Từ Stand User Bắt Đầu Xuyên Qua Chư Thiên
Chương 2: Đầu phân trâu thiếu niên
**Chương 2: Thiếu Niên Đầu Tổ Chim**
Hirose Kōichi dáng người thấp bé ngã về phía sau, túi xách đựng văn phòng phẩm văng tung tóe lên không trung, nhìn qua sắp rơi xuống đất. Ngay lúc này, từ trong cơ thể người đàn ông kia xuất hiện một đôi tay tráng kiện vô hình, nhanh chóng nhặt những văn phòng phẩm và sách vở văng tứ tung trong không trung bỏ lại vào hộp bút, đồng thời đỡ Kōichi đứng thẳng dậy.
"A rế? Ta rõ ràng..."
Kōichi nhìn lại cơ thể mình, vẫn đang đứng vững trên mặt đất, căn bản không hề có vẻ gì là đã đụng vào người khác, mà túi xách cũng đang nằm gọn trong tay, giống như vừa rồi chỉ là một màn ảo giác.
"A, xin lỗi, ta đã đụng vào cậu."
Kōichi nhìn người đàn ông trước mặt, đối phương chỉ đứng yên, không có hành động gì quá đáng, nhưng lại khiến Kōichi cảm thấy một áp lực cực lớn, đồng thời có chút kinh ngạc trước chiều cao của người kia.
【 Cao thế này chắc phải 1m9 rồi. 】
"Thật xin lỗi, là do tôi không chú ý quan sát xung quanh."
Người đàn ông không để ý đến những chuyện này, lấy ra một tấm bản đồ đã gấp gọn từ trong túi, bản đồ chưa được mở ra, nhưng cũng có thể thấy phía trên có đánh dấu vài người.
"Đúng rồi, cậu có biết trên thị trấn này có một nhà họ Higashikata không?"
"Higashikata? Không biết."
Vẻ mặt người đàn ông hơi có chút bất đắc dĩ, lại lấy ra một cuốn sổ tay màu đen từ trong túi áo, trên đó viết Kujō Jōtarō.
"Vậy địa chỉ này thì sao? Jōzenji 1-6."
"Nếu là Jōzenji, chỉ cần lên xe buýt số 3 đằng kia là sẽ tới nơi, tôi nghĩ lập tức sẽ có xe tới."
Kōichi chỉ về phía trạm xe buýt bên cạnh.
"Ōi, nhóc con, mày là học sinh mới hả? Mau chào hỏi đi."
Một tên trông như học sinh lưu manh bước những bước ngông nghênh về phía Kōichi, hàm răng của hắn không còn mấy chiếc, không biết có phải vì quá hống hách hay không, nên bị người ta đánh.
"Chào buổi sáng, tiền bối! Em là Hirose Kōichi mới nhập học."
Kōichi nhìn thấy những tên lưu manh khác bên cạnh học sinh này, lập tức giật mình, bên cạnh Jōtarō đang suy nghĩ có nên ra tay giúp đỡ hay không, liền nghe thấy tên côn đồ kia lúc này rất hài lòng nói.
"Tốt, rất có tinh thần."
Sau đó một đám lưu manh liền rời đi.
"Những người kia không có đi xe số 3, xin cứ yên tâm."
Kōichi nói với Jōtarō, Jōtarō hơi kinh ngạc, có thể là đã lâu rồi chưa từng cảm nhận được loại ý tốt này.
Trên thế giới này không có gì là Star Platinum không giải quyết được bằng một quyền, nếu có, vậy thì sẽ là một tràng Ora.
Jōtarō khóe miệng hơi nhếch lên, nghĩ thầm người của thị trấn nhỏ này cũng không tệ.
"Ōi, nhóc con, mày đang làm gì ở đây thế?"
"Muốn chơi trò gì à? Hả?"
Đám lưu manh kia đi tới bên hồ nước, lớn tiếng la hét, nơi đó có một người với mái tóc tím kiểu đầu tổ chim đang xem một con rùa đen. (PS: Mệt mấy bác Trung Quốc cứ ví von kiểu tóc của Jōsuke với tổ chim thế này, bảo sao Jōsuke cho vào viện hết)
"Mày nói cái này hả." Jōsuke nhìn những người xung quanh, có chút mờ mịt, "Con rùa đen này vừa mới tỉnh lại sau khi ngủ đông, ta kỳ thật có chút không thích loài rùa đen này, ta nghĩ bây giờ có lẽ nên thử vượt qua nỗi sợ này."
