Trọng Sinh Chi Thần Toán
Trọng Sinh Chi Thần Toán - Chương 122: (3) (length: 14468)
"Khụ khụ, Mẫn di, người ngồi đi, có chuyện gì thì ngồi xuống nói."
Kiều Thuận Nghĩa người này đặc biệt biết cách giải quyết, kéo cái ghế bên cạnh rồi mời Thư Mẫn ngồi, Thư Mẫn cũng không khách khí ngồi xuống luôn, nhưng vẫn cảm thấy có gì đó không ổn lắm, bất quá những chuyện khác cũng không sánh nổi chuyện Phó Thâm b·ị· ·t·h·ư·ơ·n·g.
Ánh mắt Thư Mẫn dừng trên người Phó Thâm, nhìn đứa con trai nằm trên g·i·ư·ờ·n·g b·ệ·n·h mà đôi mắt cay cay, Phó Thâm từ nhỏ đã trưởng thành sớm, hiểu chuyện, ngoan ngoãn cái gì cũng không cần bọn họ phải bận tâm, sau này không biết từ khi nào thì con trai đã thay đổi, khoảng cách giữa con và bọn họ cứ xa dần, đặc biệt là năm đó, Phó Thâm đột nhiên rời Kinh Thị đi một mạch mấy năm, mãi đến mấy năm trước mới được điều về Kinh Thị. Nhưng chính vì con trai ở Kinh Thị mấy năm nay, Thư Mẫn lại càng cảm nhận được khoảng cách giữa Phó Thâm và bọn họ càng xa hơn, có chuyện gì cũng sẽ không nói với hai người làm cha mẹ mà lại thích nói với lão gia t·ử, lão bà.
Ngay cả chuyện lần này b·ị· ·t·h·ư·ơ·n·g cũng vậy, Thư Mẫn đỏ vành mắt, cổ họng nghẹn ngào, một lát sau mới mở miệng nói: "Con bị thương thế nào rồi? Mẹ nói con nghe này, chuyện lớn như vậy sao không nói cho người nhà biết, con không nói với gia nãi mẹ còn hiểu là con sợ họ lo lắng, nhưng sao con không nói chuyện này với mẹ và ba, chuyện này vẫn là do ba con vô tình nghe người ta nhắc tới, cố ý hỏi mới biết có chuyện như vậy, con cái nhà này sao lại như thế hả?"
"Mẹ." Phó Thâm lần đầu tiên thấy Thư Mẫn như vậy, trong ấn tượng của Phó Thâm, mẫu thân Thư Mẫn luôn có tính cách cường thế, chưa từng k·h·ó·c, bây giờ nhìn thấy nước mắt trong mắt Thư Mẫn, Phó Thâm có chút luống cuống, mím môi mỏng.
"Mẹ, mẹ đừng k·h·ó·c, con không sao, con không nói cho mẹ và ba không phải là sợ các người không có thời gian sao?" Bình thường thời gian về nhà còn ít, làm sao có thời gian đến b·ệ·n·h viện chăm sóc hắn?
Nghe lời Phó Thâm nói, Thư Mẫn càng khổ sở trong lòng, đồng thời cũng có chút tự trách, có phải mấy năm nay nàng đã quá bỏ bê con trai rồi không, cho nên hiện giờ mới thành ra như vậy.
"Dù bận rộn đến đâu, con cũng là con trai của mẹ, con b·ị· ·t·h·ư·ơ·n·g, mẹ chẳng lẽ không thể xin nghỉ phép sao? Mẹ đã xin nghỉ nửa tháng rồi, định ở đây chăm sóc con, con đừng nói gì nữa, mẹ quyết định rồi." Thư Mẫn lau khóe mắt ướt át, vừa mở miệng là đã quyết định xong.
Phó Thâm xoa xoa mi tâm, dù biết tính tình Thư Mẫn là không nghe ai khuyên bảo, Phó Thâm vẫn mở miệng nói: "Mẹ, không cần đâu, vết thương của con cũng sắp khỏi rồi không cần phải xin nghỉ đâu, bình thường lúc nào mẹ không bận thì đến thăm con là được rồi, với lại mẹ xin nghỉ những nửa tháng, thật sự không có vấn đề gì sao?"
"Có vấn đề gì đâu, chuyện c·ô·ng tác của mẹ không cần con phải bận tâm, con đang b·ị· ·t·h·ư·ơ·n·g mà, mẹ còn có thể yên tâm đi làm được à? Hơn nữa, con ở đây cũng không có ai chăm sóc, khoảng thời gian này Kiều tiểu t·ử ngày nào cũng chăm sóc con, vất vả rồi, để cho nó nghỉ ngơi một chút đi, chuyện chăm sóc con cứ để mẹ lo là được rồi, chuyện này cứ quyết định vậy đi." Thư Mẫn trực tiếp đ·á·n·h nhịp định án, tính cách trước sau như một, cường thế bá đạo.
Phó Thâm không nói gì nữa, không khí trong phòng b·ệ·n·h trở nên có chút x·ấ·u hổ, Kiều Thuận Nghĩa đứng im bên cạnh như khúc gỗ. Đây là việc nhà của Phó Thâm, Kiều Thuận Nghĩa cảm thấy mình hình như không t·i·ệ·n lắm để nhúng tay vào.
