn bã lên tiếng, rồi phát hiện cha mình là An Đức Sơn không có ở nhà, nên hỏi: "Thiến dì, cha con không về nhà ạ?"
"Ông ấy nhận được điện thoại, nói có việc bận, cơm tối Lư tẩu đã chuẩn bị xong rồi, hai ta..." Đột nhiên, sắc mặt Tô Thiến trắng bệch, cánh tay khoát vai An Lan siết chặt, nắm chặt tay, mu bàn tay gân xanh nổi lên, đáng thương cho Tô Thiến dùng sức nhiều đến mức nào.
Đau đầu dữ dội, Tô Thiến cố gắng nén cơn đau nói: "Lan Lan, con tự ăn đi, dì đột nhiên thấy hơi khó chịu, dì lên lầu trước đây."
Tô Thiến vừa nói xong liền xoay người đi, vì đau đớn, sắc mặt cô đã vặn vẹo, lộ ra vẻ mặt vô cùng x·ấ·u xí.
Trở lại phòng trên lầu hai, gần như vừa vào cửa, Tô Thiến đã ôm đầu nằm xuống đất, cảm giác đau đầu dữ dội khiến cô h·ậ·n không thể c·h·ế·t ngay lập tức, nhưng bản chất con người vốn là tham s·ố·n·g sợ c·h·ế·t, dù là c·ẩ·u thả s·ố·n·g thì cũng không muốn thật sự c·h·ế·t.
Cả người đau đến co rúm trên mặt đất, lúc này Tô Thiến hoàn toàn không còn vẻ ưu nhã như vừa nãy, lộ ra vẻ chật vật vô cùng.
Môi bị c·ắ·n nát, nếm thấy vị tanh tanh trong miệng mình, mỗi khi đến lúc này, Tô Thiến đều muốn t·h·i·ê·n đ·a·o vạn quả, rút gân lột da Khương Nhã, thì mới có thể nguôi ngoai được mối h·ậ·n trong lòng mình.
Khương Nhã, tương lai còn dài, em chờ đó, rất nhanh thôi...
Gió nhẹ thổi qua, thời tiết dần trở nên ấm áp, sáng sớm, khi Khương Nhã từ ký túc xá xuống lầu liền thấy một bóng dáng thon dài thẳng tắp đứng ở cách đó không xa, người đàn ông vẫn mặc bộ quân phục đặc trưng, khi Khương Nhã thấy hắn thì dường như hắn cũng phát hiện ra, nghiêng đầu nhìn về phía Khương Nhã.
Cô bé mặc một chiếc áo hoodie dài tay, mũ có thiết kế hai quả bông lông xù rủ xuống cổ áo, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng hồng, khiến cô càng thêm non nớt khiến Phó Thâm không khỏi liên tưởng đến cục bột nếp mượt mà, khiến người ta không nhịn được muốn cắn một cái.
Trong mắt Khương Nhã lóe lên một tia kinh ngạc, cất bước đi về phía người đàn ông.
Đến trước mặt anh, chiều cao của nàng chỉ tới vai anh, khẽ ngước đầu nhìn anh.
"Sao anh lại tới đây?" Khương Nhã giòn giã hỏi, trong giọng nói mang theo một vẻ kiều nương mà chính nàng cũng không nhận ra.
"Nhớ em, nên anh tới."
Giọng nói trầm thấp từ tính của người đàn ông vang lên bên tai, Khương Nhã nhìn đôi mắt đen sâu thẳm của người đàn ông, trong mắt anh tràn đầy hình ảnh của nàng.
Trong lòng nàng dâng lên một vị ngọt ngào.
Bộ đội không chỉ có thể tán chuyện hài thô tục, mà còn rất biết thả thính~.
Không biết dạo gần đây Phó Thâm bị làm sao, cứ nhất quyết đòi xuất viện cho bằng được, may là vết thương đã phục hồi khá tốt, nên xuất viện cũng không sao, chỉ cần về nhà dưỡng cho kỹ là được.
Nghe tiếng Thư Mẫn bên tai, chân mày Phó Thâm hơi nhíu lại, trong đầu lại nghĩ tới chuyện khác. Hơn nửa tháng trời con bé vô lương tâm kia không thèm tới bệnh viện, hai người chỉ liên lạc qua vài cuộc điện thoại.
"Mẹ, con đã nói rồi, con có người trong lòng rồi, mẹ đừng bận tâm chuyện này nữa. Mẹ nghỉ làm lâu như vậy rồi, chắc công ty bận lắm, mẹ cứ đi làm đi, chuyện của con con tự biết lo, con đảm bảo năm nay nhất định dẫn người về cho mẹ xem được chưa." Phó Thâm lên tiếng đáp lời.
