Toàn Cầu Số Liệu Hóa: Giao Dịch Gấp 100 Lần Lợi Ích

Chương 532: Đại ca ca, ta sợ hãi. . . .

Chương 532: Đại ca ca, ta sợ...
"Số không thứ ba..."
Diệp Thu nội tâm hơi bối rối.
Phảng phất như đã nắm được một điểm mấu chốt, nhưng lại rối ren như mớ bòng bong, không nhìn rõ được tình hình cụ thể.
Lúc này.
Mi tâm của Hà Đồng Đồng Linh Thể khẽ rung động hai cái.
Sau đó, cả người liền hóa thành một đạo ánh sáng màu xanh lục, toàn bộ chui vào trong cơ thể của Hà Diệu Diệu đang hôn mê.
Một phút, hai phút... Mãi cho đến mười lăm phút trôi qua.
Hà Đồng Đồng Linh Thể mới giống như bị một lực lượng nào đó mạnh mẽ bắn ra, trạng thái vốn ngưng thực, rõ ràng trở nên hư ảo thêm vài phần. "Có cố gắng như thế nào đi chăng nữa, cuối cùng cũng chỉ có thể khiến cho linh hồn của tỷ tỷ ta sản sinh một tia rung động, căn bản không có cách nào thật sự khiến tỷ ấy tỉnh lại."
"Ngươi vừa làm cái gì?"
Diệp Thu thu lại những suy nghĩ liên quan đến số liệu "0", mở miệng hỏi thăm tình huống hiện tại của Hà Đồng Đồng.
Hà Đồng Đồng rơi lệ, yếu ớt nói: "Vừa rồi, Linh Thể của ta chui vào sâu trong linh hồn của tỷ tỷ, nỗ lực dùng phương pháp kia để đánh thức tỷ ấy, đáng tiếc... Dù cố gắng thế nào đi nữa."
Diệp Thu nghi ngờ nói: "Phương pháp kia là phương pháp gì?"
Hà Đồng Đồng trả lời: "Khi còn sống, ta thích âm nhạc, tỷ tỷ ta lại thích nghe ta đàn hát, cho nên phần lớn thời gian, để tỷ tỷ không cảm thấy cô đơn, ta thường xuyên thừa dịp Tiết Vân và 16 Hà Húc Dương ra ngoài, tới gần vách tường, đàn ghi-ta hoặc hát cho tỷ ấy nghe..."
"Có lẽ chính bởi vì những hành động khi còn sống này đã khắc sâu vào trong linh hồn của tỷ tỷ, cho nên mặc dù tỷ tỷ hoàn toàn hôn mê, không có nửa điểm tri giác, nhưng mỗi khi ta tiến vào sâu trong linh hồn tỷ ấy, cất lên giai điệu những ca khúc khi còn sống ta từng đàn cho tỷ ấy nghe, thì sâu trong linh hồn tỷ ấy luôn có thể đáp lại một chút..."
"Nhưng những đáp lại này, so với việc có thể khiến tỷ tỷ triệt để tỉnh lại thì còn kém xa."
Hà Đồng Đồng rất đau khổ.
Toàn bộ trạng thái Linh Thể có chút thất hồn lạc phách.
Dường như vốn dĩ đã có dự tính trước về thủ đoạn.
Vào giờ khắc này.
Sau khi trải qua thực tiễn, đã hoàn toàn sụp đổ!
Nguyên bản hy vọng cũng biến thành ảo ảnh!
Bên phía Diệp Thu.
Hắn suy nghĩ.
Liền sử dụng Hồn Lực, nỗ lực giao tiếp với Hà Diệu Diệu Linh Thể.
Ban đầu.
Rất thuận lợi.
Rất thành công.
Diệp Thu Hồn Lực tiến vào trong cơ thể Hà Diệu Diệu.
Sau đó quả nhiên tìm được thân ảnh đang ẩn nấp ở góc tối tăm hoàn toàn.
Bề ngoài giống Hà Đồng Đồng đến mấy phần.
Nhưng lại càng lộ vẻ ngây thơ.
Hoặc có lẽ là.
Nhìn càng thêm "non nớt".
Chữ "non nớt" ở đây không phải hình dung về tướng mạo, mà là một loại khí chất.
Giống như một con chim hoàng yến bị nhốt trong lồng, chưa từng được bay ra ngoài, đôi mắt to tròn đang vô cùng kinh ngạc lại mờ mịt nhìn Diệp Thu xuất hiện trước mặt nàng.
Giống như.
Hồn Lực của Diệp Thu hóa thành hình tượng bản thể.
Xuất hiện ở trước mặt Hà Diệu Diệu.
"Đại ca ca, ngươi là ai? Sao lại xuất hiện ở đây?"
"Đại ca ca, ngươi có biết ba ba mụ mụ của ta không? Có phải bọn họ bảo ngươi đến không?"
"Đại ca ca, ngươi có thể mang ta rời khỏi đây không? Nơi này tối quá, ta không nhìn thấy gì cả, ta đi mãi đi mãi, nhưng vẫn không đến được điểm dừng, ta sợ lắm..."
Thanh âm của Hà Diệu Diệu hoàn toàn khác với Hà Đồng Đồng.
Trong trẻo, lại tràn đầy nhu hòa, tựa như tiếng một con mèo nhỏ hiền lành đang nhẹ giọng nức nở.
Cùng lúc đó.
