Mau Xuyên Dị Thế Chạy Trốn Chỉ Nam

Mau Xuyên Dị Thế Chạy Trốn Chỉ Nam - Chương 494: Tiểu Hồng mất trí nhớ (length: 7376)

Nghe lời Lâm Lạc nói, An An còn thật sự suy tư một chút.
"Qua mấy ngày đi!" An An nói. "Chờ con đỡ hơn."
"Được." Lâm Lạc đáp ứng. "Ngươi phải cẩn thận."
"Không sao, cùng lắm thì đổi đứa khác, ngươi mang ta." An An cười tủm tỉm.
Tiểu Cường vừa ra khỏi một gian phòng khác nghe được câu này, lập tức cảnh giác nhìn An An.
Tỷ tỷ chỉ cần một mình hắn là mèo là được, không cần con thứ hai.
An An nghe được tiếng, quay đầu nhìn Tiểu Cường, cười sờ đầu nhỏ của Tiểu Cường, đi xuống lầu dưới.
"Tiểu Hồng tỷ tỷ dậy chưa?" Lâm Lạc hỏi.
Tiểu Cường lắc đầu: "Vẫn chưa, ta vừa gọi nàng, nàng không trả lời."
"Tiểu Minh ca ca cũng chưa dậy đâu!" Lâm Lạc nói. "Chúng ta đi phòng khách trước đi!"
Lầu trên cũng có một phòng khách, cũng không nhỏ lắm, bất quá không giống lầu một trang trí vàng son lộng lẫy, rất tao nhã, rất thoải mái.
Lâm Lạc cùng Tiểu Cường, Tiểu Bạch đi tới phòng khách, thấy A Y Mộ ngồi trên sofa, mở tivi, nhưng lại đang xem điện thoại.
Không phải cái điện thoại ở thế giới kia, chắc là An An đưa cho.
"Biết dùng không?" Lâm Lạc ngồi xuống cạnh A Y Mộ.
"Đang học." A Y Mộ nói.
Lâm Lạc cảm thấy A Y Mộ học nói chuyện và học dùng di động đều nhanh như vậy, chắc là ký ức đang từ từ khôi phục, chứ không phải năng lực học tập của nàng cao.
"Có sim không?" Lâm Lạc lại hỏi, lấy điện thoại của mình ra.
An An đã cho kết nối với mạng trong nhà.
"Không có." A Y Mộ nói, lại nói một tràng Lâm Lạc nghe không hiểu.
"A Y Mộ tỷ tỷ nói, An An tỷ tỷ bảo cô ấy, chờ lấy được thẻ căn cước thì có thể làm sim." Tiểu Bạch dịch lại cho Lâm Lạc.
"Ngươi nói với A Y Mộ tỷ tỷ, ta đặt cho cô ấy tên là Lâm Mộc Mộc, bảo cô ấy đừng quên." Lâm Lạc nói.
Bốn đứa trẻ một con vẹt, nàng đều không có cơ hội đặt tên, cuối cùng cũng có một cơ hội.
Tốt quá!
Kỳ thật cái tên Lâm Mộc Mộc này cũng rất tùy tiện, không hơn gì Tiểu Hồng, Tiểu Minh, Tiểu Cường, Tiểu Bạch, Husky... bao nhiêu!
"Sau này chúng ta gọi cô ấy là Mộc Mộc tỷ tỷ được không." Tiểu Cường nói. "Như vậy, Mộc Mộc tỷ tỷ sẽ nhớ kỹ."
A Y Mộ ngẩng đầu nhìn Tiểu Cường một cái, tựa hồ có hơi hiểu lời Tiểu Cường nói, nhưng chưa hiểu hết.
Tiểu Bạch đành phải dịch lại một chút.
"Được." A Y Mộ không có ý kiến.
Lâm Lạc không yên lòng về Tiểu Minh, ở lại phòng khách một lát, rồi đi vào phòng ngủ.
Tiểu Minh tỉnh, còn ngồi dậy.
Lâm Lạc nhanh chóng bước nhanh hơn.
"Tiểu Minh, em thấy thế nào rồi?"
"Em muốn uống nước." Tiểu Minh nói.
Lâm Lạc lấy nước ra, cho Tiểu Minh uống mấy ngụm.
"Em ngồi một chút rồi ngủ tiếp." Tiểu Minh nói. "Vẫn buồn ngủ quá."
"Em vẫn chưa hạ sốt đâu!" Lâm Lạc nói. "Đừng vội, từ từ sẽ khỏi."
"Tiểu Hồng họ đang làm gì?" Tiểu Minh hỏi. "Em có thể chơi bài với họ không?"
"Được chứ!" Lâm Lạc nói. "Chị đi gọi họ."
Chơi bài một chút, thời gian trôi qua sẽ nhanh hơn.
Lâm Lạc tới phòng ngủ của Tiểu Hồng và Tiểu Cường trước, thấy Tiểu Hồng vẫn đang ngủ, không khỏi khẽ nhíu mày.
Nhưng vẫn không gọi Tiểu Hồng, đi gọi Tiểu Cường và Tiểu Bạch ở phòng ngủ khác.
Hai đứa trẻ đang chơi với Husky, nghe nói muốn đánh bài, lập tức chạy tới chỗ Tiểu Minh.
Husky hớt hải đi theo.
Lâm Lạc quay trở lại phòng ngủ của Tiểu Hồng.
Tiểu Hồng ngủ ở dưới giường.
Lâm Lạc đi qua, ngồi xuống mép giường, đưa tay sờ trán Tiểu Hồng.
