Trọng Sinh Chi Thần Toán
Trọng Sinh Chi Thần Toán - Chương 11: Vạch trần (length: 11210)
Trong viện tử, một nhỏ một lớn cứ như vậy giằng co, Khương Nhã vẫn cúi gằm đầu nhỏ, trong lòng vụng trộm nghĩ, rốt cuộc làm sao để lấp liếm cho qua chuyện này.
Chính Khương Nhã biết, nàng tuyệt nhiên không phải cải mệnh.
Cải mệnh là cấm kỵ chi thuật trong huyền học. Trong huyền học, cải mệnh chính là nghịch thiên mà đi, người giúp cải mệnh nhúng tay vào mệnh số của người khác, nhất định sẽ nhận lấy trừng phạt nhất định, nhẹ thì giảm thọ, nặng thì mất mạng.
"Tiểu nha đầu không thành thật a, bất quá ngươi nếu không muốn nói, lão già ta cũng không miễn cưỡng. Ngươi về phần vấn đề kia ngươi hỏi, ta có thể trả lời ngươi. Thậm chí nói, ta có thể giúp ngươi giải quyết chuyện này, thế nhưng ngươi phải trả lời ta trước một vấn đề." Vương Chi Sùng rủ mắt nhìn về phía Khương Nhã, chờ đợi đáp án của nàng.
"Vấn đề gì?" Khương Nhã thấp thỏm hỏi.
"Ngươi nói cho ta biết, làm sao ngươi tìm được nơi này của ta? Nếu lão nhân nhớ không lầm, ta đã gần hai mươi năm không xuống núi, nữ oa oa ta thấy ngươi bất quá mười tuổi đổ lại, cho nên ta rất hiếu kỳ, ngươi làm sao tìm được nơi này của ta."
Hắn hai mươi năm không xuống núi, mà Khương Nhã chỉ mới mười tuổi, nói cách khác Khương Nhã căn bản không thể biết chuyện của hắn, hơn nữa người trong thôn biết chuyện của Vương Chi Sùng vốn không nhiều, mà Khương Nhã lại từ đâu biết được chuyện của hắn?
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Khương Nhã hơi trầm xuống, mím chặt môi cánh hoa, rủ mắt tránh đi ánh mắt thấu rõ của lão nhân kia.
Chuyện trọng sinh tuyệt đối không thể nói ra, đây là bí mật lớn nhất của Khương Nhã, nàng cũng chưa từng nghĩ tới muốn đem bí mật này nói cho bất luận kẻ nào.
Vương Chi Sùng nhìn bộ dáng trầm tư của tiểu nha đầu trước mắt, cảm thấy có chút thú vị, đợi hồi lâu cũng không thấy tiểu nha đầu mở miệng.
"Gia gia, ta có thể không trả lời vấn đề này không?"
"Có thể, ngươi không trả lời vấn đề của ta, vậy ngang nhau, ta cũng sẽ không trả lời vấn đề của ngươi." Vương Chi Sùng cũng trả lời một câu.
Khương Nhã cảm thấy khó xử, chuyện của Khương Cầm nàng không thể không quản, nhưng bí mật của nàng cũng tuyệt đối không thể bại lộ ra ngoài.
Rối rắm hồi lâu, Khương Nhã cuối cùng tính toán rời khỏi nơi này, trên thế giới không chỉ có lão nhân này có thể giải quyết việc của Khương Cầm, một con đường không đi được, Khương Nhã tính toán đổi con đường khác.
Ngay khi Khương Nhã xoay người chuẩn bị rời đi, trước mắt Khương Nhã đột nhiên nhìn thấy đỉnh đầu Vương Chi Sùng hiện lên một ít văn tự.
Họ Vương, tên Chi Sùng, tự Tông Nhân, người kinh thành.
126 tuổi, hai mươi tuổi bái nhập Huyền Môn, 25 tuổi thành thân, ba mươi tuổi được một đứa con, 50 tuổi tử tang thê vong...
Khương Nhã không biết mình tại sao sẽ mạc danh kỳ diệu nhìn thấy những chữ kia, bất quá chớp mắt, những chữ kia trên đầu Vương Chi Sùng liền biến mất không thấy, giống như chưa từng xuất hiện.
