Từ Stand User Bắt Đầu Xuyên Qua Chư Thiên
Chương 127: Hamon cùng ta cùng tồn tại
**Chương 127: Hamon cùng ta cùng tồn tại**
Tất cả mọi người ngồi lại chỗ cũ, bình tĩnh trở lại, sau đó nhao nhao hướng Ryūji xin lỗi.
Chỉ là Iguro Obanai và Shinazugawa Sanemi không thể nào tỉnh táo nổi, một người thì cảm thấy mình như bị "cắm sừng", mặc dù nói thật, Ryūji thật sự không có hứng thú ra tay với "chính thất" đã được xác định của đối phương, bất kể là Kanroji hay Obanai-kun.
Về phần Shinazugawa Sanemi, hắn chỉ đơn thuần là khó chịu vì bị khóa chặt một cách mạnh mẽ, mấu chốt là hiện tại hắn căn bản không cử động được, kiếm cũng không sờ tới được, miệng cũng không mở ra được.
Mà mọi người cũng nảy sinh nghi hoặc với tình huống của Shinazugawa Sanemi, mặc dù nói tình huống như thế này không tính là nhiều, nhưng nếu thật sự xảy ra những chuyện tương tự, Shinazugawa Sanemi hẳn phải là người đầu tiên lửa giận ngút trời xông lên đánh nhau mới đúng, chứ không giống như hiện tại đang chơi một trò chơi khó chịu, kiểu như một giây sau có thể sẽ chết đói, hoặc một giây sau có thể sẽ chết khát, nhưng thức ăn bày ra trước mắt lại không thể tăng độ no, nước cũng không thể làm dịu cơn khát, chỉ có bánh mì khô khốc, phải chọn một trong hai.
Không thèm quan tâm Sanemi, chúng ta hãy xem Chúa Công.
Chúa Công thoạt nhìn rất HIGH, đoán chừng nếu như nơi này bây giờ không phải là Cửu Trụ hội nghị, thì sẽ buông thả bản thân, cầm ngón tay học DIO, HIGH như vậy đi lên.
Mặc dù dựa theo tính cách, ngài ấy không quá sẽ làm loại chuyện này, nhưng hãy để một người đáng thương luôn bị ma bệnh quấn thân cảm thụ một chút cuộc sống của người bình thường, chỉ sợ hắn sẽ đem ngón trỏ của mình đâm thẳng vào trong đầu, HIGH đến không chịu nổi.
"Ryūji-kun, cảm ơn ngươi."
Những người khác cũng phát hiện Ryūji đang làm chuyện tốt, như vậy cũng nên biểu đạt áy náy của mình mới phải, nhưng Ryūji nhìn tay trái của mình, trong tay trái tản ra màu hồng kỳ quái, đồng thời trên mặt còn có gân xanh nổi lên như của Ubuyashiki.
"Ta chỉ có thể chữa phần ngọn mà thôi, đây là một bệnh di truyền rất phức tạp, ta cho dù chữa trị xong cho ngươi, đời kế tiếp con của ngươi vẫn lại chịu ảnh hưởng."
Ryūji cũng không rõ ràng loại bệnh kỳ quái nghịch thiên này từ đâu tới, nhưng Ryūji dám chắc rằng, mình có thể để Ubuyashiki sống cuộc sống của người bình thường, cũng có thể để hắn già đi như người bình thường, chứ không phải chết quá sớm. Ryūji vừa mới đem ngón tay cắm vào trong đầu Ubuyashiki, liền đoán chừng đối phương nếu như không trị liệu, đại khái không sống tới 30 tuổi sẽ chết.
Thật sự là đáng thương.
"Chuyện này phải bắt đầu từ rất lâu trước kia."
Chúa Công là hiếm khi tâm tình rất tốt, không đúng, hắn thoạt nhìn là một người rất rực rỡ, hẳn là tâm tình lúc nào cũng rất tốt mới đúng, chỉ là hôm nay có chút HIGH. (Lão Arthur có phải HIGH quá mức rồi không :v)
Mà theo Chúa Công kể xong câu chuyện của hắn, mọi người lại càng thêm thù hận Kibutsuji Muzan, tất cả mọi người đều hận nó thấu xương.
Chỉ có Ryūji đang thèm Huyết Quỷ Thuật của Muzan.
Về phần đem một môn Hô Hấp pháp mới cho những người khác, đối với Ryūji tới nói không tính là cái gì, nhưng vấn đề mấu chốt nhất là, đối phương cho mình cái gì.
