Game Thực Tế Ảo: Người Chơi Trọng Sinh
Chương 12: Theo đuôi
Chương 12: Th·e·o đuôi "Hey. Sao nó lại ngu thế! Mới có cấp độ 1 lại đầu tư nhiều tiền vào trang bị vậy?" Một người khác nói thêm vào. Nhóm người chơi này có nét mặt người Châu Á, cũng đang th·e·o sau Trần Trường.
"Chắc là một thằng nhà giàu ngu. Chắc nó không biết rằng trong trò chơi không phải cứ nhiều tiền là s·ố·n·g được!"
"Đại ca, chúng ta nên dạy cho nó một bài học đáng nhớ bây giờ đi. Đứng gác tại nghĩa trang, đợi nó nạp thêm vàng vào trò chơi rồi g·iết nó nhiều lần nữa!" "Ke Ke Ke! Mày nghĩ nó sẽ nạp bao nhiêu lần trước khi bỏ cuộc và gỡ trò chơi? Ke Ke Ke!"
Khi rời khỏi biên giới của thị trấn, Trần Trường tăng tốc độ và lao vào sâu vào rừng. Và vì cấp độ của hắn tr·ê·n cơ bản vẫn là 1, một bầy thỏ hoang và dê đực đã nh·ậ·n ra mùi của hắn, bắt đầu đ·u·ổ·i th·e·o sau. Hắn cũng không quá quan tâm đến việc tránh chúng, hoặc đi đường vòng tránh các con thú cấp độ thấp này, vì vậy trong vòng một phút, khoảng mười hai con thú cấp độ 'tập sự' đã th·e·o sau hắn.
"Nó định làm cái quái gì vậy?" Một vài giọng than phiền vang lên từ xa, những người chơi đang th·e·o sau Trần Trường có những lo lắng riêng của họ. Họ không muốn hắn c·hết vì vài con thỏ và dê, rồi hồi sinh lại ở nghĩa địa.
"Chắc là nó đang cố ý, phải không?" Một trong số những tay sai hỏi, khiến Tấn Đại nghiến răng.
"Trông có vẻ như nó cũng có chút thông minh. Gọi một số người của chúng ta, kêu bọn nó chuẩn bị đi đến gần nghĩa trang sẵn đi."
"Tao có cảm giác giống như nó đang tìm c·hết chỉ để thoát khỏi chúng ta vậy."
"Ừm!" Tay sai gật đầu. "Đại ca, anh nghĩ rằng nó biết chúng ta đang th·e·o sau nó sao?"
"Có lẽ là như vậy." Tấn Đại gật đầu suy tư. "Nếu không, tại sao nó lại dẫn th·e·o sau nhiều quái vật thế?" Hiện có khoảng năm nhóm đang th·e·o sau Trần Trường, cùng với bầy quái vật cấp độ tập sự, tất cả năm nhóm đều có suy nghĩ tương tự.
Tuy nhiên, Trần Trường lại suy nghĩ hoàn toàn khác. Ngay khi hắn tiến vào rừng, hắn bắt đầu tăng tốc độ, ngay trước mắt tất cả, cả người lẫn quái vật, hắn sớm bắt đầu bỏ xa, khoảng cách giữa hắn và đám th·e·o đuôi dần tăng lên.
Các chỉ số của Trần Trường không phải là của một người chơi cấp độ 1, hiện tại, hắn giống với một người chơi cấp độ 4 hoặc 5 hơn, vì vậy chỉ tốn mất vài giây để hắn có thể loại bỏ được các quái vật cấp độ tập sự, cuối cùng là ra khỏi phạm vi t·ấ·n c·ô·n·g của chúng.
Về phần những người chơi khác... bọn họ th·e·o đuôi lâu hơn một chút so với đám quái vật...
Nhai những thứ tiêu hao phẩm như bánh mì c·ứ·n·g và nấm rừng, nhóm của họ liên tục hồi phục thể lực, tiếp tục truy đ·u·ổ·i tên nhà giàu chạy quài không dừng kia, không hề muốn từ bỏ.
Nhưng sau vài phút, chỉ có những người đã chọn lớp chức nghiệp như k·i·ế·m sĩ và đạo tặc, mới có thể tiếp tục, số lượng người th·e·o Trần Trường giảm đáng kể chỉ còn bốn người.
