Sư Muội Tu Luyện Phương Pháp Nó Không Khoa Học

Sư Muội Tu Luyện Phương Pháp Nó Không Khoa Học - Chương 01: Thiên linh căn cùng ngũ linh căn (length: 9023)

Thiên Tinh tông.
Đại hội chiêu mộ đệ tử mới năm năm một lần.
Đám đệ tử mới nhốn nháo đứng đầy quảng trường.
Vân Cẩm đứng ở chính giữa, mặt không chút biểu cảm.
Mấy ngàn năm? Mấy vạn năm?
Đã trải qua một khoảng thời gian dài như vậy, hôm nay mọi chuyện, nàng lại vẫn có thể nhớ lại rõ ràng.
"Tiểu Cẩm." Một giọng nói lo lắng vang lên.
Vân Cẩm liếc mắt nhìn sang bên cạnh, sau đó, khóe môi nở một nụ cười nhạt.
Diệp Đan Hà, đã lâu không gặp.
"Tiểu Cẩm." Diệp Đan Hà mặt mày âu sầu: "Vừa rồi ở cửa kiểm tra linh căn thứ nhất, ta kiểm tra ra là thiên linh căn, còn ngươi lại là loại thấp nhất ngũ linh căn. Cứ thế này thì ngươi chắc chắn không qua được vòng kiểm tra vào tông."
"Vậy sao?" Vân Cẩm không thể phủ nhận: "Vậy ngươi có đề nghị gì không?"
Đôi mắt Diệp Đan Hà chớp động, khẽ cười nói: "Vừa rồi ngươi cũng thấy rồi, thiên phú của ta chắc là rất cao, kết quả kiểm tra linh căn vừa ra, nếu không phải vì còn phải trải qua các bước kiểm tra khác, chưởng giáo lúc bấy giờ đã muốn thu ta vào môn hạ rồi."
"Thiên phú của ngươi tuy rất kém cỏi, nhưng không sao cả, dù sao chúng ta là bạn tốt mà! Ta mới hỏi rồi, đệ tử chính thức có thể dẫn theo một nam bộc hoặc tỳ nữ để hầu hạ bên cạnh. Đến lúc đó, ta sẽ nói ngươi là tỳ nữ ta dẫn theo. Như vậy, ngươi sẽ có thể cùng ta ở lại đây."
Khi nói, đáy mắt Diệp Đan Hà không kìm được vẻ đắc ý.
Vân Cẩm.
Đại tiểu thư của Vân gia!
Còn nàng thì sao?
Chỉ là một cô bé mồ côi được Vân gia nhận nuôi.
Những năm qua, nàng sống trong Vân gia rất cẩn thận, nay lo mai sợ!
Có lẽ là ông trời có mắt, mà khiến mọi chuyện lại xảy ra một sự đảo ngược như vậy!
Vân gia đột ngột gặp biến cố, nhà tan cửa nát! Chỉ có Vân Cẩm và nàng trốn thoát được, vừa hay gặp Thiên Tinh tông mở cửa thu nhận đệ tử, hai người liền muốn tới thử vận may.
Ai ngờ được!
Ngay vòng kiểm tra linh căn đầu tiên này, hai người đều vượt qua. Nhưng Vân Cẩm lại chỉ là loại ngũ linh căn thấp nhất.
Còn chính mình!
Lại là loại thiên linh căn trăm năm khó gặp!
Lúc này Diệp Đan Hà chỉ cảm thấy toàn thân thoải mái vô cùng.
Đại tiểu thư Vân gia thì thế nào?
Tiền tài của người phàm, sao so được với con đường tu đạo thành tiên.
Huống chi, Vân gia đã tan nhà nát cửa! Trong tay Vân Cẩm, ngoài chiếc nhẫn tổ truyền kia, thì không còn vật gì khác.
Ngày sau.
Nàng và Vân Cẩm sẽ là những cuộc đời hoàn toàn khác biệt.
Nhưng mà.
Nàng Diệp Đan Hà lại là người có lòng tốt, nghĩ đến Vân gia dù sao cũng đã cưu mang mình, cũng bằng lòng thu nhận Vân Cẩm làm một tỳ nữ.
Vân Cẩm lặng lẽ nhìn Diệp Đan Hà, đột nhiên cười.