Trụ địa vị? Đối với Ryūji tới nói, loại vật này không khiến hắn hứng thú lắm, nhiều nhất chỉ có thể xem như một thứ thêm vào, nếu như chỉ là Trụ địa vị, thì tương đương với việc mình biến thành người làm công cho đối phương.
Người làm công, hồn làm công, làm công đều là người trên người.
Bất quá tiền lương của Sát Quỷ Đội rất cao, ngoại trừ việc dễ chết, phúc lợi khác cũng coi là không tệ.
"Ta muốn ban đầu Ngũ đại Hô Hấp pháp cùng tất cả các Thức của chúng, còn có ta muốn học rèn Nhật Luân đao."
Ryūji cũng không rõ ràng trước đó phần thưởng kia rốt cuộc là dùng để làm gì, nhưng mình lấy thêm mấy môn Hô Hấp pháp tóm lại không sai.
"Nhưng, học tập Hô Hấp pháp cần rất nhiều thời gian."
Giyū ngược lại là hiếm khi lên tiếng, điều này khiến những người khác giật nảy mình, Nham Trụ không biết vì sao lại rơi lệ.
"Không có việc gì, ta là thiên tài."
Lời này cùng câu "Ta và các ngươi không giống" của Giyū có cách làm khác nhau nhưng kết quả lại giống nhau đến kì diệu, nhưng ý nghĩa chân thực của cả hai hoàn toàn trái ngược, chỉ là hiện tại cũng không có người nào thật sự xem nhẹ Ryūji, dù sao vừa mới đợt thao tác kia, bất kể là Trụ nào cũng làm không được.
"Như vậy lần này Cửu Trụ hội nghị kết thúc, liền xin nhờ các vị dạy cho Ryūji-kun, về phần Hơi Thở Sấm Sét, đến lúc đó ta sẽ đề cử ngươi đến chỗ Cựu Minh Trụ."
Ryūji nhẹ gật đầu, sau đó một cái hộp được mang tới, đặt ở trong bóng tối rồi mở ra.
Đó là đầu của một con Quỷ, chỉ là ánh mắt của Quỷ đã bị thiêu rụi, lỗ tai và miệng cũng như thế, chỉ có một lỗ mũi có thể bình thường hô hấp.
【 Thật quá đáng. 】
Luyến Trụ Kanroji nghĩ như vậy, mà những người khác cũng đại khái đoán được, tên này chính là Thượng Huyền Nhị bị bắt.
"Ừm, xem ra chính là Ryūji-kun bắt được Thượng Huyền Nhị, nhưng, vì cái gì không hiện ra con mắt?"
Viêm Trụ rất có tinh thần đặt ra nghi vấn, mà Ryūji sờ lên cằm của mình bắt đầu suy nghĩ, suy nghĩ hoàn tất.
"Ánh mắt tên này khiến ta rất khó chịu."
Ryūji trả lời rất đơn giản, nhưng cảm giác càng nhiều hơn chính là qua loa.
"Kiếm chút máu cho hắn không được sao? Chỉ một chút xíu, để hắn khôi phục lại con mắt của mình."
Ryūji nói như vậy, sau đó Ubuyashiki để một Ẩn kiếm chút máu đến, không quá lâu sau, liền bưng tới một chậu máu gà.
Đem một chút máu gà tưới lên trên mắt Dōma, con mắt Dōma khôi phục dáng vẻ trước đó, mọi người cũng biết tên chỉ còn lại một cái đầu này dĩ nhiên là Thượng Huyền Nhị.
Mà Dōma cũng hoảng sợ nhìn những người khác, bọn người này đoán chừng chính là Trụ, nhưng mình bây giờ ngoại trừ trợn tròn mắt nhìn thế giới này thì không làm được gì, ngay cả nói chuyện cũng không được.
"Ta có thể giết tên này không? Ta cho các ngươi xem."
Trên tay Ryūji xuất hiện Hamon, tình huống Hamon mọi người kỳ thật đã hơi có hiểu biết, biết vật này cũng là dựa vào hô hấp sinh ra năng lượng, vật này đối với Quỷ có hiệu quả cực kỳ đáng sợ.
""
Lời nói của Ryūji lần nữa khiến tất cả mọi người rất nổi nóng, nhưng cũng không có biện pháp gì, nhìn Ryūji giơ tay chém xuống, đầu Dōma biến thành hai nửa, nhìn vết cắt như vết thương do dung nham, sau đó Dōma biến thành một đống tro bụi, đám người trở nên im lặng.
