Từ Stand User Bắt Đầu Xuyên Qua Chư Thiên
Chương 24: Đến chậm Ryūji
Chương 24: Ryūji đến muộn
"Ōi ōi, các ngươi làm sao vậy?"
Ryūji nhìn hai người đang chật vật ở cổng chính, hỏi.
"Xin lỗi nha, Ryūji, chúng ta không ngờ tới Stand của tên kia thật sự rất phiền phức, hiện tại hẳn là ngươi có thể nhìn thấy một người giống ta."
"Nói đúng hơn là xuất hiện một bản sao của ngươi?"
Ryūji đi tới bên cạnh Kōichi, nhìn cánh cửa lớn dưới thân Kōichi, hắn đoán Kōichi bị đánh bay ra ngoài, nhưng lực lượng của Hazamada chắc chắn không lớn như vậy, là Stand sao? Ryūji đã lâu không xem JOJO ss4, nhưng vẫn nhớ tên kia Stand là bám vào con rối, con rối chắc chắn cũng không có lực lượng mạnh mẽ như vậy, đổi thành người máy thì còn được, hẳn là bản thân Jōsuke công kích.
"Để ta đoán xem, tên kia hẳn là đã phục chế ngươi, đồng thời có năng lực điều khiển người bị phục chế, sau đó ngươi bị thao túng đánh Kōichi, nhưng ngươi cũng không dễ chịu, nhìn mặt ngươi xem, đổ máu rồi."
Trước tiên, Ryūji chữa trị cho Kōichi bị thương nặng, vị trí cổ áo của Kōichi có vết tích kỳ quái, đoán chừng là Jōsuke bị thao túng công kích cổ Kōichi, nhưng lại dùng Crazy Diamond chữa khỏi cho hắn, nhưng Jōsuke có sức lực rất lớn, sau khi Kōichi bị đánh bay ra ngoài, đụng vào cửa phía sau, cánh cửa lớn trực tiếp đổ xuống, mà Kōichi cũng nhận thương rất nặng, nhưng so với việc bị đánh trúng cổ - loại yếu hại yếu ớt, thì tốt hơn nhiều, cộng thêm trên lưng Kōichi có một ba lô làm giảm xóc.
"Đúng vậy, hắn thao túng ta công kích Kōichi, điều khiển người khác làm gì đó, đây là chuyện ta ghét nhất."
"Nếu như ngươi điều khiển kẻ địch đi công kích kẻ địch, có lẽ ngươi sẽ không nghĩ vậy."
"Có lẽ vậy."
Ryūji trị liệu xong cho Kōichi, đi tới bên cạnh Jōsuke, Jōsuke không sao, nhưng trên mặt hắn có vết máu, mà nơi này gần mắt, tên kia đoán chừng lại muốn móc con ngươi của người khác ra, nhưng đoán chừng năng lực Stand của Kōichi đã giúp Jōsuke thoát được một kiếp.
Hắn nhớ rõ năng lực Stand lúc này của Kōichi hẳn là đánh trúng kẻ địch hoặc vật thể, sau đó phát ra một loại âm thanh đặc biệt nào đó.
"Tên kia muốn ra tay với Jōtarō-san, chúng ta mau đi thôi."
Ba người chạy nhanh về phía trước, nói đúng hơn là muốn truy đuổi Hazamada cùng Stand kia.
Chỉ là dường như bọn hắn không chú ý tới có một nữ nhân đang nhìn bọn hắn, nói đúng hơn là đang nhìn một người trong số đó.
Hazamada chắc chắn muốn đến gần khách sạn Moriō Grand, bởi vì phải nhanh chóng tìm được Jōtarō, như vậy cần phải đi lấy một giá trị sai lệch giữa mình và Jōtarō.
Bất quá, hiện tại ba người bọn hắn trước hết phải đi thông báo cho Jōtarō, đây mới là việc quan trọng nhất.
Ba người đi tới bốt điện thoại công cộng, gọi điện đến khách sạn Moriō Grand, chuẩn bị gọi cho Jōtarō, thế nhưng lại được nhân viên phục vụ đại sảnh khách sạn thông báo đường dây bận.