Điều khiến Khương Nhã kinh ngạc chính là, lão nhân thoạt nhìn hơn sáu mươi tuổi trước mắt lại có tuổi thọ rất cao, 120 tuổi. Khương Nhã vẫn cho rằng người như Khương lão gia tử sống đến 98 tuổi gần trăm tuổi là được ông trời ưu ái, đến bây giờ Khương Nhã mới biết được, nguyên lai câu nói kia không sai, nhân ngoại hữu nhân, thiên ngoại hữu thiên.
Trong tầm mắt của Khương Nhã, cả người Vương Chi Sùng bị một cỗ sương mù màu trắng bao phủ, cỗ sương trắng kia giống như là loại sương đen Khương Nhã từng nhìn thấy trên người Khương lão gia tử, được hai người lại hoàn toàn khác biệt.
Nếu nói sương mù màu đen trên người Khương lão gia tử là âm năng lượng đại biểu cho hắc ám âm trầm, vậy sương mù màu trắng trên người Vương Chi Sùng lại vừa vặn tương phản, ẩn chứa trong đó khiến người cảm thấy thoải mái, ấm áp.
Khương Nhã không biết rằng, những gì Vương Chi Sùng phát tán ra là linh khí, thứ mà chỉ người tu đạo mới có và Vương Chi Sùng tu luyện gần trăm năm mới có được sương trắng nồng đậm như hiện giờ.
Vương Chi Sùng mẫn cảm phát hiện ánh mắt Khương Nhã rơi trên người hắn, điều khiến Vương Chi Sùng cảm thấy quỷ dị là, ánh mắt không hề che giấu chút đồng tình nào của tiểu nha đầu, chuyện gì thế này?
Rõ ràng là nàng đến cầu xin hắn, thế nào bây giờ bị cự tuyệt, tiểu nha đầu này còn khởi lên đồng tình với hắn, chẳng lẽ đầu óc bị hỏng rồi!
Ngay khi Khương Nhã không chút do dự xoay người muốn rời đi, Vương Chi Sùng không biết vì sao mình lại mở miệng gọi nàng lại.
"Chờ một chút."
Nghe lời Vương Chi Sùng, Khương Nhã không hiểu xoay người quay đầu, nhìn lão nhân cách xa vài bước.
"Chờ ta ở đây." Ném lại bốn chữ, Vương Chi Sùng xoay người vào nhà.
Khương Nhã đứng tại chỗ, nhìn bóng lưng lão nhân từng bước đi vào phòng, trong lòng nổi lên một vòng chua xót.
Mất con, vong thê, chắc hẳn lúc ấy lão nhân này rất đau lòng.
Ước chừng qua bốn năm phút, Vương Chi Sùng từ trong nhà đi ra, đi đến trước mặt Khương Nhã, đưa một lá bùa vàng trong tay cho Khương Nhã.
Trên bùa vàng dùng chu sa đỏ vẽ đồ án thần bí, Khương Nhã rủ mắt liền thấy được trong đạo phù kia mơ hồ tràn đầy kim sắc quang mang, lúc ẩn lúc hiện, càng tăng thêm vài phần thần bí.
"Nha, cầm lấy, tối nay để dưới gối, qua tối nay, sẽ không sao." Vương Chi Sùng có vẻ cứng đờ nói một câu, thấy Khương Nhã không nhận, hai mắt trợn to, đen mặt quát lớn: "Sao, sợ lão nhân ta gạt người à, không muốn thì thôi."
Ngay khi Vương Chi Sùng tính toán rụt tay lại, một bàn tay nhỏ mềm mại tóm lấy bàn tay mang vết chai dày của hắn, không đợi Vương Chi Sùng phản ứng, lá bùa kia đã nằm trong lòng bàn tay Khương Nhã.
Hai mắt lóe sáng, Khương Nhã mở miệng cảm tạ: "Cảm ơn, cảm ơn, gia gia ngươi thật là người tốt, ngươi nhất định sẽ có hảo báo."
Hảo báo, nghe hai chữ này, sắc mặt Vương Chi Sùng nháy mắt biến đổi, trừng mắt nhìn Khương Nhã một cái, ác thanh ác khí nói: "Cút cút cút, lấy được đồ rồi thì mau cút, đừng quấy rầy lão nhân ta thanh tịnh!"
Khương Nhã cuối cùng được chứng kiến cái gì gọi là lật mặt nhanh như chớp, nhìn khuôn mặt đen của Vương Chi Sùng, Khương Nhã lại cảm tạ vài câu rồi xoay người rời đi.