"Nhiệm vụ: đánh giết Thượng Huyền Nhị • Dōma (Chú ý: Stand không phải là không thể trông thấy)."
"Trạng thái: Đã hoàn thành."
"Ban thưởng: Nhật Luân đao không gãy (có thể tăng thêm tài liệu khác cường hóa)."
"Chỉ cần học tập Hô Hấp pháp kia, chúng ta cũng có thể trở nên mạnh như vậy sao?"
Hoa Trụ Kanae xem như một trong những Trụ tương đối yếu ớt, nàng đã không có tố chất thân thể mạnh mẽ, cũng không có thiên phú mạnh mẽ, chỉ là một cô gái quá bình thường nhưng lại rất cố gắng.
"Ngươi suy nghĩ nhiều quá."
Ryūji trực tiếp mở miệng bác bỏ.
"Hamon lực lượng là lực lượng Mặt Trời, có thể trực tiếp gây tổn thương cho Quỷ, chuyện này là khẳng định, nhưng mấu chốt của vấn đề là, ngươi có thể tạo thành bao nhiêu tổn thương."
"Hamon của ta rất mạnh, cho nên cho dù là Thượng Huyền Nhị, ta cũng có thể nhẹ nhõm chiến thắng hắn, nhưng nếu như là những người như các ngươi, mặc dù nói có thể phách cường tráng, cho nên học tập Hamon kỳ thật rất đơn giản, nhưng Hamon sẽ không khiến cho thể phách của các ngươi có sự tăng lên quá lớn, chỗ lợi hại nhất của Hamon, là ở chỗ vận dụng."
Những người khác không hiểu rõ lắm, Ryūji đi tới bên cạnh một bờ ao.
"Ta lấy một ví dụ, ta có thể rất nhẹ nhàng đứng ở trên mặt nước, nhưng các ngươi không được."
Ryūji đứng ở trên mặt nước, cũng không chìm xuống, mà trên mặt nước không ngừng nổi lên gợn sóng kỳ quái, cho mọi người biết, đây chính là lực lượng Hamon.
"Hamon, cùng ta cùng tồn tại."
Cầu đề cử, cầu đuổi đọc.
(Hết chương)
Tất cả mọi người ngồi lại chỗ cũ, bình tĩnh trở lại, sau đó nhao nhao hướng Ryūji xin lỗi.
Chỉ là Iguro Obanai và Shinazugawa Sanemi không thể nào tỉnh táo nổi, một người thì cảm thấy mình như bị "cắm sừng", mặc dù nói thật, Ryūji thật sự không có hứng thú ra tay với "chính thất" đã được xác định của đối phương, bất kể là Kanroji hay Obanai-kun.
Về phần Shinazugawa Sanemi, hắn chỉ đơn thuần là khó chịu vì bị khóa chặt một cách mạnh mẽ, mấu chốt là hiện tại hắn căn bản không cử động được, kiếm cũng không sờ tới được, miệng cũng không mở ra được.
Mà mọi người cũng nảy sinh nghi hoặc với tình huống của Shinazugawa Sanemi, mặc dù nói tình huống như thế này không tính là nhiều, nhưng nếu thật sự xảy ra những chuyện tương tự, Shinazugawa Sanemi hẳn phải là người đầu tiên lửa giận ngút trời xông lên đánh nhau mới đúng, chứ không giống như hiện tại đang chơi một trò chơi khó chịu, kiểu như một giây sau có thể sẽ chết đói, hoặc một giây sau có thể sẽ chết khát, nhưng thức ăn bày ra trước mắt lại không thể tăng độ no, nước cũng không thể làm dịu cơn khát, chỉ có bánh mì khô khốc, phải chọn một trong hai.
Không thèm quan tâm Sanemi, chúng ta hãy xem Chúa Công.
Chúa Công thoạt nhìn rất HIGH, đoán chừng nếu như nơi này bây giờ không phải là Cửu Trụ hội nghị, thì sẽ buông thả bản thân, cầm ngón tay học DIO, HIGH như vậy đi lên.
Mặc dù dựa theo tính cách, ngài ấy không quá sẽ làm loại chuyện này, nhưng hãy để một người đáng thương luôn bị ma bệnh quấn thân cảm thụ một chút cuộc sống của người bình thường, chỉ sợ hắn sẽ đem ngón trỏ của mình đâm thẳng vào trong đầu, HIGH đến không chịu nổi.