"A?"
Ryūji tức giận dậm chân, như vậy có nghĩa là đối phương đã gọi điện cho Jōtarō, Jōtarō cũng sẽ bị đối phương lừa gạt.
Mà ở một bên khác, khách sạn Moriō Grand.
"Jōtarō-san, sau 15 phút nữa, mời đến nhà ga, ta có chuyện quan trọng muốn nói."
"Nhà ga đúng không? Ta biết rồi."
Jōtarō lập tức đi ra ngoài, đồng thời đã cúp điện thoại.
Jōtarō kỳ thật vẫn luôn rất tỉnh táo, đồng thời trí lực cùng sức quan sát cũng cực kỳ mạnh mẽ, nhưng hắn quá mức tin tưởng người bên cạnh, kỳ thật như vậy cũng không kỳ quái, nhưng Jōtarō kỳ thật cũng đã ít nhiều cảm thấy điện thoại của "Jōsuke" có chút vấn đề, những cái khác thì không có gì, chỉ là vừa vặn biến thành con rối Stand dường như còn chưa nắm bắt được ngữ khí của Jōsuke, chỉ là Jōtarō không nghĩ nhiều.
Quả nhiên, sau đó bọn hắn không gọi được điện thoại.
"Đáng giận, nhất định là Jōtarō-san đã ra cửa, mới không gọi được, chúng ta đi mau."
"Kỳ thật vấn đề lớn nhất là, ta có một loại dự cảm, bình thường đều nói mỗi ngày nhìn tay sẽ lâu hơn nhìn mặt, ta cảm thấy tên kia có khả năng ngay cả vân tay của ta cũng phục chế."
Jōsuke toát ra rất nhiều mồ hôi lạnh trên mặt, nếu như Jōtarō-san bị đối phương đánh lén, hậu quả thật sự không thể tưởng tượng nổi.
"Vậy thật sự không ổn."
Kōichi khẩn trương nói.
"Loại thao tác này cũng không kỳ quái, có khả năng đối phương thậm chí ngay cả tròng đen của ngươi cũng phục chế, dù sao cũng là phục chế Stand của người khác, chúng ta mau đi thôi."
Mặc dù không hiểu lắm tròng đen là có ý gì, nhưng Jōsuke đại khái hiểu Ryūji đang nói đến một loại đồ vật trên thân thể mỗi người đều có, nhưng lại không giống với người khác, tựa như vân tay mỗi người đều không giống nhau.
Ryūji nói xong liền xách hai người dưới nách, nhanh chóng xông về phía trước.
"Khụ khụ, nhiều khói quá, tình huống thế nào? Ai chạy xe máy trên đường sao?"
Người qua đường chỉ thấy được một đoàn khói xuất hiện, chặn tầm mắt, sau đó không rõ ràng lắm.
Bọn hắn đã bàn bạc kỹ kế hoạch trên đường, đơn giản có hai thao tác.
Một là trực tiếp xông qua, điểm này chủ yếu dựa vào Ryūji không bị phục chế, đồng thời Stand có thực lực mạnh mẽ, một cái khác là làm tốt đánh dấu đặc biệt, ví dụ như lưu lại vết tích rất nặng trên người đối phương, có thể trực tiếp phân biệt được đối phương tuyệt đối không phải bản thân Jōsuke.
Bất quá, cả hai có thể cùng áp dụng.
Mà ở một bên khác, Hazamada bắt đầu khó chịu với con rối Stand của mình.
"Bên cạnh toàn là nữ hài tử đang thét lên, vì cái gì chỉ đối với một mình ngươi, thật sự khó chịu."
Vừa mới hai người đụng phải một đám nữ sinh trong trường học, các nàng đều chào hỏi Jōsuke, nhưng lại không quan tâm đến mình, Hazamada ghen ghét, hắn mặt âm trầm nói.
"Loại chuyện này không nên hỏi ta, ta cũng không biết."
