Sư Muội Tu Luyện Phương Pháp Nó Không Khoa Học

Sư Muội Tu Luyện Phương Pháp Nó Không Khoa Học - Chương 145: Kim đan khả kỳ (length: 8379)

Hiện tại.
Sau độ thuần thục của Vân Cẩm, xuất hiện thêm một nút đơn giản hóa.
Vân Cẩm bấm vào.
"Rèn một trăm khối sắt đã luyện trăm lần, có thể tăng một điểm độ thuần thục. Độ thuần thục tăng đến 1% có thể thăng cấp thành luyện khí sư nhị phẩm."
Vân Cẩm nhíu mày, lần này, trực tiếp bấm mười lần đơn giản hóa.
"Rèn năm mươi khối sắt đã luyện trăm lần, có thể tăng một điểm độ thuần thục. Độ thuần thục tăng đến 1% có thể thăng cấp thành luyện khí sư nhị phẩm."
Năm mươi khối sắt đã luyện trăm lần?
Vẫn còn hơi nhiều.
Thời gian của nàng vô cùng quý giá.
Vân Cẩm tiếp tục bấm.
Vẫn luôn dùng năm mươi lần đơn giản hóa.
Cuối cùng điều kiện biến thành.
"Mỗi lần rèn mười khối sắt đã luyện trăm lần, có thể tăng một điểm độ thuần thục."
Sau đó Vân Cẩm lại thử một lần, điều kiện này rốt cuộc không thay đổi nữa.
Có thể thấy được mười khối sắt đã luyện trăm lần, đã là một điểm tới hạn nào đó.
Vân Cẩm không thử nữa, thành thật bắt đầu rèn sắt.
Với tốc độ của nàng.
Nhiều nhất một khắc đồng hồ, có thể đập xong một khối sắt đã luyện trăm lần.
Nhưng chế tạo sắt đã luyện trăm lần tiêu hao linh lực quá lớn, đập xong một khối xong, bình thường liền phải từ từ chờ linh lực hồi phục.
Nhưng Vân Cẩm là đồ chơi ăn gian.
Nàng có thể dùng đan dược trực tiếp khôi phục linh lực.
Nói chờ thì chờ, không bao lâu, nàng lại có thể chế tạo được miếng tiếp theo.
Mười khối sắt đã luyện trăm lần, nếu một khắc không ngừng, hai canh giờ, hẳn là có thể hoàn thành.
Một ngày có 12 canh giờ, siêng năng một chút, một ngày có thể tăng sáu giờ độ thuần thục.
Nếu như vậy, chưa đến hai mươi ngày, nàng liền có thể tấn thăng thành luyện khí sư nhị phẩm. Lúc đó đại sư huynh hẳn là cũng chuẩn bị xong khoáng thạch mà nàng yêu cầu.
Nàng liền có thể thử bắt đầu nâng cấp sao cho Thái A bảo kiếm.
Theo kế hoạch này, thời gian có thể nói là tương đối sít sao.
Việc thăng cấp luyện khí sư, đối với Vân Cẩm mà nói, dường như so với luyện đan sư còn khó hơn một chút.
Nhưng trên thực tế, Vân Cẩm lại cảm thấy, hai cách đều có cái tốt riêng.
Cách tu luyện của luyện đan sư, nàng cần bỏ ra rất nhiều lần đơn giản hóa, mà lại chỉ dùng cho các loại đan dược đặc biệt. Cũng là đan dược nhị phẩm, khi đơn giản hóa quá đan trúc cơ, nàng liền có thể nhẹ nhàng luyện chế. Nếu đổi thành các đan dược nhị phẩm khác, nàng cần dùng đơn giản hóa lại một lần nữa mới có thể học được.
Cách này, là kiểu tu luyện vung tay quá trán số lần đơn giản hóa của nhà giàu.
Nhưng nếu nghề phụ nào cũng làm vậy, số lần đơn giản hóa của Vân Cẩm chắc chắn không trụ được bao lâu.
