Sư Muội Tu Luyện Phương Pháp Nó Không Khoa Học

Sư Muội Tu Luyện Phương Pháp Nó Không Khoa Học - Chương 266: Lâm thành nhiệm vụ (length: 8288)

Sau khi được Lâm Nhai cho phép, Vân Cẩm gọi Úc Tùng Niên, cả hai cùng đến đại sảnh nhiệm vụ.
Các nhiệm vụ trong đại sảnh này, ngoài đệ tử thánh địa ra thì các tông môn khác đều có thể nhận.
Liếc mắt nhìn, thấy dày đặc kín mít.
Thể loại nhiệm vụ từ việc giúp tìm trẻ lạc đến tiêu diệt căn cứ ma tộc, đủ cả mọi thứ.
Đương nhiên, độ khó khác nhau thì thù lao cũng khác nhau.
Thấy Vân Cẩm, đệ tử đại sảnh nhiệm vụ vội nở nụ cười tươi tắn: "Vân sư muội định nhận nhiệm vụ sao? Có yêu cầu cụ thể gì không? Bên này có thể giúp sàng lọc một chút."
Còn có thể sàng lọc ư?
Vân Cẩm hơi ngạc nhiên.
Nhưng nghĩ lại cũng phải.
Nếu không sàng lọc thì nhiều nhiệm vụ như vậy, tìm đến bao giờ cho hết.
"Muốn nhiệm vụ gần Lâm thành." Vân Cẩm nói.
"Lâm thành?" Đệ tử kia khựng lại một chút, tay cầm ngọc giản thao tác một hồi, rồi mới lộ vẻ ngạc nhiên: "Vân sư muội, nơi đó cách Thiên Tinh tông có chút xa đấy. Chỉ riêng đi đường thôi e cũng mất sáu bảy ngày. Sư muội nhất định phải nhận nhiệm vụ này sao?"
Vân Cẩm là người mới, lại là lần đầu tiên ra ngoài làm nhiệm vụ.
Nói bình thường thì, nhận nhiệm vụ gần sẽ là lựa chọn tốt nhất.
Lâm thành...
Nghe đến cái tên này, Úc Tùng Niên không khỏi liếc nhìn Vân Cẩm.
Vân Cẩm cười nói: "Muốn nhiệm vụ gần Lâm thành thôi."
Đệ tử kia gật đầu, thao tác một hồi, thế là từ hàng ngàn nhiệm vụ, chỉ còn lại năm sáu mươi cái.
Màn hình nhiệm vụ hiện ra trước mặt Vân Cẩm.
Đệ tử giải thích: "Những nhiệm vụ này, đều là sư muội cảnh giới này có thể nhận. Một số nhiệm vụ hạn chế cấp bậc nhận nhiệm vụ thì sẽ không hiển thị ra."
Vân Cẩm gật đầu, sau đó nhìn lướt qua theo thứ tự thù lao từ cao xuống thấp.
"1. Tại Lạc Hoa sơn gần Lâm thành, có tin đồn người tà đạo lui tới. Nhiều người vào núi thăm dò đều đã mất tích. Trong số những người mất tích, người tu vi cao nhất có cảnh giới Nguyên Anh. (Nhiệm vụ này nguy hiểm, đệ tử nhận nhiệm vụ tốt nhất có tu vi Hóa Thần.) Khen thưởng: Tích điểm Phá Ma liên minh +50, cực phẩm tinh thạch mười khối."
2. Tại Kính Hồ hoang dã gần Lâm thành có vẻ có hung thú lui tới, cần người đi tiêu diệt, cấp bậc hung thú tạm xác định là Nguyên Anh, nhưng thú này rất hung hãn, đề nghị người tu vi dưới Hóa Thần đi theo đội nhóm. . .
...
"23. Gia súc của các nông hộ ở vùng ngoại ô Lâm thành liên tục mất tích..."
Từng đầu nhiệm vụ, quả thật là thiên hình vạn trạng.
"Tam sư huynh, chúng ta nhận nhiệm vụ nào?" Vân Cẩm hỏi Úc Tùng Niên.