Surface nói xong, nhưng rất nhanh Hazamada liền trở nên càng khó chịu hơn.
"Jōsuke đồng học, đây là của ta..."
Jōsuke nhận được thư tình của một nữ sinh, đang suy nghĩ làm sao từ chối, nhưng theo bản năng lại nhận lấy, nữ sinh kia cũng vì quá thẹn thùng, không nói được, trực tiếp bỏ chạy, mà giờ khắc này, Hazamada ghen tị đã giật lấy thư tình sau khi nữ hài tử kia rời đi, xé nó thành một đống giấy vụn.
"Vì cái gì ngươi lại nhận được thư tình, mà ta lại không có gì? Ta và ngươi rốt cuộc có gì khác biệt?"
Hazamada tức giận chất vấn Stand của mình, mà Surface chỉ cảm thấy có chút đau đầu và khó hiểu.
"Quên đi, không quan trọng, ngược lại trong trường học này cũng chỉ có người quái dị mà thôi."
Hazamada không ăn được nho thì nói nho còn xanh. (Câu gốc là 'ăn không được bồ đào nói bồ đào chua')
"Ta cũng không biết, Hazamada-san."
"Đáng giận."
Hazamada nhảy dựng lên, sau đó hung hăng đấm một quyền về phía mặt Jōsuke, nhưng sau khi đánh trúng mặt Jōsuke, mặt Jōsuke không có vấn đề gì, nhưng trên tay của Hazamada lại bị rách da, máu chảy ra từ vết thương, Hazamada ôm tay kêu to.
"Đau quá."
"Thật là đần, ngươi quên rồi sao? Ta làm bằng gỗ nha."
Stand cũng không có biện pháp gì, chủ nhân của mình đần như vậy, hắn có thể làm sao?
Hắn cũng rất tuyệt vọng.
"Đáng giận."
Hazamada quay đầu, tiếp tục đi về phía mục tiêu.
【 Đợi đến khi sự kiện lần này kết thúc, ta nhất định phải chẻ hắn thành mảnh gỗ vụn, lần trước phục chế thầm mến Junko, nhưng tên kia tính xấu, khiến mình không làm được gì, thật sự nổi giận. 】
Hazamada nghĩ như vậy, xoa vết máu trên tay lên chiếc xe máy ven đường.
"Tên kia đang giở trò quỷ gì? Bẩn chết."
Chủ nhân xe máy chỉ đang nói chuyện với bạn bè, không cẩn thận, chiếc mô tô yêu quý của mình liền bị ô uế, hắn vội vàng dùng tay áo xoa xoa xe, tức giận nói.
"Đừng nói như vậy, hắn chưa chắc cố ý, lại nói, có thể bị người khác nghe thấy."
Bạn của hắn khuyên giải, chủ yếu là người lùn bên cạnh kia nhìn vẫn rất khỏe mạnh, thêm nữa chỉ là một chút vết bẩn có thể dễ dàng tẩy sạch, vấn đề không lớn.
Mặc dù đã bị người khác nghe thấy, nhưng đối với Hazamada, hắn còn có việc cần hoàn thành, cũng không định để ý nhiều.
"Ta chính là nói cho hắn nghe, tên kia đi đường lảo đảo, giống như một con dế mèn sắp chết vậy."
"Ví dụ này hay đấy."
Bạn của hắn, một người có kiểu tóc Okuyasu cười nói.
"Thật sao?"
Dường như nhận được lời khen của bạn bè, hắn tạm thời quên đi chuyện xe của mình bị người làm bẩn, nhưng giờ khắc này, hắn nghe được một tiếng "Phanh", bạn hắn ngã trên mặt đất, tên kia vừa mới còn rất cường tráng với kiểu tóc kỳ quái, hắn khống chế mình.
"Tiếp theo, ta sẽ dùng con dao nhỏ này nhét vào trong miệng ngươi, sau đó để ngươi vĩnh viễn không nói được nữa."
Hazamada móc ra một con dao rọc giấy nhỏ dài từ trong túi, nhét vào trong miệng chủ nhân xe máy.
