Mau Xuyên Dị Thế Chạy Trốn Chỉ Nam

Mau Xuyên Dị Thế Chạy Trốn Chỉ Nam - Chương 516: Truy tinh chi tử (length: 7596)

Lâm Lạc còn chưa lên mạng tìm kiếm, An An đã tiếp tục nói.
"Người c·h·ế·t kia là một đứa con riêng, cũng là đối tượng đ·ộ·c duy gây ra chuyện x·ấ·u của Hàn Thụy Tuyết." An An nói.
"Chờ chút." Lâm Lạc nói. "Con riêng là gì, đ·ộ·c duy là gì?"
Lâm Lạc ở thế giới gốc tuy cũng lên mạng, nhưng cơ bản dồn hết tâm sức vào "g·ặ·m" couple, theo sau mọi người phân tích rồi "ăn đường", thỉnh thoảng mua đồ do minh tinh đại diện khi cần, còn những chuyện khác thì không biết.
"Ta cũng không rõ lắm, chỉ là nghe Tĩnh Tĩnh nói vậy." An An nói. "Chắc là chỉ mấy người fan tương đối cực đoan."
"Hàn Thụy Tuyết nổi tiếng lắm à?" Lâm Lạc hỏi.
"Tạm được, không tính là minh tinh hạng nhất, diễn xuất cũng tàm tạm, nhưng mà xinh đẹp." An An nói. "Trước đó không lâu nàng với một tiểu sinh lưu lượng tên là Lục Dương diễn một bộ phim thần tượng, trên m·ạ·n·g có rất nhiều fan couple." An An nói.
Lâm Lạc không nhịn được, vẫn là lên mạng tìm kiếm một chút.
Quả nhiên thấy một loạt những thứ liên quan đến người con riêng này như "Fan cuồng trộm vào nhà minh tinh", "Fan của Lục Dương tự ý vào nhà Hàn Thụy Tuyết", "Fan của Lục Dương bị nổ"...
"Người c·h·ế·t tên là T·h·iến T·h·iến." An An nói. "Là đ·ộ·c duy của Lục Dương, về cơ bản Lục Dương mà có cảm giác couple với ai đều sẽ bị mắng."
"Cái này cũng quá đ·i·ê·n c·u·ồ·n·g!" Lâm Lạc nói. "Minh tinh kinh doanh, "xào" couple, không phải bình thường sao? Đương nhiên, có người không thích minh tinh kinh doanh cũng là chuyện bình thường, nhưng đâu đến mức mang t·h·u·ố·c n·ổ đến nhà người ta!"
"Có thể là cảm thấy hai người họ muốn 'đùa giả thành thật'!" An An nói.
"Dù người ta có thật đi nữa thì cũng không tới phiên fan quản chứ!" Lâm Lạc cảm thấy hết sức buồn cười. "Chẳng lẽ người ta không yêu đương thì sẽ tới phiên đám fan này chắc?"
"Một số đ·ộ·c duy và 'mộng nữ' đúng là nghĩ như vậy thật." An An nói.
Lâm Lạc lần đầu tiên nghe nói từ "mộng nữ" này.
Nhưng không cần An An giải thích, nàng nhìn mặt chữ là hiểu ngay.
Kỳ thật, "mộng nữ" cũng không hẳn là từ mang nghĩa x·ấ·u, trên m·ạ·n·g gọi "lão c·ô·ng" cũng rất bình thường.
Nhưng hễ thấy người ta có bạn gái hoặc bạn trai, hoặc "xào" couple gì đó, liền ác ý mắng, hoặc bôi đen đối phương thì lại quá đáng.
"Bộ phim thần tượng kia hot quá, cái cô T·h·iến T·h·iến này thấy Hàn Thụy Tuyết với Lục Dương cứ ba ngày hai bữa tương tác với nhau thì ghen ghét muốn c·h·ế·t, không ít lần trên m·ạ·n·g bôi đen, mắng chửi Hàn Thụy Tuyết đủ kiểu, ai ngờ, lại vụng trộm chạy đến nhà Hàn Thụy Tuyết."
"Vậy nên, là động đất đột ngột, Hàn Thụy Tuyết với Tiểu Hà chạy ra ngoài tránh nạn, vô tình khóa cô ta trong phòng?" Lâm Lạc hỏi. "Cô ta mang b·o·m hẹn giờ à?"
Trên hot search m·ạ·n·g không nói gì về vụ hình sự.
Đa số đều nói T·h·iến T·h·iến tự làm tự chịu, phản đối việc "đu" idol.
"Về lý thuyết là như vậy." An An cười.
"Không đúng!" Lâm Lạc nói. "Lúc đó tình huống khẩn cấp như vậy, về cơ bản sẽ không ai có thời gian đi khóa cửa. Chắc là vừa đóng cửa lại là nhanh chóng chạy thôi!"
"T·h·iến T·h·iến bị khóa ở phòng chứa quần áo." An An nói.
"Ý ngươi là Hàn Thụy Tuyết với Tiểu Hà phát hiện ra cô ta, đem cô ta khóa vào phòng chứa quần áo?"
"Là Hàn Thụy Tuyết phát hiện ra cô ta rồi khóa vào phòng chứa quần áo, Tiểu Hà không biết." An An nói. "Hàn Thụy Tuyết nói ban đầu định bụng chờ trời sáng sẽ báo c/ảnh, nhưng đột nhiên động đất nên hoảng quá, quên béng mất người kia. Hơn nữa cô ta hoàn toàn không biết người kia mang theo b·o·m."
Lâm Lạc suy nghĩ một chút.
