Đại Tống Đệ Nhất Sát Thần

Chương 304

**Chương 304: Chuyện bổn phận, làm gì như vậy**
Sau đó, mắt thấy hai cha con nọ đều lên xe, Bách Lý cô nương lại tiến đến gần.
Chỉ thấy nàng âm thầm qùy xuống, hướng về Yến Nhiên dập đầu liên tục, từng cái lại từng cái, dập đầu thật mạnh xuống đất!
Cô nương không nói một lời, chỉ có từng viên nước mắt "đùng đùng" rơi xuống, trên mặt đất khô cạn nhanh chóng tan ra.
Yến Nhiên không đỡ nàng, mà là đoan đoan chính chính, khom người đáp lễ!
"Đây là chuyện bổn phận của Yến Nhiên, không cần làm vậy!"
Cảnh tượng này, mọi người thấy đều không khỏi xúc động.
Ngay cả Tiền Hí cũng đỏ hoe cả đôi mắt đã đục ngầu, đứng bên cạnh lén lau nước mắt!......
Gió nổi lên Biện Kinh, Biện Hà mãnh liệt, người dù lặng im, nhưng nhiệt huyết trong lòng lại sôi trào như nước.
Không biết bao nhiêu sự tình, bao nhiêu người, ngay tại bên cạnh Yến Nhiên đang từng chút một âm thầm biến hóa, bao nhiêu hạt giống đang lặng lẽ nảy mầm.
Yến Nhiên hắn, từ trước tới giờ sẽ không vì cái thế đạo hỗn đản này mà thay đổi bản thân, mà là từng giờ từng phút cải biến thế giới này!......
Khi Yến Nhiên về thành, chuyện đầu tiên chính là để Tiền Hí dẫn đầu quân sĩ Võ Đức Ti, phong tỏa kho quân khí của giám sát quân.
Sau đó hắn trở lại khách sạn, nơi ở của các quân tướng, thừa dịp bản án còn chưa được phán quyết, hắn tỉ mỉ chọn lựa mấy vị tướng lĩnh, giữ bọn hắn lại trong phòng, đuổi hết người hầu, rồi cùng từng người một mật đàm!
Trước đó, đại mập mạp Tân Như Hải, đã đáp ứng hợp tác cùng Yến Nhiên, Yến Nhiên giao vàng cho hắn, hắn liền ký nhận vào biên lai lĩnh khôi giáp.
Rồi đến Thẩm Ngạo, kẻ có sở thích thêu thùa, cũng chấp thuận đề nghị đổi bạc lấy khôi giáp...... Cho đến nay, trong sổ sách giám sát quân khí, chỗ thiếu hụt 1000 bộ khôi giáp đã được Yến Nhiên san bằng hoàn toàn.
Thế nhưng Yến Nhiên vẫn chưa dừng lại, hắn lại liên tục nói chuyện với ba nhà quân tướng đáng tin cậy khác, đem số vàng bạc mà hắn tịch thu từ nhà Tất Tòng Thì, tiêu gần một nửa.
Ba nhà này ký biên lai xong, Yến Nhiên lại có thêm doanh thu 1500 bộ khôi giáp, cộng thêm 500 bộ Bàng Vạn Xuân mang tới, tổng cộng là 2000 bộ!
Sau đó Yến Nhiên liền cầm biên lai lĩnh khôi giáp do các quân tướng ký nhận, danh chính ngôn thuận đem 2000 bộ khôi giáp này chuyển đi.
Hắn sai quân sĩ Võ Đức Ti của mình, đưa số khôi giáp này đến khu doanh trại của đám thợ ở Biện Hà, nói với Bàng Vạn Xuân, bất cứ lúc nào cũng có thể phái thuyền đến lấy.
Nơi này có quân sĩ trấn giữ, không những vị trí kín đáo, vận tải đường thủy thuận tiện, mà còn có hơn một ngàn thợ, vừa vặn có đủ nhân lực vận chuyển khôi giáp!
