Sư Muội Tu Luyện Phương Pháp Nó Không Khoa Học

Sư Muội Tu Luyện Phương Pháp Nó Không Khoa Học - Chương 48: Nhập môn đại điển (length: 7991)

"Tin tức ngươi đã truyền xong rồi, còn không mau cút đi." Tư Uyển Ninh nghiêm nghị nói.
Cố Cảnh Hồng lập tức nở một nụ cười nửa âm nửa dương: "Ngày mai, ta thực sự chờ mong đấy."
Hắn cuối cùng nhìn Vân Cẩm với ánh mắt đầy ẩn ý, làm một động tác cứa cổ.
Vân Cẩm cũng nhìn hắn, dùng tay kéo khóe mắt và khóe miệng, làm một cái mặt quỷ thật lớn.
Cố Cảnh Hồng: "..."
Bỗng nhiên có chút không cười nổi nữa.
Hắn cười lạnh một tiếng, xoay người rời đi.
"Dọa ai đây." Vân Cẩm vẫn ở phía sau lớn tiếng nói: "Bản cô nương ta chuyên trị mấy tên biến thái. Mấy kẻ yêu thích máu me thế kia, lần sau làm cho ngươi cũng nếm thử máu của chính mình có vị gì."
Cố Cảnh Hồng đã đi xa, Vân Cẩm vẫn còn ở phía sau điên cuồng khiêu khích.
"Có bản lĩnh lần sau lại tới tìm ta, ta mà nhíu mày một cái, ta liền không mang họ Vân nữa..."
Cố Cảnh Hồng còn là lần đầu tiên trong đời gặp phải người hỗn hào như thế, nhất thời, đến cả răng cũng cắn chặt hơn một chút.
"Ngươi lúc này đi sao? Ngươi có bản lĩnh đừng đi a, chúng ta lại nói chuyện đi..."
Vân Cẩm vẫn còn hô hào.
Việt Chiêu vẻ mặt phức tạp: "Tiểu sư muội, người đã đi xa rồi."
Cố Cảnh Hồng này người có chút tà tính, người bình thường đều thấy hắn là trốn tránh, ngay cả Việt Chiêu cũng không quá muốn dây vào hắn.
Vân Cẩm thì hay, ngược lại điên cuồng khiêu khích đối phương, hình như sợ Cố Cảnh Hồng không tìm tới nàng vậy.
Với những gì Việt Chiêu hiểu về Cố Cảnh Hồng, hắn chỉ có thể nói, giá trị cừu hận của Cố Cảnh Hồng, tiểu sư muội đã kéo căng đến cực điểm, những đệ tử khác trong tông môn thời gian này lại có thể thở phào nhẹ nhõm một hơi.
"Ngươi nghỉ một chút, uống chút nước đi." Tư Uyển Ninh tiện tay đưa một cốc nước tới.
Vân Cẩm uống một ngụm, vẫn chưa đã thèm: "Đại sư huynh, nhị sư tỷ, ta cứ cảm thấy vừa nãy mình phát huy không được tốt lắm. Các ngươi nói, cái Cố sư huynh này, liệu lần sau có không tìm ta nữa không?"
Vân Cẩm có chút lo lắng.
Nàng vẫn rất muốn cùng Cố Cảnh Hồng chơi một chút.
Việt Chiêu giật giật khóe môi: "... Tiểu sư muội, ngươi có thể hoàn toàn không cần lo lắng về điều đó."
Vân Cẩm đối với năng lực hấp dẫn thù hận của mình, hoàn toàn không biết gì cả.
"Vậy thì tốt rồi." Vân Cẩm thở phào nhẹ nhõm, khóe môi chậm rãi hiện lên một nụ cười nguy hiểm.
Cố Cảnh Hồng nếu có thể tự mình tìm tới cửa, cũng đỡ cho nàng phải nhọc công đi tìm người.
Những món nợ từ kiếp trước, vừa hay muốn hảo hảo tính toán.
Việt Chiêu nhìn nụ cười của Vân Cẩm, trầm mặc.
Không biết vì sao.
Hiện tại hắn không lo lắng cho Vân Cẩm một chút nào.
Hắn thậm chí có chút lo cho Cố Cảnh Hồng.
Dù sao, tinh thần của Vân Cẩm trông có vẻ còn bất ổn hơn cả Cố Cảnh Hồng.
Ý nghĩ này vừa lóe lên trong đầu, Việt Chiêu vội vàng lắc đầu.
Là một đại sư huynh, sao hắn có thể nghĩ về tiểu sư muội nhà mình như vậy chứ!
Ngày mai là lễ nhập môn của các đệ tử mới, chắc chắn có kẻ giở trò, hắn phải nhắc nhở Vân Cẩm cẩn thận mới được!
"Tiểu sư muội." Việt Chiêu nói: "Ngày mai trong buổi lễ đó, ta nghi ngờ Cố Cảnh Hồng sẽ gây chuyện. Hơn nữa cả tông môn đều có mặt, tạm thời ta cũng không rõ hắn có thể làm ra chuyện gì. Ngươi nhất định phải cẩn thận. Đến lúc đó, ta sẽ chú ý phía ngươi suốt, hễ có chuyện gì, ta sẽ lập tức chạy đến."
Tư Uyển Ninh nói: "Ta cũng sẽ chú ý."
Úc Tùng Niên cũng nghiêm túc gật đầu.
"Toàn bộ tông môn đều có mặt, hắn cũng dám gây chuyện sao?" Giọng Vân Cẩm đột ngột cất cao.
"Ngươi cũng đừng quá lo lắng, ta chỉ là hơi suy đoán một chút..." Việt Chiêu đang an ủi.
Thì nghe thấy Vân Cẩm hào hứng nói nốt nửa câu: "Vậy thì tốt quá còn gì."