Phó Thâm hiểu rõ tính tình của mẫu thân Thư Mẫn, nếu không nói ra lẽ một hai ba thì Thư Mẫn chắc chắn sẽ không tin chuyện xem mắt này không thành, nếu chuyện này để tiểu cô nương kia biết thì không hay, vốn dĩ tuổi tác giữa hắn và Khương Nhã đã là một vấn đề nhạy cảm, cho nên về phương diện tình cảm càng phải giữ gìn cẩn thận. Nếu để Khương Nhã cảm thấy hắn là một kẻ lăng nhăng thì Phó Thâm cảm thấy mình không sai biệt lắm có thể go die.
"Con thật sự có t·h·í·c·h phụ nữ?" Thư Mẫn nhìn Phó Thâm hỏi, những lời này bà đã nghe Phó Thâm nói không ít lần, nhưng Thư Mẫn vẫn luôn không tin, bởi vì bà cho rằng với tính tình của thằng con mình, tám chín phần mười là cố ý nói vậy để l·ừ·a bà thôi, nhưng giờ phút này thấy sắc mặt Phó Thâm nghiêm túc như vậy, Thư Mẫn lại có chút tin.
"Vậy con nhanh lên, trước khi con trở về quân đội lần này, tốt nhất con nên dẫn người về nhà, không thì con cứ chờ đi xem mắt đi."
Lúc hai người đang nói chuyện, ngoài cửa phòng bệnh xuất hiện một bóng dáng mảnh khảnh, nàng mặc một chiếc váy liền áo màu trắng, thấy Thư Mẫn và Phó Thâm trong phòng bệnh nhìn về phía mình, có chút không tự nhiên.
"Đồng chí An, sao cô lại tới đây?" Phó Thâm nhíu mày hỏi, từ sau lần An Lan gặp Khương Nhã, An Lan chưa từng đến đây, giờ sao lại tới?
Thư Mẫn ban đầu thấy một nữ đồng chí còn tưởng là người mà Phó Thâm t·h·í·c·h, nhưng khi Phó Thâm vừa mở miệng, Thư Mẫn liền biết không phải cô này. Thư Mẫn nhìn An Lan một lượt, đ·á·n·h giá một lát rồi dời mắt đi.
Cô gái này rất xinh đẹp, có một vẻ đặc trưng của quân nhân, đúng là một nữ binh.
Chẳng qua, đáng tiếc, nhìn thái độ của Phó Thâm là biết đối với cô gái này không có ý gì rồi.
Nụ cười trên mặt An Lan c·ứ·n·g đờ, ngước mắt nhìn động tác nhíu mày của người đàn ông kia, trong lòng An Lan vô cùng khó chịu.
Hơi mím môi, An Lan lên tiếng: "Tôi nghe nói hôm nay anh xuất viện, nên đến xem có giúp được gì không."
"Không cần không cần, tôi thu dọn xong hết rồi, xe cũng đang đợi ở dưới lầu rồi." Thư Mẫn cười đáp.
Trong chuyện tình cảm, Phó Thâm và Thư Mẫn giống nhau, đối với người không t·h·í·c·h, thì phải tốc chiến tốc thắng, d·a·o sắc c·h·ặ·t đay rối, trực tiếp đoạn m·ấ·t mọi suy nghĩ của đối phương.
Tiếp đó, Thư Mẫn x·á·ch hai túi đồ, có chút lúng túng th·e·o sau lưng xuống lầu, An Lan muốn giúp x·á·ch đồ nhưng bị Thư Mẫn từ chối, muốn đỡ Phó Thâm xuống lầu cũng bị cự tuyệt. Nhìn hai bóng dáng phía trước, An Lan c·ắ·n c·ắ·n môi, chẳng phải người ta nói nữ truy nam cách lớp giấy mỏng sao?!
Xuống dưới lầu, Kiều Thuận Nghĩa đã đợi sẵn ở đó, thấy Phó Thâm phía sau họ còn có An Lan đi theo, mày rậm nhướn lên, nhếch miệng cười trêu ghẹo, tiến lên vài bước nh·ậ·n lấy túi trong tay Thư Mẫn bỏ vào xe.
"Đồng chí An, chúng tôi đi trước nhé." Kiều Thuận Nghĩa nói xong thì nhấn ga, lái xe đi.
Vì thái độ khác thường cường ngạnh của Phó Thâm, cuối cùng Kiều Thuận Nghĩa đưa Phó Thâm về căn biệt thự, đúng, chính là khu nhà mà Khương Nhã đã mua.
