Sư Muội Tu Luyện Phương Pháp Nó Không Khoa Học

Sư Muội Tu Luyện Phương Pháp Nó Không Khoa Học - Chương 121: Bái nhập ta Thiên Kiếm phong (length: 8393)

Vân Cẩm lộ ra một nụ cười thâm sâu khó đoán: "Ta đương nhiên có thể nhìn ra vấn đề của ngọc bội, đương nhiên sẽ có cách giải quyết."
Mắt Mã Hoành Vũ lập tức sáng lên.
Hiện tại đến cả chưởng giáo dùng thủ đoạn gì hắn còn không biết, đương nhiên đừng nói đến làm sao cứu Diệp Thừa.
Nếu trực tiếp không đeo ngọc bội, chắc chắn sẽ khiến chưởng giáo nghi ngờ, đến lúc đó tình cảnh sẽ chỉ càng nguy hiểm hơn.
Nếu vẫn phải đeo ngọc bội, nhất định phải giải quyết tai họa ngầm bên trong ngọc bội.
"Nhưng mà." Vân Cẩm chuyển giọng, nói tiếp: "Mã sư thúc, xét một góc độ nào đó, chúng ta là đối thủ cạnh tranh. Cứu Diệp Thừa, đối với ta có lợi gì chứ?"
Sắc mặt Mã Hoành Vũ biến đổi, hắn nhỏ giọng nói: "Vân Cẩm, đồ nhi của ta vẫn luôn không tranh quyền thế, vốn không nên bị lôi vào cuộc tranh đấu giữa ngươi và chưởng giáo. Bây giờ nó vô tội bị hại, nếu ngươi chịu cứu nó, ta mang ơn ngươi lần này."
Khóe môi Vân Cẩm hơi nhếch lên: "Mã sư thúc, không phải ta không chịu cứu nó, ta chỉ hỏi ngươi, ngươi muốn ta cứu như thế nào? Loại bỏ độc tố trong ngọc bội? Hay là thanh trừ dư độc trong cơ thể nó?"
Mã Hoành Vũ liên tục gật đầu: "Như vậy là tốt nhất."
Vân Cẩm bình tĩnh nói: "Nhưng sư thúc có thật sự cảm thấy đây là cách trị ngọn không?"
Mã Hoành Vũ ngẩn người một chút.
"Một tháng sau, nếu Diệp sư huynh không phát độc, chưởng giáo cũng sẽ biết chuyện đã xảy ra sơ sót. Hắn sẽ đoán được, các ngươi đã phát hiện vấn đề của ngọc bội. Cho nên, cho dù ta giúp các ngươi trốn được một tháng này, vậy một tháng sau thì sao? Đến lúc đó, chỉ sợ nguy hiểm không chỉ dừng lại ở Diệp Thừa, vì che giấu bí mật dùng ngọc bội hãm hại người, có lẽ chưởng giáo đến cả ngươi cũng không tha. Điểm này, ngươi có nghĩ tới không?" Vân Cẩm chỉ ra.
Mã Hoành Vũ im lặng.
Những điều này, sao hắn không biết được.
Chỉ là ôm một chút ý nghĩ may mắn, cảm thấy sống được ngày nào hay ngày đó thôi.
Vân Cẩm cũng không vội, chỉ thong thả uống trà, im lặng chờ đợi.
Rất lâu sau, Mã Hoành Vũ cười khổ một tiếng, nói: "Vậy nên, đồ nhi nhà ta, chính là một tử cục? Không phải hiện tại chết, thì cũng một tháng nữa chết, thật sự không trốn thoát sao?"
Mã Hoành Vũ từng nghĩ đến việc dẫn Diệp Thừa trốn khỏi Thiên Tinh Tông, nhưng như vậy cũng không được.
Rốt cuộc, một khi bọn họ trốn, Triệu Vô Cực chắc chắn sẽ biết sự việc đã bại lộ, với thủ đoạn thông thiên của hắn, bọn họ sẽ chỉ chết nhanh hơn.
Càng nghĩ.
Sự việc lần này, chính là thần tiên đánh nhau, chỉ có sư đồ bọn họ, không có đường lui.