Thư Mẫn hít sâu một hơi, cũng cảm thấy không khí trở nên có chút không tốt lắm, nhưng tính tình của bà là như vậy, đã quen với việc mạnh mẽ rồi, liếc thấy trái cây bên cạnh, Thư Mẫn chuyển chủ đề, mở miệng nói: "Con có muốn ăn trái cây không, mẹ đi rửa cho con."
Nói rồi cầm hai quả táo chuẩn bị đi vào buồng vệ sinh để rửa, lần này Phó Thâm không còn bình tĩnh được nữa mà ngồi thẳng dậy, mở miệng nói: "Thuận Nghĩa, cậu đi giúp mẹ tớ rửa đi."
Kiều Thuận Nghĩa ngẩn ra một lúc, sau đó nhìn thấy Phó Thâm nháy mắt ra hiệu với mình, tuy rằng không hiểu vì sao Phó Thâm muốn hắn đi rửa trái cây, nhưng cũng không nghĩ nhiều, liền chủ động tiến lên nh·ậ·n lấy trái cây trong tay Thư Mẫn, mở miệng nói: "Khụ khụ, cái này cứ để cháu làm đi ạ, loại chuyện này sao có thể để Mẫn di người làm chứ, cháu rửa là được rồi, xem tay Mẫn di đẹp thế này, sao có thể làm loại việc nặng nhọc này được?"
Nghe lời Kiều Thuận Nghĩa nói, mặt mày Thư Mẫn lập tức n·ổi lên ý cười, Kiều gia tiểu t·ử này dẻo miệng quen rồi, biết nịnh nọt người khác, ở cái khu đại viện này ai mà không t·h·í·c·h Kiều gia tiểu t·ử chứ, không chỉ miệng ngọt biết dỗ trưởng bối, mà còn đặc biệt biết dỗ con gái nữa, nghĩ đến đây, Thư Mẫn bất giác lại nghĩ tới con trai nhà mình, nói đi nói lại con trai đã ba mươi tuổi rồi mà không có bạn gái, bên cạnh Phó Thâm chắc chỉ có muỗi đực là nghĩ đến đây, Thư Mẫn không cười nổi, mày hơi nhíu lại.
Kiều Thuận Nghĩa nháy mắt vài cái với Phó Thâm, sau đó cầm hai quả táo đi vào buồng vệ sinh, vừa mở cửa đã thấy Khương Nhã trong phòng vệ sinh, Kiều Thuận Nghĩa nhướng mày rậm, lúc này mới hiểu được vì sao Phó Thâm không cho Thư Mẫn vào rửa trái cây.
À, thì ra là bên trong có giấu giai nhân!
Kiều Thuận Nghĩa tiện tay đóng cửa lại, bước vào đi đến bồn rửa mặt, xắn tay áo lên, vừa rửa vừa nhỏ giọng nói: "Tiểu Khương đồng học, trùng hợp thế, cô cũng ở đây à?"
Nghe lời Kiều Thuận Nghĩa nói, ai không biết còn tưởng hai người đang gặp nhau ở đâu để hàn huyên ấy chứ, có điều địa điểm lại không đúng cho lắm, là ở trong phòng vệ sinh này này, đây chẳng phải là địa điểm không đúng sao? !
Khương Nhã nhìn ánh mắt trêu ghẹo của Kiều Thuận Nghĩa, mím môi đỏ mọng, "Ừ" một tiếng, sau đó không nói gì nữa.
Khương Nhã cảm thấy lúc này nói gì phỏng chừng cũng không thể thay đổi được sự thật nàng t·r·ố·n trong phòng vệ sinh, Khương Nhã quả thực muốn k·h·ó·c vì sự ngu ngốc của mình.
May mà Kiều Thuận Nghĩa là người biết ý, biết cô gái nhỏ kia da mặt mỏng, nên không tiện tiếp tục trêu chọc, lỡ chọc giận tiểu cô nương nhà Phó ca, sau này Phó ca mà biết thì chẳng g·i·ế·t hắn à, phải biết Phó Thâm đối với cô bé này là thật sự để bụng đấy.
Có điều Phó Thâm đúng là hoặc là không thông suốt, một khi đã mở lòng thì chơi lớn thật. Không thể trêu vào, không thể trêu vào.
Trong phòng vệ sinh đặc biệt yên tĩnh, hai người đều không nói gì, chỉ có tiếng nước chảy rào rào, đúng lúc này, trong phòng b·ệ·n·h bên ngoài truyền đến tiếng Thư Mẫn nói chuyện với Phó Thâm.
"Phó Thâm, lần này con nghỉ bao lâu?"
"Mấy tháng, đợi dưỡng sức xong sẽ về quân đội."
"Vậy con có nghĩ đến chuyện chuyển công tác về không, tiền tuyến quá nguy hiểm, đ·ạ·n không có mắt, trúng vào người là bị thêm lỗ, đợi mẹ và ba con nói chuyện này, điều con về, để người khác đi..."
Lần này còn chưa đợi Thư Mẫn nói hết lời, Phó Thâm đã ngắt lời bà, mặt trầm xuống, nghiêm túc nói: "Mẹ, đây là chuyện của con, con là một người quân nhân, r·u·n rẩy là không thể tránh được, lúc này mẹ điều con về, mẹ muốn con làm kẻ đào binh trước trận sao? Chuyện này con không đồng ý, hơn nữa ba con cũng sẽ không đồng ý."
"Nhưng mà..."