Nửa tháng trước, Phó Thâm đã nhờ Kiều Thuận Nghĩa tìm người dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ, còn mua thêm nội thất nữa.
Hai giờ sau Thư Mẫn và Kiều Thuận Nghĩa rời đi, trong nhà chỉ còn lại một mình Phó Thâm, Phó Thâm ngồi thẳng lưng trên ghế sô pha, cầm lấy điện thoại bên cạnh gọi vào số máy ký túc xá nữ Kinh Đại.
—— —— Bên này, Khương Nhã và La Manh vừa đi đến khu ký túc xá, túc quản a di nhìn thấy Khương Nhã thì lập tức từ cửa sổ nhô đầu ra, tay còn cầm ống loa.
"Khương Nhã, có điện thoại, tìm em kìa."
La Manh nghi ngờ liếc Khương Nhã một cái, dạo này có nhiều người gọi cho Khương Nhã ghê, hơn nữa mỗi lần nh·ậ·n điện thoại xong thì thái độ của bạn thân lại có chút kỳ lạ, điều này khiến La Manh nghi ngờ... Khương Nhã có bạn trai rồi hay sao?!
"Manh Manh, cậu lên trước đi, tớ nh·ậ·n điện thoại rồi lên liền." Khương Nhã nói xong thì bước nhanh tới nh·ậ·n lấy micro từ tay túc quản a di.
La Manh không đi mà đứng chờ Khương Nhã ở gần đó.
Mấy phút sau, Khương Nhã cúp điện thoại, sau khi cảm ơn túc quản a di thì xoay người đi về phía La Manh.
"Chẳng phải bảo cậu lên trước rồi sao, sao còn ở đây?"
"Khương Nhã, khai thật đi, có phải người gọi điện thoại vừa nãy là bạn trai cậu không, khai mau lên!"
"Ừ, là nam, còn về việc có phải là bạn trai hay không, có thể xem là vậy." Khương Nhã nghĩ đến những lời Phó Thâm vừa nói, trong mắt ánh lên một nụ cười.
"Tốt lắm, có bạn trai mà không nói cho tớ biết, có phải là hảo tỷ muội nữa không hả? Chờ về ký túc xá cậu nhất định phải khai báo thành thật, tớ muốn xem xem ai đã bắt cóc Khương Nhã nhà tớ, muốn làm bạn trai Khương Nhã nhà tớ, trước hết phải qua cửa của tớ đã."
Nghe lời La Manh nói, Khương Nhã cong môi, khẽ cười một tiếng.
Nếu La Manh biết người đó là Phó Thâm, không biết cô ấy còn dám nói muốn qua cửa của mình hay không nữa.
Trong một căn biệt thự sang trọng, An Lan tức giận đùng đùng bước vào, vừa vào cửa đã có một bóng dáng mảnh khảnh đón lấy, người phụ nữ mặc một chiếc váy dài màu xanh hồ nước, thấy sắc mặt An Lan không tốt thì tiến lên khoác vai An Lan.
"Ối chà, ai chọc Lan Lan của chúng ta giận vậy? Để dì nói với ba, bảo ba trừng trị hắn, xem hắn còn dám bắt nạt Lan Lan nhà mình không."
An Lan nghiêng đầu liếc người phụ nữ bên cạnh, người phụ nữ này trạc tuổi nàng, là mẹ kế của An Lan.
An Đức Sơn năm nay gần năm mươi, vợ ông đã qua đời vì bệnh mấy năm trước, mấy năm nay ông vẫn luôn không tái hôn, nhưng vào nửa tháng trước, An Đức Sơn đột nhiên dẫn người phụ nữ này về nhà và nói muốn kết hôn, An Lan cũng không ý kiến, dù sao mẹ đã không còn, An Đức Sơn muốn kết hôn, An Lan cũng không có quyền gì để nói. Hơn nữa An Lan cũng biết người phụ nữ này, Tô gia Tô Thiến, An Lan làm sao có thể không biết, phải biết trước kia Tô Thiến là t·h·i·ê·n chi kiêu nữ, nếu không phải Tô gia xảy ra chuyện thì có lẽ cũng không rơi vào tình cảnh như bây giờ.
Nhưng An Lan không hiểu là, dù là vậy đi nữa thì An Lan vẫn không hiểu vì sao người phụ nữ này lại nguyện ý kết hôn với một người đàn ông tuổi đáng cha mình.
"Thiến dì, dì chẳng phải nói nữ truy nam cách lớp giấy mỏng sao, sao Phó Thâm vẫn đối xử với cháu như vậy?" Giọng nói An Lan không tốt lắm, nhưng người phụ nữ này dù sao cũng là mẹ kế của mình, nên cố gắng kìm nén nộ khí trong lòng.