Đứng ở trong sân, Vương Chi Sùng nhìn bóng dáng tiểu nha đầu dần biến mất, trên mặt hiện ra một nụ cười khổ.
Người tốt có hảo báo, chẳng lẽ bởi vì hắn còn trẻ nóng tính, gây ra quá nhiều chuyện sai, nên ông trời báo ứng lên thê tử và tử của hắn, khiến hắn kẻ đầu bạc tiễn người đầu xanh, mắt mở trừng trừng nhìn thê tử chết trước mặt mình mà bất lực?
Nếu thật sự có báo ứng, vì sao không nhắm vào hắn, hắn cái gì cũng không sợ, được ông trời tựa hồ chỉ lưu lại một mình hắn.
Khương Nhã nhanh chóng về đến nhà khi đã tám giờ, Dương Quý Mai thấy Khương Nhã từ bên ngoài trở về với vẻ mệt mỏi, Dương Quý Mai nghi ngờ tiến lên hai bước kéo cổ tay Khương Nhã.
"Thành thật khai báo, sáng sớm đi đâu rồi?"
"Mẹ, con chỉ là đi ra ngoài đi dạo." Khương Nhã trả lời, sau đó nghĩ tới điều gì, ngẩng đầu nhìn Dương Quý Mai mở miệng: "Mẹ, hôm nay mẹ đốt ít đồ cho ông ngoại đi, mấy ngày nay chị con mơ thấy ông nói ông ở dưới lạnh, con không biết nói với ai, mẹ tiện thể đốt hai cái người giấy để ông có người nói chuyện phiếm chứ?"
"Hừ hừ hừ, sáng sớm đã nói hưu nói vượn gì vậy." Dương Quý Mai chỉ cảm thấy sống lưng lạnh toát, sau đó lại cảm thấy có chút bất an, mở miệng xác nhận: "Chị con thật sự mơ thấy ông ngoại?"
Nghĩ đến việc Khương lão gia tử còn sống rất thích báo mộng cho Khương Cầm, Dương Quý Mai thật có chút tin tưởng.
Nghĩ đến đây, Dương Quý Mai không đợi Khương Nhã trả lời đã xoay người vào phòng đi, không đến ba phút Dương Quý Mai đã ôm tiền ra khỏi cửa, trước khi đi không quên dặn Khương Nhã bọn họ nhanh đến trường, chớ đến trễ.
Nhìn bóng lưng rời đi của mẫu thân, Khương Nhã lúc này mới thở dài nhẹ nhõm.
Khương Nhã đem lá bùa vàng mang theo người, chuẩn bị buổi tối lại lấy ra để dưới gối, kẻo không để ý bị làm mất.
Cả một ngày Dương Quý Mai đều tâm thần bất định, từ lúc hóa vàng mã xong, Dương Quý Mai cứ cảm giác trong nhà có chút lạnh, không biết có phải ảo giác không, loại cảm giác này đến khi ba đứa nhỏ tan học trở về, Dương Quý Mai mới phát giác trong nhà có vẻ ấm áp hơn một chút.
Khương Nhã vừa về đến nhà gần như đã nhìn thấy Khương lão gia tử theo sau lưng Dương Quý Mai, nói thật, nhìn thấy Khương lão gia tử lớn như vậy mà cứ đi theo sau Dương Quý Mai, Khương Nhã trong lòng rất tức giận, trong phòng nồng nặc mùi khói hương, Khương Nhã biết chắc chắn mẫu thân đã đốt đồ cho lão gia tử.
Nhưng lão gia tử vẫn luôn đi theo sau Dương Quý Mai làm gì?
Khương Nhã tiến lên hai bước đến bên cạnh Dương Quý Mai, nhưng khi Khương Nhã đến gần, Khương lão gia tử dường như bị kinh hãi, bỗng dưng lùi lại một chút, cảnh giác nhìn chằm chằm Khương Nhã.
Ánh mắt Khương lão gia tử hung ác nham hiểm, trong mắt lóe lên một vòng ngoan ý, tựa hồ rất không thích sự xuất hiện của Khương Nhã.
Khương Nhã ngước mắt, nhàn nhạt liếc Khương lão gia tử trong làn sương đen, trực tiếp thò tay lôi Dương Quý Mai đi.
