Mau Xuyên Dị Thế Chạy Trốn Chỉ Nam

Mau Xuyên Dị Thế Chạy Trốn Chỉ Nam - Chương 380: Giải phong (length: 7439)

"A Y Mộ là ai?" Lâm Lạc lập tức hỏi, rồi ngay lập tức nghĩ tới. "Ta biết, là cái tên mà nữ hài t·ử bị bắ‌t gọi, đúng không?"
"Đúng." Tiểu Hồng nói, ưu sầu nhìn Lâm Lạc. "Lâm Lạc, hình như trí nhớ của ngươi có vấn đề nhiều nhất."
Tiểu Minh đã không thể chờ đợi được bật đoạn ghi âm.
Quả nhiên, bọn họ học một lúc, Mạnh Lam liền nhắc tới A Y Mộ, Tiểu Bạch nói, A Y Mộ có lẽ chính là Mộc Mộc, tiếp theo là Lâm Lạc lên tiếng——
"Nhưng mà, Lam tỷ căn bản không quen biết Mộc Mộc."
Lâm Lạc, Tiểu Hồng, Tiểu Minh và Tiểu Cường nghe đoạn ghi âm này đều vô cùng chấn kinh.
Ban đầu bọn họ cho rằng ký ức biến đổi là do ngủ một giấc, ai ngờ chưa kịp ngủ họ đã quên cuộc đối thoại buổi chiều.
"Tiểu Minh, đoạn đối thoại vừa rồi ngươi có ghi âm không?" Lâm Lạc vội hỏi.
Nàng rất nghi ngờ ký ức hiện tại cũng có vấn đề.
Có khi bọn họ chẳng nói gì cả, mà ký ức lại mách bảo là có thảo luận.
Tiểu Minh lập tức gật đầu: "Ta có ghi."
Vốn dĩ Lâm Lạc chỉ bảo cậu ghi lại lời mọi người nói, nhưng vừa rồi cậu rảnh rỗi nên bật máy ghi âm.
"Phát cho mọi người nghe đi." Lâm Lạc nói.
Đoạn đối thoại vừa rồi được phát ra, Lâm Lạc và mấy đứa trẻ chăm chú lắng nghe.
"Hình như... giống hệt ký ức của ta." Lâm Lạc nói.
Tiểu Hồng, Tiểu Minh, Tiểu Cường đều gật đầu.
Tiểu Bạch lại nhíu đôi mày nhỏ.
"Xem ra, đối phương không nhắm vào chúng ta mà là Mạnh Lam tỷ tỷ." Tiểu Hồng nói. "Cho nên, những lời riêng của chúng ta sẽ không bị b·ó·p méo ký ức."
"Có lẽ chỉ là trong thời gian ngắn." Tiểu Bạch nói. "Đối phương không thể tùy thời b·ó·p méo ký ức của chúng ta, mà là trí nhớ của các ngươi sớm đã bị tổn thương, lúc nào cũng có thể quên chuyện trước đó."
"Vậy, chúng ta trúng chiêu từ lúc nào?" Lâm Lạc hỏi. "Buổi sáng sao?"
Hình như nàng không nhận ra hai luồng ác ý kia.
Lâm Lạc đột nhiên giật mình.
Lẽ nào, nàng mất đi năng lực cảm nhận t·h·iện ác rồi?
Không đúng, hôm qua còn có thể nhận ra mà.
Hơn nữa, nàng cũng không hoàn toàn dựa vào năng lực này, so sánh thì nàng muốn cảm nhận nguy hiểm hơn.
Về phần t·h·iện ác, chủ yếu vẫn là dựa vào quan s·á·t của chính mình.
"Chuyện này có chút quỷ dị." Tiểu Bạch nói. "Ta vẫn chưa nghĩ thông."
"Ngủ thôi!" Lâm Lạc nói. "Tuy rằng m·ấ·t trí nhớ thật bực bội, nhưng may mà chúng ta có Tiểu Minh. Đúng rồi, từ ngày mai mọi người chuẩn bị một cuốn sổ nhỏ, ghi lại những chuyện đã nói, người Ninh La quốc cũng không nh·ậ·n biết chữ của chúng ta."
Bọn trẻ đều đồng ý.
"Có nên báo với Mạnh Lam tỷ tỷ không?" Tiểu Minh hỏi.
"Ngủ trước đi, ngày mai nói với họ." Lâm Lạc nói rồi nhắm mắt lại.
"May mà ta ghi lại." Tiểu Minh thở dài. "Ta dám cược, ngày mai tỷ tỷ chắc chắn lại quên."
Lời Tiểu Minh vừa dứt, Lâm Lạc liền mở mắt.
"Có người đến." Lâm Lạc nói. "Hình như là Trần Hiểu Thiến."
Nàng nghe thấy tiếng bước chân, lại còn rất gấp gáp.
Một lát sau, giọng Trần Hiểu Thiến vang lên bên ngoài lều, tốc độ nói nhanh hơn trước nhiều.
"Lâm Lạc, Lam tỷ không thấy!"
Lâm Lạc vội chui ra khỏi túi ngủ, mở cửa lều rồi kéo Trần Hiểu Thiến vào.
"Chuyện gì vậy?"
Trần Hiểu Thiến còn chưa kịp thay quần áo, mặc đồ ngủ khoác áo ngoài rồi chạy ra ngoài.
"Ta cũng không biết." Trần Hiểu Thiến nói. "Ta về là ngủ luôn, tỉnh dậy thì p·h·át hiện Lam tỷ không thấy, chỉ thấy cái này bên cạnh gối."
Trần Hiểu Thiến vừa nói vừa đưa tờ giấy cho Lâm Lạc.