Cầu đề cử, cầu đuổi đọc
(Hết chương)
"Ōi ōi, các ngươi làm sao vậy?"
Ryūji nhìn hai người đang chật vật ở cổng chính, hỏi.
"Xin lỗi nha, Ryūji, chúng ta không ngờ tới Stand của tên kia thật sự rất phiền phức, hiện tại hẳn là ngươi có thể nhìn thấy một người giống ta."
"Nói đúng hơn là xuất hiện một bản sao của ngươi?"
Ryūji đi tới bên cạnh Kōichi, nhìn cánh cửa lớn dưới thân Kōichi, hắn đoán Kōichi bị đánh bay ra ngoài, nhưng lực lượng của Hazamada chắc chắn không lớn như vậy, là Stand sao? Ryūji đã lâu không xem JOJO ss4, nhưng vẫn nhớ tên kia Stand là bám vào con rối, con rối chắc chắn cũng không có lực lượng mạnh mẽ như vậy, đổi thành người máy thì còn được, hẳn là bản thân Jōsuke công kích.
"Để ta đoán xem, tên kia hẳn là đã phục chế ngươi, đồng thời có năng lực điều khiển người bị phục chế, sau đó ngươi bị thao túng đánh Kōichi, nhưng ngươi cũng không dễ chịu, nhìn mặt ngươi xem, đổ máu rồi."
Trước tiên, Ryūji chữa trị cho Kōichi bị thương nặng, vị trí cổ áo của Kōichi có vết tích kỳ quái, đoán chừng là Jōsuke bị thao túng công kích cổ Kōichi, nhưng lại dùng Crazy Diamond chữa khỏi cho hắn, nhưng Jōsuke có sức lực rất lớn, sau khi Kōichi bị đánh bay ra ngoài, đụng vào cửa phía sau, cánh cửa lớn trực tiếp đổ xuống, mà Kōichi cũng nhận thương rất nặng, nhưng so với việc bị đánh trúng cổ - loại yếu hại yếu ớt, thì tốt hơn nhiều, cộng thêm trên lưng Kōichi có một ba lô làm giảm xóc.
"Đúng vậy, hắn thao túng ta công kích Kōichi, điều khiển người khác làm gì đó, đây là chuyện ta ghét nhất."
"Nếu như ngươi điều khiển kẻ địch đi công kích kẻ địch, có lẽ ngươi sẽ không nghĩ vậy."
"Có lẽ vậy."
Ryūji trị liệu xong cho Kōichi, đi tới bên cạnh Jōsuke, Jōsuke không sao, nhưng trên mặt hắn có vết máu, mà nơi này gần mắt, tên kia đoán chừng lại muốn móc con ngươi của người khác ra, nhưng đoán chừng năng lực Stand của Kōichi đã giúp Jōsuke thoát được một kiếp.
Hắn nhớ rõ năng lực Stand lúc này của Kōichi hẳn là đánh trúng kẻ địch hoặc vật thể, sau đó phát ra một loại âm thanh đặc biệt nào đó.
"Tên kia muốn ra tay với Jōtarō-san, chúng ta mau đi thôi."
Ba người chạy nhanh về phía trước, nói đúng hơn là muốn truy đuổi Hazamada cùng Stand kia.
Chỉ là dường như bọn hắn không chú ý tới có một nữ nhân đang nhìn bọn hắn, nói đúng hơn là đang nhìn một người trong số đó.
Hazamada chắc chắn muốn đến gần khách sạn Moriō Grand, bởi vì phải nhanh chóng tìm được Jōtarō, như vậy cần phải đi lấy một giá trị sai lệch giữa mình và Jōtarō.
Bất quá, hiện tại ba người bọn hắn trước hết phải đi thông báo cho Jōtarō, đây mới là việc quan trọng nhất.
Ba người đi tới bốt điện thoại công cộng, gọi điện đến khách sạn Moriō Grand, chuẩn bị gọi cho Jōtarō, thế nhưng lại được nhân viên phục vụ đại sảnh khách sạn thông báo đường dây bận.