Ra khỏi phòng, Dương Quý Mai cảm giác cơ thể cuối cùng cũng ấm lên, lòng vẫn còn sợ hãi cúi đầu nhìn Khương Nhã, nhỏ giọng nói: "Khương Nhã, con có cảm thấy hôm nay nhà chúng ta giống như có chút mát mẻ không?"
"Không có ạ, có thể là thời tiết lạnh đi." Khương Nhã giả ngốc trả lời một câu.
Mấy tiếng sau, Khương Nhã không gặp lại thân ảnh Khương lão gia tử, tựa hồ lão gia tử đã đi rồi, được Khương Nhã biết hắn chưa hề rời đi, hơn nữa đang ở phụ cận.
Gần mười hai giờ, Khương Nhã nằm trên giường, đôi mắt mở to trong bóng tối dị thường sáng ngời.
Một trận tiếng chó sủa vang lên, cảm giác một trận lạnh lẽo tiến gần phòng, thân thể Khương Nhã bỗng dưng căng chặt, lặng lẽ đưa tay nắm chặt cổ tay Khương Cầm bên cạnh, nắm chặt.
Quả nhiên, Khương lão gia tử ban ngày lại xuất hiện trước cửa sổ, đôi mắt không chút buồn ngủ nào của Khương Nhã chăm chú nhìn vào chỗ cửa sổ.
Khương lão gia tử vẫn mặc bộ áo liệm thêu kim màu đen kia, thế mà khác với ban ngày, trong hốc mắt Khương lão gia tử chảy ra hai dòng chất lỏng màu đỏ tươi, thoạt nhìn có chút khủng bố rợn người, tròng mắt lồi ra cơ hồ như muốn rơi ra khỏi hốc mắt.
"Nhị nha đầu, ta biết con còn chưa ngủ, sao con cứ luôn đối nghịch với ông thế? Ông chỉ muốn tìm người bầu bạn thôi, sao con lại không hiểu?" Giọng nói mơ hồ rợn người quanh quẩn trong căn phòng không lớn, sự lạnh lẽo nhè nhẹ không ngừng phát ra từ trên người Khương lão gia tử.
"Ông không phải gia gia của ta." Cuối cùng Khương Nhã cũng mở miệng, thế nhưng lời nói lại khiến "Khương lão gia tử" ngoài cửa sổ chấn động.
Có lẽ, cô gái này không giữ lại được, tương lai ắt thành họa lớn trong lòng bọn họ!...
Chính Khương Nhã biết, nàng tuyệt nhiên không phải cải mệnh.
Cải mệnh là cấm kỵ chi thuật trong huyền học. Trong huyền học, cải mệnh chính là nghịch thiên mà đi, người giúp cải mệnh nhúng tay vào mệnh số của người khác, nhất định sẽ nhận lấy trừng phạt nhất định, nhẹ thì giảm thọ, nặng thì mất mạng.
"Tiểu nha đầu không thành thật a, bất quá ngươi nếu không muốn nói, lão già ta cũng không miễn cưỡng. Ngươi về phần vấn đề kia ngươi hỏi, ta có thể trả lời ngươi. Thậm chí nói, ta có thể giúp ngươi giải quyết chuyện này, thế nhưng ngươi phải trả lời ta trước một vấn đề." Vương Chi Sùng rủ mắt nhìn về phía Khương Nhã, chờ đợi đáp án của nàng.
"Vấn đề gì?" Khương Nhã thấp thỏm hỏi.
"Ngươi nói cho ta biết, làm sao ngươi tìm được nơi này của ta? Nếu lão nhân nhớ không lầm, ta đã gần hai mươi năm không xuống núi, nữ oa oa ta thấy ngươi bất quá mười tuổi đổ lại, cho nên ta rất hiếu kỳ, ngươi làm sao tìm được nơi này của ta."
Hắn hai mươi năm không xuống núi, mà Khương Nhã chỉ mới mười tuổi, nói cách khác Khương Nhã căn bản không thể biết chuyện của hắn, hơn nữa người trong thôn biết chuyện của Vương Chi Sùng vốn không nhiều, mà Khương Nhã lại từ đâu biết được chuyện của hắn?
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Khương Nhã hơi trầm xuống, mím chặt môi cánh hoa, rủ mắt tránh đi ánh mắt thấu rõ của lão nhân kia.
Chuyện trọng sinh tuyệt đối không thể nói ra, đây là bí mật lớn nhất của Khương Nhã, nàng cũng chưa từng nghĩ tới muốn đem bí mật này nói cho bất luận kẻ nào.