Jōsuke vừa nói, vừa đưa tay ra, muốn chạm vào con rùa đen, nhưng lại có vẻ không dám.
"Ai thèm hỏi mày mấy vấn đề đó."
"Đứng lên cho tao, đồ ngu."
Sắc mặt Jōsuke dần dần trở nên âm trầm, có lẽ đã nghĩ đến việc nhẹ nhàng thoải mái đến trường, nhưng lại không ngờ tới, vậy mà lại xảy ra loại chuyện như thế này.
"Yo, dáng người cũng cao đấy."
Jōsuke tư thế trông như sắp chiến đấu, nghiêng người, chân trái phía trước, đùi phải phía sau.
"Nhưng mà ai cho phép mày ăn mặc hống hách như vậy, còn không mau chào hỏi bọn tao."
Tên lưu manh răng thưa cầm con rùa đen bên hồ nước lên, Jōsuke đang đau đầu vì bản thân có chút sợ rùa đen, hắn liền ném con rùa đen ra ngoài.
"Không thì mày sẽ giống như con rùa đen này thôi."
Con rùa đen ngã trên tảng đá bên cạnh, mai rùa đã nứt ra một lỗ hổng, máu tươi từ bên trong chảy ra, thậm chí có thể xuyên qua vết thương nhìn thấy nội tạng bên trong, rùa đen đau đớn giãy dụa, có vẻ không sống được lâu nữa.
"Thật xấu xí."
Kōichi lộ ra vẻ mặt chán ghét, còn Jōtarō bên cạnh thì lặng lẽ xem kịch.
"Nếu không muốn bị để ý, thì đừng có ăn mặc như vậy."
Jōtarō không tự nhận thức được bản thân (Ở đây ý tác giả là Jōtarō cũng từng là bất lương như vậy) nói, một tên lưu manh khác đang bảo Higashikata Jōsuke cởi quần áo ra, giao tiền ra.
"Vâng tiền bối."
Mặc dù nói như vậy, nhưng Jōsuke cũng không có cởi quần áo.
"Tên mày là gì?"
"Higashikata Jōsuke lớp B năm nhất."
Jōsuke hiển nhiên cũng có chút tức giận, mặc dù đây là tập mà hắn có tính tình tốt nhất.
【 Cái gì? Jōsuke! 】
Đột nhiên nghe được tên của cậu mình, Jōtarō kinh ngạc, bày ra một bộ mặt "Yakamashii (Câm ngay)".
"Cả tên và chữ đều đọc là JO nhỉ." (PS: Tên và chữ, 2 từ Hán trong từ Jōsuke)
"Jōsuke, từ hôm nay trở đi, mày sẽ được gọi là JOJO."
Một tên bất lương đầu mào gà bên cạnh lớn tiếng nói.
"Ōi, thằng khốn, cái tên JOJO này, không phải là loại người như bọn mày có thể gọi."
"Còn nữa, đầu tổ chim, mày bị đối xử như thế, cũng không phản kháng sao?"
"Nhiệm vụ hàng ngày đã hoàn thành, phần thưởng xin tự xem xét."
"Bị tao bắt nạt quen rồi, cho nên cũng không có cốt khí sao?"
Lúc này, một nam tử tóc vàng đi tới, mặc trên người bộ đồng phục kỳ lạ màu đen được đặt may riêng.
"Ōi, mày cũng là học sinh mới sao? Mày đang nói chuyện với các tiền bối kiểu gì thế hả."
Lúc này, một tên bất lương hướng về nam tử tóc vàng vừa mới tới, nhưng vừa mới đi hai bước liền dừng lại.
Đối phương toát ra một cảm giác áp bách quá lớn.
Thân cao 1m9, thêm vào đó, dù cho đồng phục rộng rãi cũng không cách nào che kín được cơ bắp rắn chắc, cùng với việc trên người đối phương toát ra một loại cảm giác "Loại rác rưởi như bọn mày, tao đã đánh không biết bao nhiêu đứa rồi".