Thời điểm đó Hàn Thụy Tuyết và Tiểu Hà chắc đều đang ngủ. Sau đó, Hàn Thụy Tuyết rời g·i·ư·ờ·n·g có việc gì đó, ví dụ như uống nước hay đi vệ sinh, thì phát hiện trong phòng chứa quần áo có người. Hàn Thụy Tuyết sợ đ·á·n·h không lại, bèn lẳng lặng khóa cửa.
Nhưng vừa khóa xong thì động đất xảy ra, cô ta vội vàng đi gọi Tiểu Hà rồi cả hai vội vã chạy ra ngoài, quên béng người trong phòng chứa quần áo.
Chuyện này cũng có thể xảy ra.
Nhưng tiền đề là Hàn Thụy Tuyết vừa mới phát hiện ra người, vừa mới khóa phòng chứa quần áo thì động đất xảy ra.
Nếu không, T·h·iến T·h·iến phát hiện mình bị khóa trong phòng, dù không kêu cứu cũng sẽ gọi điện cho người khác.
Dù sao trong tay cô ta còn có b·o·m hẹn giờ!
"À phải rồi, cái hôm bắt được con yêu kia là thế nào?" Lâm Lạc hỏi.
"Con yêu kia là bạn của T·h·iến T·h·iến." An An nói. "Hôm đó, T·h·iến T·h·iến cầm một cái hộp nhỏ, nói là pháo hoa, sợ không an toàn nên nhờ hắn dùng p·h·áp lực để đảm bảo pháo hoa sẽ được đốt trong phạm vi an toàn."
"Hắn không phân biệt được b·o·m với pháo hoa à?"
"Để trong hộp thì ta cũng không phân biệt được." An An nói, cười. "Ngươi đừng nghĩ yêu quái chúng ta thần thông quảng đại quá."
"Thế b·o·m ở đâu ra?" Lâm Lạc lại hỏi.
"Bạn trai của T·h·iến T·h·iến tự chế, đã ra đầu thú rồi."
"Không phải..." Lâm Lạc nhất thời câm lặng. "Đã có bạn trai rồi mà còn đu idol kiểu đ·i·ê·n như vậy!"
"Chắc là cảm giác khác nhau!" An An nói. "Ta đâu có đu idol, ta biết thế nào được!"
"Nghe ngươi nói mấy từ lóng đu idol rành rọt ghê." Lâm Lạc nói.
"Ta cũng mới học thôi." An An nói.
"Vậy vụ này kết án như vậy luôn à?" Lâm Lạc hỏi.
Tổng cảm thấy có gì đó không ổn.
"Tạm thời là vậy." An An nói. "Nhân chứng vật chứng đều chỉ ra T·h·iến T·h·iến. Hàn Thụy Tuyết dù có cố ý nhốt T·h·iến T·h·iến trong phòng thì cùng lắm cũng chỉ hy vọng động đất xảy ra thôi, ai ngờ có b·o·m."
"Nhưng loại cố ý này không cách nào phán định phải không?" Lâm Lạc hỏi.
"Chỉ cần chính cô ta không nói ra." An An cũng thở dài.
Lâm Lạc cẩn thận hồi tưởng lại.
Hôm đó Hàn Thụy Tuyết hình như có đội mũ.
Nhưng làm minh tinh, bình thường ra đường đội mũ gần như là bản năng rồi. Dù Hàn Thụy Tuyết không nghĩ ra thì Tiểu Hà cũng sẽ nghĩ cho cô ta.
Vậy nên chẳng tính là bằng chứng gì.
Còn nữa... phát hiện ra nhà mình bị nổ tan tành mà Hàn Thụy Tuyết rất lạnh lùng, rất bình tĩnh.
Chuyện này cũng không chứng minh được gì.
Có lẽ Hàn Thụy Tuyết vốn dĩ là người có tính cách như vậy.
Tuy cảm thấy không đúng, nhưng Lâm Lạc thực sự không nghĩ ra được sơ hở gì.
Ngay cả Trương Tĩnh họ cũng chỉ có thể kết án trước, phỏng đoán cũng thực sự là không moi ra được gì.
Quan trọng nhất là Hàn Thụy Tuyết không có lý do gì phải mạo hiểm lớn như vậy để g/i/ế/t một cô fan nhỏ.
Lâm Lạc lại mở điện thoại, lướt xem độ hot của vụ "Fan cuồng đu idol" vẫn còn.
Phòng làm việc của Hàn Thụy Tuyết vừa đăng một tin cảm ơn cảnh c/ô/ng, nói phòng làm việc và Hàn Thụy Tuyết luôn phối hợp điều tra, đồng thời khuyến cáo mọi người đu idol lý trí... các kiểu.
Phòng làm việc của Lục Dương ngay lập tức chuyển tiếp, hô hào đu idol lý trí, chống lại fan cuồng.
Quan hệ xã hội đều làm rất tốt.
"Gia đình của T·h·iến T·h·iến nói gì?" Lâm Lạc hỏi.
"Nghe nói bố mẹ đều m/ấ/t, sống cùng ông bà nội." An An nói. "Hàn Thụy Tuyết và Lục Dương hứa sẽ cho họ một khoản tiền để dưỡng già."
Lâm Lạc thở dài, đu idol đến mức này cũng thật là khiến người ta không nói nên lời.
Đột nhiên, cô lại nghĩ tới gì đó, nhìn An An.
"Ngươi kể với ta kỹ càng vậy chắc không phải chỉ vì tám chuyện đâu ha?"
(hết chương này).
Bạn cần đăng nhập để bình luận