"Ryūji-kun, cảm ơn ngươi."
Những người khác cũng phát hiện Ryūji đang làm chuyện tốt, như vậy cũng nên biểu đạt áy náy của mình mới phải, nhưng Ryūji nhìn tay trái của mình, trong tay trái tản ra màu hồng kỳ quái, đồng thời trên mặt còn có gân xanh nổi lên như của Ubuyashiki.
"Ta chỉ có thể chữa phần ngọn mà thôi, đây là một bệnh di truyền rất phức tạp, ta cho dù chữa trị xong cho ngươi, đời kế tiếp con của ngươi vẫn lại chịu ảnh hưởng."
Ryūji cũng không rõ ràng loại bệnh kỳ quái nghịch thiên này từ đâu tới, nhưng Ryūji dám chắc rằng, mình có thể để Ubuyashiki sống cuộc sống của người bình thường, cũng có thể để hắn già đi như người bình thường, chứ không phải chết quá sớm. Ryūji vừa mới đem ngón tay cắm vào trong đầu Ubuyashiki, liền đoán chừng đối phương nếu như không trị liệu, đại khái không sống tới 30 tuổi sẽ chết.
Thật sự là đáng thương.
"Chuyện này phải bắt đầu từ rất lâu trước kia."
Chúa Công là hiếm khi tâm tình rất tốt, không đúng, hắn thoạt nhìn là một người rất rực rỡ, hẳn là tâm tình lúc nào cũng rất tốt mới đúng, chỉ là hôm nay có chút HIGH. (Lão Arthur có phải HIGH quá mức rồi không :v)
Mà theo Chúa Công kể xong câu chuyện của hắn, mọi người lại càng thêm thù hận Kibutsuji Muzan, tất cả mọi người đều hận nó thấu xương.
Chỉ có Ryūji đang thèm Huyết Quỷ Thuật của Muzan.
Về phần đem một môn Hô Hấp pháp mới cho những người khác, đối với Ryūji tới nói không tính là cái gì, nhưng vấn đề mấu chốt nhất là, đối phương cho mình cái gì.
Trụ địa vị? Đối với Ryūji tới nói, loại vật này không khiến hắn hứng thú lắm, nhiều nhất chỉ có thể xem như một thứ thêm vào, nếu như chỉ là Trụ địa vị, thì tương đương với việc mình biến thành người làm công cho đối phương.
Người làm công, hồn làm công, làm công đều là người trên người.
Bất quá tiền lương của Sát Quỷ Đội rất cao, ngoại trừ việc dễ chết, phúc lợi khác cũng coi là không tệ.
"Ta muốn ban đầu Ngũ đại Hô Hấp pháp cùng tất cả các Thức của chúng, còn có ta muốn học rèn Nhật Luân đao."
Ryūji cũng không rõ ràng trước đó phần thưởng kia rốt cuộc là dùng để làm gì, nhưng mình lấy thêm mấy môn Hô Hấp pháp tóm lại không sai.
"Nhưng, học tập Hô Hấp pháp cần rất nhiều thời gian."
Giyū ngược lại là hiếm khi lên tiếng, điều này khiến những người khác giật nảy mình, Nham Trụ không biết vì sao lại rơi lệ.
"Không có việc gì, ta là thiên tài."
Lời này cùng câu "Ta và các ngươi không giống" của Giyū có cách làm khác nhau nhưng kết quả lại giống nhau đến kì diệu, nhưng ý nghĩa chân thực của cả hai hoàn toàn trái ngược, chỉ là hiện tại cũng không có người nào thật sự xem nhẹ Ryūji, dù sao vừa mới đợt thao tác kia, bất kể là Trụ nào cũng làm không được.
"Như vậy lần này Cửu Trụ hội nghị kết thúc, liền xin nhờ các vị dạy cho Ryūji-kun, về phần Hơi Thở Sấm Sét, đến lúc đó ta sẽ đề cử ngươi đến chỗ Cựu Minh Trụ."
Ryūji nhẹ gật đầu, sau đó một cái hộp được mang tới, đặt ở trong bóng tối rồi mở ra.
Đó là đầu của một con Quỷ, chỉ là ánh mắt của Quỷ đã bị thiêu rụi, lỗ tai và miệng cũng như thế, chỉ có một lỗ mũi có thể bình thường hô hấp.