"Không có nhưng nhị gì hết, chuyện này cứ quyết định vậy đi." Lời của Phó Thâm đã rất thẳng thắn, chỉ thiếu điều nói thẳng là đừng để Thư Mẫn quản chuyện c·ô·ng tác của hắn.
Thư Mẫn cũng biết tính tình của người đàn ông nhà mình, con trai và chồng đều coi bộ quân phục kia là niềm vinh dự, dù có hy sinh vì nước, cũng không thể làm kẻ đào binh được, nhưng Thư Mẫn chỉ có một đứa con, bà sợ lắm, sợ mình sơ sẩy là người đầu bạc tiễn người đầu xanh.
Thần sắc của Thư Mẫn nhất thời trở nên có chút sa sút, môi mấp máy, cuối cùng nuốt lời vào bụng, chuyển sang một đề tài khác: "Vậy lần này con nghỉ mấy tháng, mẹ giới thiệu cho con mấy cô gái, đều là khuê nữ của đối tác làm ăn của mẹ, dáng dấp xinh xắn, trình độ cao, con có thời gian thì đi gặp mặt đi."
Xem mắt? !
Phó Thâm nghe Thư Mẫn nói vậy, chột dạ liếc về phía nhà vệ sinh, sau đó thu tầm mắt lại, mở miệng nói: "Mẹ, chuyện này mẹ đừng bận tâm."
"Không bận tâm á? Con nói xem làm sao mẹ không bận tâm được, vậy con cũng phải lo cho bản thân đi chứ, con xem con đấy, từ nhỏ đến lớn xung quanh con chỉ có muỗi đực, nếu không phải Kiều gia tiểu t·ử kia có bạn gái rồi thì mẹ cũng nghi ngờ con với nó..."
"Khụ khụ khụ... Khụ khụ khụ..." Trong phòng vệ sinh đột nhiên truyền đến một trận ho khan tê tâm l·i·ệ·t p·h·ế, như muốn ho ra cả phổi.
Lúc này Thư Mẫn mới nhớ ra Kiều Thuận Nghĩa còn trong phòng vệ sinh, sắc mặt hơi có chút x·ấ·u hổ, tay kéo kéo vạt áo, mở miệng nói: "Chuyện này cứ quyết định vậy đi, đến lúc đó mẹ thông báo cho con, con thu xếp thời gian ra gặp mặt."
"Không cần đâu, con có bạn gái rồi." Đề tài này nếu cứ tiếp tục, có khi lại đi quá xa, giọng điệu thản nhiên của Phó Thâm lại quá tự nhiên, tự nhiên cứ như đang nói "Hôm nay con ăn cơm" chứ không phải đang nói có bạn gái.
"Phó Thâm, con tưởng bạn gái là rau cải ngoài chợ, cứ ra đấy chọn một cây là xong à? Con là con trai mẹ, mẹ còn lạ gì con nữa? Con nói có là có hả? Con định l·ừ·a ai đấy?"
Phó Thâm:...
Khương Nhã trong phòng vệ sinh: q_q...
Được rồi, đến nói thật cũng không ai tin, vậy thì trong mắt mẫu thân Thư Mẫn anh rốt cuộc tệ đến mức nào, mà khiến bà ấy cảm thấy anh đang l·ừ·a bà ấy thế? !
"Mẹ, con đột nhiên thấy đói bụng, đồ ăn ở nhà hàng xx dưới lầu cũng không tệ lắm, mẹ có thể giúp con xuống dưới lầu mua một phần bữa tối mang lên được không?" Phó Thâm ngước mắt nhìn Thư Mẫn.
Biết rõ Phó Thâm là đang chuyển chủ đề, nhưng Thư Mẫn vẫn không có cách nào từ chối yêu cầu của con trai, trước khi đi mở miệng nói: "Chờ đó, mẹ một lát sẽ quay lại, chuyện của mẹ con cứ suy nghĩ đi, cứ gặp mặt thôi, hợp thì tiến tới, không hợp thì thôi."
Thư Mẫn đi ra khỏi phòng b·ệ·n·h, theo một tiếng "th·e·o ca đát", cửa phòng b·ệ·n·h đóng lại.
Nửa phút sau, cửa nhà vệ sinh mở ra, Khương Nhã và Kiều Thuận Nghĩa cùng nhau đi ra, Kiều Thuận Nghĩa cầm một quả táo trên tay, răng rắc một tiếng g·ặ·m.
Hai má Khương Nhã hơi nóng, không nhìn Phó Thâm mà chỉ cúi đầu nhìn xuống đất, mở miệng nói: "Vậy, tớ đi trước đây, tớ còn hẹn La Manh cùng nhau ăn tối."
Ừm, thế là đi luôn à?
Phó Thâm trầm giọng mở miệng, giữ cô lại nói: "Ngồi thêm một lúc nữa đi."
"Không được, lần sau nhé, tạm biệt." Khương Nhã nói xong không đợi Phó Thâm mở miệng lần nữa đã vội chạy ra khỏi phòng b·ệ·n·h, bước ra khỏi phòng b·ệ·n·h rồi Khương Nhã mới ôm n·g·ự·c thở phào nhẹ nhõm.
—— —— "Lão bản, bao nhiêu tiền?"
Trong nhà ăn, Thư Mẫn mở ví tiền ra, để lộ bên trong toàn tiền mặt mệnh giá lớn, chuẩn bị t·r·ả tiền.