"Ngươi cười gì?" Diệp Đan Hà nhíu mày, không nhịn được nói: "Tiểu Cẩm, bây giờ không phải lúc làm tiểu thư bướng bỉnh đâu! Thế giới tu tiên, không thừa nhận thân phận của người phàm. Ta thấy ngươi không qua được kiểm tra, lập tức sẽ bị đuổi đi, nên mới đưa ra đề nghị này thôi, nếu ngươi không muốn thì coi như ta chưa nói gì."
Vân Cẩm cười càng tươi hơn.
Kiếp trước.
Diệp Đan Hà cũng nói với nàng như vậy.
Chỉ là kiếp trước nàng nhút nhát vô dụng, lại tin lời quỷ của ả, tình nguyện làm tỳ nữ cho ả, để có thể ở lại.
Kết quả thì sao?
Diệp Đan Hà bái chưởng giáo làm thầy, chưởng giáo sư tôn cùng mấy sư huynh đệ đều yêu chiều nàng, không nỡ để nàng chịu dù chỉ một chút ủy khuất.
Nàng không thể chịu ủy khuất, vậy nên người chịu ủy khuất lại thành chính mình.
Diệp Đan Hà bất cẩn bị thương, thì nàng - một tỳ nữ phải bị trách mắng, nói rằng nàng không bảo vệ tốt chủ nhân.
Diệp Đan Hà không vui, thì nàng - một tỳ nữ sẽ bị một đám người vây hỏi, kết luận cuối cùng là chắc chắn do nàng làm điều gì không tốt, chọc Diệp Đan Hà nổi giận.
Mỗi lần Diệp Đan Hà còn giả bộ nhân từ đứng bên cạnh nói những chuyện này không liên quan gì đến Vân Cẩm.
Kết quả là khiến những kẻ liếm nịnh ả càng thêm ngược đãi nàng.
Tất cả chuyện này, Vân Cẩm đều nhẫn nhịn.
Nàng nhớ đến Diệp Đan Hà đã nói, sẽ giúp nàng tu tiên. Vì vậy, sau khi cẩn thận chăm sóc Diệp Đan Hà một năm, nàng lần đầu tiên đưa ra yêu cầu, muốn một vài đan dược phụ trợ tu luyện.
Diệp Đan Hà lúc đó đã đáp ứng rất ngọt.
Vân Cẩm cũng nghĩ rằng những nỗ lực của nàng cuối cùng cũng có hồi báo.
Kết quả ngày thứ hai, nàng bị kẻ si tình bệnh hoạn theo đuổi Diệp Đan Hà trói đi.
Người kia nói nàng không biết điều, dám đưa ra yêu cầu vô lý với Diệp Đan Hà, nói Diệp Đan Hà vì muốn cho nàng đan dược mà sắp khóc, nói việc Diệp Đan Hà cho nàng chỗ dung thân đã là đại ân huệ, nàng không nên đòi hỏi nhiều hơn!
Mà thứ nàng muốn, rõ ràng chỉ là một loại đan dược cơ bản dành cho người luyện khí!
Đối với Diệp Đan Hà, đó căn bản không phải một vấn đề khó khăn gì.
Vậy mà ả vừa khóc lóc làm ra vẻ ủy khuất, tự nhiên biến thành nàng làm khó ả!
Vân Cẩm muốn giải thích, nhưng kẻ si tình bệnh hoạn không cho nàng cơ hội giải thích, hắn thả sâu phệ hồn, cắn xé nàng suốt cả đêm.
Đến khi Diệp Đan Hà phát hiện ra nàng, thì nàng đã gần như tắt thở.
Diệp Đan Hà ôm nàng giả bộ khóc một hồi, rồi một đám người tới an ủi ả.
Còn về nàng, thì hoàn toàn chẳng ai quan tâm.
Dù mạng mình đã chịu thiệt, vậy mà vẫn cố chống chọi.
Sau chuyện đó, nàng biết Diệp Đan Hà căn bản sẽ không giúp nàng tu tiên, nàng liền đề nghị muốn rời đi.
Kết quả.
Diệp Đan Hà lại ủy khuất, hỏi nàng vì sao phải đi, còn nói nàng đã đối với mình tốt như vậy, tại sao mình lại đối xử với ả như vậy!
Vân Cẩm còn chưa kịp nói gì, đám đông vây quanh Diệp Đan Hà đã lao tới, gán cho nàng đủ loại nhãn mác, nào là vong ân bội nghĩa, nào là tham lam vô độ, không biết tốt xấu, tất cả đều thành đại danh từ của nàng.
Cuối cùng, nàng bị chưởng giáo đích thân ban lệnh cấm túc.
Lúc đó, nàng vẫn chưa từ bỏ, một lòng chỉ muốn tìm cơ hội trốn thoát.