"Ryūji?"
Jōsuke nhìn về phía người đến, tên này từ nhỏ đã bắt nạt hắn, cũng từ nhỏ đã gọi hắn là đầu tổ chim.
Lúc đó Jōsuke rất nóng tính, đối phương tại sao có thể sỉ nhục ân nhân của mình và kiểu tóc mà mình tự hào, sau đó liền để Crazy Diamond xông lên đánh hắn.
Kết quả...
Jōsuke liền thầm chấp nhận.
"Ōi, chờ đã, tên kia hình như là 'sát thủ tiền bối' gì đó phải không?"
"Hả? Sát thủ tiền bối, đây là cái danh hiệu buồn cười gì vậy."
"Trước kia có một tên đặc biệt không tôn trọng tiền bối của mình, đã đánh tất cả những tiền bối nào hống hách với mình vào bệnh viện, bây giờ còn có người vẫn chưa ra được."
"Bành ——"
Một bóng người màu đỏ mặc áo giáp vàng bốc lửa trên người từ trong cơ thể Ryūji xông ra ngoài, sau đó hung hăng đấm tên kia một quyền, đối phương trực tiếp bị đánh bay vào trong hồ nước.
【 Nani? Stand User? 】
Jōtarō kinh ngạc nhìn Ryūji, không ngờ tới đối phương cũng là một Stand User, đồng thời tốc độ đó, mặc dù không bằng Star Platinum, nhưng cũng nhanh hơn Stand bình thường rất nhiều, quan trọng hơn là, đối phương rõ ràng là một Stand loại hình cận chiến sức mạnh, nhưng phạm vi khoảng cách của Stand lại lên đến 5m.
Cùng với đó, Stand trên người còn có ngọn lửa.
"Chuyện gì xảy ra thế?"
"Hình như là cái tên nhóc đầu Atom kia có bạn bè rất mạnh, mau chạy thôi."
Một tên bất lương vớt đồng bọn của mình trong hồ nước lên, sau đó chuẩn bị cùng đồng bọn bỏ chạy.
"Jōsuke, hình như bọn chúng có ý kiến gì đó với tóc của mày."
Ryūji chưa nói hết câu, lúc này Jōsuke đã thả Stand của mình ra, Crazy Diamond.
"Mày vừa nói tóc của tao như cái gì? Sazae?"
Jōsuke bắt lấy tên côn đồ vừa mới nói chuyện, sắc mặt âm trầm nhìn đối phương.
"Không, tao không có nói như vậy."
"Tao vừa mới xác thực đã nghe thấy nhé, thằng khốn!"
【 Hắn nói là đầu tổ chim cơ mà, đây là nguyên tác bị sửa đổi sao? 】
Ryūji âm thầm chửi rủa, sau đó cho tên tiểu lưu manh trước mắt một quyền.
-----
Stand: Crazy Diamond
Lực phá hoại: A
Tốc độ: A
Phạm vi: D (1.5 mét)
Sức chịu đựng: B
Độ chính xác: B
Tiềm năng phát triển: C
Năng lực là "Phục hồi". Có thể phục hồi bất cứ vật phẩm nào bị phá hư hoặc Stand, tuy nhiên đối với người chết, thương thế của bản thân, tật bệnh và vật thiếu linh kiện thì không thể phục hồi. Khi Jōsuke tức giận, cũng không thể đảm bảo có thể hoàn toàn sửa chữa, nhưng có thể lợi dụng năng lực chữa trị của Stand để tìm vật phẩm, cũng có thể triệu hồi vật phẩm, đem vật phẩm sửa chữa phục hồi về trạng thái ban đầu, ví dụ như biến thức ăn thành nguyên liệu, thậm chí có thể dùng để phòng ngự.
-----
PS của tác giả: Kỳ thật ta thiết lập quan hệ của nhân vật chính và Jōsuke, nói thế nào đây...
Chính là nhân vật chính luôn bắt nạt thiếu niên đầu tổ chim, nhưng lại không có làm gì quá đáng..... nếu bỏ qua những trò đùa bắt nạt, hai người nên được coi là bạn bè.