"Đại ca, thằng này! Ha hà~~~. Có khi nào nó đã mua một số loại t·h·u·ố·c đặc biệt nào đó không? Tại sao tốc độ của nó lại nhanh đến vậy?" Quan Tr·u·ng nói thầm, gã suýt soát lắm mới th·e·o kịp.
Tấn Đại nhíu mày và t·r·ả lời. "Hmmm... Chắc là vậy, nó hiện giờ quá nhanh so với một người cấp độ 1 cho dù nó có chỉ số cao sẵn về nhanh nhẹn đi nữa, nó quá nhanh!"
Cả hai đều đã chọn lớp Đạo Tặc và đã ở cấp độ 3 vào lúc này, đó là lý do vì sao họ đã rời làng tập sự và lang thang xung quanh thị trấn để tìm nhiều nhiệm vụ hơn, trước khi chú ý đến Trần Trường.
Vì vậy, thật sự là choáng váng khi họ thấy rằng, họ không thể th·e·o kịp tốc độ của người phía trước, ngay cả khi họ hơn đối phương tận 2 cấp độ.
"Đại ca! Em nghĩ chúng ta sắp mất dấu nó rồi !!" Quan Tr·u·ng tức giận nghiến răng và thì thầm, năng lượng của gã đã cạn kiệt hoàn toàn và thể lực đã chạm đáy. Điều này buộc gã phải dừng lại.
Ở bên cạnh, Tấn Đại cũng không khá hơn và gã ta cũng dừng lại trong giây tiếp th·e·o.
Chính khi cặp đôi này sắp chửi thề Trần Trường, đôi mắt của họ cũng trừng mở trong sự ngạc nhiên, vì họ p·h·át hiện đối phương cũng đã dừng lại.
Trần Trường đang đứng trước một con suối, một dòng suối nhỏ, và suy nghĩ cái gì đó với vẻ mặt nghiêm túc.
"Dumamay! Cuối cùng! Cơ hội của chúng ta đã đến." Cả Tấn Đại và Quan Tr·u·ng cùng tiến về phía trước, nuốt hết miếng cuối của chiếc bánh mì c·ứ·n·g cầm tr·ê·n tay mỗi người.
Vì họ trước đó đã chọn chức nghiệp, hai người có một loạt các kỹ năng để sử dụng, ngay lập tức kích hoạt một trong các kỹ năng cơ bản cho một tên Đạo Tặc, Lén Lút.
Họ đang tiến gần với Trần Trường, nhanh c·h·óng đi lại gần hắn nhưng cẩn t·h·ậ·n. Họ không muốn để con cá vàng trượt khỏi tay của họ một lần nữa.
"Tao sẽ đ·â·m vào lưng. Mày đ·â·m vào phía trước." Tấn Đại im lặng ra hiệu cho Quan Tr·u·ng, vẫy tay của mình, cả hai vòng quanh Trần Trường, nhưng trước khi họ có thể bước tiếp và thực hiện kế hoạch vừa được phân, đột nhiên một tiếng la to vang lên gần họ.
"C·hết! C·hết! C·hết!" Một bóng người gầy gò gào to, gã nhảy ra từ nơi nào đó, đưa d·a·o c·h·é·m vào Trần Trường từ bên cạnh, nhắm vào cổ của hắn.
Cả Tấn Đại và Quan Tr·u·ng đều bị sốc, không ngờ một người khác đã ra tay trước họ. Hơn nữa, kẻ tập kích kia cũng có vẻ rất rành rọt chuyện này, gã ta đã trực tiếp nhắm vào động mạch của Trần Trường.
Nhưng họ cũng không quá lo lắng vì người đó đã tự động hiện thân, bên họ là hai người, hai đối một vẫn có lợi thế.
Tất cả những gì họ cần là chờ gã kết thúc Trần Trường, sau đó họ có thể nhảy vào, kết thúc gã đó. Vì vậy, suy nghĩ đến đây, cặp đôi lại kiên nhẫn chờ đợi cho m·á·u chảy ra từ cổ Trần Trường, chờ cho hắn c·hết.