Nàng nhận nhiệm vụ, chủ yếu là tìm lý do đến Lâm thành, còn nhiệm vụ cụ thể gì thì nàng không để ý.
Úc Tùng Niên do dự một chút, hỏi: "Tiểu sư muội, sao lại là Lâm thành?"
Vân Cẩm chớp mắt: "Lâm thành có vấn đề gì sao?"
Úc Tùng Niên muốn nói gì đó, nhưng lại không biết nên nói gì cho phải.
Hắn thật sự hơi xoắn xuýt.
Nơi Lâm thành này, từ khi trước kia hắn hoảng hốt như chó nhà có tang bỏ chạy đi, thì hắn chưa từng quay về.
Chỉ là trong giấc mơ, hắn vẫn nghĩ về nơi này.
Trong mộng.
Có khi, hắn giải trừ được nguyền rủa hóa đá, rồi tu luyện đến cảnh giới chí cao, hắn trở về Lâm thành, bắt đám người Úc gia kia phải quỳ lạy dưới chân hắn.
Có khi, hắn nằm mơ thấy những năm tháng mình biến thành củi mục, sự chế giễu và chèn ép vô tận như cuồng phong mưa rào đổ xuống người hắn. Hắn đã từng cho rằng mình không chịu nổi, nhưng hết lần này đến lần khác hắn vẫn sống sót.
Sống làm một phế vật, hay là chết phứt cho rồi, không biết loại kết cục nào tốt hơn chút.
Hiện tại.
Tiểu sư muội muốn đến Lâm thành làm nhiệm vụ.
Úc gia là gia tộc tu tiên đứng đầu Lâm thành, hai bên khó tránh khỏi đụng mặt nhau. Nhiều năm rồi lại lần nữa gặp người Úc gia, nhất thời Úc Tùng Niên không nghĩ ra, mình sẽ có phản ứng gì.
"Tiểu sư muội, có thể đổi nơi khác được không?" Úc Tùng Niên chần chờ hỏi.
Vân Cẩm nháy mắt với Úc Tùng Niên: "Cũng có thể, sư tôn nói, ở Lâm thành có một buổi thịnh hội, tiện thể cho ta đi mở mang chút kiến thức."
Úc Tùng Niên khựng lại: "Đại hội Thử Kiếm?"
Vân Cẩm cười: "Tam sư huynh ngươi cũng biết ư?"
Úc Tùng Niên không khỏi có chút bất đắc dĩ nhìn Vân Cẩm.
Đến giờ này rồi, còn có gì mà hắn không biết nữa.
Vân Cẩm rõ ràng cố ý muốn đến Úc gia.
Nàng là... Muốn thay mình đi lấy lại công bằng sao?
Trong lòng Úc Tùng Niên nhất thời có chút phức tạp.
Hắn lại nghĩ đến chuyện Vân Cẩm vừa nhắc đến sư tôn.
Chẳng lẽ, là sư tôn bảo tiểu sư muội làm vậy sao?
Úc Tùng Niên đang do dự thì Vân Cẩm quay người, trực tiếp nhận nhiệm vụ Lạc Hoa Sơn có thù lao cao nhất.
"Sư huynh, cứ nhiệm vụ này nhé. Thời hạn nhiệm vụ là ba tháng đúng không? Ta sẽ đúng hạn đến giao nhiệm vụ."
Vân Cẩm cười ha hả nói.
Vân Cẩm vừa trực tiếp nhận nhiệm vụ khó nhất, đệ tử kia lại phát hiện, mình chẳng có gì ngạc nhiên, hắn nói: "Sư muội, nhiệm vụ này bên Phá Ma liên minh trả thưởng, đến lúc đó, cứ đến Phá Ma đường ở địa phương đó mà giao nhiệm vụ là được."
"Được." Vân Cẩm đồng ý.
Úc Tùng Niên còn chưa kịp phản ứng đã bị Vân Cẩm kéo ra ngoài.
Hắn muốn nói lại thôi nhìn Vân Cẩm.
