Mau Xuyên Dị Thế Chạy Trốn Chỉ Nam

Mau Xuyên Dị Thế Chạy Trốn Chỉ Nam - Chương 1051: Có sự tình (length: 7454)

Lâm Lạc chờ đám trẻ con tắm rửa xong, giúp bọn trẻ sấy tóc, rồi xin thẻ căn cước tạm thời cho Tiểu Cường và Tiểu Bạch.
"Có bạn nhỏ nào muốn ở cùng ta không?" Lâm Nhiễm cười híp mắt hỏi.
"Con muốn!" Tiểu Hồng trả lời.
"Con và Husky ở phòng ngủ bên kia là được ạ." Tiểu Minh nói.
Dù sao sau này phòng ngủ đó cũng là của cậu và Husky.
Tiểu Cường và Tiểu Bạch đều không nói gì, nhưng rõ ràng rất hài lòng với sự sắp xếp này.
Lâm Lạc có tâm sự nên đám trẻ con ngủ đã lâu rồi mà nàng vẫn chưa ngủ được.
Hình như ngủ không bao lâu thì nghe thấy Lâm Nhiễm có vẻ rời giường.
Lâm Nhiễm đã cố gắng nhẹ nhàng hết sức có thể, nhưng Tiểu Hồng và Tiểu Minh đều không bị ảnh hưởng, vẫn ngủ rất ngon giấc.
Thấy Lâm Lạc từ phòng ngủ đi ra, nàng khựng lại một chút.
Nàng biết rõ nhất là tỷ tỷ mình bình thường ngủ nhiều thế nào, việc dậy sớm như vậy, xem ra, tối qua nói "Có chuyện" đích xác là chuyện lớn.
"Em mới nhớ ra một chuyện." Lâm Nhiễm nhỏ giọng nói. "Hôm nay thứ sáu, thật ra, em qua đó có thể ở lại một thời gian."
"Vậy em cứ ở bên đó đi, đợi chủ nhật rồi về." Lâm Lạc nói.
"Em không muốn!" Lâm Nhiễm nói. "Chị về em mới về."
Lâm Lạc cười cười.
Lâm Nhiễm từ nhỏ đến lớn đều rất thích dính lấy nàng, đi làm rồi cũng không có gì tiến bộ.
Nàng làm tỷ tỷ, thật sự rất hạnh phúc.
"Buổi sáng em muốn ăn gì?" Lâm Lạc hỏi.
Lâm Nhiễm nghĩ nghĩ.
"Ăn đồ trong không gian của chị đi, bánh canh gạch cua!"
Lâm Lạc gật đầu, thấy Lâm Nhiễm còn chưa rửa mặt, cũng không vội, ngồi trên sofa rồi lấy điện thoại ra xem.
Lần này trở về, nàng không liên lạc với Phó Mỹ Kỳ.
Không liên lạc, đợi đến ngày mai quay lại lần nữa, vừa hay cuối tuần, có thể hẹn Phó Mỹ Kỳ qua chơi.
Tiện thể khoe khoang một chút về trang trí biệt thự.
Đám trẻ con dậy không muộn lắm, Lâm Nhiễm vẫn chưa đi làm.
"Đi rửa mặt trước đi." Lâm Lạc nói. "Sau đó chúng ta đến biệt thự ăn cơm, tỷ tỷ không đi dạo phố cổ được, các con giúp tỷ tỷ tiếp khách, có được không?"
"Được ạ." Bốn bạn nhỏ trả lời rất chỉnh tề.
"Gâu." Husky vẫn không cam tâm tụt lại phía sau.
"Em đi đây!" Lâm Nhiễm vừa lau miệng vừa đi ra ngoài.
"Có cần chị đưa em không?" Lâm Lạc hỏi.
"Chị hỏi vậy là không có ý định đưa rồi." Lâm Nhiễm vừa đi ra ngoài vừa nói. "Em gọi xe, tới ngay thôi."
Lâm Lạc dẫn bọn trẻ, cùng Lâm Nhiễm xuống lầu, đi về phía biệt thự.
Cố Bội và A Y Mộ đều đứng lên, còn Trương Tuấn đã bắt đầu làm việc, vẽ phòng ngủ của Lâm Nhiễm.
"Sớm vậy." Lâm Lạc nói. "Tôi lên lầu gọi anh ấy, xuống ăn cơm trước."
Trương soái và Cố Bội cùng A Y Mộ ngồi ở dưới lầu, nghe Lâm Lạc nói vậy thì lập tức đứng lên.
"Để em đi cho!"
Ba người xuống rất nhanh, hình như Trương soái nói gì đó, Trương Tuấn và Ôn Nhứ liền cùng nhau xuống lầu.
"Ăn cơm, ăn cơm." Trương Tuấn nói. "Ăn cơm xong, không phải mọi người muốn ra ngoài chơi sao? Mau đi đi."
"Anh có ý gì?" Ôn Nhứ nhìn Trương Tuấn. "Có phải cảm thấy em phiền không?"
"Đâu có!" Trương Tuấn vội nhỏ giọng nói. "Em không sợ anh buồn sao!"
Âm thanh thật nhỏ.
Chỉ tại thính lực Lâm Lạc quá tốt.
Ôn Nhứ đắc ý cười một tiếng, không nói gì nữa.
Cố Bội, A Y Mộ mặc dù không nghe rõ Trương Tuấn nói gì, nhưng cũng bị phát "cẩu lương" ngập mặt.
"Mọi người muốn ăn gì?" Lâm Lạc hỏi.
"Bánh xốp kẹo cao su." Tiểu Hồng giơ tay đầu tiên.
Các bạn nhỏ khác không cần lên tiếng, Lâm Lạc biết bọn trẻ thích ăn gì.