Cầu đề cử, cầu theo dõi (Hết chương này)
Hirose Kōichi dáng người thấp bé ngã về phía sau, túi xách đựng văn phòng phẩm văng tung tóe lên không trung, nhìn qua sắp rơi xuống đất. Ngay lúc này, từ trong cơ thể người đàn ông kia xuất hiện một đôi tay tráng kiện vô hình, nhanh chóng nhặt những văn phòng phẩm và sách vở văng tứ tung trong không trung bỏ lại vào hộp bút, đồng thời đỡ Kōichi đứng thẳng dậy.
"A rế? Ta rõ ràng..."
Kōichi nhìn lại cơ thể mình, vẫn đang đứng vững trên mặt đất, căn bản không hề có vẻ gì là đã đụng vào người khác, mà túi xách cũng đang nằm gọn trong tay, giống như vừa rồi chỉ là một màn ảo giác.
"A, xin lỗi, ta đã đụng vào cậu."
Kōichi nhìn người đàn ông trước mặt, đối phương chỉ đứng yên, không có hành động gì quá đáng, nhưng lại khiến Kōichi cảm thấy một áp lực cực lớn, đồng thời có chút kinh ngạc trước chiều cao của người kia.
【 Cao thế này chắc phải 1m9 rồi. 】
"Thật xin lỗi, là do tôi không chú ý quan sát xung quanh."
Người đàn ông không để ý đến những chuyện này, lấy ra một tấm bản đồ đã gấp gọn từ trong túi, bản đồ chưa được mở ra, nhưng cũng có thể thấy phía trên có đánh dấu vài người.
"Đúng rồi, cậu có biết trên thị trấn này có một nhà họ Higashikata không?"
"Higashikata? Không biết."
Vẻ mặt người đàn ông hơi có chút bất đắc dĩ, lại lấy ra một cuốn sổ tay màu đen từ trong túi áo, trên đó viết Kujō Jōtarō.
"Vậy địa chỉ này thì sao? Jōzenji 1-6."
"Nếu là Jōzenji, chỉ cần lên xe buýt số 3 đằng kia là sẽ tới nơi, tôi nghĩ lập tức sẽ có xe tới."
Kōichi chỉ về phía trạm xe buýt bên cạnh.
"Ōi, nhóc con, mày là học sinh mới hả? Mau chào hỏi đi."
Một tên trông như học sinh lưu manh bước những bước ngông nghênh về phía Kōichi, hàm răng của hắn không còn mấy chiếc, không biết có phải vì quá hống hách hay không, nên bị người ta đánh.
"Chào buổi sáng, tiền bối! Em là Hirose Kōichi mới nhập học."
Kōichi nhìn thấy những tên lưu manh khác bên cạnh học sinh này, lập tức giật mình, bên cạnh Jōtarō đang suy nghĩ có nên ra tay giúp đỡ hay không, liền nghe thấy tên côn đồ kia lúc này rất hài lòng nói.
"Tốt, rất có tinh thần."
Sau đó một đám lưu manh liền rời đi.
"Những người kia không có đi xe số 3, xin cứ yên tâm."
Kōichi nói với Jōtarō, Jōtarō hơi kinh ngạc, có thể là đã lâu rồi chưa từng cảm nhận được loại ý tốt này.
Trên thế giới này không có gì là Star Platinum không giải quyết được bằng một quyền, nếu có, vậy thì sẽ là một tràng Ora.
Jōtarō khóe miệng hơi nhếch lên, nghĩ thầm người của thị trấn nhỏ này cũng không tệ.
"Ōi, nhóc con, mày đang làm gì ở đây thế?"
"Muốn chơi trò gì à? Hả?"
Đám lưu manh kia đi tới bên hồ nước, lớn tiếng la hét, nơi đó có một người với mái tóc tím kiểu đầu tổ chim đang xem một con rùa đen. (PS: Mệt mấy bác Trung Quốc cứ ví von kiểu tóc của Jōsuke với tổ chim thế này, bảo sao Jōsuke cho vào viện hết)
"Mày nói cái này hả." Jōsuke nhìn những người xung quanh, có chút mờ mịt, "Con rùa đen này vừa mới tỉnh lại sau khi ngủ đông, ta kỳ thật có chút không thích loài rùa đen này, ta nghĩ bây giờ có lẽ nên thử vượt qua nỗi sợ này."