Vương Chi Sùng nhìn bộ dáng trầm tư của tiểu nha đầu trước mắt, cảm thấy có chút thú vị, đợi hồi lâu cũng không thấy tiểu nha đầu mở miệng.
"Gia gia, ta có thể không trả lời vấn đề này không?"
"Có thể, ngươi không trả lời vấn đề của ta, vậy ngang nhau, ta cũng sẽ không trả lời vấn đề của ngươi." Vương Chi Sùng cũng trả lời một câu.
Khương Nhã cảm thấy khó xử, chuyện của Khương Cầm nàng không thể không quản, nhưng bí mật của nàng cũng tuyệt đối không thể bại lộ ra ngoài.
Rối rắm hồi lâu, Khương Nhã cuối cùng tính toán rời khỏi nơi này, trên thế giới không chỉ có lão nhân này có thể giải quyết việc của Khương Cầm, một con đường không đi được, Khương Nhã tính toán đổi con đường khác.
Ngay khi Khương Nhã xoay người chuẩn bị rời đi, trước mắt Khương Nhã đột nhiên nhìn thấy đỉnh đầu Vương Chi Sùng hiện lên một ít văn tự.
Họ Vương, tên Chi Sùng, tự Tông Nhân, người kinh thành.
126 tuổi, hai mươi tuổi bái nhập Huyền Môn, 25 tuổi thành thân, ba mươi tuổi được một đứa con, 50 tuổi tử tang thê vong...
Khương Nhã không biết mình tại sao sẽ mạc danh kỳ diệu nhìn thấy những chữ kia, bất quá chớp mắt, những chữ kia trên đầu Vương Chi Sùng liền biến mất không thấy, giống như chưa từng xuất hiện.
Điều khiến Khương Nhã kinh ngạc chính là, lão nhân thoạt nhìn hơn sáu mươi tuổi trước mắt lại có tuổi thọ rất cao, 120 tuổi. Khương Nhã vẫn cho rằng người như Khương lão gia tử sống đến 98 tuổi gần trăm tuổi là được ông trời ưu ái, đến bây giờ Khương Nhã mới biết được, nguyên lai câu nói kia không sai, nhân ngoại hữu nhân, thiên ngoại hữu thiên.
Trong tầm mắt của Khương Nhã, cả người Vương Chi Sùng bị một cỗ sương mù màu trắng bao phủ, cỗ sương trắng kia giống như là loại sương đen Khương Nhã từng nhìn thấy trên người Khương lão gia tử, được hai người lại hoàn toàn khác biệt.
Nếu nói sương mù màu đen trên người Khương lão gia tử là âm năng lượng đại biểu cho hắc ám âm trầm, vậy sương mù màu trắng trên người Vương Chi Sùng lại vừa vặn tương phản, ẩn chứa trong đó khiến người cảm thấy thoải mái, ấm áp.
Khương Nhã không biết rằng, những gì Vương Chi Sùng phát tán ra là linh khí, thứ mà chỉ người tu đạo mới có và Vương Chi Sùng tu luyện gần trăm năm mới có được sương trắng nồng đậm như hiện giờ.
Vương Chi Sùng mẫn cảm phát hiện ánh mắt Khương Nhã rơi trên người hắn, điều khiến Vương Chi Sùng cảm thấy quỷ dị là, ánh mắt không hề che giấu chút đồng tình nào của tiểu nha đầu, chuyện gì thế này?
Rõ ràng là nàng đến cầu xin hắn, thế nào bây giờ bị cự tuyệt, tiểu nha đầu này còn khởi lên đồng tình với hắn, chẳng lẽ đầu óc bị hỏng rồi!
Ngay khi Khương Nhã không chút do dự xoay người muốn rời đi, Vương Chi Sùng không biết vì sao mình lại mở miệng gọi nàng lại.
"Chờ một chút."
Nghe lời Vương Chi Sùng, Khương Nhã không hiểu xoay người quay đầu, nhìn lão nhân cách xa vài bước.
"Chờ ta ở đây." Ném lại bốn chữ, Vương Chi Sùng xoay người vào nhà.
Khương Nhã đứng tại chỗ, nhìn bóng lưng lão nhân từng bước đi vào phòng, trong lòng nổi lên một vòng chua xót.