Không phải nàng không quan tâm, không hiểu rõ Tiểu Hồng, mà là Tiểu Hồng cái gì cũng thích ăn.
Đương nhiên, thích ăn thịt nhất.
Người lớn không có yêu cầu gì đặc biệt, Lâm Lạc dứt khoát lấy mỗi thứ đồ ăn sáng có thể làm một ít, rất nhanh bày đầy một bàn.
"Lát nữa mọi người ra ngoài chơi." Lâm Lạc nói. "Tôi đi xem Lâm Tây bọn họ một chút."
"Tỷ tỷ Lâm Tây tới ạ?" Tiểu Bạch hỏi.
Trong nhà nàng, còn có một bé xíu nhỏ hơn nữa cơ.
"Ừ, thế giới của bọn họ xảy ra biến cố." Lâm Lạc nói. "Tất cả yêu đều biến mất, phần lớn mọi người đều... xảy ra chuyện ngoài ý muốn. Tiểu Tiểu Hồng cũng không sao."
"Sao Tiểu Tiểu Hồng lại không sao?" Tiểu Cường nghe mà ngây người. "Không phải cô ấy lợi hại lắm sao?"
"Cụ thể tôi cũng không biết." Lâm Lạc nói. "Tâm trạng tỷ tỷ Lâm Tây không tốt lắm, tạm thời không thể hỏi."
Tiểu Cường gật đầu.
"Vậy, chị và tỷ tỷ Sa Sa cũng không thấy tỷ tỷ An An ạ?" Tiểu Minh hỏi.
"Không có." Lâm Lạc nói. "Lâm Tây vốn không muốn tới, bị An Trần ca ca đánh ngất xỉu rồi mang qua. Sau này đừng gọi tỷ tỷ Sa Sa, gọi An Trần ca ca đi!"
"Lại là yêu thích giả trang nữ sinh nam sinh ạ?" Trương soái hiếu kỳ.
"Ăn nói gì đấy!" Ôn Nhứ vỗ nhẹ Trương soái một cái. "Trẻ con không nên nói lung tung."
"Thực xin lỗi Nhứ ca." Trương soái vội cười. "Tôi chỉ thuận miệng nói vậy thôi."
"An Trần cũng sẽ trở mặt." Lâm Lạc nói. "Bây giờ chiều cao cân nặng cũng có thể thay đổi."
"Vậy không phải giống Tiếu Tiếu à." A Y Mộ nói tiếp lời.
"Không giống nhau." Lâm Lạc nói. "Cậu ấy cần vẽ."
"Cậu ấy tự vẽ?" Trương Tuấn hỏi.
"Ừ, cậu ấy chỉ có thể thay đổi dung mạo của mình, không thể thay đổi người khác." A Y Mộ nói.
"Vậy không có Tiểu Bạch lợi hại." Cố Bội tiếp lời.
"Điểm này của cậu ấy không phải là lợi hại." Lâm Lạc nói. "Cậu ấy từng nói, cậu ấy cũng không muốn thay đổi, nhưng không biện pháp. Bất quá, mọi người không biết có nhìn thấy cậu ấy trở mặt không, ban đầu chỉ có tôi và Lâm Tây xem được."
"Hôm nay cô muốn đi thăm bọn họ sao?" Cố Bội hỏi.
"Ừ, ở ngay trên lầu của đơn nguyên chúng ta." Lâm Lạc nói.
"Trùng hợp thật!" A Y Mộ nói.
"Vậy cô đi một mình đi!" Cố Bội nói. "Tình hình hiện tại, cô ấy đoán là không muốn gặp người lạ, cũng sợ nhìn thấy Tiểu Hồng bọn trẻ."
Mọi người nói chuyện một hồi thì cũng ăn gần xong.
Trương Tuấn lên lầu tiếp tục vẽ tranh, Cố Bội và A Y Mộ, dẫn hai vị khách nhân và đám trẻ con cùng nhau đi phố cổ.
Lâm Lạc quay về nhà mình trước, cầm bát đi rửa, rồi bỏ vào tủ khử trùng bát, sau đó mới lên lầu.
Thang máy dừng ở tầng tám, Lâm Lạc đi tới, rẽ trái, nhẹ nhàng gõ cửa phòng tám lẻ một.
Người bên trong rất nhanh mở cửa phòng.
Lâm Lạc khựng lại một chút.
"An Trần?"
"Là tôi!" An Trần nói. "Tôi lại đổi một gương mặt."
Không chỉ mặt đổi, chiều cao cũng thay đổi, bất quá vẫn là dáng vẻ nữ sinh.
Rất đẹp!
Thật quyến rũ!
Lâm Lạc đi vào, không thấy Lâm Tây đâu.
"Lâm Tây còn đang ngủ sao?" Lâm Lạc hỏi.
Không lẽ vẫn luôn hôn mê, chưa tỉnh?
"Tối qua tỉnh một lần." An Trần nói. "Lại ngủ rồi."
Lâm Lạc gật đầu, rồi hỏi: "Cậu ăn cơm chưa?"
"Uống dinh dưỡng dịch."
"Sau khi cô ấy tỉnh dậy, không muốn về sao?" Lâm Lạc lại hỏi.
An Trần lắc đầu.
Lâm Lạc biết, tâm trạng An Trần, cũng chẳng khá hơn Lâm Tây chút nào.
Phùng Khả chết, An An không thấy, thế giới ban đầu của cậu ấy thành ra cái dạng kia, đổi ai, trong chốc lát, cũng tiếp nhận không được.
Nhưng An Trần biểu hiện vẫn tính bình tĩnh.
Có lẽ là bởi vì, còn có Lâm Tây cần chăm sóc.
(hết chương này).
Bạn cần đăng nhập để bình luận