"Tổng cộng 100 hai, canh 60, ba món khác 21, cơm miễn phí." Lão bản mở miệng nói.
Thư Mẫn không chút do dự t·r·ả tiền, sau đó x·á·ch mấy cái cặp lồng đi ra khỏi nhà ăn, trong nhà ăn, người đàn ông nào đó nhìn theo bóng lưng Thư Mẫn rời đi, ánh mắt lóe lên, ngậm tăm liền không để ý gì mà th·e·o sau.
Nhà hàng cách b·ệ·n·h viện không xa, Thư Mẫn trong lòng đang nghĩ cách thu xếp chuyện xem mắt cho Phó Thâm, nên cũng không chú ý đến người đàn ông đang lén lút th·e·o dõi sau lưng mình.
Bỗng nhiên, Thư Mẫn cảm thấy bả vai tê rần, chiếc túi khoác tr·ê·n vai đã bị người k·é·o đi, một bóng người nhanh ch·óng chạy vụt qua bên cạnh bà, thân thể Thư Mẫn nghiêng ngả, đồ vật x·á·ch trên tay cũng đổ hết, canh vương vãi khắp nơi, tr·ê·n người bà cũng bị bắn lên một chút, để lại vài vết bẩn.
Ngay lúc Thư Mẫn còn chưa kịp phản ứng lại chuyện gì, thì bên cạnh bà lại xuất hiện một bóng dáng.
"Ái da, cô nãi nãi, đau quá đau quá... Cháu sai rồi, đồ vật trả cho cô đây."
Nghe giọng nói này, Thư Mẫn ngẩng đầu lên thì thấy một người đàn ông đang bị một cô gái xinh xắn đè xuống đất, cô gái nhỏ giữ tay người đàn ông ra sau, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo nghiêm nghị, Thư Mẫn cảm thấy vẻ mặt nghiêm túc này của cô gái nhỏ có chút quen thuộc... Hình như, có hơi giống con trai bà.
"A di, bác không sao chứ?" Khương Nhã đè người đàn ông xuống, ngẩng đầu nhìn về phía Thư Mẫn.
Vừa nãy cô nhìn thấy một người đàn ông lén lút đi th·e·o sau Thư Mẫn, còn chưa kịp nhắc nhở thì người đàn ông đã đột ngột ra tay, Khương Nhã thấy thế liền phản xạ ra tay. Chưa kể người bị gặp chuyện này là mẹ của Phó Thâm, thì dù là người xa lạ, Khương Nhã cũng sẽ không ngồi yên mà làm ngơ.
Thư Mẫn nghe cô gái nhỏ nói, trong nháy mắt hoàn hồn, đứng thẳng người, đi giày cao gót "soạt soạt soạt" bước tới, khí thế đó đừng nói tên đoạt túi kia, ngay cả Khương Nhã cũng bị làm cho r·u·ng động.
Đứng trước mặt Khương Nhã và người kia, Thư Mẫn trực tiếp ra tay, đấm thẳng vào mặt tên đoạt túi, tức giận nói: "Chuyện gì xảy ra thế hả, mày có biết mày làm đổ đồ của tao rồi không, mày cướp túi thì cứ cướp túi đi, làm gì phải làm đổ đồ của tao, còn trẻ mà không lo học hành, lại đi học người ta giật đồ..."
Khương Nhã giật giật khóe miệng, nhìn Thư Mẫn đấm đá tên kia một trận, mẫu thân của Phó Thâm này trông có vẻ cao ngạo như thế, không ngờ lại bình dân như vậy, đ·á·n·h người không chút nương tay, thấy tên kia bị đ·á·n·h đến mức c·ầ·u x·i·n t·h·a thứ, Khương Nhã đột nhiên có chút đồng cảm với tên đoạt túi này.
"A di, thế là được rồi." Khương Nhã hảo tâm nhắc nhở, tiếp tục đ·á·n·h nữa có khi người ta kh·ó·c mất.
Vừa nói xong, tên bị đ·á·n·h liền nhìn Khương Nhã với vẻ mặt đầy cảm kích, nhìn thấy ánh mắt đó của người ta, Khương Nhã cảm thấy chẳng lẽ tên này bị đ·á·n·h đến ngốc rồi à?
Đừng nhìn Thư Mẫn đ·á·n·h nhau không có kỹ thuật gì, chồng và con trai của Thư Mẫn đều là quân nhân, đương nhiên là bà cũng học qua vài chiêu.
Tên kia cảm thấy mình đặc biệt xui xẻo, lần đầu ra tay làm cái nghề này đã gặp phải người đàn bà như vậy, nhìn thì có vẻ là phu nhân, nhưng hễ đ·ộ·n·g tay vào là thành mụ cọp!
Nắm đấm rơi trúng người hắn, hắn biết ngay, đau thật sự luôn ấy.
Thư Mẫn nghe lời cô gái nhỏ, trong nháy mắt hoàn hồn, sửa sang lại mấy sợi tóc mai, khôi phục vẻ mặt cao ngạo, liếc nhìn tên kia một cái: "Khụ khụ, gì kia, ta cũng đ·á·n·h mệt rồi."
Khương Nhã:...
A di, thân thủ của ngài không tệ, không nhìn ra ngài mệt ở chỗ nào luôn á q_q~ Tên bị đ·á·n·h:...
t^t bị đ·á·n·h là hắn, người đàn bà này không biết x·ấ·u hổ còn kêu mệt nữa hả? Lương tâm sẽ không cắn rứt sao? !