Cách tu luyện của luyện khí sư, tuy rằng tốc độ tiến cấp chậm hơn một chút, nàng cũng sẽ mệt hơn một chút, nhưng bù lại là tiết kiệm được số lần đơn giản hóa. Chỉ có thể nói, có lợi và hại riêng, nhưng lại đều rất thích hợp với hai chức nghiệp này.
Vân Cẩm cũng không quá xoắn xuýt chuyện này, nàng nhìn số lượng hắc thiết, tính toán có lẽ vẫn thiếu một ít, không khỏi dùng lệnh bài đưa tin báo với Việt Chiêu một tiếng, bảo hắn mua thêm một nhóm hắc thiết.
Rất nhanh, một nhóm hắc thiết mới được đưa đến.
Đệ tử Linh Khí phong để hắc thiết ở cửa ra vào, sau đó rung lục lạc trên cửa.
Lúc Vân Cẩm ra ngoài lấy hắc thiết, hơi mỉm cười với đệ tử đó một cái, thuận tiện đưa cho hắn một vật được quấn bằng vải cẩn thận.
"Sư huynh, đồ này, phiền xin giao cho Dương phong chủ một chuyến." Vân Cẩm còn đưa thêm một khối trung phẩm linh thạch, coi như là phí chạy chân.
Ánh mắt đệ tử kia hơi động một chút, nhanh chóng nhận lấy: "Yên tâm, ta nhất định đưa đến. Nhưng phong chủ có nhận hay không, ta không thể đảm bảo."
"Đây là đương nhiên." Vân Cẩm cười nói.
Đệ tử kia gật đầu, rồi mới quay người đi.
Vân Cẩm đem một nhóm hắc thiết mới vận vào, sau đó, liền bắt đầu cuộc sống rèn sắt không biết ngày đêm.
Không bao lâu.
Vật phẩm được bọc ba tầng ba lớp đã đặt trên bàn của Dương Huy.
Dương Huy không khỏi nheo mắt.
Chẳng phải Vân Cẩm mới vào địa hỏa phòng chưa bao lâu sao?
Vậy mà lại muốn một nhóm hắc thiết nữa, còn đưa đồ cho mình?
Nhớ tới lần trước xấu hổ, hắn không dám tự mình đa tình cho rằng Vân Cẩm tặng lễ, chỉ là trong lòng không tránh khỏi hơi nghi hoặc.
Dương Huy dùng linh thức cực nhanh quét một chút lớp bọc này, sắc mặt không khỏi hơi đổi.
Hắn đột nhiên có chút sốt ruột mở lớp bọc, đến lớp trong cùng, bên trong rõ ràng là một khối sắt đã luyện trăm lần hoàn mỹ.
Cái này...
Râu Dương Huy cũng run rẩy cả lên.
Thứ này ở đâu ra vậy?
Lẽ nào Vân Cẩm trước đó đã mang theo một khối sắt đã luyện trăm lần đi vào?
Vậy thì việc cô ta cố ý đưa khối sắt đã luyện trăm lần này cho mình không phải là hoàn toàn vô nghĩa sao!
Lẽ nào nàng muốn nói, khối sắt đã luyện trăm lần này là do nàng tự mình luyện ra?
Dương Huy vô thức lắc đầu.
Vân Cẩm vào đây mới bao lâu?
Một canh giờ cũng chưa đến mà!
Vậy mà có thể luyện chế ra được khối sắt đã luyện trăm lần đầu tiên?
Nghĩ thế nào cũng thấy không thể nào.
Nhưng nhớ tới vẻ mặt tự tin quá độ của Vân Cẩm. . .
Trong nhất thời, hắn lại hơi chần chừ.
Nàng không có lý do cầm một khối sắt đã luyện trăm lần mua được đến lừa mình chứ?
Việc này với nàng chẳng có chút lợi ích nào.