【 Thật quá đáng. 】
Luyến Trụ Kanroji nghĩ như vậy, mà những người khác cũng đại khái đoán được, tên này chính là Thượng Huyền Nhị bị bắt.
"Ừm, xem ra chính là Ryūji-kun bắt được Thượng Huyền Nhị, nhưng, vì cái gì không hiện ra con mắt?"
Viêm Trụ rất có tinh thần đặt ra nghi vấn, mà Ryūji sờ lên cằm của mình bắt đầu suy nghĩ, suy nghĩ hoàn tất.
"Ánh mắt tên này khiến ta rất khó chịu."
Ryūji trả lời rất đơn giản, nhưng cảm giác càng nhiều hơn chính là qua loa.
"Kiếm chút máu cho hắn không được sao? Chỉ một chút xíu, để hắn khôi phục lại con mắt của mình."
Ryūji nói như vậy, sau đó Ubuyashiki để một Ẩn kiếm chút máu đến, không quá lâu sau, liền bưng tới một chậu máu gà.
Đem một chút máu gà tưới lên trên mắt Dōma, con mắt Dōma khôi phục dáng vẻ trước đó, mọi người cũng biết tên chỉ còn lại một cái đầu này dĩ nhiên là Thượng Huyền Nhị.
Mà Dōma cũng hoảng sợ nhìn những người khác, bọn người này đoán chừng chính là Trụ, nhưng mình bây giờ ngoại trừ trợn tròn mắt nhìn thế giới này thì không làm được gì, ngay cả nói chuyện cũng không được.
"Ta có thể giết tên này không? Ta cho các ngươi xem."
Trên tay Ryūji xuất hiện Hamon, tình huống Hamon mọi người kỳ thật đã hơi có hiểu biết, biết vật này cũng là dựa vào hô hấp sinh ra năng lượng, vật này đối với Quỷ có hiệu quả cực kỳ đáng sợ.
""
Lời nói của Ryūji lần nữa khiến tất cả mọi người rất nổi nóng, nhưng cũng không có biện pháp gì, nhìn Ryūji giơ tay chém xuống, đầu Dōma biến thành hai nửa, nhìn vết cắt như vết thương do dung nham, sau đó Dōma biến thành một đống tro bụi, đám người trở nên im lặng.
"Nhiệm vụ: đánh giết Thượng Huyền Nhị • Dōma (Chú ý: Stand không phải là không thể trông thấy)."
"Trạng thái: Đã hoàn thành."
"Ban thưởng: Nhật Luân đao không gãy (có thể tăng thêm tài liệu khác cường hóa)."
"Chỉ cần học tập Hô Hấp pháp kia, chúng ta cũng có thể trở nên mạnh như vậy sao?"
Hoa Trụ Kanae xem như một trong những Trụ tương đối yếu ớt, nàng đã không có tố chất thân thể mạnh mẽ, cũng không có thiên phú mạnh mẽ, chỉ là một cô gái quá bình thường nhưng lại rất cố gắng.
"Ngươi suy nghĩ nhiều quá."
Ryūji trực tiếp mở miệng bác bỏ.
"Hamon lực lượng là lực lượng Mặt Trời, có thể trực tiếp gây tổn thương cho Quỷ, chuyện này là khẳng định, nhưng mấu chốt của vấn đề là, ngươi có thể tạo thành bao nhiêu tổn thương."
"Hamon của ta rất mạnh, cho nên cho dù là Thượng Huyền Nhị, ta cũng có thể nhẹ nhõm chiến thắng hắn, nhưng nếu như là những người như các ngươi, mặc dù nói có thể phách cường tráng, cho nên học tập Hamon kỳ thật rất đơn giản, nhưng Hamon sẽ không khiến cho thể phách của các ngươi có sự tăng lên quá lớn, chỗ lợi hại nhất của Hamon, là ở chỗ vận dụng."
Những người khác không hiểu rõ lắm, Ryūji đi tới bên cạnh một bờ ao.
"Ta lấy một ví dụ, ta có thể rất nhẹ nhàng đứng ở trên mặt nước, nhưng các ngươi không được."
Ryūji đứng ở trên mặt nước, cũng không chìm xuống, mà trên mặt nước không ngừng nổi lên gợn sóng kỳ quái, cho mọi người biết, đây chính là lực lượng Hamon.
"Hamon, cùng ta cùng tồn tại."
Cầu đề cử, cầu đuổi đọc.
(Hết chương)
Bạn cần đăng nhập để bình luận