Mau Xuyên Dị Thế Chạy Trốn Chỉ Nam

Mau Xuyên Dị Thế Chạy Trốn Chỉ Nam - Chương 525: Mệnh càng quan trọng (length: 7668)

"Kiều Hàm, Kiều Hàm! Về nhà ta với ta một chuyến, cha mẹ ta biết rồi! Nhanh lên một chút!"
Vương Tam giọng điệu vô cùng vội vàng xao động, còn mang chút mùi ra lệnh.
Phảng phất bất kể muộn thế nào, Kiều Hàm cùng hắn về nhà gặp cha mẹ đều là nên làm, thậm chí không quan tâm Kiều Hàm có ngủ hay không.
Phảng phất không biết, Kiều Hàm là người muốn l·y· ·h·ô·n hắn.
Kiều Hàm nhìn Vương Tam hấp tấp chạy tới, thái độ lạnh nhạt.
"Ai nói?" Kiều Hàm hỏi.
"Mợ hai sơ ý nói ra!" Vương Tam nói, lại thúc giục. "Ngươi mau thay quần áo đi."
"Vương Lập Tuyền!" Kiều Hàm vô cùng lãnh đạm. "Ngươi tự về là được, ta đến Tây Cẩm đã đến thăm họ rồi!"
Vương Lập Tuyền sững sờ một chút, cau mày, định nói gì đó nhưng nhìn quanh mọi người, đành gật đầu.
"Tối nay ta không về đâu!" Vương Lập Tuyền nói.
Kiều Hàm không phản ứng hắn.
Chỉ một lát sau, Lâm Lạc nghe thấy tiếng "Phanh" một tiếng đóng cửa.
Chắc là Vương Lập Tuyền đang p·h·át tiết sự bất mãn của mình.
"Lại là như vậy." Kiều Hàm bất đắc dĩ cười. "Mỗi lần chúng ta c·ã·i nhau, hắn đều c·h·i·ế·n· ·t·r·a·n·h lạnh, lần nào cũng vậy cứ có chuyện gì bên nhà hắn, cần ta ra tay thì hắn mới chịu nói chuyện với ta, hơn nữa còn cảm thấy tôi nên làm vậy. Ta đã đề nghị l·y· ·h·ô·n lần thứ hai rồi, nhưng hắn căn bản không tin, cho là ta chỉ dỗi hờn."
"Không phải tôi nói đâu Kiều Hàm." Lâm Tây mở miệng. "Cái Vương Lập Tuyền này, chính là do cậu chiều hư rồi."
Lâm Lạc cùng An An cùng nhau gật đầu, tỏ vẻ đồng tình.
Thứ nhất, Kiều Hàm là người có học thức, có khí chất, điều kiện gia đình lại tốt, việc cô để mắt tới Vương Lập Tuyền, vô hình trung làm Vương Lập Tuyền cảm thấy giá trị bản thân được nâng cao.
Mà với tu dưỡng của Kiều Hàm, đã muốn l·y· ·h·ô·n rồi, việc đầu tiên tới Tây Cẩm vẫn là đi thăm bố mẹ Vương Lập Tuyền, có thể thấy được hồi mới cưới, cô đối với cha mẹ nhà Vương nhất định là vô cùng tốt.
Lâu dần, người ta sẽ thấy việc tốt này là đương nhiên.
Nếu như gặp phải người cũng có tu dưỡng và thông tình đạt lý như Kiều Hàm thì có lẽ còn đỡ. Nhưng nhìn bộ dạng của Vương Lập Tuyền vừa nãy thì chẳng liên quan gì đến hai chữ "tu dưỡng" cả.
Với người đàn ông như vậy, chỉ cần Kiều Hàm sơ sẩy một chút thôi là anh ta sẽ bất mãn ngay.
Hơn nữa, khi bất mãn thì không phải là nói chuyện mà là c·h·i·ế·n· ·t·r·a·n·h lạnh.
Khó trách Kiều Hàm lại gửi con đến nhà bà ngoại nuôi.
Khó trách Kiều Hàm bỏ biệt thự lớn mà không ở, lại đến Đông Tú thuê phòng nhỏ.
Thanh tịnh!
Muốn náo nhiệt thì về nhà bố mẹ thăm hỏi, ăn bữa cơm, thật thoải mái.
"Lần này ta về chủ yếu là để làm thủ tục l·y· ·h·ô·n." Kiều Hàm nói. "Nếu hắn không đồng ý, ta chỉ còn cách khởi kiện, sẵn tiện bán luôn cái biệt thự này."
"Vương Lập Tuyền sẽ cùng ngươi chia tài sản chung vợ chồng đấy!" Lâm Lạc nói.
"Không sao cả." Kiều Hàm cười nhẹ.
"Không phải..." Lâm Tây hết sức không đồng ý. "Kiều Hàm, cậu không thể thánh mẫu thế được! Cái gì là của cậu thì phải tranh thủ. Học cái kiểu mẹ tớ làm cho ba tớ 'tịnh thân ra hộ', thật đấy, phụ nữ không được mềm lòng quá!"
"Chủ yếu là, Vương Lập Tuyền cũng không có lỗi lầm gì quá lớn." Kiều Hàm nói.
"Không phải là không có, mà là cậu lười tìm chứng cứ thôi!" An An nói. "Tớ không tin hai người ở riêng lâu như vậy mà phía dưới mông anh ta sạch sẽ đâu."
"Đúng vậy." Kiều Hàm lại cười nhẹ. "Dù sao đàn ông với phụ nữ không giống nhau, nhưng tớ thật sự không quan tâm, chỉ muốn l·y· ·h·ô·n cho nhanh."