Thật đúng là... chẳng biết phải nói lý với ai.
"Mã sư thúc." Vân Cẩm nhẹ giọng nói: "Ta nếu có biện pháp để lộ chuyện này, đương nhiên là có ý định muốn cứu Diệp sư huynh. Trong tay ta có một cách, ngươi xem có được không."
"Ngươi nói đi." Mã Hoành Vũ mừng rỡ.
Hiện tại hắn không cầu gì khác, chỉ mong có thể bảo toàn mạng sống cho Diệp Thừa.
Vân Cẩm bình tĩnh nói: "Diệp Thừa không biết hối cải, tự tiện giúp đỡ người phong khác trồng trọt linh thực. Mã sư thúc nhiều lần dạy bảo không có kết quả, quyết định trục xuất hắn khỏi sư môn. Trước khi bị trục xuất, Mã sư thúc thu lại tất cả mọi thứ trên người nó, ngọc bội kia, đương nhiên không thể mang theo."
Vân Cẩm dừng một chút, sau đó gằn từng chữ một:
"Diệp Thừa cùng đường mạt lộ, bái nhập Thiên Kiếm Phong." Vân Cẩm nhìn Mã Hoành Vũ: "Vào Thiên Kiếm Phong của ta, ta đương nhiên có thể bảo toàn mạng sống cho nó. Nếu không, ta cũng chẳng cần phải giúp một người ngoài."
Sắc mặt Mã Hoành Vũ hơi thay đổi.
Nếu làm như vậy, ngược lại có thể danh chính ngôn thuận thoát khỏi chiếc ngọc bội kia.
"Không mang theo ngọc bội bên mình, ta đương nhiên có thể thanh trừ hết dư độc trong cơ thể nó. Nếu nó không chết sau một tháng, chưởng giáo cũng sẽ không quá mức kỳ quái, hắn sẽ chỉ cho rằng thời gian nó đeo quá ngắn, nên độc tố chưa thể phát huy hết tác dụng." Vân Cẩm từ tốn nói: "Vả lại chưởng giáo tạm thời sẽ không động đến Thiên Kiếm Phong. Hắn đang chờ đại hội toàn tông, hắn muốn tại đại hội đó, quang minh chính đại giẫm đạp Thiên Kiếm Phong xuống chân! Diệp Thừa vào Thiên Kiếm Phong của ta, hắn tạm thời sẽ không có hành động kế tiếp."
Ánh mắt Mã Hoành Vũ khẽ động: "Nhưng tại đại hội toàn tông, Lâm Nhai nhất định sẽ bại. Ngươi đấu với Nguyễn Tuấn, cũng là lành ít dữ nhiều. Đến lúc đó, chẳng phải Diệp Thừa cũng sẽ cùng Thiên Kiếm Phong của ngươi lụi bại sao."
Vân Cẩm khẽ mỉm cười: "Không sai, điểm này chính là tai họa ngầm. Tình cảnh Thiên Kiếm Phong hiện tại, đích xác không được tốt lắm. Diệp Thừa vào Thiên Kiếm Phong, có thể tìm được đường sống, cũng có thể chỉ là kéo dài thời gian hấp hối, ai mà biết được. Những điều này, Mã sư thúc cứ tự mình cân nhắc. Cố Cảnh Hồng mỗi ngày đều sẽ đi linh điền, nếu ngươi nghĩ thông suốt, có thể nói với hắn."
Vân Cẩm vừa nói xong, không cho Mã Hoành Vũ thời gian phản ứng, liền trực tiếp làm động tác tiễn khách.
Mã Hoành Vũ không ngờ Vân Cẩm lại quả quyết như vậy.
Thật ra hắn đã có chút dao động với phương án này, chỉ chờ tranh thủ thêm cho Diệp Thừa một số quyền lợi, ví dụ như để Lâm Nhai thu hắn làm chân truyền đệ tử gì đó.
Nhưng Vân Cẩm một chút cơ hội cũng không cho hắn, đã trực tiếp đuổi khách.
