Sư Muội Tu Luyện Phương Pháp Nó Không Khoa Học

Sư Muội Tu Luyện Phương Pháp Nó Không Khoa Học - Chương 268: Lâm thành, Úc gia (length: 8270)

"Truyền thuyết bảo bối sao?" Đôi mắt Vân Cẩm đều sáng lên.
Bảo bối gì, nàng hứng thú nhất.
Úc Tùng Niên thấy buồn cười, không khỏi lên tiếng: "Đã nhiều năm trôi qua, ai cũng không biết cái gọi là bảo bối kia rốt cuộc là cái gì. Hoặc giả chỉ là một câu nói đùa của vị tiền bối năm đó thôi. Không nói đến bảo bối, riêng cái kiếm vực này thôi, đã là nơi ma luyện kiếm pháp tốt, mấy đời Úc gia xuống đây, thực lực so với năm xưa, mạnh lên không chỉ một bậc, đều là nhờ vào kiếm vực này."
Vân Cẩm nghe vậy liên tục gật đầu, vô ý hỏi: "Cái kiếm vực này, có thể dời đi được không?"
Sắc mặt Úc Tùng Niên chợt tối sầm, chậm rãi nói: "Đó là một đại trận, dời đi sẽ không có hiệu quả."
"A." Vân Cẩm lúc này mới thất vọng gật đầu.
Úc Tùng Niên không khỏi có chút bất đắc dĩ.
Sao vậy, có thể dời đi được thật sự muốn dời đi hay sao?
Tiểu sư muội này xuống núi, sao có cảm giác như thả sói đói vào bầy cừu vậy.
Chắc là... sẽ không có vấn đề gì chứ?
Một lúc sau, Vân Cẩm lại hỏi: "Tam sư huynh, vậy nếu ta đi đến trung tâm kiếm vực, lấy được bảo bối kia, vậy thì nói sao? Úc gia sẽ trực tiếp đưa cho ta sao?"
Vẻ mặt Vân Cẩm nhìn còn có chút mong đợi.
Úc Tùng Niên hơi buồn cười liếc nàng, nói: "Úc gia đã nói trước, bất cứ ai có thể đi đến trung tâm kiếm vực, mang được bảo bối ra, bất kể nhiều ít thứ, người đó cùng Úc gia, đều chia đều."
"Chia đều?" Vân Cẩm gật đầu, miễn cưỡng nói: "Cũng được thôi."
Úc Tùng Niên cũng bó tay.
Nhìn dáng vẻ tiểu sư muội, lại thấy món bảo bối này như vật trong túi nàng vậy.
Đã vậy không chỉ Vân Cẩm, mà chính Úc Tùng Niên cũng cảm thấy, nếu như thực sự có người đi đến trung tâm kiếm vực kia được, vậy người này, e là chỉ có thể là Vân Cẩm.
Tàu cao tốc bay mấy ngày, ngược lại không gặp tình huống ngoài ý muốn nào, hai người thuận lợi đến gần Lâm Thành.
Trong thành cấm bay, hai người xuống ở cửa thành, Vân Cẩm tiện tay thu lại pháp bảo tàu cao tốc.
Lâm Thành.
Úc Tùng Niên nhìn hàng chữ trên cửa thành, sắc mặt có chút phức tạp.
Nơi này, là nơi hắn lớn lên từ nhỏ đến lớn.
Vốn là nơi quen thuộc nhất, nhưng giờ trở về, lại cảm thấy mờ mịt.
"Tam sư huynh, chúng ta vào thành thôi." Vân Cẩm kéo Úc Tùng Niên vào thành, kết quả, ở ngay cửa thành, hai người liền bị ngăn lại.
Thủ vệ cửa thành mặt không cảm xúc nói: "Mấy ngày nay vào thành, yêu cầu trăm viên thượng phẩm tinh thạch, hai người các ngươi, là hai trăm viên."
Vân Cẩm: "????"
Đây là cướp sao?
Chỉ là vào thành thôi, đã cần nhiều tiền vậy sao?
Hơn nữa nhìn ý của thủ vệ này, số tinh thạch này còn không trả giá được mới đúng!
Úc Tùng Niên không khỏi nhíu mày: "Vào thành liền phải nộp lên trăm viên tinh thạch sao? Sao ta không biết quy tắc này?"
Thủ vệ kia liếc mắt nhìn Úc Tùng Niên, mặt không biểu tình nói: "Quy tắc này, gần đây mới có. Sao vậy, có vấn đề gì sao?"
Thái độ thủ vệ, ngạo mạn vô cùng.
Úc Tùng Niên liếc nhìn huy hiệu trước ngực hắn, sắc mặt thay đổi: "Ngươi là người Úc gia. Thu tinh thạch, là ý của Úc gia sao?"
Thủ vệ kia ưỡn ngực, mặt đầy cao ngạo nói: "Thì sao? Hiện giờ Lâm Thành này, chính là Lâm Thành của Úc gia ta. Những người xứ khác các ngươi thời gian này muốn vào thành, chẳng phải là muốn chiêm ngưỡng kiếm vực Úc gia sao? Duy trì kiếm vực vận hành, không cần tài nguyên sao? Chúng ta thu một ít tiền công, có gì không đúng!"
Vân Cẩm vụng trộm liếc nhìn Úc Tùng Niên.
Vốn luôn bình tĩnh, tam sư huynh lúc này bị tức đến run cả người, hắn chậm rãi nói: "Cái trận pháp kia tự hành hấp thụ linh khí trời đất mà vận hành, cần tài nguyên gì chứ? Các ngươi đây là đang lừa gạt! Lúc trước gia chủ Úc Phong còn tại vị, nhưng chưa từng có quy tắc này!"