Jōsuke vừa nói, vừa đưa tay ra, muốn chạm vào con rùa đen, nhưng lại có vẻ không dám.
"Ai thèm hỏi mày mấy vấn đề đó."
"Đứng lên cho tao, đồ ngu."
Sắc mặt Jōsuke dần dần trở nên âm trầm, có lẽ đã nghĩ đến việc nhẹ nhàng thoải mái đến trường, nhưng lại không ngờ tới, vậy mà lại xảy ra loại chuyện như thế này.
"Yo, dáng người cũng cao đấy."
Jōsuke tư thế trông như sắp chiến đấu, nghiêng người, chân trái phía trước, đùi phải phía sau.
"Nhưng mà ai cho phép mày ăn mặc hống hách như vậy, còn không mau chào hỏi bọn tao."
Tên lưu manh răng thưa cầm con rùa đen bên hồ nước lên, Jōsuke đang đau đầu vì bản thân có chút sợ rùa đen, hắn liền ném con rùa đen ra ngoài.
"Không thì mày sẽ giống như con rùa đen này thôi."
Con rùa đen ngã trên tảng đá bên cạnh, mai rùa đã nứt ra một lỗ hổng, máu tươi từ bên trong chảy ra, thậm chí có thể xuyên qua vết thương nhìn thấy nội tạng bên trong, rùa đen đau đớn giãy dụa, có vẻ không sống được lâu nữa.
"Thật xấu xí."
Kōichi lộ ra vẻ mặt chán ghét, còn Jōtarō bên cạnh thì lặng lẽ xem kịch.
"Nếu không muốn bị để ý, thì đừng có ăn mặc như vậy."
Jōtarō không tự nhận thức được bản thân (Ở đây ý tác giả là Jōtarō cũng từng là bất lương như vậy) nói, một tên lưu manh khác đang bảo Higashikata Jōsuke cởi quần áo ra, giao tiền ra.
"Vâng tiền bối."
Mặc dù nói như vậy, nhưng Jōsuke cũng không có cởi quần áo.
"Tên mày là gì?"
"Higashikata Jōsuke lớp B năm nhất."
Jōsuke hiển nhiên cũng có chút tức giận, mặc dù đây là tập mà hắn có tính tình tốt nhất.
【 Cái gì? Jōsuke! 】
Đột nhiên nghe được tên của cậu mình, Jōtarō kinh ngạc, bày ra một bộ mặt "Yakamashii (Câm ngay)".
"Cả tên và chữ đều đọc là JO nhỉ." (PS: Tên và chữ, 2 từ Hán trong từ Jōsuke)
"Jōsuke, từ hôm nay trở đi, mày sẽ được gọi là JOJO."
Một tên bất lương đầu mào gà bên cạnh lớn tiếng nói.
"Ōi, thằng khốn, cái tên JOJO này, không phải là loại người như bọn mày có thể gọi."
"Còn nữa, đầu tổ chim, mày bị đối xử như thế, cũng không phản kháng sao?"
"Nhiệm vụ hàng ngày đã hoàn thành, phần thưởng xin tự xem xét."
"Bị tao bắt nạt quen rồi, cho nên cũng không có cốt khí sao?"
Lúc này, một nam tử tóc vàng đi tới, mặc trên người bộ đồng phục kỳ lạ màu đen được đặt may riêng.
"Ōi, mày cũng là học sinh mới sao? Mày đang nói chuyện với các tiền bối kiểu gì thế hả."
Lúc này, một tên bất lương hướng về nam tử tóc vàng vừa mới tới, nhưng vừa mới đi hai bước liền dừng lại.
Đối phương toát ra một cảm giác áp bách quá lớn.
Thân cao 1m9, thêm vào đó, dù cho đồng phục rộng rãi cũng không cách nào che kín được cơ bắp rắn chắc, cùng với việc trên người đối phương toát ra một loại cảm giác "Loại rác rưởi như bọn mày, tao đã đánh không biết bao nhiêu đứa rồi".
"Ryūji?"
