Trò Chơi Đói Khát Cầu Sinh

Chương 294: 15 ngày cầu sinh 11

Thẩm Tiêu biết, những gì cô có thể làm thì cô đã làm rồi, tiếp theo lại là sự chờ đợi dài đằng đẵng.
Nhất định anh sẽ vượt qua thôi.
Thẩm Tiêu nắm tay anh và ngả người xuống bên cạnh anh.
Thẩm Tiêu mơ, trong mơ Chử Đình cách cô càng ngày càng xa, cô muốn vươn tay nắm lấy anh, ai ngờ nắm phải khoảng không. Cô vừa bắt lấy trong lòng, người cũng bỗng nhiên mở mắt.
Nhìn trời chiều phương xa, Thẩm Tiêu nhẹ nhàng thở ra.
Thì ra là mơ.
Lấy lại tinh thần, cô vội nhìn Chử Đình bên người.
Cũng may, Chử Đình còn thở, nhưng người còn chưa tỉnh, trán cũng rất nóng. Trước đó cô đành phải cởi áo khoác xuống, đến một nơi hẻo lánh bên cạnh múc nước mưa còn sót lại, chờ quần áo ướt đẫm, cô mới lại mang về đắp cho Chử Đình.
Vừa đi vừa về, lặp lại hết lần này đến lần khác. Bởi vì cảnh trong mơ đó, Thẩm Tiêu không dám ngủ tiếp. Tay cô nắm chặt lấy anh, lẳng lặng chờ đợi bình minh đến.
Ngân hà dần lên, trăng lại ẩn sao lại lặn.
Thẩm Tiêu nhịn suốt đêm đột nhiên phát hiện ngón tay Chử Đình giật giật, cô vội nghiêng thân thể nhìn anh, quả nhiên thấy mày anh nhíu chặt lại.
Hẳn là đau.
Biết đau là tốt rồi, biết đau chứng tỏ người còn sống.
“Chử Đình?” Cô ghé vào lỗ tai anh nhẹ giọng gọi, gọi anh từng tiếng từng tiếng.
Mà Chử Đình lúc này cũng cảm thấy người ở trong bóng đêm, loáng thoáng nghe thấy có người đang gọi tên của anh. Anh cố gắng đi theo âm thanh đó, đột nhiên ý thức được mình đang ngủ, sau khi trong đầu phát ra chỉ lệnh ấy, anh đột nhiên mở mắt, trong phút chốc ánh sáng hội tụ, anh về tới nhân gian.
Trong đầu anh trống rỗng vài giây, người cũng có hơi mệt mỏi ảm đạm. Anh nghe thấy bên cạnh có người ở vui mừng nói “Anh tỉnh rồi” , không khỏi quay đầu nhìn lại, lập tức chạm đến sự vui mừng biểu lộ trong mắt Thẩm Tiêu.
Đó là một loại ánh mắt nào đó mà Chử Đình cũng không hình dung được, nhưng lúc này đây, anh rất rung động.
Hình như lúc trước không biết nghe ai nói thế này, con người thật ra có thể không sợ gì cả. Không sợ tối, không sợ cô độc, không sợ gió sương, không sợ chỗ cao không thắng lạnh lẽo, nhưng nếu gặp được tình cảnh như vậy, bên cạnh có thể có một người khác ở cùng, đây là hạnh phúc lớn lao.
Ở trong vực sâu trước mắt ấy, anh thật vui vì Thẩm Tiêu ở bên cạnh anh.
“Đến ăn một chút gì đi.” Thẩm Tiêu thấy anh nhìn mình, vội lấy ra một miếng chocolate đã nửa chảy từ trong túi. Cô bẻ một miếng nhỏ nhét vào trong miệng anh: “Anh tiếp tục nghỉ ngơi đi, không có việc gì, tôi canh cho anh.”
Chử Đình trừng mắt nhìn, một lần nữa nhắm mắt lại tiếp tục nghỉ ngơi.
Sau lần tỉnh đầu tiên, tình huống của Chử Đình trông dần dần có chuyển biến tốt đẹp. Đồ ăn lúc trước thu gom được, mấy món năng lượng cao có dinh dưỡng đó, Thẩm Tiêu cố gắng tiết kiệm cho Chử Đình, mình thì ăn rau dưa lá cây đã xử lý.
Một ngày, hai ngày…Chử Đình rốt cuộc khôi phục một chút. Nhưng lúc này hai người đói đến nổi hầu như nói không được.
Lúc này cách 15 ngày mới trôi qua tám ngày.
Nói cách khác bọn họ còn có thời gian một tuần phải vượt qua.
Nước trong bình nước đã sắp uống hết, may mắn lại có một trận mưa tới. Thẩm Tiêu làm ướt áo khoác, sau đó nấu nước bỏ vào trong bình nước. Về phần thức ăn, chỉ có thể tiết kiệm thì tiết kiệm.
Chỉ cần chịu qua một tuần kế tiếp là được rồi.
Khi bọn họ ăn hết tất cả thức ăn, cách ngày bản đồ này kết thúc còn có bốn ngày.
Lúc này trong tay Thẩm Tiêu còn có một miếng chocolate chưa bóc vỏ cuối cùng.
Chocolate này chính là của binh lính gặp được trong phòng khám cho.
Cô không biết sao đối phương đưa đồ ăn cho cô, có lẽ là xuất phát từ thiện ý? Thua thiệt? Hoặc là muốn bù đắp? Thẩm Tiêu không dám dễ dàng tin tưởng người khác ngoại trừ Chử Đình, cô lo lắng thanh chocolate này có vấn đề, cho nên từ đầu đến cuối không có bóc ra.
Nhưng hiện tại, đây là thức ăn cuối cùng của bọn họ.
Chocolate to bằng bàn tay, bề ngang đếm có tám ô vuông nhỏ, bề dọc có bốn, mỗi một miếng nhỏ khoảng một centimet vuông, một miếng nhỏ cũng đủ cô duy trì năng lượng một ngày. Hai người cô và Chử Đình, chỉ ăn cái này hẳn là có thể chống được tới thời gian kết thúc, nếu bọn họ không bị phát hiện.
“Muốn ăn không?” Thẩm Tiêu hỏi Chử Đình: “Đây là một đại binh cho. Bao bì không hư hại, bên trên không có lỗ kim, ngửi cũng không có mùi lạ.”
“Đói đến mức không chịu được thì ăn.” Chử Đình nằm úp sấp nói.
“Được.”
Hai người ôm nhau sưởi ấm, mùi ngọt của chocolate không lúc nào không hấp dẫn bọn họ. Thẩm Tiêu ngửi thấy có hơi chịu không nổi, cô đóng bao bì lại, nhét vào một góc.
Bạn cần đăng nhập để bình luận