Hà Diệu Diệu cũng mang theo sự bất an cùng sợ hãi, từng chút một tiến đến gần Diệp Thu.
Có thể thấy được.
Nàng đối với Diệp Thu, một thân ảnh xa lạ đột nhiên xuất hiện ở đây, tràn đầy sợ hãi. Nhưng lại càng sợ hãi hơn đối với hoàn cảnh mà bản thân đang ở, cho nên về mặt bản năng, tự nhiên là lựa chọn đến gần Diệp Thu.
Ít nhất.
Diệp Thu là người.
Mà không phải bóng tối vô biên vô hạn, không có thời gian.
Diệp Thu nhìn Hà Diệu Diệu.
Nghe đối phương nói.
Trước mắt lại không tự chủ được hiện ra thân ảnh An Tri Họa.
Quá giống... Không phải dáng dấp.
Mà là loại thuần túy trong xương cốt.
Quả thực giống nhau như đúc.
Vì vậy.
Hắn chậm rãi vươn tay.
Kéo tay Hà Diệu Diệu.
Ôn thanh nói: "Đừng sợ, ta sẽ dẫn ngươi ra ngoài."
Một câu nói đơn giản.
Lại khiến cho Hà Diệu Diệu vốn tràn ngập phòng bị, thoáng cái "òa" lên khóc thành tiếng.
Rốt cuộc.
Rốt cuộc cũng có âm thanh của một người khác!
Nàng sắp sụp đổ rồi. Sắp phát điên rồi.
Một người ở trong bóng tối vô biên vô tận, không lối thoát, không ngủ được, không âm thanh, không có màu sắc. Thật sự còn kinh khủng hơn Luyện Ngục trong truyền thuyết!
Diệp Thu truyền Hồn Lực cho Hà Diệu Diệu.
Trấn an tâm tình của nàng.
Sau đó.
Liền dẫn theo đối phương.
Nỗ lực rời khỏi đây.
Nhưng bước đi.
Cho dù là Diệp Thu sở hữu Hồn Lực.
Nhưng cũng căn bản không tìm được lối ra.
Phảng phất như ruồi không đầu.
Trước mắt chỉ có bóng tối.
Căn bản không nhìn thấy một tia sáng.
Bỗng nhiên.
Diệp Thu dừng bước.
Hắn cảm thấy việc tìm kiếm lối ra một cách lung tung không có mục đích này căn bản không phải là biện pháp, cần phải nghĩ cách khác.
Bất quá, hắn vừa dừng bước.
Lại khiến Hà Diệu Diệu sợ hãi hết hồn.
Chợt nàng vẻ mặt hoảng hốt nhìn về phía Diệp Thu, đáng thương nói: "Đại ca ca, ngươi đừng bỏ lại ta một mình ở đây, ta sợ..."
Thật vất vả mới có một người đi cùng nàng.
Nàng căn bản không hy vọng xa vời có thể rời khỏi đây.
Chỉ cần người này có thể ở cùng nàng.
Nàng đã đủ hài lòng.
Diệp Thu sờ sờ đầu Hà Diệu Diệu, đối với thiếu nữ nhu thuận lại bất lực trước mắt, nhẹ giọng nói: "Nếu đại ca ca đã hứa sẽ đưa ngươi ra 203 ngoài, thì nhất định sẽ làm được, trong khoảng thời gian này, đại ca ca sẽ luôn ở đây cùng ngươi."
"Thật sao?!"
Nghe được lời nói của Diệp Thu.
Đôi mắt to xinh đẹp của Hà Diệu Diệu trong nháy mắt sáng lên.
Diệp Thu cười gật đầu nói: "Đương nhiên là thật."
Lúc này, chỉ là Hồn Lực hóa thân của hắn, cũng sẽ không ảnh hưởng đến bản thể.
Còn việc giúp đỡ Hà Diệu Diệu như vậy, cũng không phải là vì giao dịch gì cả.
Mà là bởi vì... An Tri Họa.
Khuê nữ mà ngay cả Linh Thể cũng có màu sắc tinh thuần.
Khuê nữ từ khi sinh ra đến khi c·h·ế·t, vẫn luôn trả giá, vẫn luôn bị khi dễ, nhưng vẫn luôn hướng về phía ánh sáng.
Cũng không biết bây giờ đối phương ra sao?
Linh Thể đã tiêu tán hay chưa?
Hay vẫn bị công ty trách nhiệm hữu hạn khoa học kỹ thuật sinh vật Khai Thiên của Cổ Thiên Nghiêu thu nhận?
Lúc này.
Diệp Thu mới phát hiện.
Bản thân còn chưa đủ mạnh mẽ.
Bản thân còn cần phải trở nên mạnh mẽ hơn, còn cần phải mạnh mẽ hơn nữa. (thì) mới có thể xử lý toàn bộ những việc đáng tiếc!
Cũng sẽ không sợ đầu sợ đuôi!
Muốn làm gì thì làm!
...
Bên ngoài.
Diệp Thu bản thể đã nhận được tin tức do Hồn Lực truyền tới.
Biết được tình huống đại khái của Hà Diệu Diệu.
Vì vậy, liền nhìn về phía Hà Đồng Đồng đang thất hồn lạc phách, nói: "Có bản nhạc ghi-ta của ngươi không, ta thử xem người sống đàn tấu, liệu có hiệu quả thần kỳ gì không?"
Bạn cần đăng nhập để bình luận