Sư Muội Tu Luyện Phương Pháp Nó Không Khoa Học

Sư Muội Tu Luyện Phương Pháp Nó Không Khoa Học - Chương 101: Ba loại ước định (length: 8161)

Hơn nữa, ăn nhiều hoàn nguyên đan như vậy, Vân Cẩm còn phát hiện, kinh mạch trong người nàng so với trước kia phát triển hơn một chút, cũng càng thêm cứng cáp.
Người ta đều nói hoàn nguyên đan là thuốc trị thương, trong tình huống bình thường, người không bị thương sẽ không ăn loại đan dược này.
Có điều Vân Cẩm thì khác.
Một là, nàng có hoàn nguyên đan rất dễ dàng.
Hai là, nàng chỉ cần ăn đồ ăn có chứa linh lực, là có thể tăng tu vi.
Hoàn nguyên đan cũng ẩn chứa linh lực, hơn nữa linh lực ẩn chứa còn nhiều hơn cả trúc cơ đan một chút.
Đối với nàng mà nói, hoàn nguyên đan cũng có thể giúp tăng tu vi.
Xuất phát từ suy nghĩ này, Vân Cẩm cứ rảnh là lại ăn hoàn nguyên đan như ăn kẹo.
Điều này mới phát hiện ra hiệu quả ẩn giấu của hoàn nguyên đan.
Đương nhiên, hiệu quả này đối với người khác mà nói phỏng chừng vô dụng.
Ai có thể có bá lực đó, coi hoàn nguyên đan như kẹo mà ăn?
Cho dù là Hỏa Liệt, cho dù là Triệu Vô Cực, cũng chưa chắc làm được.
Trong lòng Vân Cẩm ngược lại mơ hồ có một ý tưởng, đợi đến khi nàng có thể luyện chế đan dược đẳng cấp cao hơn, cái này hoàn toàn có thể dùng cho các sư huynh sư tỷ.
Như vậy, kinh mạch phát triển, lượng linh lực mà họ có thể chứa đựng ở cùng cảnh giới sẽ vượt xa người đồng trang lứa. Toàn thể yêu nghiệt, không còn là mộng tưởng.
Cuối cùng là thuật gieo trồng, mấy ngày này nàng đều sai Cố Cảnh Hồng đi luyện, giờ thì giao diện của nàng cũng thay đổi rất nhiều.
Một gieo trồng sư nhất phẩm, ít nhất cần ba loại bí kỹ gieo trồng đều đạt đến cấp một.
Gieo trồng sư nhị phẩm thì là cấp hai, cứ thế mà suy ra.
Hiện tại Vân Cẩm, ba loại bí tịch đều đã luyện tới cấp hai đỉnh phong, chỉ còn chút ít nữa là lên cấp ba.
Mà theo nàng biết, Diệp Thừa sư huynh kia, đẳng cấp gieo trồng sư của hắn chính là cấp ba.
Vì trong Thiên Tinh tông, bí tịch gieo trồng cũng chỉ có vài quyển, Diệp Thừa tu luyện cũng là tiểu vân vũ thuật, khống thổ thuật, cùng với diệt trùng chỉ, và hắn đã tu luyện ba môn này lên cấp ba.
Đẳng cấp thì có kém một chút.
Nhưng mà.
Ba loại bí kỹ của nàng đều có chút cải biến, muốn thắng Diệp Thừa cũng không khó.
Vân Cẩm một bên chuẩn bị kỹ càng, thì thời hạn mười ngày cũng đã đến.
Nàng vừa xem xong giao diện, người Triệu Vô Cực phái tới cũng đã đến.
Lần so tài này, Triệu Vô Cực cũng hết sức coi trọng.
Hắn tự mình chọn một mảnh linh điền làm nơi so tài, mảnh linh điền này vốn dĩ là do Diệp Thừa chăm sóc, là nơi quen thuộc nhất của hắn. Lại sau khi hiểu được các bí kỹ mà Diệp Thừa am hiểu, hắn tự mình quyết định hạng mục so tài.
Đã như vậy, hắn không tin Vân Cẩm này còn có thể có khả năng lật bàn.
Đương nhiên, khả năng cao hơn là nàng thậm chí còn không tung nổi bí kỹ cơ bản, rồi bẽ mặt tại chỗ.
Lần so tài này, sau khi chuyện ở Chấp Pháp đường lần trước được lan truyền, cộng thêm ủ mười ngày trời, được mọi người truyền tai nhau, hễ ai ở trong tông môn, đều không có ai không đến xem náo nhiệt.
Xung quanh linh điền sớm đã bị vây chật kín người.
Diệp Đan Hà cũng bị áp giải tới.
Sắc mặt nàng tái nhợt, trong đáy mắt vẫn lóe lên tia hy vọng.
Sinh tử của nàng, sẽ được quyết định trong kết quả lần này.
Lần này, thập đại phong chủ đã đến đủ.
Minh lão, Kiếm lão, Linh tiền bối vốn không màng thế sự cũng tự mình đến đây.
Triệu Vô Cực tự nhận lần này không có khả năng thất bại, hắn thoải mái sắp xếp chỗ ngồi cho những người đó.
Nghĩ muốn phản kháng sự thống trị của hắn sao?
Cho rằng chỉ bằng một mình Vân Cẩm là có thể lay chuyển quyền uy của hắn sao?
Vừa vặn để cho những người này thấy rõ, hắn Triệu Vô Cực, vẫn là thần linh có tiếng nói trong Thiên Tinh tông!
Vân Cẩm và Diệp Thừa đã đứng ở hai bên.
Diệp Thừa tính cách hướng nội, lúc này vẫn luôn cúi đầu, toàn thân run rẩy vì hồi hộp.