Mất con, vong thê, chắc hẳn lúc ấy lão nhân này rất đau lòng.
Ước chừng qua bốn năm phút, Vương Chi Sùng từ trong nhà đi ra, đi đến trước mặt Khương Nhã, đưa một lá bùa vàng trong tay cho Khương Nhã.
Trên bùa vàng dùng chu sa đỏ vẽ đồ án thần bí, Khương Nhã rủ mắt liền thấy được trong đạo phù kia mơ hồ tràn đầy kim sắc quang mang, lúc ẩn lúc hiện, càng tăng thêm vài phần thần bí.
"Nha, cầm lấy, tối nay để dưới gối, qua tối nay, sẽ không sao." Vương Chi Sùng có vẻ cứng đờ nói một câu, thấy Khương Nhã không nhận, hai mắt trợn to, đen mặt quát lớn: "Sao, sợ lão nhân ta gạt người à, không muốn thì thôi."
Ngay khi Vương Chi Sùng tính toán rụt tay lại, một bàn tay nhỏ mềm mại tóm lấy bàn tay mang vết chai dày của hắn, không đợi Vương Chi Sùng phản ứng, lá bùa kia đã nằm trong lòng bàn tay Khương Nhã.
Hai mắt lóe sáng, Khương Nhã mở miệng cảm tạ: "Cảm ơn, cảm ơn, gia gia ngươi thật là người tốt, ngươi nhất định sẽ có hảo báo."
Hảo báo, nghe hai chữ này, sắc mặt Vương Chi Sùng nháy mắt biến đổi, trừng mắt nhìn Khương Nhã một cái, ác thanh ác khí nói: "Cút cút cút, lấy được đồ rồi thì mau cút, đừng quấy rầy lão nhân ta thanh tịnh!"
Khương Nhã cuối cùng được chứng kiến cái gì gọi là lật mặt nhanh như chớp, nhìn khuôn mặt đen của Vương Chi Sùng, Khương Nhã lại cảm tạ vài câu rồi xoay người rời đi.
Đứng ở trong sân, Vương Chi Sùng nhìn bóng dáng tiểu nha đầu dần biến mất, trên mặt hiện ra một nụ cười khổ.
Người tốt có hảo báo, chẳng lẽ bởi vì hắn còn trẻ nóng tính, gây ra quá nhiều chuyện sai, nên ông trời báo ứng lên thê tử và tử của hắn, khiến hắn kẻ đầu bạc tiễn người đầu xanh, mắt mở trừng trừng nhìn thê tử chết trước mặt mình mà bất lực?
Nếu thật sự có báo ứng, vì sao không nhắm vào hắn, hắn cái gì cũng không sợ, được ông trời tựa hồ chỉ lưu lại một mình hắn.
Khương Nhã nhanh chóng về đến nhà khi đã tám giờ, Dương Quý Mai thấy Khương Nhã từ bên ngoài trở về với vẻ mệt mỏi, Dương Quý Mai nghi ngờ tiến lên hai bước kéo cổ tay Khương Nhã.
"Thành thật khai báo, sáng sớm đi đâu rồi?"
"Mẹ, con chỉ là đi ra ngoài đi dạo." Khương Nhã trả lời, sau đó nghĩ tới điều gì, ngẩng đầu nhìn Dương Quý Mai mở miệng: "Mẹ, hôm nay mẹ đốt ít đồ cho ông ngoại đi, mấy ngày nay chị con mơ thấy ông nói ông ở dưới lạnh, con không biết nói với ai, mẹ tiện thể đốt hai cái người giấy để ông có người nói chuyện phiếm chứ?"
"Hừ hừ hừ, sáng sớm đã nói hưu nói vượn gì vậy." Dương Quý Mai chỉ cảm thấy sống lưng lạnh toát, sau đó lại cảm thấy có chút bất an, mở miệng xác nhận: "Chị con thật sự mơ thấy ông ngoại?"
Nghĩ đến việc Khương lão gia tử còn sống rất thích báo mộng cho Khương Cầm, Dương Quý Mai thật có chút tin tưởng.
Nghĩ đến đây, Dương Quý Mai không đợi Khương Nhã trả lời đã xoay người vào phòng đi, không đến ba phút Dương Quý Mai đã ôm tiền ra khỏi cửa, trước khi đi không quên dặn Khương Nhã bọn họ nhanh đến trường, chớ đến trễ.
