Mau Xuyên Dị Thế Chạy Trốn Chỉ Nam

Mau Xuyên Dị Thế Chạy Trốn Chỉ Nam - Chương 550: Ra sự tình (length: 7708)

Hồ Lê Lê và Trương Chỉ Hàm không đi ba lâu, cũng không ngủ phòng của A Y Mộ.
Trên lầu hai còn một gian phòng, có hơi nhỏ một chút, nhưng lại có hai giường đơn.
Giữa hai giường đơn là một dãy giá sách dài, che cả cửa, bên trên đều là sách.
Lâm Lạc nhìn An An.
Nàng làm sao không nhận ra An An thích đọc sách cơ chứ!
Nhưng mà, xem những quyển sách kia đều còn mới, đoán chừng chỉ để bày biện.
Quả nhiên, An An cười.
"Lúc trước trang trí, vì tỏ ra mình có văn hóa, cố ý làm cái thư phòng, kỳ thật những quyển sách đó, ta một quyển cũng không xem, giờ tiện cho Chỉ Hàm, nàng đặc biệt thích xem sách."
"Đọc sách thay đổi vận m·ệ·n·h." Trương Chỉ Hàm cười nói. "Ở thế giới loài người lâu như vậy rồi mà câu này cũng chưa nghe bao giờ sao?"
Thay đổi hay không thay đổi vận m·ệ·n·h, Lâm Lạc không biết, nhưng khí chất sơn chi hoa đích x·á·c đ·ĩnh hảo.
Tài trí mỹ nữ.
"Ta chọn mấy quyển cho Tiểu Bạch nhà ta đi!" Lâm Lạc nói. "Tiểu Bạch nhà ta cũng siêu cấp thích đọc sách."
"Ngươi không phải nói Tiểu Bạch là loài người sao?" An An hỏi. "Nhỏ như vậy đã có thể đọc sách rồi?"
Đ·á·n·h bài cũng rất lợi h·ạ·i.
Miệng nhỏ còn ba ba.
Chắc chắn không phải như loài người.
"Tiểu Bạch nhà ta là t·h·i·ê·n tài." Lâm Lạc nói, lại bổ sung một câu. "Tiểu Minh nhà ta bây giờ cũng là loài người."
Đều đổi không xoay tay lại cơ.
"Làm loài người có gì hay." Hồ Lê Lê nói. "Rất nhiều thứ đều bị hạn chế."
Lâm Lạc cũng không biết.
Dù sao, nàng nghe truyện thần thoại, yêu quái đều muốn hoá hình thành người, sau đó thành tiên thành thần.
Nhưng mà, làm người có gì tốt đâu!
Nếu thật sự tốt, đám thanh niên văn nghệ đã không muốn đổi gió đổi mây đổi cây đổi hoa đổi đá rồi.
Có thể thấy, loài người và vạn vật đều ngưỡng mộ nhau, đều muốn trở thành đối phương.
Lâm Lạc chọn cho Tiểu Bạch mấy quyển sách về khoa học kỹ t·h·u·ậ·t, lại chọn về v·ũ· ·k·h·í.
Bọn họ còn có thể mang v·ũ· ·k·h·í tiên tiến nhất từ Nữ Nhi quốc ra, tiếc là chưa dùng được.
Mà ở Ninh La quốc và thế giới trước, Tiểu Bạch không có cơ hội nghĩ đến chuyện này.
Về đến phòng ngủ, Tiểu Minh, Tiểu Cường và Tiểu Bạch đều ngủ, chỉ có Husky vẫn nhảy nhót bên gối ba người, như thể xoắn xuýt, không biết ngủ chỗ nào tốt hơn.
Thấy Lâm Lạc đi vào, Husky lập tức nằm xuống ở đầu giường Tiểu Minh, lén lút liếc nhìn Lâm Lạc, rồi nhắm mắt lại.
Lâm Lạc cũng không vạch trần nó, nằm vào chỗ bọn trẻ chừa cho nàng, tắt đèn ngủ.
Sáng sớm hôm sau, mọi người ăn uống tương đối thanh đạm, trứng gà luộc, bánh bao hấp, cháo rau củ, thêm chút đồ ăn.
Tất nhiên, để chiều lòng người thích ăn t·h·ị·t, có một bàn chân gà, mua loại làm sẵn, vị cũng không quá nặng.
Còn có một phần cá khô nhỏ cho An An và Tiểu Cường ăn.
Ăn xong, An An, Hồ Lê Lê và Trương Chỉ Hàm đều đi làm, cả Tiểu Hồng nhân viên ngoài biên chế nữa.
"Dạo này bận rộn lắm à?" Lâm Lạc hỏi.
"Cũng tàm tạm." An An nói. "Có vụ án yêu và yêu."
Bốn người đi rồi, Lâm Lạc lại bắt đầu ăn không ngồi rồi, dứt khoát mở điện thoại xem nốt cuốn tiểu thuyết còn dang dở ở truyền hình điện ảnh thành.
A Y Mộ và Husky xem tivi.
Tiểu Minh và Tiểu Cường đ·á·n·h cờ.
Tiểu Bạch thì xem sách Lâm Lạc tìm cho.
Xem tiểu thuyết được một lúc, Lâm Lạc nghĩ ngợi rồi nhắn tin cho Lâm Tây.
—— Bên chỗ Kiều Hàm không có gì xảy ra nữa chứ?