Kiều Thuận Nghĩa người này đặc biệt biết cách giải quyết, kéo cái ghế bên cạnh rồi mời Thư Mẫn ngồi, Thư Mẫn cũng không khách khí ngồi xuống luôn, nhưng vẫn cảm thấy có gì đó không ổn lắm, bất quá những chuyện khác cũng không sánh nổi chuyện Phó Thâm b·ị· ·t·h·ư·ơ·n·g.
Ánh mắt Thư Mẫn dừng trên người Phó Thâm, nhìn đứa con trai nằm trên g·i·ư·ờ·n·g b·ệ·n·h mà đôi mắt cay cay, Phó Thâm từ nhỏ đã trưởng thành sớm, hiểu chuyện, ngoan ngoãn cái gì cũng không cần bọn họ phải bận tâm, sau này không biết từ khi nào thì con trai đã thay đổi, khoảng cách giữa con và bọn họ cứ xa dần, đặc biệt là năm đó, Phó Thâm đột nhiên rời Kinh Thị đi một mạch mấy năm, mãi đến mấy năm trước mới được điều về Kinh Thị. Nhưng chính vì con trai ở Kinh Thị mấy năm nay, Thư Mẫn lại càng cảm nhận được khoảng cách giữa Phó Thâm và bọn họ càng xa hơn, có chuyện gì cũng sẽ không nói với hai người làm cha mẹ mà lại thích nói với lão gia t·ử, lão bà.
Ngay cả chuyện lần này b·ị· ·t·h·ư·ơ·n·g cũng vậy, Thư Mẫn đỏ vành mắt, cổ họng nghẹn ngào, một lát sau mới mở miệng nói: "Con bị thương thế nào rồi? Mẹ nói con nghe này, chuyện lớn như vậy sao không nói cho người nhà biết, con không nói với gia nãi mẹ còn hiểu là con sợ họ lo lắng, nhưng sao con không nói chuyện này với mẹ và ba, chuyện này vẫn là do ba con vô tình nghe người ta nhắc tới, cố ý hỏi mới biết có chuyện như vậy, con cái nhà này sao lại như thế hả?"
"Mẹ." Phó Thâm lần đầu tiên thấy Thư Mẫn như vậy, trong ấn tượng của Phó Thâm, mẫu thân Thư Mẫn luôn có tính cách cường thế, chưa từng k·h·ó·c, bây giờ nhìn thấy nước mắt trong mắt Thư Mẫn, Phó Thâm có chút luống cuống, mím môi mỏng.
"Mẹ, mẹ đừng k·h·ó·c, con không sao, con không nói cho mẹ và ba không phải là sợ các người không có thời gian sao?" Bình thường thời gian về nhà còn ít, làm sao có thời gian đến b·ệ·n·h viện chăm sóc hắn?
Nghe lời Phó Thâm nói, Thư Mẫn càng khổ sở trong lòng, đồng thời cũng có chút tự trách, có phải mấy năm nay nàng đã quá bỏ bê con trai rồi không, cho nên hiện giờ mới thành ra như vậy.
"Dù bận rộn đến đâu, con cũng là con trai của mẹ, con b·ị· ·t·h·ư·ơ·n·g, mẹ chẳng lẽ không thể xin nghỉ phép sao? Mẹ đã xin nghỉ nửa tháng rồi, định ở đây chăm sóc con, con đừng nói gì nữa, mẹ quyết định rồi." Thư Mẫn lau khóe mắt ướt át, vừa mở miệng là đã quyết định xong.
Phó Thâm xoa xoa mi tâm, dù biết tính tình Thư Mẫn là không nghe ai khuyên bảo, Phó Thâm vẫn mở miệng nói: "Mẹ, không cần đâu, vết thương của con cũng sắp khỏi rồi không cần phải xin nghỉ đâu, bình thường lúc nào mẹ không bận thì đến thăm con là được rồi, với lại mẹ xin nghỉ những nửa tháng, thật sự không có vấn đề gì sao?"
"Có vấn đề gì đâu, chuyện c·ô·ng tác của mẹ không cần con phải bận tâm, con đang b·ị· ·t·h·ư·ơ·n·g mà, mẹ còn có thể yên tâm đi làm được à? Hơn nữa, con ở đây cũng không có ai chăm sóc, khoảng thời gian này Kiều tiểu t·ử ngày nào cũng chăm sóc con, vất vả rồi, để cho nó nghỉ ngơi một chút đi, chuyện chăm sóc con cứ để mẹ lo là được rồi, chuyện này cứ quyết định vậy đi." Thư Mẫn trực tiếp đ·á·n·h nhịp định án, tính cách trước sau như một, cường thế bá đạo.
Phó Thâm không nói gì nữa, không khí trong phòng b·ệ·n·h trở nên có chút x·ấ·u hổ, Kiều Thuận Nghĩa đứng im bên cạnh như khúc gỗ. Đây là việc nhà của Phó Thâm, Kiều Thuận Nghĩa cảm thấy mình hình như không t·i·ệ·n lắm để nhúng tay vào.
Thư Mẫn hít sâu một hơi, cũng cảm thấy không khí trở nên có chút không tốt lắm, nhưng tính tình của bà là như vậy, đã quen với việc mạnh mẽ rồi, liếc thấy trái cây bên cạnh, Thư Mẫn chuyển chủ đề, mở miệng nói: "Con có muốn ăn trái cây không, mẹ đi rửa cho con."