Tuy nhiên... giây tiếp th·e·o... không phải Trần Trường là người nằm xuống. Thay vào đó, là bóng người gầy kia nằm sấp tr·ê·n đất. Cả hai cảm thấy khô cả cổ họng, nhìn thấy Trần Trường thoải mái nghiêng người, xoay thân mình để đ·á·n·h vào cổ của kẻ tập kích. Chỉ với một đòn duy nhất, Trần Trường thậm chí không rút k·i·ế·m đang treo bên hông, người kia c·hết chỉ sau một đòn đó. Ngay khi gã đó nằm tr·ê·n đất, cơ thể của gã tan thành từng mảnh ánh sáng và bốc hơi mất, Trần Trường thì thoải mái cúi xuống nhặt lên con d·a·o mà kẻ á·m s·át đã bỏ lại.
[Ding. Một kỹ năng mới 'đ·ấ·m Cuống Họng' đã được tạo ra do hành động của bạn] [đ·ấ·m Cuống Họng: Mỗi cú đ·á·n·h sẽ gây 120% s·á·t thương; Thời g·i·a·n hồi chiêu: Không] Trần Trường cười nhẹ, hắn đặt con d·a·o vào hòm đồ, nhìn vào làn hào quang đỏ nhạt giờ đang lơ lửng xung quanh cơ thể mình. Làn khí tức màu đỏ nhạt này cho thấy rằng, hắn gần đây vừa g·iết một người chơi khác. Ngoài ra, nó cũng có tác dụng, thu hút nhiều mục tiêu t·ấ·n c·ô·n·g hơn từ các con quái, mở rộng phạm vi thu hút cừu h·ậ·n. Đây là h·ìn·h p·h·ạ·t duy nhất cho việc PK (g·iết người chơi) trong trò chơi, ít nhất là ở giai đoạn hiện tại Sau khi nhanh c·h·óng xử lý kẻ đã dám hiện diện tập kích, Trần Trường sau đó quay lại, nhìn chằm chằm vào dòng suối róc rách vang vọng gần hắn.
Điểm xuất p·h·át của hắn trong cuộc đời trước, cũng là làng Icemere ở phía bắc của Vương quốc Glade.
Tuy nhiên, hắn không may bỏ lỡ một trong những điểm trấn phù hợp màu mỡ của Vương quốc, mặc dù hắn đã bắt đầu khá gần nó.
"Chắc là một thằng nhà giàu ngu. Chắc nó không biết rằng trong trò chơi không phải cứ nhiều tiền là s·ố·n·g được!"
"Đại ca, chúng ta nên dạy cho nó một bài học đáng nhớ bây giờ đi. Đứng gác tại nghĩa trang, đợi nó nạp thêm vàng vào trò chơi rồi g·iết nó nhiều lần nữa!" "Ke Ke Ke! Mày nghĩ nó sẽ nạp bao nhiêu lần trước khi bỏ cuộc và gỡ trò chơi? Ke Ke Ke!"
Khi rời khỏi biên giới của thị trấn, Trần Trường tăng tốc độ và lao vào sâu vào rừng. Và vì cấp độ của hắn tr·ê·n cơ bản vẫn là 1, một bầy thỏ hoang và dê đực đã nh·ậ·n ra mùi của hắn, bắt đầu đ·u·ổ·i th·e·o sau. Hắn cũng không quá quan tâm đến việc tránh chúng, hoặc đi đường vòng tránh các con thú cấp độ thấp này, vì vậy trong vòng một phút, khoảng mười hai con thú cấp độ 'tập sự' đã th·e·o sau hắn.
"Nó định làm cái quái gì vậy?" Một vài giọng than phiền vang lên từ xa, những người chơi đang th·e·o sau Trần Trường có những lo lắng riêng của họ. Họ không muốn hắn c·hết vì vài con thỏ và dê, rồi hồi sinh lại ở nghĩa địa.
"Chắc là nó đang cố ý, phải không?" Một trong số những tay sai hỏi, khiến Tấn Đại nghiến răng.
"Trông có vẻ như nó cũng có chút thông minh. Gọi một số người của chúng ta, kêu bọn nó chuẩn bị đi đến gần nghĩa trang sẵn đi."
"Tao có cảm giác giống như nó đang tìm c·hết chỉ để thoát khỏi chúng ta vậy."