"L·y· ·h·ô·n được mới lạ!" Lâm Lạc nói. "Có bà vợ vừa trẻ, vừa xinh đẹp, vừa có khí chất, vừa biết k·i·ế·m tiền, lại không cần anh ta quản con cái, nhà mẹ đẻ lại giàu có như cậu, thằng đàn ông nào chả không muốn l·y· ·h·ô·n! Cách tốt nhất là tìm cho ra chứng cứ hắn vượt quá giới hạn hoặc b·ạ·o· ·l·ự·c gia đình."
"Hoặc giả là có chứng cứ ở riêng lâu dài!" An An nói. "Nhưng chắc anh ta không thừa nh·ậ·n đâu!"
"Thôi, cậu đừng lo." Lâm Tây nói. "Tớ sẽ nhờ người giúp cậu tra."
Kiều Hàm suy nghĩ kỹ càng rồi gật đầu.
"Vậy thì phiền Phùng Khả, bảo cô ấy đừng khách khí với tớ khoản phí tổn gì cả, miễn là tra ra được chứng cứ."
Xem ra, lần này Kiều Hàm đã hạ quyết tâm l·y· ·hô·n.
"Biết rồi." Lâm Tây cười. "Tớ sẽ cho Phùng Khả số điện thoại của cậu, có gì thì hai người liên lạc."
"Tớ có số của Phùng Khả rồi." Kiều Hàm nói. "Khi cô ấy giúp chăm sóc mẹ cậu thì chúng tớ đã lưu số nhau."
"Ừ, vậy hai người liên lạc đi." Lâm Tây nói. "Tớ sẽ dặn Phùng Khả, cậu không liên lạc thì cô ấy cũng sẽ liên lạc cậu... Tớ nhắn tin luôn đây."
Lâm Tây vừa nói vừa cầm điện thoại lên, thấy giờ cũng muộn rồi nên đành nhắn tin trước.
"Không tin tớ thế à?" Kiều Hàm cười.
"Không tin!" Lâm Tây nói. "Nhìn cái con mắt chọn chồng của cậu thì không thể tin được!"
Lâm Lạc và An An cùng giơ ngón tay cái lên với Lâm Tây.
Kiều Hàm cười cười, không ngăn Lâm Tây liên lạc với Phùng Khả.
"Có phải cậu cũng hơi nghi ngờ mợ hai không?" Lâm Lạc tiếp tục chủ đề lúc nãy.
Kiều Hàm dùng tay vuốt tóc, sắc mặt có chút x·ấ·u hổ.
"Kiều bác sĩ, là tu dưỡng của cô quan trọng, hay là m·ạ·n·g sống của cô quan trọng, cô suy nghĩ cho kỹ đi. Cái bà kia nếu thật sự biết ẩn thân, muốn g·i·ế·t cô thì lúc nào chẳng được."
An An đã ngầm thừa nh·ậ·n là có người tìm người có dị năng, muốn hù dọa Kiều Hàm.
Bởi vì trên người Kiều Hàm không có yêu khí cũng chẳng có hắc vụ.
g·i·ế·t người thì thật ra không dễ g·i·ế·t lắm.
Dù sao cũng là p·h·á·p / chế / xã hội.
Đừng nói là dị năng giả, mà ngay cả yêu quái cũng phải chịu sự hạn chế của p·h·á·p luật.
Có thể là kẻ đó muốn dọa cho Kiều Hàm sợ, dọa thành suy nhược thần kinh hoặc rối loạn tâm thần gì đó, mà vẫn không phạm / p·h·á·p.
Cái kẻ đứng sau này thật quá đ·ộ·c ác!
Lâm Tây cũng nhìn Kiều Hàm.
Kiều Hàm thở dài, "Tớ thấy chắc là cô ấy đấy!" Kiều Hàm nói. "Người này của cô ta, những cái khác còn được, chỉ là t·h·í·c·h so đo. Ai hơn cô ta thì cô ta ghen gh·é·t, còn thua cô ta thì cô ta kh·i·n·h thường."
Vậy mà gọi là "còn được"?
Lâm Lạc thật phục Kiều Hàm luôn!
"Trong đám bọn tớ, cô ấy xinh đẹp nhất." Kiều Hàm cười cười. "Các đường nét trên mặt khá hài hòa. Sau đó đến chị dâu cả, da trắng dáng xinh, có điều giờ hơi béo ra, lại hay làm đồng nên cũng đen đi. Tớ với Tiểu Trần thì nhan sắc bình thường, được cái học hành nhiều, c·ô·ng việc với điều kiện gia đình tốt hơn. Nhưng mợ hai là kiểu người thích hơn người khác về mọi mặt cơ."
"Mợ hai của cậu có phải cũng... ghen gh·é·t chị dâu cả không?" Lâm Lạc hỏi.
Chị dâu cả của Kiều Hàm, nhan sắc không bằng mợ hai, cũng không giỏi giang k·i·ế·m tiền như mợ hai, điều kiện sống trong nhà cũng không bằng nhà mợ hai.
Nhưng có một điều, chị dâu cả có con trai, mợ hai thì không.
Lâm Lạc không biết thế giới này có trọng nam khinh nữ không, hay là sinh con cũng phải kế hoạch gì, cho nên chỉ hỏi có ghen gh·é·t không thôi.
"Có lẽ... cũng có một chút?" Kiều Hàm nói. "Dù sao cô ấy rất muốn có con trai!"
Quả nhiên!
Vẫn là một thế giới bất bình đẳng giới tính!
"Trước hai cô con gái, cô ấy vốn còn một đứa nữa, là con trai, nhưng vừa sinh ra đã c·h·ế·t yểu. Rất lâu sau mới có đứa thứ hai." Kiều Hàm kể. "Sau này cũng muốn sinh thêm nhưng sức khỏe không cho phép."
(hết chương này).
Bạn cần đăng nhập để bình luận