Úc Tùng Niên không phải người thích tranh cãi, lúc này lại nhịn không được cùng một tên thủ vệ cãi nhau nhiều vậy, có thể thấy được trong lòng hắn cũng không bình tĩnh.
"Gia chủ Úc Phong?" Thủ vệ kia mặt lộ vẻ khinh thường: "Gia chủ tiền nhiệm tự mình không cần, không biết lợi dụng kiếm vực để mưu phúc lợi cho Úc gia. Nếu không phải ông ta chết, Úc gia chúng ta còn không có cuộc sống sung sướng như vậy đâu! Được rồi, ngươi đừng nói nhảm, muốn đi vào thì đưa tiền, không thì cút!"
Thủ vệ nhắc tới gia chủ tiền nhiệm thì lại đầy vẻ khinh thường, có thể thấy, Úc gia hiện giờ đã thành cái bộ dạng gì.
Trong mắt Úc Tùng Niên thoáng qua ánh sáng u ám, tay hắn không tự chủ được đặt trên chuôi đoản kiếm, dường như có chút không kiềm chế được bản thân.
"Sao, muốn động thủ à? Đây là địa bàn của Úc gia ta, ngươi nhúc nhích thử xem!" Tên thủ vệ vênh váo.
Ánh mắt Úc Tùng Niên trầm xuống, đoản kiếm sắp ra khỏi vỏ.
"Tam sư huynh." Vân Cẩm cười híp mắt, giữ tay Úc Tùng Niên lại.
Tay Vân Cẩm mang theo chút mát lạnh, lý trí của Úc Tùng Niên đang bên bờ sụp đổ, chợt tỉnh táo lại được.
Hắn lập tức sinh hổ thẹn.
Vốn ra ngoài, hắn hạ quyết tâm phải coi trọng tiểu sư muội, tận lực không để tiểu sư muội kích động gây họa.
Sao giờ nhìn lại, người gây họa, lại là mình.
Úc Tùng Niên hít sâu một hơi.
Thôi vậy, không nên ngay từ đầu đã làm to chuyện với Úc gia, Úc Tùng Niên định nói gì đó.
Tên thủ vệ nhìn thấy Úc Tùng Niên lộ ra chuôi kiếm, đột nhiên híp mắt.
"Thanh Sương Kiếm, đây là Thanh Sương Kiếm của Úc gia! Năm đó, Thanh Sương Kiếm đã bị phản đồ Úc Tùng Niên mang ra khỏi Lâm Thành. Ngươi... ngươi chính là tên phế vật Úc Tùng Niên năm đó!" Thủ vệ đột nhiên lớn tiếng nói.
Phế vật?
Úc Tùng Niên?
Tên thủ vệ vừa la lên, những người khác đều nhao nhao nhìn lại.
Mấy người Úc gia, càng vây lại ầm ầm.
"Vừa nãy ta thấy rõ ràng, đúng là Thanh Sương Kiếm không sai! Úc Tùng Niên, đừng tưởng ngươi thu kiếm nhanh thì ta không thấy." Người Úc gia lớn tiếng nói: "Ngươi lại còn dám đến Lâm Thành! Ta giờ, sẽ bắt ngươi về Úc gia, giao cho xét xử."
"Không sai! Bắt được tên phản đồ này, nhất định sẽ có công lớn." Mấy người khác mắt cũng sáng lên.
Hơn nữa nghe đồn, tên Úc Tùng Niên này chỉ là một phế vật.
Một tên phế vật mà thôi, nhiều người như vậy, lẽ nào còn không giải quyết được?
Lần này bắt được Úc Tùng Niên về, đoạt lại bảo kiếm Úc gia, có khi còn được tông chủ tán thưởng.
Mấy tên Úc gia, lập tức vây quanh Úc Tùng Niên và Vân Cẩm.
Úc Tùng Niên lãnh đạm liếc nhìn đám người này, nhìn về phía Vân Cẩm, không khỏi áy náy: "Tiểu sư muội, có vẻ như liên lụy đến ngươi."
Vân Cẩm cười: "Tam sư huynh, huynh biết vì sao lúc nãy ta lại ngăn huynh không?"
Úc Tùng Niên sững người: "Vì sao?"
Chẳng lẽ không phải lo sẽ gây ra chuyện gì sao?
Vân Cẩm hơi nhếch mép cười, Thái A đã xuất hiện trong tay: "Ý ta là, đối phó đám lâu la này, không cần lãng phí Tàng Kiếm của huynh."
Kiếm của tam sư huynh, cất càng lâu, uy lực càng lớn.
Lần trước tam sư huynh dùng Tàng Kiếm, là lúc đối phó với Nguyễn Tuấn.
Bây giờ lại lần nữa xuất vỏ, có hơi lãng phí.
"Ngươi là ai? Thật muốn động thủ với chúng ta sao? Vậy đừng trách chúng ta ra tay không nương tình!" Một tên Úc gia nghiêm nghị quát.
Bọn chúng tất cả bảy người, mỗi người đều là tu vi Kim Đan kỳ, tên phản đồ Úc Tùng Niên kia, còn cả nữ tử trước mắt này, cũng đều là Kim Đan kỳ.
Bảy đánh hai, hoàn toàn không có khả năng thua!
"Để một mình ta thôi được không?" Vân Cẩm liếc nhìn Úc Tùng Niên.
Vẻ mặt Vân Cẩm chiến ý đầy mình, dáng vẻ muốn ra tay mà không kìm chế được.
Úc Tùng Niên trầm mặc một lúc, lặng lẽ lui về phía sau một bước.
Tiểu sư muội có biểu tình này, kiểu gì cũng có người xui xẻo.
Đám người Úc gia này, cũng coi như tự mình chuốc lấy.
(hết chương).
Bạn cần đăng nhập để bình luận