“Diệp sư huynh khẩn trương vậy sao? Chẳng lẽ Vân Cẩm này thực sự có chút lợi hại?” “Nghe xong liền không hiểu Diệp sư huynh rồi. Diệp sư huynh tính cách như thế, trừ lúc ở chung với cỏ cây ra, thì những lúc khác, hắn đều hồi hộp.” "Mã sư thúc từng nói, Diệp sư huynh là sinh ra vì linh thực, thiên phú của hắn ở việc gieo trồng thậm chí còn muốn vượt qua cả hắn. Bí tịch gieo trồng của tông môn chúng ta quá ít, mà tu luyện tới cấp năm là giới hạn. Muốn truy cầu cảnh giới cao hơn, cần phải tới những tông môn thượng đẳng, siêu cấp tông môn, thậm chí là… thánh địa. Mã sư thúc tự nhận mình đã không còn chút hy vọng nào, nhưng Diệp sư huynh, chỉ cần trong mười năm có thể tiến giai ngũ phẩm, là có hy vọng được các tông môn thượng đẳng thậm chí siêu cấp tông môn coi trọng."
Về phần thánh địa.
Cái đó thật sự không dám nghĩ.
Mấy trăm năm, tông môn trung đẳng như bọn họ cũng chỉ có Kiếm lão là một ví dụ.
Kiếm lão lúc đó trong tông môn cũng rất nổi trội không ai cản nổi, nhưng sau khi ông ta đến Côn Luân Kiếm Tông thì sao?
Theo lời ông ta nói, ông ta chỉ là hạng bét trong thánh địa. Một đám thiên chi kiêu tử đè ông ta đến mức không thở nổi, trong một thời gian ngắn, ông ta đã hoàn toàn không còn vẻ nổi bật, đến cuối cùng thật sự khó có thể tiến bộ, dứt khoát xin rời tông, mấy năm nay đều trấn thủ ở Thiên Tinh tông, ngẫu nhiên ra ngoài tìm một vài mầm mống kiếm đạo tốt.
Cho nên.
Nếu như là thiên tài chỉ miễn cưỡng đủ ngưỡng vào thánh địa, thì thánh địa chưa chắc đã là lựa chọn tốt nhất.
Tứ đại thánh địa!
Chỉ thích hợp cho những siêu cấp yêu nghiệt thực sự càn quét cùng thời, có ta vô địch.
Nói đến yêu nghiệt… Có người không nhịn được liếc nhìn Vân Cẩm.
Loại như Vân Cẩm đây, tính là yêu nghiệt đi?
Nếu không vẫn lạc trong sinh tử giao đấu sau này, có lẽ nàng thực sự có thể đạt được sự công nhận của thánh địa?
Chỉ tiếc. Tất cả đều là chuyện về sau.
Vân Cẩm muốn vượt qua quá nhiều ngọn núi cao, ngay trước mắt, liền đã có một ngọn.
Triệu Vô Cực nhìn Vân Cẩm, bình tĩnh nói: “Người có thiên phú gieo trồng cao nhất trong Thiên Tinh tông, là Mã Hoành Vũ. Vì vậy, nội dung so tài lần này do ông ta quyết định. Ngươi có ý kiến gì không?"
Mã Hoành Vũ quyết định nội dung so tài?
Thế này có công bằng không?
Ông ta là người của chưởng giáo, càng là sư phụ của Diệp Thừa!
Ông ta quyết định nội dung so tài, chắc chắn sẽ thiên vị cho Diệp Thừa.
Nghe Triệu Vô Cực nói vậy, có người bắt đầu căng thẳng, có người lại bắt đầu hưng phấn.
Với tính cách của Vân Cẩm, chắc chắn sẽ không nhịn, phỏng chừng nàng sẽ lại làm ầm lên!
Chẳng phải là lại có trò hay để xem sao?
Vân Cẩm cười cười, lại bình tĩnh nói: “Ta tin tưởng vào sự chuyên nghiệp của Mã sư thúc.” Triệu Vô Cực đã chuẩn bị tinh thần Vân Cẩm sẽ gây rối, chuẩn bị cả việc bịt miệng nàng.
Nhưng mà nàng thế mà lại hời hợt đồng ý như vậy.
Điều này khiến Triệu Vô Cực còn có chút không quen.
Hắn ngờ vực liếc Vân Cẩm vài lần, mới lên tiếng: “Nếu vậy, thì tuyên bố quy tắc đi.” Mã Hoành Vũ gật gật đầu, ông ta bước lên trước một bước, nói: “Để chuẩn bị cho cuộc so tài này, ta đã tìm một mảnh linh điền, để dùng để thử nghiệm ba loại bí thuật. Mảnh linh điền này vừa thu hoạch một đợt dược thảo, giờ đang trống không, tiếp theo ta dự định sẽ trồng một loại dược thảo hoàng giai vào trong này: An hồn quả. An hồn quả có yêu cầu rất cao về chất đất, nên các ngươi cần phải dùng khống thổ thuật để khai khẩn mảnh linh điền này sao cho phù hợp với chất đất của An hồn quả."
"Sau đó, các ngươi phải gieo hạt mầm xuống, rồi dùng tiểu vân vũ thuật để thúc nảy mầm, cho đến khi cây nảy mầm. Cuối cùng, ta sẽ thả ra một đám côn trùng chuyên ăn mầm cây, để kiểm tra độ thuần thục của diệt trùng chỉ. Dựa vào sự tổng hợp của ba loại trên để quyết định người thắng cuối cùng. Hai người các ngươi, có ai có dị nghị không?” (hết chương).
Bạn cần đăng nhập để bình luận