Toàn bộ quá trình thao tác của Yến Nhiên, khiến huynh muội Bàng Vạn Xuân thấy hoa cả mắt, kinh ngạc đến mức suýt chút nữa cằm rơi xuống đất!
Bọn họ đương nhiên không biết, số bạc Yến Nhiên đổi khôi giáp, đều là từ số tiền tham ô mà hắn tịch thu từ nhà Tất Tòng Thì.
Hai huynh muội này còn tưởng rằng Yến gia Tiểu hầu gia, đang dùng tiền của mình, để lo liệu quân bị cho nghĩa quân Giang Nam!
Lại thêm việc Tất Tòng Thì giấu 1000 bộ, khi Bàng Vạn Xuân bọn hắn biết được mình có thể mang về 3000 bộ khôi giáp, nói thật, hai huynh muội ngay cả bản thân cũng không dám tin đây là sự thật!
Hai huynh muội này cứ như bị sét đánh, toàn bộ quá trình đều ngơ ngơ ngác ngác, bọn hắn nằm mơ cũng không nghĩ tới Yến gia Tiểu hầu gia, thế mà có thể làm được việc này đến trình độ như vậy!
Hai huynh đệ bọn hắn đã hao hết tâm cơ, suýt chút nữa đem tính mạng bồi lên cũng làm không được sự tình, vậy mà tiểu hầu gia chỉ trong một buổi chiều tối, đã có được số lượng mà bọn họ nằm mơ cũng không dám nghĩ tới!
3000 bộ khôi giáp a! Vậy đại biểu cho vô số tính mạng của tướng sĩ quân khởi nghĩa!
Nghĩ tới việc nghĩa quân Giang Nam bọn hắn không phải lấy cánh tay, chống đỡ mưa tên của địch nhân, máu chảy thành sông khi công thành...... Trong lòng bọn hắn liền không nhịn được run rẩy!......
Sáng ngày thứ hai, Yến Nhiên dẫn đội xuất phát, muốn tìm 1000 bộ khôi giáp mà Tất Tòng Thì giấu đi.
Lúc ra cửa, tất cả mọi người không biết Yến Nhiên đang nghĩ gì......
Nơi Tất Tòng Thì giấu khôi giáp chắc chắn cực kỳ bí ẩn, thế mà tiểu hầu gia lại như đã tính trước, cứ như số khôi giáp kia đang nằm ở một nơi nào đó, chờ Yến Nhiên đến lấy vậy.
"Yến huynh ngược lại là chắc chắn chứ?" Tô Tín nhịn không được hỏi: "Nếu hôm nay tìm không thấy, chúng ta sẽ mất mặt!"
"Tô huynh yên tâm," Yến Nhiên vừa đi ra ngoài, vừa cười nói: "Hẳn là có thể tìm được."
Hắn nhìn thấy Hồng Tụ và Tử Tiêu, Kinh Hồng đều ở bên cạnh, ánh mắt lom lom nhìn mình......
Thế là Yến Nhiên cười khổ, lắc đầu giải thích: "Kỳ thật nói trắng ra, tìm khôi giáp không khó như vậy."
"Các ngươi chỉ cần cẩn thận suy nghĩ một chút liền biết, điểm khó khăn nhất trong việc Tất Tòng Thì đầu cơ trục lợi khôi giáp, chính là hắn không có người!"
"Trừ hai tên thủ hạ quan viên thân tín...... Chính là hai kẻ mà chúng ta đã cho nổ chết trong căn nhà đá gần điểm tướng đài, hắn không tin được bất kỳ ai."
"Cho nên 1000 bộ khôi giáp kia, dù thế nào cũng sẽ không phải do ba người bọn hắn, từng bộ từng bộ vác ra ngoài chứ?"
"Đúng vậy...... Cho nên?"