Ánh mắt Thiến dì lóe lên, lộ ra một nụ cười dịu dàng, lên tiếng: "Đàn ông mà, tính tình ai cũng vậy thôi, con đừng thấy cha con tốt với dì như vậy, chứ hai người vẫn c·ã·i nhau đấy thôi, chỉ cần con cứ tiếp tục cố gắng, dù là đá cũng bị con làm cho nóng lên."
"Thiến dì, thật vậy sao?" An Lan không hiểu lắm về chuyện tình cảm, nàng chỉ biết là nàng rất t·h·í·c·h Phó Thâm, trước kia đã rất t·h·í·c·h rồi.
"Con chưa nghe câu này sao, nam truy nữ cách Trọng Sơn, nữ truy nam cách lớp giấy mỏng." Tô Thiến ôn nhu khuyên nhủ.
"Dạ." An Lan buồn bã lên tiếng, rồi phát hiện cha mình là An Đức Sơn không có ở nhà, nên hỏi: "Thiến dì, cha con không về nhà ạ?"
"Ông ấy nhận được điện thoại, nói có việc bận, cơm tối Lư tẩu đã chuẩn bị xong rồi, hai ta..." Đột nhiên, sắc mặt Tô Thiến trắng bệch, cánh tay khoát vai An Lan siết chặt, nắm chặt tay, mu bàn tay gân xanh nổi lên, đáng thương cho Tô Thiến dùng sức nhiều đến mức nào.
Đau đầu dữ dội, Tô Thiến cố gắng nén cơn đau nói: "Lan Lan, con tự ăn đi, dì đột nhiên thấy hơi khó chịu, dì lên lầu trước đây."
Tô Thiến vừa nói xong liền xoay người đi, vì đau đớn, sắc mặt cô đã vặn vẹo, lộ ra vẻ mặt vô cùng x·ấ·u xí.
Trở lại phòng trên lầu hai, gần như vừa vào cửa, Tô Thiến đã ôm đầu nằm xuống đất, cảm giác đau đầu dữ dội khiến cô h·ậ·n không thể c·h·ế·t ngay lập tức, nhưng bản chất con người vốn là tham s·ố·n·g sợ c·h·ế·t, dù là c·ẩ·u thả s·ố·n·g thì cũng không muốn thật sự c·h·ế·t.
Cả người đau đến co rúm trên mặt đất, lúc này Tô Thiến hoàn toàn không còn vẻ ưu nhã như vừa nãy, lộ ra vẻ chật vật vô cùng.
Môi bị c·ắ·n nát, nếm thấy vị tanh tanh trong miệng mình, mỗi khi đến lúc này, Tô Thiến đều muốn t·h·i·ê·n đ·a·o vạn quả, rút gân lột da Khương Nhã, thì mới có thể nguôi ngoai được mối h·ậ·n trong lòng mình.
Khương Nhã, tương lai còn dài, em chờ đó, rất nhanh thôi...
Gió nhẹ thổi qua, thời tiết dần trở nên ấm áp, sáng sớm, khi Khương Nhã từ ký túc xá xuống lầu liền thấy một bóng dáng thon dài thẳng tắp đứng ở cách đó không xa, người đàn ông vẫn mặc bộ quân phục đặc trưng, khi Khương Nhã thấy hắn thì dường như hắn cũng phát hiện ra, nghiêng đầu nhìn về phía Khương Nhã.
Cô bé mặc một chiếc áo hoodie dài tay, mũ có thiết kế hai quả bông lông xù rủ xuống cổ áo, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng hồng, khiến cô càng thêm non nớt khiến Phó Thâm không khỏi liên tưởng đến cục bột nếp mượt mà, khiến người ta không nhịn được muốn cắn một cái.
Trong mắt Khương Nhã lóe lên một tia kinh ngạc, cất bước đi về phía người đàn ông.
Đến trước mặt anh, chiều cao của nàng chỉ tới vai anh, khẽ ngước đầu nhìn anh.
"Sao anh lại tới đây?" Khương Nhã giòn giã hỏi, trong giọng nói mang theo một vẻ kiều nương mà chính nàng cũng không nhận ra.
"Nhớ em, nên anh tới."
Giọng nói trầm thấp từ tính của người đàn ông vang lên bên tai, Khương Nhã nhìn đôi mắt đen sâu thẳm của người đàn ông, trong mắt anh tràn đầy hình ảnh của nàng.
Trong lòng nàng dâng lên một vị ngọt ngào.
Bộ đội không chỉ có thể tán chuyện hài thô tục, mà còn rất biết thả thính~.
Bạn cần đăng nhập để bình luận