Có thể...
Sắc mặt Dương Huy đổi tới đổi lui, cuối cùng, sắc mặt hắn khôi phục lại bình tĩnh, khối sắt đã luyện trăm lần này, cũng bị hắn thu vào túi trữ vật.
Vân Cẩm đã một lần nữa bắt đầu bế quan.
Giờ cũng không thể đi hỏi gì được.
Tất cả chân tướng, đợi một tháng sau, tự nhiên sẽ rõ ràng.
Trong địa hỏa phòng.
Không có ngày và đêm.
Đèn chiếu minh trên đầu không phân ngày đêm làm việc.
Ngọn lửa luôn phát ra nhiệt độ.
Vân Cẩm cũng bắt đầu hai mươi ngày điên cuồng nhất của nàng.
Mỗi ngày ngoài việc luyện sắt đã luyện trăm lần, chính là luyện sắt đã luyện trăm lần.
Linh lực cạn kiệt, liền ăn đan dược khôi phục linh lực.
Khôi phục xong, liền tiếp tục luyện.
Trong thời gian này, nàng gần như không một giây phút nào là nghỉ ngơi thực sự.
Thời gian khôi phục linh lực với nàng mà nói, cũng đã là một dạng nghỉ ngơi.
Tu luyện điên cuồng thế này còn khiến Vân Cẩm phát hiện một chuyện.
Khi nàng làm linh lực cạn kiệt rồi mới khôi phục, tốc độ khôi phục của nàng mỗi lần lại nhanh hơn, mỗi lần tuần hoàn, tổng lượng linh lực, cũng tổng sẽ nhiều hơn một chút xíu.
Linh lực của nàng, tăng lên với tốc độ rõ rệt có thể thấy bằng mắt thường. Ngay cả cảnh giới linh hồn của nàng vẫn luôn tăng lên chậm rãi, tốc độ tăng lên, vậy mà cũng nhanh hơn nhiều.
Vào ngày thứ năm. Cảnh giới linh hồn của Vân Cẩm đột phá đến Kim Đan tiền kỳ.
Vào ngày thứ mười, tu vi linh lực của Vân Cẩm đến trúc cơ đỉnh phong, nàng mơ hồ có một loại cảm giác muốn đột phá.
Nhưng giờ nàng đang bận rèn sắt, nên đã cố nén một chút linh lực.
Không ngờ, vậy mà nàng nén thành công.
Vân Cẩm liền cũng không để ý, tiếp tục rèn sắt.
Mỗi một búa sau đó, nàng rõ là đập lên trên hắc thiết, nhưng đồng thời, dường như cũng đập lên trên linh lực của nàng.
Linh lực của nàng giống như hắc thiết dưới búa, càng lúc càng ngưng tụ, càng lúc càng ngưng tụ.
Lại thêm mười ngày như vậy nữa.
Mấy ngày trước Vân Cẩm đã thuận lợi trở thành luyện khí sư nhị phẩm, nhưng linh lực của nàng, vẫn tiếp tục ngưng tụ lại, loại cảm giác này quá huyền diệu. Vân Cẩm không dừng, nàng tiếp tục đập sắt, thẳng đến khi linh lực cũng ngưng tụ đến không thể ngưng tụ hơn.
Lúc này Vân Cẩm mới ngồi xếp bằng xuống.
Vốn.
Linh lực của nàng giống như một vùng biển cả mênh mông, yên lặng nằm trong đan điền.
Nhưng trong những ngày này khi nàng không ngừng ngưng tụ, biển cả này đã ngưng tụ thành một quả cầu khổng lồ.
Điều này tương đương với việc, giai đoạn trước khi tiến vào Kim Đan kỳ, đã bị nàng hoàn thành một cách vô thức trong quá trình rèn sắt.
Bước kế tiếp.
Chính là ép cái quả cầu này!
(hết chương).
Bạn cần đăng nhập để bình luận