Vân Cẩm chủ động nói: "Tam sư huynh, đại hội Thử Kiếm của Úc gia không phải là mời thiên hạ kiếm đạo thiên tài sao? Ta đi tham gia cho náo nhiệt thôi."
Úc Tùng Niên có chút bất đắc dĩ, nhưng trong lòng lại mơ hồ hiểu rõ.
Tiểu sư muội muốn đi xem náo nhiệt chỉ là giả.
Chỉ e là muốn thay mình đòi lại một lời giải thích mới là thật.
"Kỳ thật, chuyện năm đó, ta đã quên rồi." Úc Tùng Niên nói.
"Ta chỉ đi xem náo nhiệt thôi, ai thèm quản chuyện năm đó?" Vân Cẩm cãi chày cãi cối.
Úc Tùng Niên bất đắc dĩ liếc nàng một cái, nhưng cũng biết, những chuyện mà Vân Cẩm đã muốn làm thì xưa nay chưa có chuyện nào không làm được cả.
Lại thêm sư tôn cũng đã đồng ý, xem ra nàng đã quyết đi Lâm thành rồi.
Hắn từ nhỏ đã lớn lên ở Lâm thành, đối với tình hình xung quanh Lâm thành, ít nhiều cũng hiểu rõ hơn Vân Cẩm một chút. Lần này, dù thế nào mình cũng phải đi cùng tiểu sư muội.
"Đi đi đi, tam sư huynh dạy ta xem đi xa nhà cần mang theo những thứ gì..." Vân Cẩm không để Úc Tùng Niên có quá nhiều cơ hội suy nghĩ, kéo hắn đi luôn.
Chờ đến khi thu thập đồ đạc cũng kha khá.
Vân Cẩm chính thức gọi người Thiên Kiếm Phong tới, chào tạm biệt họ xong xuôi, trong bóng tối, Vân Cẩm còn cố ý nói với Tư Uyển Ninh một tiếng, bảo nhị sư tỷ chú ý tình hình của Diệp Đan Hà và Dương Vân.
Nếu có gì khác lạ, phải lập tức báo cho nàng biết.
Trong sách. Thời gian này Dương Vân chủ yếu là ngủ đông, sau đó khôi phục thực lực bản thân. Kịch bản chủ yếu là chuyện tình cảm ngọt ngào giữa Dương Vân và Diệp Đan Hà.
Hiện giờ kịch bản đã sửa đổi hoàn toàn, chuyện yêu đương này hai người họ khó mà nảy sinh được, nhưng việc ngọt ngào mặn nồng ở cùng nhau thì vẫn có thể.
Bây giờ, tu vi của Dương Vân cũng đã bị mình trói buộc, về lý thuyết thì không thể gây ra yêu thiêu thân gì được.
Lại thêm nhị sư tỷ trông chừng, chắc sẽ không có sơ suất gì.
Chuyện Tư Uyển Ninh có ký ức kiếp trước, trừ Vân Cẩm ra thì người khác đều không biết.
Chẳng qua không phải cố tình giấu diếm Lâm Nhai, chỉ là chuyện kiếp trước quá mức thê thảm, Tư Uyển Ninh không muốn để họ phải lo lắng thêm mà thôi.
Về phần tiểu sư muội.
Tư Uyển Ninh vẫn luôn cảm thấy, tiểu sư muội e rằng cũng có ký ức kiếp trước, nếu không thì không thể khác với kiếp trước như vậy.
Chuyện kiếp trước là bí mật nhỏ giữa cô và Vân Cẩm, Tư Uyển Ninh biết rõ Vân Cẩm vì sao lại giao việc này cho cô.
Chỉ có cô biết, Dương Vân kia không đơn giản như vậy.
Hắn có thể là ma!
Tư Uyển Ninh quyết định, khi tiểu sư muội không có ở đây, nhất định phải cẩn thận trông chừng Diệp Đan Hà và Dương Vân, tuyệt đối không thể để con ma đó có cơ hội gây họa loạn cho Thiên Tinh tông.
(Hết chương này)
Bạn cần đăng nhập để bình luận