"A?"
Ryūji tức giận dậm chân, như vậy có nghĩa là đối phương đã gọi điện cho Jōtarō, Jōtarō cũng sẽ bị đối phương lừa gạt.
Mà ở một bên khác, khách sạn Moriō Grand.
"Jōtarō-san, sau 15 phút nữa, mời đến nhà ga, ta có chuyện quan trọng muốn nói."
"Nhà ga đúng không? Ta biết rồi."
Jōtarō lập tức đi ra ngoài, đồng thời đã cúp điện thoại.
Jōtarō kỳ thật vẫn luôn rất tỉnh táo, đồng thời trí lực cùng sức quan sát cũng cực kỳ mạnh mẽ, nhưng hắn quá mức tin tưởng người bên cạnh, kỳ thật như vậy cũng không kỳ quái, nhưng Jōtarō kỳ thật cũng đã ít nhiều cảm thấy điện thoại của "Jōsuke" có chút vấn đề, những cái khác thì không có gì, chỉ là vừa vặn biến thành con rối Stand dường như còn chưa nắm bắt được ngữ khí của Jōsuke, chỉ là Jōtarō không nghĩ nhiều.
Quả nhiên, sau đó bọn hắn không gọi được điện thoại.
"Đáng giận, nhất định là Jōtarō-san đã ra cửa, mới không gọi được, chúng ta đi mau."
"Kỳ thật vấn đề lớn nhất là, ta có một loại dự cảm, bình thường đều nói mỗi ngày nhìn tay sẽ lâu hơn nhìn mặt, ta cảm thấy tên kia có khả năng ngay cả vân tay của ta cũng phục chế."
Jōsuke toát ra rất nhiều mồ hôi lạnh trên mặt, nếu như Jōtarō-san bị đối phương đánh lén, hậu quả thật sự không thể tưởng tượng nổi.
"Vậy thật sự không ổn."
Kōichi khẩn trương nói.
"Loại thao tác này cũng không kỳ quái, có khả năng đối phương thậm chí ngay cả tròng đen của ngươi cũng phục chế, dù sao cũng là phục chế Stand của người khác, chúng ta mau đi thôi."
Mặc dù không hiểu lắm tròng đen là có ý gì, nhưng Jōsuke đại khái hiểu Ryūji đang nói đến một loại đồ vật trên thân thể mỗi người đều có, nhưng lại không giống với người khác, tựa như vân tay mỗi người đều không giống nhau.
Ryūji nói xong liền xách hai người dưới nách, nhanh chóng xông về phía trước.
"Khụ khụ, nhiều khói quá, tình huống thế nào? Ai chạy xe máy trên đường sao?"
Người qua đường chỉ thấy được một đoàn khói xuất hiện, chặn tầm mắt, sau đó không rõ ràng lắm.
Bọn hắn đã bàn bạc kỹ kế hoạch trên đường, đơn giản có hai thao tác.
Một là trực tiếp xông qua, điểm này chủ yếu dựa vào Ryūji không bị phục chế, đồng thời Stand có thực lực mạnh mẽ, một cái khác là làm tốt đánh dấu đặc biệt, ví dụ như lưu lại vết tích rất nặng trên người đối phương, có thể trực tiếp phân biệt được đối phương tuyệt đối không phải bản thân Jōsuke.
Bất quá, cả hai có thể cùng áp dụng.
Mà ở một bên khác, Hazamada bắt đầu khó chịu với con rối Stand của mình.
"Bên cạnh toàn là nữ hài tử đang thét lên, vì cái gì chỉ đối với một mình ngươi, thật sự khó chịu."
Vừa mới hai người đụng phải một đám nữ sinh trong trường học, các nàng đều chào hỏi Jōsuke, nhưng lại không quan tâm đến mình, Hazamada ghen ghét, hắn mặt âm trầm nói.
"Loại chuyện này không nên hỏi ta, ta cũng không biết."
Surface nói xong, nhưng rất nhanh Hazamada liền trở nên càng khó chịu hơn.
"Jōsuke đồng học, đây là của ta..."