Kết quả.
Bạn trai chính quy của Diệp Đan Hà, là Ma tôn của ma giới, ma tôn kia đến Thiên Tinh tông vụng trộm tìm nàng, kết quả bị bại lộ hành tung, dẫn tới kẻ địch.
Đêm đó.
Ma tộc tấn công Thiên Tinh tông.
Thiên Tinh tông trên dưới, thương vong thảm trọng. Đám ma tộc tấn công Thiên Tinh tông là kẻ thù của Ma tôn, họ biết Ma tôn ở Thiên Tinh tông có một người yêu, cho nên muốn giết người phụ nữ đó, để Ma tôn đau đớn tuyệt vọng.
Kết quả không hiểu sao, những ma tộc kia lại nhận nhầm nàng là Diệp Đan Hà, không cho nàng bất cứ cơ hội giải thích nào, liền sinh sinh giết hại nàng.
Sau khi chết, nàng hóa thành hồn phách, nhìn Diệp Đan Hà và Ma tôn yêu nhau tương tàn, hai người đi qua đâu, thì người bên cạnh chết chóc thảm thương ở đó, chỉ có bọn họ, vẫn cứ yêu đương cuồng nhiệt.
Ngay cả những kẻ theo đuổi Diệp Đan Hà, cuối cùng cũng không ai có kết quả tốt.
Chỉ có Diệp Đan Hà, cuối cùng cùng Ma tôn cùng nhau, phi thăng thượng giới.
Cái tình tiết này, thật hoang đường làm sao!
Cho dù đã hóa thành quỷ hồn, Vân Cẩm vẫn không hiểu, rốt cuộc nàng đã làm gì đây? Mà lại phải rơi vào một kết cục như thế này?
Sau này, nàng bị trói buộc vào một hệ thống xuyên nhanh. Sau lúc đó nàng mới rõ, thì ra, thế giới nàng đang ở lại là một thế giới trong sách. Mà Diệp Đan Hà và Ma tôn chính là nam nữ chính của thế giới này. Còn về nàng, thì đến nữ phụ cũng không tính, chỉ có thể nói là một tiểu pháo hôi giai đoạn đầu.
Thân là nam chính và nữ chính, bọn họ nhất định phải làm mưa làm gió. Còn nàng, chỉ định trước sẽ là bàn đạp cho nữ chính mà thôi.
Nhưng mà.
Dựa vào cái gì chứ?
Nàng không phục!
Thật sự không phục!
Sau đó, Vân Cẩm không chút do dự chấp nhận nhiệm vụ của hệ thống, xuyên qua vô tận thế giới, giúp vô số người ủy thác hoàn thành nhiệm vụ. Khi nàng hoàn thành một trăm nhiệm vụ, nàng đã giành được tự do, lại còn có thể chọn một dạng bàn tay vàng, trở về thế giới ban đầu.
Bây giờ, nàng tuyệt đối sẽ không đi theo những gì đã viết trong sách nữa!
"Tiểu Cẩm! Rốt cuộc ngươi làm sao thế!" Diệp Đan Hà có chút tức giận: "Ta cũng chỉ là có lòng tốt, nên mới nói với ngươi những lời này. Ta biết, làm tỳ nữ thì làm ngươi mất mặt chút, nhưng ít nhất có cơ hội tu tiên phải không? Dựa vào tình bạn của chúng ta, sau này, ta nhất định sẽ giúp đỡ ngươi. Chẳng phải tốt hơn việc làm một người phàm, sống chỉ được trăm năm hay sao? Hơn nữa, Vân gia đột nhiên gặp họa bất ngờ, chẳng phải ngươi nói muốn điều tra chân tướng, trả thù cho người nhà sao? Chỉ có tu tiên, mới có thể giúp ngươi có được sức mạnh để báo thù."
Vân Cẩm nhìn Diệp Đan Hà, như thể đang xem một tên hề biểu diễn, nàng cười: "Cảm ơn ý tốt của ngươi, ta vẫn muốn tự mình thử một lần."
Diệp Đan Hà giận dữ: "Với cái thiên phú rác rưởi ngũ linh căn của ngươi, có gì đáng để thử? Vân Cẩm, nếu ngươi cứ cố chấp như vậy, thì coi như ta không quen ngươi."
Vân Cẩm gật đầu: "Được, ngươi không cần để ý đến ta."
Diệp Đan Hà: "??"
(Hết chương này).
Bạn cần đăng nhập để bình luận