Mã Hoành Vũ muốn nói gì đó nhưng lại thôi, thấy Vân Cẩm không có ý nói thêm, hắn chỉ có thể đứng dậy rời đi.
Mã Hoành Vũ nhanh chóng trở về động phủ.
Diệp Thừa đang ngồi ở mép giường ngẩn người.
Thấy Mã Hoành Vũ, hắn liền cung kính đứng dậy, còn chu đáo dâng trà cho Mã Hoành Vũ.
Mã Hoành Vũ nhìn đứa đồ đệ chu đáo, ngoan ngoãn này, không khỏi thở dài một hơi.
Đây là đứa đồ đệ mà hắn đắc ý nhất, nhưng hiện tại, chỉ sợ là phải chấp tay nhường người khác rồi.
Mã Hoành Vũ uống một ngụm trà, chậm rãi nói: "Diệp Thừa, tình nghĩa thầy trò chúng ta, e là phải đến đây là hết."
Trong lòng Diệp Thừa giật mình, lập tức quỳ xuống: "Sư phụ, có phải là do đồ nhi đã làm sai điều gì, chọc sư phụ giận? Đồ nhi làm sai, chịu đánh chịu phạt cũng được, thế nào cũng được, sư phụ tuyệt đối đừng đuổi đồ nhi."
Trong mắt Diệp Thừa tràn đầy sợ hãi.
Mã Hoành Vũ cũng thấy đau lòng, nhưng bước này, đã không thể không đi.
Tuy rằng tình huống của Thiên Kiếm Phong không thật sự tốt, nhưng những người đó là những người duy nhất dám đối đầu trực tiếp với chưởng giáo.
Hơn nữa kể từ khi Vân Cẩm nhập môn, mọi việc xảy ra đều vô cùng kỳ lạ, rõ ràng ở thế yếu hơn, nhưng bọn họ cứ không chịu một chút thua thiệt nào.
Đại hội toàn tông chỉ còn lại hơn hai tháng, mặc dù mọi người đều cho rằng Thiên Kiếm Phong sẽ thất bại thảm hại.
Nhưng mà trước đây mọi việc, chẳng phải mọi người đều nghĩ vậy sao?
Không ai cho rằng Vân Cẩm có thể học được thanh liên kiếm pháp, nhưng nàng học được.
Không ai cho rằng Vân Cẩm có thể học được thuật trồng trọt, nàng học được, còn nghiền ép Diệp Thừa.
Hiện tại không ai cho rằng Thiên Kiếm Phong có thể thắng, cho rằng Vân Cẩm có thể thắng...
Nhưng biết đâu?
Biết đâu thật sự thắng thì sao?
Vậy thì hắn đã thay Diệp Thừa giành lấy một tương lai rồi!
Vậy là nó thật sự thoát được tử kiếp này.
Nếu Thiên Kiếm Phong và Vân Cẩm vẫn thua, ít nhất nó cũng sống thêm được hai tháng.
Mã Hoành Vũ nhếch mép cười khổ, càng nghĩ, đây đúng là hy vọng duy nhất.
Chuyện quan trọng như vậy, không thể giấu Diệp Thừa.
Mã Hoành Vũ thở dài một hơi, vẫn kể lại mọi việc từ đầu đến cuối.
Từ cảnh báo của Vân Cẩm, đến việc hắn làm thế nào để xác định ngọc bội kia quả nhiên có vấn đề, bao gồm cả cuộc đối thoại giữa hắn và Vân Cẩm, Mã Hoành Vũ đều kể rõ một năm một mười.
Diệp Thừa tâm tư đơn thuần, đột nhiên nghe đến những chuyện này, cả người đều ngây dại ra.
"Đồ nhi, con..." Mã Hoành Vũ đang định an ủi vài câu.
Trong mắt Diệp Thừa lại lộ ra một tia vui mừng: "Ta đã nói mà, người trồng trọt giỏi như vậy, sao lại là người xấu. Vân sư muội đúng là một người tốt bụng."
Mã Hoành Vũ: "??"
Không phải, đây là trọng điểm sao?
(hết chương)
Bạn cần đăng nhập để bình luận