Kinh Hồng cô nương nghe vậy khẽ gật đầu, ra hiệu Yến Nhiên nói tiếp.
"Bởi vậy Tất Tòng Thì cần một lý do, để danh chính ngôn thuận vận chuyển số khôi giáp kia ra ngoài."
Yến Nhiên nói tiếp: "Hắn còn phải tìm một nơi không khiến người khác hoài nghi, để đem khôi giáp giấu đi."
"Nói đến đây, các ngươi có nhớ không? Lúc trước khi chúng ta điều tra sự kiện ba mươi mã phu chết một cách ly kỳ, ở gần thôn Vũ Vương Đài, những người trong thôn đã nói thế nào?"
Thấy mọi người vẻ mặt đầy kinh ngạc, Yến Nhiên cười nói:
"Bọn hắn nói, những cấm quân tướng sĩ đến giáo trường Vũ Vương Đài để duyệt binh, tất cả đều lười biếng mặc khôi giáp chạy xa như vậy, đi đi về về, vừa mệt lại nặng."
"Cho nên bọn hắn mỗi lần trước khi diễn binh ở trường duyệt, đều sẽ thuê xe ngựa đem khôi giáp binh khí kéo đến giáo trường. Sau khi diễn luyện kết thúc, bọn hắn còn phải dùng xe ngựa, đem khôi giáp binh khí kéo về Biện Kinh Thành."
"Thì ra là thế......"
"Hiểu rồi!"
Khi Yến Nhiên nói đến đây, Tô Tín và Thẩm Hồng Tụ cô nương không hẹn mà cùng, đồng loạt gật đầu!
Thấy Bàng Vạn Xuân huynh muội và Tử Tiêu, Kinh Hồng còn chưa hiểu tình huống, thế là Tô Tín thay Yến Nhiên giải thích:
"Vừa rồi ý của tiểu hầu gia là, Tất Tòng Thì với tư cách là một giám trưởng, hắn hiểu rõ chuyện cấm quân thường xuyên vận chuyển khôi giáp, hơn nữa sân thí nghiệm thuốc nổ của giám sát quân khí, ngay tại Vũ Vương Đài!"
"Cho nên đối với Tất Tòng Thì mà nói, không có người thay hắn chuyển khôi giáp cũng không sao, chỉ cần quan viên kho phòng, là người của hắn là được!"
"Hắn có thể dùng xe ngựa dân gian, đem khôi giáp trong kho nói ra, trực tiếp vận chuyển về Vũ Vương Đài!"
"Trong thời gian này, hắn có thể giả tạo biên lai để đưa khôi giáp ra, dù sao người nghiệm chứng biên lai, cũng là quan viên quản kho, người của hắn."
Tô Tín vừa cười vừa nói: "Cùng lắm thì sau này hắn tìm lại tấm biên lai giả lĩnh khôi giáp kia, xé nó đi là xong việc!"
"Chính bởi vì như vậy, nên mới không có những tấm biên lai lĩnh khôi giáp kia, trong kho quân khí của giám sát quân, mới xuất hiện việc thiếu hụt 1000 bộ khôi giáp!"
"Sau khi Tất Tòng Thì đem khôi giáp đưa ra ngoài, hắn hoàn toàn có thể gióng trống khua chiêng, thoải mái thuê xe vận chuyển."
"Dù sao cấm quân thuê xe, vận chuyển khôi giáp đến Vũ Vương Đài là chuyện rất bình thường, từ phu xe đến người đi đường, cho tới lính gác cổng thành, tất cả đều đã quen thuộc với chuyện này."
"Huống chi Vũ Vương Đài, cũng là địa bàn của Tất Tòng Thì!"
"Cho nên nơi Tất Tòng Thì ẩn tàng số khôi giáp này...... Chỉ có thể là Đại Giáo Trường Vũ Vương Đài!"
Bạn cần đăng nhập để bình luận