Jōsuke nhận được thư tình của một nữ sinh, đang suy nghĩ làm sao từ chối, nhưng theo bản năng lại nhận lấy, nữ sinh kia cũng vì quá thẹn thùng, không nói được, trực tiếp bỏ chạy, mà giờ khắc này, Hazamada ghen tị đã giật lấy thư tình sau khi nữ hài tử kia rời đi, xé nó thành một đống giấy vụn.
"Vì cái gì ngươi lại nhận được thư tình, mà ta lại không có gì? Ta và ngươi rốt cuộc có gì khác biệt?"
Hazamada tức giận chất vấn Stand của mình, mà Surface chỉ cảm thấy có chút đau đầu và khó hiểu.
"Quên đi, không quan trọng, ngược lại trong trường học này cũng chỉ có người quái dị mà thôi."
Hazamada không ăn được nho thì nói nho còn xanh. (Câu gốc là 'ăn không được bồ đào nói bồ đào chua')
"Ta cũng không biết, Hazamada-san."
"Đáng giận."
Hazamada nhảy dựng lên, sau đó hung hăng đấm một quyền về phía mặt Jōsuke, nhưng sau khi đánh trúng mặt Jōsuke, mặt Jōsuke không có vấn đề gì, nhưng trên tay của Hazamada lại bị rách da, máu chảy ra từ vết thương, Hazamada ôm tay kêu to.
"Đau quá."
"Thật là đần, ngươi quên rồi sao? Ta làm bằng gỗ nha."
Stand cũng không có biện pháp gì, chủ nhân của mình đần như vậy, hắn có thể làm sao?
Hắn cũng rất tuyệt vọng.
"Đáng giận."
Hazamada quay đầu, tiếp tục đi về phía mục tiêu.
【 Đợi đến khi sự kiện lần này kết thúc, ta nhất định phải chẻ hắn thành mảnh gỗ vụn, lần trước phục chế thầm mến Junko, nhưng tên kia tính xấu, khiến mình không làm được gì, thật sự nổi giận. 】
Hazamada nghĩ như vậy, xoa vết máu trên tay lên chiếc xe máy ven đường.
"Tên kia đang giở trò quỷ gì? Bẩn chết."
Chủ nhân xe máy chỉ đang nói chuyện với bạn bè, không cẩn thận, chiếc mô tô yêu quý của mình liền bị ô uế, hắn vội vàng dùng tay áo xoa xoa xe, tức giận nói.
"Đừng nói như vậy, hắn chưa chắc cố ý, lại nói, có thể bị người khác nghe thấy."
Bạn của hắn khuyên giải, chủ yếu là người lùn bên cạnh kia nhìn vẫn rất khỏe mạnh, thêm nữa chỉ là một chút vết bẩn có thể dễ dàng tẩy sạch, vấn đề không lớn.
Mặc dù đã bị người khác nghe thấy, nhưng đối với Hazamada, hắn còn có việc cần hoàn thành, cũng không định để ý nhiều.
"Ta chính là nói cho hắn nghe, tên kia đi đường lảo đảo, giống như một con dế mèn sắp chết vậy."
"Ví dụ này hay đấy."
Bạn của hắn, một người có kiểu tóc Okuyasu cười nói.
"Thật sao?"
Dường như nhận được lời khen của bạn bè, hắn tạm thời quên đi chuyện xe của mình bị người làm bẩn, nhưng giờ khắc này, hắn nghe được một tiếng "Phanh", bạn hắn ngã trên mặt đất, tên kia vừa mới còn rất cường tráng với kiểu tóc kỳ quái, hắn khống chế mình.
"Tiếp theo, ta sẽ dùng con dao nhỏ này nhét vào trong miệng ngươi, sau đó để ngươi vĩnh viễn không nói được nữa."
Hazamada móc ra một con dao rọc giấy nhỏ dài từ trong túi, nhét vào trong miệng chủ nhân xe máy.
Cầu đề cử, cầu đuổi đọc
(Hết chương)
Bạn cần đăng nhập để bình luận