Nói rồi cầm hai quả táo chuẩn bị đi vào buồng vệ sinh để rửa, lần này Phó Thâm không còn bình tĩnh được nữa mà ngồi thẳng dậy, mở miệng nói: "Thuận Nghĩa, cậu đi giúp mẹ tớ rửa đi."
Kiều Thuận Nghĩa ngẩn ra một lúc, sau đó nhìn thấy Phó Thâm nháy mắt ra hiệu với mình, tuy rằng không hiểu vì sao Phó Thâm muốn hắn đi rửa trái cây, nhưng cũng không nghĩ nhiều, liền chủ động tiến lên nh·ậ·n lấy trái cây trong tay Thư Mẫn, mở miệng nói: "Khụ khụ, cái này cứ để cháu làm đi ạ, loại chuyện này sao có thể để Mẫn di người làm chứ, cháu rửa là được rồi, xem tay Mẫn di đẹp thế này, sao có thể làm loại việc nặng nhọc này được?"
Nghe lời Kiều Thuận Nghĩa nói, mặt mày Thư Mẫn lập tức n·ổi lên ý cười, Kiều gia tiểu t·ử này dẻo miệng quen rồi, biết nịnh nọt người khác, ở cái khu đại viện này ai mà không t·h·í·c·h Kiều gia tiểu t·ử chứ, không chỉ miệng ngọt biết dỗ trưởng bối, mà còn đặc biệt biết dỗ con gái nữa, nghĩ đến đây, Thư Mẫn bất giác lại nghĩ tới con trai nhà mình, nói đi nói lại con trai đã ba mươi tuổi rồi mà không có bạn gái, bên cạnh Phó Thâm chắc chỉ có muỗi đực là nghĩ đến đây, Thư Mẫn không cười nổi, mày hơi nhíu lại.
Kiều Thuận Nghĩa nháy mắt vài cái với Phó Thâm, sau đó cầm hai quả táo đi vào buồng vệ sinh, vừa mở cửa đã thấy Khương Nhã trong phòng vệ sinh, Kiều Thuận Nghĩa nhướng mày rậm, lúc này mới hiểu được vì sao Phó Thâm không cho Thư Mẫn vào rửa trái cây.
À, thì ra là bên trong có giấu giai nhân!
Kiều Thuận Nghĩa tiện tay đóng cửa lại, bước vào đi đến bồn rửa mặt, xắn tay áo lên, vừa rửa vừa nhỏ giọng nói: "Tiểu Khương đồng học, trùng hợp thế, cô cũng ở đây à?"
Nghe lời Kiều Thuận Nghĩa nói, ai không biết còn tưởng hai người đang gặp nhau ở đâu để hàn huyên ấy chứ, có điều địa điểm lại không đúng cho lắm, là ở trong phòng vệ sinh này này, đây chẳng phải là địa điểm không đúng sao? !
Khương Nhã nhìn ánh mắt trêu ghẹo của Kiều Thuận Nghĩa, mím môi đỏ mọng, "Ừ" một tiếng, sau đó không nói gì nữa.
Khương Nhã cảm thấy lúc này nói gì phỏng chừng cũng không thể thay đổi được sự thật nàng t·r·ố·n trong phòng vệ sinh, Khương Nhã quả thực muốn k·h·ó·c vì sự ngu ngốc của mình.
May mà Kiều Thuận Nghĩa là người biết ý, biết cô gái nhỏ kia da mặt mỏng, nên không tiện tiếp tục trêu chọc, lỡ chọc giận tiểu cô nương nhà Phó ca, sau này Phó ca mà biết thì chẳng g·i·ế·t hắn à, phải biết Phó Thâm đối với cô bé này là thật sự để bụng đấy.
Có điều Phó Thâm đúng là hoặc là không thông suốt, một khi đã mở lòng thì chơi lớn thật. Không thể trêu vào, không thể trêu vào.
Trong phòng vệ sinh đặc biệt yên tĩnh, hai người đều không nói gì, chỉ có tiếng nước chảy rào rào, đúng lúc này, trong phòng b·ệ·n·h bên ngoài truyền đến tiếng Thư Mẫn nói chuyện với Phó Thâm.
"Phó Thâm, lần này con nghỉ bao lâu?"
"Mấy tháng, đợi dưỡng sức xong sẽ về quân đội."
"Vậy con có nghĩ đến chuyện chuyển công tác về không, tiền tuyến quá nguy hiểm, đ·ạ·n không có mắt, trúng vào người là bị thêm lỗ, đợi mẹ và ba con nói chuyện này, điều con về, để người khác đi..."
Lần này còn chưa đợi Thư Mẫn nói hết lời, Phó Thâm đã ngắt lời bà, mặt trầm xuống, nghiêm túc nói: "Mẹ, đây là chuyện của con, con là một người quân nhân, r·u·n rẩy là không thể tránh được, lúc này mẹ điều con về, mẹ muốn con làm kẻ đào binh trước trận sao? Chuyện này con không đồng ý, hơn nữa ba con cũng sẽ không đồng ý."
"Nhưng mà..."
"Không có nhưng nhị gì hết, chuyện này cứ quyết định vậy đi." Lời của Phó Thâm đã rất thẳng thắn, chỉ thiếu điều nói thẳng là đừng để Thư Mẫn quản chuyện c·ô·ng tác của hắn.