Jōsuke nhìn về phía người đến, tên này từ nhỏ đã bắt nạt hắn, cũng từ nhỏ đã gọi hắn là đầu tổ chim.
Lúc đó Jōsuke rất nóng tính, đối phương tại sao có thể sỉ nhục ân nhân của mình và kiểu tóc mà mình tự hào, sau đó liền để Crazy Diamond xông lên đánh hắn.
Kết quả...
Jōsuke liền thầm chấp nhận.
"Ōi, chờ đã, tên kia hình như là 'sát thủ tiền bối' gì đó phải không?"
"Hả? Sát thủ tiền bối, đây là cái danh hiệu buồn cười gì vậy."
"Trước kia có một tên đặc biệt không tôn trọng tiền bối của mình, đã đánh tất cả những tiền bối nào hống hách với mình vào bệnh viện, bây giờ còn có người vẫn chưa ra được."
"Bành ——"
Một bóng người màu đỏ mặc áo giáp vàng bốc lửa trên người từ trong cơ thể Ryūji xông ra ngoài, sau đó hung hăng đấm tên kia một quyền, đối phương trực tiếp bị đánh bay vào trong hồ nước.
【 Nani? Stand User? 】
Jōtarō kinh ngạc nhìn Ryūji, không ngờ tới đối phương cũng là một Stand User, đồng thời tốc độ đó, mặc dù không bằng Star Platinum, nhưng cũng nhanh hơn Stand bình thường rất nhiều, quan trọng hơn là, đối phương rõ ràng là một Stand loại hình cận chiến sức mạnh, nhưng phạm vi khoảng cách của Stand lại lên đến 5m.
Cùng với đó, Stand trên người còn có ngọn lửa.
"Chuyện gì xảy ra thế?"
"Hình như là cái tên nhóc đầu Atom kia có bạn bè rất mạnh, mau chạy thôi."
Một tên bất lương vớt đồng bọn của mình trong hồ nước lên, sau đó chuẩn bị cùng đồng bọn bỏ chạy.
"Jōsuke, hình như bọn chúng có ý kiến gì đó với tóc của mày."
Ryūji chưa nói hết câu, lúc này Jōsuke đã thả Stand của mình ra, Crazy Diamond.
"Mày vừa nói tóc của tao như cái gì? Sazae?"
Jōsuke bắt lấy tên côn đồ vừa mới nói chuyện, sắc mặt âm trầm nhìn đối phương.
"Không, tao không có nói như vậy."
"Tao vừa mới xác thực đã nghe thấy nhé, thằng khốn!"
【 Hắn nói là đầu tổ chim cơ mà, đây là nguyên tác bị sửa đổi sao? 】
Ryūji âm thầm chửi rủa, sau đó cho tên tiểu lưu manh trước mắt một quyền.
-----
Stand: Crazy Diamond
Lực phá hoại: A
Tốc độ: A
Phạm vi: D (1.5 mét)
Sức chịu đựng: B
Độ chính xác: B
Tiềm năng phát triển: C
Năng lực là "Phục hồi". Có thể phục hồi bất cứ vật phẩm nào bị phá hư hoặc Stand, tuy nhiên đối với người chết, thương thế của bản thân, tật bệnh và vật thiếu linh kiện thì không thể phục hồi. Khi Jōsuke tức giận, cũng không thể đảm bảo có thể hoàn toàn sửa chữa, nhưng có thể lợi dụng năng lực chữa trị của Stand để tìm vật phẩm, cũng có thể triệu hồi vật phẩm, đem vật phẩm sửa chữa phục hồi về trạng thái ban đầu, ví dụ như biến thức ăn thành nguyên liệu, thậm chí có thể dùng để phòng ngự.
-----
PS của tác giả: Kỳ thật ta thiết lập quan hệ của nhân vật chính và Jōsuke, nói thế nào đây...
Chính là nhân vật chính luôn bắt nạt thiếu niên đầu tổ chim, nhưng lại không có làm gì quá đáng..... nếu bỏ qua những trò đùa bắt nạt, hai người nên được coi là bạn bè.
Cầu đề cử, cầu theo dõi (Hết chương này)
Bạn cần đăng nhập để bình luận