Không nóng.
Tiểu Hồng từ từ mở mắt.
"Em tỉnh rồi à?" Lâm Lạc hỏi. "Có cảm thấy chỗ nào không thoải mái không?"
"Không ạ!" Tiểu Hồng bị Lâm Lạc hỏi có chút không hiểu, lại nhìn xung quanh. "Lâm Lạc, đây là đâu vậy?"
"Ở nhà của An An tỷ tỷ." Lâm Lạc trả lời, cũng không hề bối rối. "Tiểu Hồng, em còn nhớ An An tỷ tỷ không?"
"Nhớ ạ." Tiểu Hồng nói, đã lờ mờ đoán được gì đó. "Em bị mất một phần ký ức sao? Em nhớ là, chúng ta ở trong bệnh viện, làm kiểm tra cho Tiểu Minh."
"Đây là lần đầu em bị mất ký ức gần đây à?" Lâm Lạc hỏi.
"Em cũng không rõ nữa." Tiểu Hồng nói. "Trước kia có thể là không để ý lắm."
"A Y Mộ cũng sắp khôi phục ký ức rồi, đợi cô ấy khôi phục thì tốt." Lâm Lạc nói.
Tiểu Hồng gật đầu, xuống khỏi giường: "Tiểu Minh đỡ hơn chưa?"
"Vẫn còn hơi sốt." Lâm Lạc nói. "Tiểu Cường và Tiểu Bạch đang đánh bài với em ấy. Em có muốn ngủ thêm chút nữa không?"
Tiểu Hồng lắc đầu: "Chúng ta ra phòng khách đi!"
Lâm Lạc vừa đến phòng khách thì điện thoại reo.
"Lâm Lạc." Tiếng An An truyền đến. "Em xuống lầu đi, đến khu nhà cao tầng, tòa ba, số nhà hai."
"Vâng." Lâm Lạc đáp ứng, cũng không hỏi gì, quay đầu nhìn Tiểu Hồng. "Chị đi thay quần áo, phải ra ngoài một chút, em cùng các em ở nhà."
"Em đi cùng chị đi!" Tiểu Hồng nói. "Có A Y Mộ tỷ tỷ ở đây! Chị thiết lập kết giới cho họ."
Nếu không phải Tiểu Minh bị thương, Lâm Lạc sẽ mang mọi người cùng ra ngoài.
"Được, chị nói với Tiểu Minh đã." Lâm Lạc nói.
Tiểu Minh tựa vào đầu giường, đang chơi rất vui vẻ.
Có Husky giúp mách nước cho Tiểu Cường và Tiểu Bạch, Tiểu Cường và Tiểu Bạch thấy cậu bị thương, cũng không so đo với cậu, Tiểu Minh vẫn luôn thắng.
"Các em, chị và Tiểu Hồng tỷ tỷ phải ra ngoài một lát, các em cùng Mộc Mộc tỷ tỷ ở nhà." Lâm Lạc đi vào phòng ngủ, nói nhỏ. "Đừng chơi quá lâu, Tiểu Minh mệt thì nằm nghỉ một lát. Chị thiết lập kết giới cho các em rồi, sẽ không có nguy hiểm đâu."
"Vâng, thưa chị." Tiểu Bạch đáp ứng. "Có cần để lại phần cho bọn em không? Với lại, Tiểu Minh mấy giờ uống thuốc ạ?"
"Chị để lại chút đồ ăn vặt cho các em." Lâm Lạc nói, lấy hoa quả, hoa quả khô và sữa bò từ trong không gian ra. "Ăn cơm tối xong thì uống thuốc, chị ở ngay trong khu này thôi, sẽ về nhanh thôi."
Ba đứa trẻ đều gật đầu.
Lâm Lạc đến chỗ Tiểu Hồng thay quần áo, lại nói với A Y Mộ một tiếng, dẫn Tiểu Hồng ra khỏi cửa.
Tòa ba, số nhà hai, chính là nơi xảy ra vụ nổ kia.
Lâm Lạc chạy tới thì An An mới từ trên lầu đi xuống, cùng xuống còn có mấy người đàn ông.
Thấy Lâm Lạc, An An cùng một người đàn ông tầm thước trung bình đi tới.
"Lâm Lạc, giới thiệu với em." An An nói. "Đây là bạn chị, đội trưởng đội hình cảnh ở đây, Trương Tĩnh. Chị gọi anh ấy là Tĩnh Tĩnh, em cũng gọi anh ấy là Tĩnh Tĩnh là được."
Ờ!
Lâm Lạc còn tưởng rằng Tĩnh Tĩnh là một cô bé an tĩnh, kết quả lại là một ông chú hơn ba mươi tuổi.
Đương nhiên, cũng rất an tĩnh trầm ổn.
"Anh khỏe." Lâm Lạc mỉm cười, đưa tay ra.
"Chào cô." Trương Tĩnh nhẹ nhàng bắt tay Lâm Lạc.
"Là... có chuyện gì sao?" Lâm Lạc chần chờ hỏi.
Hình cảnh đều đến, chẳng lẽ vụ nổ không phải là tai nạn?
"Người của đội phòng cháy chữa cháy phát hiện bom và thi thể ở hiện trường vụ nổ." An An nhỏ giọng nói với Lâm Lạc.
"Hả?" Lâm Lạc khẽ than một tiếng, nghi hoặc nhìn An An.
Chẳng lẽ, An An cũng làm việc trong đội hình cảnh?
Nhưng, nói cho nàng biết chuyện này có được không?
(hết chương này).
Bạn cần đăng nhập để bình luận