Việt Chiêu: "..."
Thôi được, coi như hắn chưa nói gì đi!
Hắn vẫn nên tự mình cẩn thận thì hơn.
Hôm sau.
Vân Cẩm vô cùng vui vẻ, dậy thật sớm.
Việt Chiêu mấy người thì cứ như lâm đại địch, mặt ai cũng nghiêm túc, Vân Cẩm trông lại như đi dạo chơi ngoại ô.
Quảng trường trung tâm.
Trên đài cao, chưởng giáo cùng mười vị phong chủ đã an tọa.
Phía dưới là các chân truyền đệ tử của các phong.
Đa phần các chân truyền đệ tử này đều đang ở bên ngoài chấp hành các loại nhiệm vụ, ở lại tông môn không nhiều.
Đây cũng là chuyện bình thường.
Tại Thiên Tinh Tông, ngoài lần đầu tiên có cơ hội đổi bí tịch miễn phí, sau này dù là đổi bí tịch hay muốn lấy đan dược, pháp bảo bên ngoài đều phải dùng điểm tích lũy để đổi.
Cách thu được điểm tích lũy nhiều nhất, chính là làm nhiệm vụ.
Cho nên các chân truyền đệ tử này, một năm có hơn nửa thời gian là bận bịu làm nhiệm vụ.
Dưới chân truyền đệ tử là các đệ tử chính thức của các phong và chưởng giáo.
Những đệ tử này đãi ngộ kém hơn hẳn chân truyền đệ tử, thiên phú phần lớn cũng kém hơn nhiều, nhưng ngẫu nhiên cũng sẽ có một hai người quật khởi.
Lùi xuống phía sau nữa, chính là ngoại môn đệ tử.
Ngoại môn đệ tử là tầng dưới chót của tông môn. Bọn họ gần như không được chia tài nguyên, mỗi ngày còn có rất nhiều tạp vụ, nhiều ngoại môn đệ tử, địa vị chẳng khác gì tạp dịch. Muốn vượt mặt, còn khó hơn lên trời.
Đối với những ngoại môn đệ tử này, nhiệm vụ của tông môn quá nguy hiểm, nên họ thường chọn làm một vài tạp vụ để có nguồn tài nguyên sinh tồn cơ bản.
Đám đệ tử mới của Vân Cẩm.
Có hai người là chân truyền đệ tử.
Một là Vân Cẩm, gia nhập vào Thiên Kiếm Phong. Một là Diệp Đan Hà, gia nhập môn hạ chưởng giáo.
Có tám người là đệ tử chính thức, được các phong chia nhau ra.
Còn lại năm người thì bị ném vào ngoại môn.
Như vậy, vào tông môn, địa vị của mọi người đã phân cấp bậc rõ ràng.
Mặc dù mọi người đều biết, Thiên Kiếm Phong sắp phải đổi phong chủ, nhưng Vân Cẩm bây giờ dù sao cũng có danh hiệu chân truyền đệ tử, nàng và Diệp Đan Hà đứng ở hàng đầu.
Sau đó là các đệ tử chính thức.
Cuối cùng là mấy người ngoại môn đệ tử.
Giai cấp vào lúc này, đã vô cùng phân minh.
Chờ mọi người đã tập hợp đầy đủ.
Triệu Vô Cực mặt mày trầm tĩnh đứng dậy: "Lần chiêu tân này, có tất cả mười lăm đệ tử mới. Trong đó, có hai đệ tử chân truyền."
Triệu Vô Cực nhìn về phía Vân Cẩm và Diệp Đan Hà.
"Vân Cẩm, Diệp Đan Hà, hai người các ngươi tiến lên."
Trên mặt Diệp Đan Hà hiện lên vẻ kích động, nàng ưỡn ngực, bước lên phía trước.
Nhìn thấy Vân Cẩm cũng bước lên, ánh mắt nàng khẽ thay đổi.
Tuy biết Vân Cẩm chỉ có thể đắc ý trong ba tháng cuối này.
Nhưng, giờ phút này Vân Cẩm cùng đứng chung hàng với nàng, vẫn khiến nàng có chút khó chịu.
Nàng đường đường là thiên linh căn, còn Vân Cẩm chỉ là một ngũ linh căn quèn.
Nàng sao xứng đứng chung bậc với mình chứ?
Nhưng khi Diệp Đan Hà nghĩ đến lời hứa của nhị sư huynh với nàng, trong đáy mắt không khỏi lộ ra vẻ hả hê.
Sau khi đại sư huynh bị Vân Cẩm ép buộc lập giao kèo, sư tôn thấy chuyện này dù sao cũng gây ảnh hưởng không tốt, nên cho hắn tạm thời bế quan trong ba tháng này.
Cũng may.
Mấy ngày trước đây, nhị sư huynh đã về.
Nhị sư huynh này còn đẹp trai hơn đại sư huynh, hơn nữa, lại càng ra mặt che chở cho mình.
Lần này.
Bản thân mình chưa kịp nói gì, nhưng nhị sư huynh nghe ngóng chuyện Vân Cẩm gây ra, liền quyết định sẽ trút giận thay mình.
Diệp Đan Hà giả mù sa mưa khuyên mấy lần, đương nhiên không thành.
Nhị sư huynh hình như đã quyết hôm nay phải ra tay.
Diệp Đan Hà theo bản năng liếc nhìn Cố Cảnh Hồng.
Cố Cảnh Hồng nở với nàng một nụ cười, Diệp Đan Hà trong lòng, lập tức vững dạ.
Nhị sư huynh muốn làm gì, nhất định thành công.
Lần này, nhất định phải làm cho Vân Cẩm thân bại danh liệt!
(hết chương này)
Bạn cần đăng nhập để bình luận