"Ừm!" Tay sai gật đầu. "Đại ca, anh nghĩ rằng nó biết chúng ta đang th·e·o sau nó sao?"
"Có lẽ là như vậy." Tấn Đại gật đầu suy tư. "Nếu không, tại sao nó lại dẫn th·e·o sau nhiều quái vật thế?" Hiện có khoảng năm nhóm đang th·e·o sau Trần Trường, cùng với bầy quái vật cấp độ tập sự, tất cả năm nhóm đều có suy nghĩ tương tự.
Tuy nhiên, Trần Trường lại suy nghĩ hoàn toàn khác. Ngay khi hắn tiến vào rừng, hắn bắt đầu tăng tốc độ, ngay trước mắt tất cả, cả người lẫn quái vật, hắn sớm bắt đầu bỏ xa, khoảng cách giữa hắn và đám th·e·o đuôi dần tăng lên.
Các chỉ số của Trần Trường không phải là của một người chơi cấp độ 1, hiện tại, hắn giống với một người chơi cấp độ 4 hoặc 5 hơn, vì vậy chỉ tốn mất vài giây để hắn có thể loại bỏ được các quái vật cấp độ tập sự, cuối cùng là ra khỏi phạm vi t·ấ·n c·ô·n·g của chúng.
Về phần những người chơi khác... bọn họ th·e·o đuôi lâu hơn một chút so với đám quái vật...
Nhai những thứ tiêu hao phẩm như bánh mì c·ứ·n·g và nấm rừng, nhóm của họ liên tục hồi phục thể lực, tiếp tục truy đ·u·ổ·i tên nhà giàu chạy quài không dừng kia, không hề muốn từ bỏ.
Nhưng sau vài phút, chỉ có những người đã chọn lớp chức nghiệp như k·i·ế·m sĩ và đạo tặc, mới có thể tiếp tục, số lượng người th·e·o Trần Trường giảm đáng kể chỉ còn bốn người.
"Đại ca, thằng này! Ha hà~~~. Có khi nào nó đã mua một số loại t·h·u·ố·c đặc biệt nào đó không? Tại sao tốc độ của nó lại nhanh đến vậy?" Quan Tr·u·ng nói thầm, gã suýt soát lắm mới th·e·o kịp.
Tấn Đại nhíu mày và t·r·ả lời. "Hmmm... Chắc là vậy, nó hiện giờ quá nhanh so với một người cấp độ 1 cho dù nó có chỉ số cao sẵn về nhanh nhẹn đi nữa, nó quá nhanh!"
Cả hai đều đã chọn lớp Đạo Tặc và đã ở cấp độ 3 vào lúc này, đó là lý do vì sao họ đã rời làng tập sự và lang thang xung quanh thị trấn để tìm nhiều nhiệm vụ hơn, trước khi chú ý đến Trần Trường.
Vì vậy, thật sự là choáng váng khi họ thấy rằng, họ không thể th·e·o kịp tốc độ của người phía trước, ngay cả khi họ hơn đối phương tận 2 cấp độ.
"Đại ca! Em nghĩ chúng ta sắp mất dấu nó rồi !!" Quan Tr·u·ng tức giận nghiến răng và thì thầm, năng lượng của gã đã cạn kiệt hoàn toàn và thể lực đã chạm đáy. Điều này buộc gã phải dừng lại.
Ở bên cạnh, Tấn Đại cũng không khá hơn và gã ta cũng dừng lại trong giây tiếp th·e·o.
Chính khi cặp đôi này sắp chửi thề Trần Trường, đôi mắt của họ cũng trừng mở trong sự ngạc nhiên, vì họ p·h·át hiện đối phương cũng đã dừng lại.
Trần Trường đang đứng trước một con suối, một dòng suối nhỏ, và suy nghĩ cái gì đó với vẻ mặt nghiêm túc.
"Dumamay! Cuối cùng! Cơ hội của chúng ta đã đến." Cả Tấn Đại và Quan Tr·u·ng cùng tiến về phía trước, nuốt hết miếng cuối của chiếc bánh mì c·ứ·n·g cầm tr·ê·n tay mỗi người.