Thư Mẫn cũng biết tính tình của người đàn ông nhà mình, con trai và chồng đều coi bộ quân phục kia là niềm vinh dự, dù có hy sinh vì nước, cũng không thể làm kẻ đào binh được, nhưng Thư Mẫn chỉ có một đứa con, bà sợ lắm, sợ mình sơ sẩy là người đầu bạc tiễn người đầu xanh.
Thần sắc của Thư Mẫn nhất thời trở nên có chút sa sút, môi mấp máy, cuối cùng nuốt lời vào bụng, chuyển sang một đề tài khác: "Vậy lần này con nghỉ mấy tháng, mẹ giới thiệu cho con mấy cô gái, đều là khuê nữ của đối tác làm ăn của mẹ, dáng dấp xinh xắn, trình độ cao, con có thời gian thì đi gặp mặt đi."
Xem mắt? !
Phó Thâm nghe Thư Mẫn nói vậy, chột dạ liếc về phía nhà vệ sinh, sau đó thu tầm mắt lại, mở miệng nói: "Mẹ, chuyện này mẹ đừng bận tâm."
"Không bận tâm á? Con nói xem làm sao mẹ không bận tâm được, vậy con cũng phải lo cho bản thân đi chứ, con xem con đấy, từ nhỏ đến lớn xung quanh con chỉ có muỗi đực, nếu không phải Kiều gia tiểu t·ử kia có bạn gái rồi thì mẹ cũng nghi ngờ con với nó..."
"Khụ khụ khụ... Khụ khụ khụ..." Trong phòng vệ sinh đột nhiên truyền đến một trận ho khan tê tâm l·i·ệ·t p·h·ế, như muốn ho ra cả phổi.
Lúc này Thư Mẫn mới nhớ ra Kiều Thuận Nghĩa còn trong phòng vệ sinh, sắc mặt hơi có chút x·ấ·u hổ, tay kéo kéo vạt áo, mở miệng nói: "Chuyện này cứ quyết định vậy đi, đến lúc đó mẹ thông báo cho con, con thu xếp thời gian ra gặp mặt."
"Không cần đâu, con có bạn gái rồi." Đề tài này nếu cứ tiếp tục, có khi lại đi quá xa, giọng điệu thản nhiên của Phó Thâm lại quá tự nhiên, tự nhiên cứ như đang nói "Hôm nay con ăn cơm" chứ không phải đang nói có bạn gái.
"Phó Thâm, con tưởng bạn gái là rau cải ngoài chợ, cứ ra đấy chọn một cây là xong à? Con là con trai mẹ, mẹ còn lạ gì con nữa? Con nói có là có hả? Con định l·ừ·a ai đấy?"
Phó Thâm:...
Khương Nhã trong phòng vệ sinh: q_q...
Được rồi, đến nói thật cũng không ai tin, vậy thì trong mắt mẫu thân Thư Mẫn anh rốt cuộc tệ đến mức nào, mà khiến bà ấy cảm thấy anh đang l·ừ·a bà ấy thế? !
"Mẹ, con đột nhiên thấy đói bụng, đồ ăn ở nhà hàng xx dưới lầu cũng không tệ lắm, mẹ có thể giúp con xuống dưới lầu mua một phần bữa tối mang lên được không?" Phó Thâm ngước mắt nhìn Thư Mẫn.
Biết rõ Phó Thâm là đang chuyển chủ đề, nhưng Thư Mẫn vẫn không có cách nào từ chối yêu cầu của con trai, trước khi đi mở miệng nói: "Chờ đó, mẹ một lát sẽ quay lại, chuyện của mẹ con cứ suy nghĩ đi, cứ gặp mặt thôi, hợp thì tiến tới, không hợp thì thôi."
Thư Mẫn đi ra khỏi phòng b·ệ·n·h, theo một tiếng "th·e·o ca đát", cửa phòng b·ệ·n·h đóng lại.
Nửa phút sau, cửa nhà vệ sinh mở ra, Khương Nhã và Kiều Thuận Nghĩa cùng nhau đi ra, Kiều Thuận Nghĩa cầm một quả táo trên tay, răng rắc một tiếng g·ặ·m.
Hai má Khương Nhã hơi nóng, không nhìn Phó Thâm mà chỉ cúi đầu nhìn xuống đất, mở miệng nói: "Vậy, tớ đi trước đây, tớ còn hẹn La Manh cùng nhau ăn tối."
Ừm, thế là đi luôn à?
Phó Thâm trầm giọng mở miệng, giữ cô lại nói: "Ngồi thêm một lúc nữa đi."
"Không được, lần sau nhé, tạm biệt." Khương Nhã nói xong không đợi Phó Thâm mở miệng lần nữa đã vội chạy ra khỏi phòng b·ệ·n·h, bước ra khỏi phòng b·ệ·n·h rồi Khương Nhã mới ôm n·g·ự·c thở phào nhẹ nhõm.
—— —— "Lão bản, bao nhiêu tiền?"
Trong nhà ăn, Thư Mẫn mở ví tiền ra, để lộ bên trong toàn tiền mặt mệnh giá lớn, chuẩn bị t·r·ả tiền.
"Tổng cộng 100 hai, canh 60, ba món khác 21, cơm miễn phí." Lão bản mở miệng nói.