Trên tờ giấy chỉ có vài dòng đơn giản——Ta đã nhớ ra tất cả! Mấy người mau trở về hậu thế đi, đừng để ta liên lụy!
Người ký tên... Lâm Lạc không nh·ậ·n ra.
Lâm Lạc đưa tờ giấy cho Tiểu Bạch: "Chữ phía sau, ngươi biết không?"
"A Y Nỗ Nhĩ." Tiểu Bạch nói.
"A Y Nỗ Nhĩ?" Mặt Trần Hiểu Thiến đầy vẻ mờ mịt.
"Hiểu Thiến." Lâm Lạc cảm thấy không ổn. "Ngươi còn nhớ hôm nay đã xảy ra chuyện gì không?"
"Chúng ta không phải học tiếng Thổ Hỏa La cả ngày sao?" Trần Hiểu Thiến nói. "Ta nhớ, ta học giỏi lắm đó."
Tiểu Bạch nói với Trần Hiểu Thiến một câu.
Trần Hiểu Thiến cau mày suy nghĩ trả lời.
Hai người đang nói chuyện bằng tiếng cổ gì đó.
Cũng may là những ngôn ngữ đã học vẫn chưa quên.
"Buổi sáng chúng ta gặp mấy người đàn ông, bắt hai chị em, còn nhớ không?" Lâm Lạc chậm rãi nói.
Trần Hiểu Thiến lắc đầu.
Lâm Lạc nhìn Tiểu Bạch.
Chuyện này lạ à nha!
Tuy rằng nàng quên rất nhiều, nhưng khi mọi người nhắc thì nàng liền nhớ lại.
Nhưng Trần Hiểu Thiến dường như đã quên hết.
"Vậy chuyện hôm qua?" Lâm Lạc khẽ hỏi.
"Hôm qua các ngươi không phải đi mua quần áo sao?" Trần Hiểu Thiến nói. "Còn gặp một người nói có thể đưa ngươi trở về, ngươi đã cự tuyệt. Chúng ta nghi ngờ những người đó có liên quan đến việc đại gia x·u·y·ê·n không, muốn ở lại xem rốt cuộc là chuyện gì."
"Xem ra mọi người đều bắt đầu từ hôm nay m·ấ·t đi một phần ký ức." Lâm Lạc nói. "Còn nhớ chuyện trước hôm nay."
"Ta nghĩ ra rồi." Tiểu Bạch khẽ nói.
Mọi người đều nhìn về phía Tiểu Bạch.
"Thẩm Hàn ca ca và Trần Đạc ca ca ngủ chưa?" Tiểu Bạch hỏi.
"Ai mà biết!" Trần Hiểu Thiến t·r·ả lời. "Đừng gọi họ, ngươi nghĩ ra gì cứ nói, ngày mai ta kể cho họ nghe."
"Lỡ như ngày mai..." Lâm Lạc chưa nói hết câu.
"Không đâu." Tiểu Bạch nói. "Từ bây giờ trở đi, sẽ không ai m·ấ·t ký ức nữa đâu."
"Ý ngươi là, việc đại gia m·ấ·t ký ức có liên quan đến Lam tỷ?" Lâm Lạc lập tức hỏi.
"Mạnh Lam tỷ tỷ hẳn là không cố ý đâu." Tiểu Bạch nói. "Chắc là ký ức của nàng đã bị phong ấn, rồi sau đó khi có người gọi tên nàng, ký ức đó mới từ từ bắt đầu giải phong, nhưng trong quá trình giải phong cần hấp thụ ký ức của người khác. Hiểu Thiến tỷ tỷ ngủ cùng Mạnh Lam tỷ tỷ nên m·ấ·t ký ức nhiều nhất, hơn nữa có thể vĩnh viễn sẽ không nhớ ra chuyện hôm nay."
"Không đúng!" Tiểu Hồng nói. "Sau khi ngủ trưa xong thì Lâm Lạc m·ấ·t ký ức nhiều nhất."
"Có lẽ là buổi trưa, Hiểu Thiến tỷ tỷ không ngủ." Tiểu Bạch nói.
"Ta không ngủ trưa, vẫn luôn ôn tập ngôn ngữ." Trần Hiểu Thiến nói.
Lâm Lạc bội phục.
Đây chính là sự khác biệt giữa học bá và học s·i·n·h d·ở.
Học s·i·n·h d·ở đã từ bỏ học hành, còn học bá thì đang tranh thủ từng giây từng phút để cố gắng.
"Có thể là do buổi trưa không ngủ, nên tối đến ta vừa về lều là ngủ luôn." Trần Hiểu Thiến nói thêm.
"Ta thấy Tiểu Bạch nói rất có lý. Chúng ta m·ấ·t đi đều là những ký ức có liên quan đến A Y Nỗ Nhĩ." Tiểu Hồng nói. "Còn việc tại sao lượng ký ức bị m·ấ·t đi lại khác nhau thì có lẽ liên quan đến việc ai tiếp xúc với Mạnh Lam tỷ tỷ nhiều hơn, và cả việc có ngủ hay không nữa."
Lâm Lạc cảm thấy cần tiêu hóa mọi thứ đã.
Trần Hiểu Thiến lại càng thêm mê mang.
Suy cho cùng, nàng đã m·ấ·t tất cả ký ức liên quan đến A Y Nỗ Nhĩ trong ngày hôm nay.
"Ngươi đừng về, cứ ngủ ở đây đi!" Lâm Lạc nói.
"Chúng ta không đi tìm Lam tỷ sao?" Trần Hiểu Thiến hỏi.
Mạnh Lam đi cũng chưa lâu, bảo Husky bay chắc có thể tìm được.
"Tìm không thấy đâu!" Lâm Lạc nói. "Lam tỷ nàng... giải phong không chỉ ký ức."
(hết chương này).
Bạn cần đăng nhập để bình luận