Vì họ trước đó đã chọn chức nghiệp, hai người có một loạt các kỹ năng để sử dụng, ngay lập tức kích hoạt một trong các kỹ năng cơ bản cho một tên Đạo Tặc, Lén Lút.
Họ đang tiến gần với Trần Trường, nhanh c·h·óng đi lại gần hắn nhưng cẩn t·h·ậ·n. Họ không muốn để con cá vàng trượt khỏi tay của họ một lần nữa.
"Tao sẽ đ·â·m vào lưng. Mày đ·â·m vào phía trước." Tấn Đại im lặng ra hiệu cho Quan Tr·u·ng, vẫy tay của mình, cả hai vòng quanh Trần Trường, nhưng trước khi họ có thể bước tiếp và thực hiện kế hoạch vừa được phân, đột nhiên một tiếng la to vang lên gần họ.
"C·hết! C·hết! C·hết!" Một bóng người gầy gò gào to, gã nhảy ra từ nơi nào đó, đưa d·a·o c·h·é·m vào Trần Trường từ bên cạnh, nhắm vào cổ của hắn.
Cả Tấn Đại và Quan Tr·u·ng đều bị sốc, không ngờ một người khác đã ra tay trước họ. Hơn nữa, kẻ tập kích kia cũng có vẻ rất rành rọt chuyện này, gã ta đã trực tiếp nhắm vào động mạch của Trần Trường.
Nhưng họ cũng không quá lo lắng vì người đó đã tự động hiện thân, bên họ là hai người, hai đối một vẫn có lợi thế.
Tất cả những gì họ cần là chờ gã kết thúc Trần Trường, sau đó họ có thể nhảy vào, kết thúc gã đó. Vì vậy, suy nghĩ đến đây, cặp đôi lại kiên nhẫn chờ đợi cho m·á·u chảy ra từ cổ Trần Trường, chờ cho hắn c·hết.
Tuy nhiên... giây tiếp th·e·o... không phải Trần Trường là người nằm xuống. Thay vào đó, là bóng người gầy kia nằm sấp tr·ê·n đất. Cả hai cảm thấy khô cả cổ họng, nhìn thấy Trần Trường thoải mái nghiêng người, xoay thân mình để đ·á·n·h vào cổ của kẻ tập kích. Chỉ với một đòn duy nhất, Trần Trường thậm chí không rút k·i·ế·m đang treo bên hông, người kia c·hết chỉ sau một đòn đó. Ngay khi gã đó nằm tr·ê·n đất, cơ thể của gã tan thành từng mảnh ánh sáng và bốc hơi mất, Trần Trường thì thoải mái cúi xuống nhặt lên con d·a·o mà kẻ á·m s·át đã bỏ lại.
[Ding. Một kỹ năng mới 'đ·ấ·m Cuống Họng' đã được tạo ra do hành động của bạn] [đ·ấ·m Cuống Họng: Mỗi cú đ·á·n·h sẽ gây 120% s·á·t thương; Thời g·i·a·n hồi chiêu: Không] Trần Trường cười nhẹ, hắn đặt con d·a·o vào hòm đồ, nhìn vào làn hào quang đỏ nhạt giờ đang lơ lửng xung quanh cơ thể mình. Làn khí tức màu đỏ nhạt này cho thấy rằng, hắn gần đây vừa g·iết một người chơi khác. Ngoài ra, nó cũng có tác dụng, thu hút nhiều mục tiêu t·ấ·n c·ô·n·g hơn từ các con quái, mở rộng phạm vi thu hút cừu h·ậ·n. Đây là h·ìn·h p·h·ạ·t duy nhất cho việc PK (g·iết người chơi) trong trò chơi, ít nhất là ở giai đoạn hiện tại Sau khi nhanh c·h·óng xử lý kẻ đã dám hiện diện tập kích, Trần Trường sau đó quay lại, nhìn chằm chằm vào dòng suối róc rách vang vọng gần hắn.
Điểm xuất p·h·át của hắn trong cuộc đời trước, cũng là làng Icemere ở phía bắc của Vương quốc Glade.
Tuy nhiên, hắn không may bỏ lỡ một trong những điểm trấn phù hợp màu mỡ của Vương quốc, mặc dù hắn đã bắt đầu khá gần nó.
Bạn cần đăng nhập để bình luận