Thư Mẫn không chút do dự t·r·ả tiền, sau đó x·á·ch mấy cái cặp lồng đi ra khỏi nhà ăn, trong nhà ăn, người đàn ông nào đó nhìn theo bóng lưng Thư Mẫn rời đi, ánh mắt lóe lên, ngậm tăm liền không để ý gì mà th·e·o sau.
Nhà hàng cách b·ệ·n·h viện không xa, Thư Mẫn trong lòng đang nghĩ cách thu xếp chuyện xem mắt cho Phó Thâm, nên cũng không chú ý đến người đàn ông đang lén lút th·e·o dõi sau lưng mình.
Bỗng nhiên, Thư Mẫn cảm thấy bả vai tê rần, chiếc túi khoác tr·ê·n vai đã bị người k·é·o đi, một bóng người nhanh ch·óng chạy vụt qua bên cạnh bà, thân thể Thư Mẫn nghiêng ngả, đồ vật x·á·ch trên tay cũng đổ hết, canh vương vãi khắp nơi, tr·ê·n người bà cũng bị bắn lên một chút, để lại vài vết bẩn.
Ngay lúc Thư Mẫn còn chưa kịp phản ứng lại chuyện gì, thì bên cạnh bà lại xuất hiện một bóng dáng.
"Ái da, cô nãi nãi, đau quá đau quá... Cháu sai rồi, đồ vật trả cho cô đây."
Nghe giọng nói này, Thư Mẫn ngẩng đầu lên thì thấy một người đàn ông đang bị một cô gái xinh xắn đè xuống đất, cô gái nhỏ giữ tay người đàn ông ra sau, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo nghiêm nghị, Thư Mẫn cảm thấy vẻ mặt nghiêm túc này của cô gái nhỏ có chút quen thuộc... Hình như, có hơi giống con trai bà.
"A di, bác không sao chứ?" Khương Nhã đè người đàn ông xuống, ngẩng đầu nhìn về phía Thư Mẫn.
Vừa nãy cô nhìn thấy một người đàn ông lén lút đi th·e·o sau Thư Mẫn, còn chưa kịp nhắc nhở thì người đàn ông đã đột ngột ra tay, Khương Nhã thấy thế liền phản xạ ra tay. Chưa kể người bị gặp chuyện này là mẹ của Phó Thâm, thì dù là người xa lạ, Khương Nhã cũng sẽ không ngồi yên mà làm ngơ.
Thư Mẫn nghe cô gái nhỏ nói, trong nháy mắt hoàn hồn, đứng thẳng người, đi giày cao gót "soạt soạt soạt" bước tới, khí thế đó đừng nói tên đoạt túi kia, ngay cả Khương Nhã cũng bị làm cho r·u·ng động.
Đứng trước mặt Khương Nhã và người kia, Thư Mẫn trực tiếp ra tay, đấm thẳng vào mặt tên đoạt túi, tức giận nói: "Chuyện gì xảy ra thế hả, mày có biết mày làm đổ đồ của tao rồi không, mày cướp túi thì cứ cướp túi đi, làm gì phải làm đổ đồ của tao, còn trẻ mà không lo học hành, lại đi học người ta giật đồ..."
Khương Nhã giật giật khóe miệng, nhìn Thư Mẫn đấm đá tên kia một trận, mẫu thân của Phó Thâm này trông có vẻ cao ngạo như thế, không ngờ lại bình dân như vậy, đ·á·n·h người không chút nương tay, thấy tên kia bị đ·á·n·h đến mức c·ầ·u x·i·n t·h·a thứ, Khương Nhã đột nhiên có chút đồng cảm với tên đoạt túi này.
"A di, thế là được rồi." Khương Nhã hảo tâm nhắc nhở, tiếp tục đ·á·n·h nữa có khi người ta kh·ó·c mất.
Vừa nói xong, tên bị đ·á·n·h liền nhìn Khương Nhã với vẻ mặt đầy cảm kích, nhìn thấy ánh mắt đó của người ta, Khương Nhã cảm thấy chẳng lẽ tên này bị đ·á·n·h đến ngốc rồi à?
Đừng nhìn Thư Mẫn đ·á·n·h nhau không có kỹ thuật gì, chồng và con trai của Thư Mẫn đều là quân nhân, đương nhiên là bà cũng học qua vài chiêu.
Tên kia cảm thấy mình đặc biệt xui xẻo, lần đầu ra tay làm cái nghề này đã gặp phải người đàn bà như vậy, nhìn thì có vẻ là phu nhân, nhưng hễ đ·ộ·n·g tay vào là thành mụ cọp!
Nắm đấm rơi trúng người hắn, hắn biết ngay, đau thật sự luôn ấy.
Thư Mẫn nghe lời cô gái nhỏ, trong nháy mắt hoàn hồn, sửa sang lại mấy sợi tóc mai, khôi phục vẻ mặt cao ngạo, liếc nhìn tên kia một cái: "Khụ khụ, gì kia, ta cũng đ·á·n·h mệt rồi."
Khương Nhã:...
A di, thân thủ của ngài không tệ, không nhìn ra ngài mệt ở chỗ nào luôn á q_q~ Tên bị đ·á·n·h:...
t^t bị đ·á·n·h là hắn, người đàn bà này không biết x·ấ·u hổ còn kêu mệt nữa hả? Lương tâm sẽ không cắn rứt sao? !
Bạn cần đăng nhập để bình luận