Nhìn bóng lưng rời đi của mẫu thân, Khương Nhã lúc này mới thở dài nhẹ nhõm.
Khương Nhã đem lá bùa vàng mang theo người, chuẩn bị buổi tối lại lấy ra để dưới gối, kẻo không để ý bị làm mất.
Cả một ngày Dương Quý Mai đều tâm thần bất định, từ lúc hóa vàng mã xong, Dương Quý Mai cứ cảm giác trong nhà có chút lạnh, không biết có phải ảo giác không, loại cảm giác này đến khi ba đứa nhỏ tan học trở về, Dương Quý Mai mới phát giác trong nhà có vẻ ấm áp hơn một chút.
Khương Nhã vừa về đến nhà gần như đã nhìn thấy Khương lão gia tử theo sau lưng Dương Quý Mai, nói thật, nhìn thấy Khương lão gia tử lớn như vậy mà cứ đi theo sau Dương Quý Mai, Khương Nhã trong lòng rất tức giận, trong phòng nồng nặc mùi khói hương, Khương Nhã biết chắc chắn mẫu thân đã đốt đồ cho lão gia tử.
Nhưng lão gia tử vẫn luôn đi theo sau Dương Quý Mai làm gì?
Khương Nhã tiến lên hai bước đến bên cạnh Dương Quý Mai, nhưng khi Khương Nhã đến gần, Khương lão gia tử dường như bị kinh hãi, bỗng dưng lùi lại một chút, cảnh giác nhìn chằm chằm Khương Nhã.
Ánh mắt Khương lão gia tử hung ác nham hiểm, trong mắt lóe lên một vòng ngoan ý, tựa hồ rất không thích sự xuất hiện của Khương Nhã.
Khương Nhã ngước mắt, nhàn nhạt liếc Khương lão gia tử trong làn sương đen, trực tiếp thò tay lôi Dương Quý Mai đi.
Ra khỏi phòng, Dương Quý Mai cảm giác cơ thể cuối cùng cũng ấm lên, lòng vẫn còn sợ hãi cúi đầu nhìn Khương Nhã, nhỏ giọng nói: "Khương Nhã, con có cảm thấy hôm nay nhà chúng ta giống như có chút mát mẻ không?"
"Không có ạ, có thể là thời tiết lạnh đi." Khương Nhã giả ngốc trả lời một câu.
Mấy tiếng sau, Khương Nhã không gặp lại thân ảnh Khương lão gia tử, tựa hồ lão gia tử đã đi rồi, được Khương Nhã biết hắn chưa hề rời đi, hơn nữa đang ở phụ cận.
Gần mười hai giờ, Khương Nhã nằm trên giường, đôi mắt mở to trong bóng tối dị thường sáng ngời.
Một trận tiếng chó sủa vang lên, cảm giác một trận lạnh lẽo tiến gần phòng, thân thể Khương Nhã bỗng dưng căng chặt, lặng lẽ đưa tay nắm chặt cổ tay Khương Cầm bên cạnh, nắm chặt.
Quả nhiên, Khương lão gia tử ban ngày lại xuất hiện trước cửa sổ, đôi mắt không chút buồn ngủ nào của Khương Nhã chăm chú nhìn vào chỗ cửa sổ.
Khương lão gia tử vẫn mặc bộ áo liệm thêu kim màu đen kia, thế mà khác với ban ngày, trong hốc mắt Khương lão gia tử chảy ra hai dòng chất lỏng màu đỏ tươi, thoạt nhìn có chút khủng bố rợn người, tròng mắt lồi ra cơ hồ như muốn rơi ra khỏi hốc mắt.
"Nhị nha đầu, ta biết con còn chưa ngủ, sao con cứ luôn đối nghịch với ông thế? Ông chỉ muốn tìm người bầu bạn thôi, sao con lại không hiểu?" Giọng nói mơ hồ rợn người quanh quẩn trong căn phòng không lớn, sự lạnh lẽo nhè nhẹ không ngừng phát ra từ trên người Khương lão gia tử.
"Ông không phải gia gia của ta." Cuối cùng Khương Nhã cũng mở miệng, thế nhưng lời nói lại khiến "Khương lão gia tử" ngoài cửa sổ chấn động.
Có lẽ, cô gái này không giữ lại được, tương lai ắt thành họa lớn trong lòng bọn họ!...
Bạn cần đăng nhập để bình luận