Lâm Tây lập tức gọi lại.
"Alo." Lâm Lạc nh·ậ·n. "Tớ cứ tưởng cậu ở c·ô·ng ty nên không gọi."
"Tớ đang ở c·ô·ng ty đây, vừa hay rảnh." Lâm Tây cười. "Hôm qua tớ gọi cho Kiều Hàm, nó bảo không thấy người phụ nữ kia nữa. Hơn nữa, đứa trẻ kia chắc cũng không sao."
Lâm Lạc biết, Lâm Tây đang nói đến Vương Tề t·ự· ·s·á·t kia.
"Vậy thì tốt." Lâm Lạc cũng cảm thấy nhẹ nhõm.
Dù sao trẻ con vô tội.
"Có lẽ, người phụ nữ đó thật sự đến để nhắc chuyện mười chín năm trước." Lâm Tây nói.
"Hy vọng vậy!" Lâm Lạc nói. "Miễn là không làm hại Kiều Hàm là được."
"Đoán chừng khi nào đứa trẻ ổn, Kiều Hàm sẽ khởi tố l·y· ·h·ô·n." Lâm Tây nói. "Phùng Khả vừa tìm được thêm vài bằng chứng."
"Thằng vương..." Lâm Lạc nhất thời quên tên. "Vương tam, đúng là không biết trân trọng."
"Nhiều thằng đàn ông đều vậy." Lâm Tây thở dài. "Làm tớ phát sợ chuyện hôn nhân."
"Đừng thế, vẫn có người tốt mà." Lâm Lạc nói, rồi nghĩ đến chuyện gì đó. "À, hôm nọ chúng ta đi dạo phố, gặp một thằng béo núc béo ních, dầu mỡ, coi tớ là Anna, bị tớ, An An với Mộc Mộc đ·á·n·h cho một trận."
"Tớ biết." Lâm Tây cười. "Người đó tìm Phùng Khả, bảo không tìm được Anna thì thôi, muốn tìm ba người các cậu cơ! Hắn không có ảnh chụp, Phùng Khả bảo tìm thì có thể tìm, nhưng sẽ rất chậm."
"Phùng Khả không tính trả tiền cho hắn à?" Lâm Lạc cũng cười.
"Tiền đặt cọc sẽ không trả." Lâm Tây nói. "Chỉ là không có phần kết toán thôi."
"Đáng đời." Lâm Lạc nói. "Ai bảo hắn ghê t·ở·m như vậy!"
Hai người nói chuyện thêm một lúc, Lâm Lạc hỏi chuyện của mẹ Lâm Tây.
Dạo này Thẩm Di Tâm cũng khá hơn, không bị đau dạ dày nữa, tâm trạng cũng ổn định.
Chỉ là công việc ở c·ô·ng ty tương đối nhiều.
Nhưng hễ tối nào không phải xã giao, Lâm Tây đều đi dạo cùng bà.
Lâm Lạc thực ra cũng tò mò về lão cha c·ặ·n bã không thể c·ặ·n bã hơn của Lâm Tây, nhưng thấy Lâm Tây không muốn nhắc đến nên không hỏi.
Bữa trưa vẫn thanh đạm, cơm là chính, ba món một canh, chỉ một món mặn.
A Y Mộ không muốn ăn lắm, đòi ăn mỳ tôm.
"Tối ăn." Lâm Lạc mặc cả với A Y Mộ. "Tối ta làm mì chay cho Tiểu Minh, nấu mỳ tôm cho con."
Người khác ăn mì t·h·ị·t băm.
Nhưng, đến giờ ăn, Tiểu Minh và A Y Mộ đã hài lòng ôm bát ăn ngon lành, còn "người khác" thì chưa về.
Lâm Lạc gọi cho An An, không ai nghe máy.
Lâm Lạc cũng không quá lo, nàng nghĩ, An An và Tiểu Hồng đều lợi h·ạ·i, chắc là đang bận.
Đành vậy, nàng nấu mì cho mình, Tiểu Minh, Tiểu Cường và Tiểu Bạch ăn trước.
Ăn xong, A Y Mộ tự giác rửa bát.
Lâm Lạc và bọn trẻ cũng không vội lên lầu, cứ ở dưới nhà xem tivi.
"Chiều nay nóng quá." Tiểu Minh nói. "Vừa nãy ở bờ sông mà không có gió."
"Chắc tối sẽ mưa." Lâm Lạc nói.
Nàng không gọi cho An An nữa.
Chắc hẳn có chuyện lớn, nhưng An An và Tiểu Hồng sẽ không gặp nguy hiểm đến tính m·ạ·n·g.
Lâm Lạc đang định mở tin tức xem thì điện thoại reo.
Là An An.
"Lâm Lạc, có chuyện rồi, bọn tớ phải đi chỗ khác ngay, cậu có muốn đi cùng không?"
"Ừ!" Lâm Lạc đáp.
Nghe giọng An An là biết, kể cả nàng không đi thì An An cũng không để Tiểu Hồng quay lại.
Thế thì đi cùng cho xong.
"Cậu chuẩn bị đi, bọn tớ đến ngay." An An nói.
Như thể đã biết chắc Lâm Lạc sẽ đi.
Thực ra cũng không có gì cần chuẩn bị, trong không gian cái gì cũng có.
Đến quần áo của A Y Mộ cũng có.
(hết chương này)..
Bạn cần đăng nhập để bình luận