Toàn Cầu Số Liệu Hóa: Giao Dịch Gấp 100 Lần Lợi Ích

Chương 282: Không thích sống chung!

Chương 282: Không thích xã giao!
Ăn xong điểm tâm, Diệp Thu và Uông Vịnh Kỳ cùng nhau đi thăm mấy con mèo già, cho chúng ăn uống đầy đủ. Sau đó, cả hai mới tạm thời quyết định đến trường học một chuyến.
Chủ yếu là Diệp Thu muốn giải quyết vấn đề về con đường tu luyện tiếp theo. Hiện tại, toàn dân đều tu luyện.
Nhưng ngoại trừ làn sóng tu luyện dâng cao ban đầu, hiện nay, thực lực của mọi người hầu như đều dậm chân tại chỗ, nửa vời.
Đơn giản là vì Diệp Thu lúc đó phát sóng trực tiếp chỉ truyền thụ "Bàn Thạch công" con đường thứ nhất. Phía sau còn có vài con đường tắt nữa.
"Hiện tại, phải mau chóng nâng cao thực lực toàn dân, chỉ có toàn dân đều trở nên mạnh mẽ, ta mới có thể 'thơm lây', cũng đồng dạng biến đến càng mạnh."
Diệp Thu suy tư trong lòng.
"Bàn Thạch công" hiện nay có tất cả bảy đường nhỏ để nâng cao. Đều là do Diệp Thu về sau tổng kết lại.
Sau này, e rằng còn có những con đường mới.
Nhưng lúc này, chỉ cần đem con đường thứ hai truyền bá ra ngoài, là đủ để tạo ra một làn sóng tu luyện mới! Đến lúc đó, thực lực toàn dân cũng sẽ có một bước tiến lớn trên diện rộng!
"Công pháp đại đồng tiểu dị."
"Hệ thống đường nhỏ tu luyện của «Bàn Thạch công » có thể suy ra cho những công pháp khác."
"Cho đến bây giờ, ta còn chưa từng gặp một ai tu luyện ra số liệu công pháp!"
"Dựa vào kinh nghiệm của bản thân, nếu muốn tu luyện ra hạng mục số liệu công pháp, nhất định phải đem công pháp tu luyện đến cấp độ viên mãn."
"Mà chỉ có hoàn toàn nắm giữ ba con đường của công pháp, mới có khả năng này!"
Diệp Thu suy nghĩ rất nhiều, rất toàn diện.
Bây giờ, vẫn là phải đi từng bước một.
Chỉ riêng việc truyền bá con đường tu luyện thứ hai, phỏng chừng cũng đủ cho phần lớn mọi người áp dụng trong ít nhất vài năm!
Ngay khi Diệp Thu đang miên man suy nghĩ, phía trước bỗng nhiên vang lên âm thanh ồn ào khắp nơi, còn có một trận tiếng pháo nổ bắt đầu.
"Bước sang năm mới rồi ư?"
Diệp Thu nghe tiếng, hoàn hồn.
Chỉ bất quá, tính toán thời gian một chút, khoảng cách Tết còn có nửa tháng nữa.
Đợi đến khi tới cửa trường học, mới phát hiện bên ngoài đang dừng không ít xe sang trọng. Còn có người chuyên môn đốt pháo.
Không ít người đều đang vây xem.
Diệp Thu không dừng lại lâu, mà chậm rãi bước vào trong trường.
Trong lúc đi, không nhìn đám người đang chặn ở cửa trường học, thân hình như cá gặp nước.
Dễ dàng đi vào bên trong trường mà không bị ai nhận thấy được sự dị thường.
Sau lưng Diệp Thu, còn có ba cái "đuôi".
Ngoại trừ lúc Diệp Thu đi tắm rửa, ba nữ tử biết hơi tránh đi một chút, còn lại, hầu như luôn như hình với bóng với Diệp Thu.
Mặt khác, Diệp Thu cũng đã biết tên của ba người.
Cô nương tóc dài màu đen là đại tỷ trong ba người, tên là Tần Nhàn.
Cô nương tóc đuôi ngựa đôi là nhị tỷ, tên là Tần Vũ.
Cô gái tóc ngắn là tiểu muội, tên là Tần Diệu.
Các nàng dáng dấp hầu như giống nhau như đúc.
Tuổi tác cũng chênh lệch không quá vài chục phút.
Bình thường, người ta dựa vào kiểu tóc và tính cách khác nhau để phân biệt.
Đại tỷ Tần Nhàn ôn uyển đoan trang.
Nhị tỷ Tần Vũ ưu nhã nội liễm.
Còn tính tình của muội muội Tần Diệu thì...
"Không biết những bạn học kia còn nhớ chúng ta hay không?"
Vừa bước vào trường học, đại tỷ Tần Nhàn liền nhỏ giọng thở dài một câu.
Khi còn sống, các nàng đều là sinh viên ở trường. Hơn nữa, mới khai giảng không lâu.
Tiểu muội Tần Diệu thì hừ một tiếng nói: "Bên ngoài không chừng đồn thổi những danh tiếng xấu về chúng ta như thế nào rồi. Chúng ta c·hết ở hội sở, hơn nữa còn là hội sở dưới đất, trong mắt phần lớn mọi người, những nơi như vậy thì có gì tốt?"
Tần Nhàn nhất thời trầm mặc.
Đúng vậy. Các nàng c·hết ở trong hội sở.
Cho dù là tư tưởng của những người bình thường, phỏng chừng cũng sẽ miên man suy nghĩ.
Càng chưa nói đến việc những kẻ h·ạ·i c·hết các nàng đến giờ vẫn chưa bị đưa ra trước công lý. Đã nói lên rằng đối phương có chút bối cảnh.
Như vậy, việc tạo ra những tin đồn thất thiệt trong xã hội quả thực là chuyện dễ dàng!
Lúc này, Tần Vũ lên tiếng trấn an: "Tỷ, Diệu Diệu, hai người đừng suy đoán lung tung, đến lúc đó tìm cách kiểm tra tin tức liên quan, sẽ biết cụ thể tình hình thế nào."
Lúc này, Diệp Thu đã đi vào lễ đường.
Phát hiện người bên trong không ít. Ngay cả Hứa Dịch cũng đến trường.
Còn như An Tri Thủy thì càng không ngoại lệ.
Nàng có thể xem là thành viên duy nhất trong nhóm trung tâm thường xuyên đến trường.
Diệp Thu đến tự nhiên thu hút sự chú ý của không ít thành viên...
Nhưng đa số cũng chỉ liếc nhìn.
So với Diệp Thu - một thành viên ít nổi bật trong nhóm trung tâm, mọi người càng muốn quan tâm kỹ càng đến những thiên tài như Tô Siêu Quần và Hứa Dịch, hoặc là thưởng thức những mỹ nữ hoa khôi như An Tri Thủy.
"Diệp Thu học trưởng."
Có người lên tiếng chào hỏi Diệp Thu.
Diệp Thu nhìn lại, lộ ra nụ cười nói: "Ngô Gia Ngôn, được đấy, hiện tại đã trở thành P cấp Chiến Sĩ."
(300 điểm —— 400 điểm) Người chủ động chào hỏi chính là một trong số ít lão thành viên mà Diệp Thu nhận thức.
Ngô Gia Ngôn gãi đầu nói: "May mắn mà thôi, chủ yếu vẫn là nhờ được nhiều người trợ giúp, mới có thể nâng cao..."
Đang nói dở câu.
Cách đó không xa, bỗng nhiên vang lên một tiếng ho nhẹ.
Âm thanh của Ngô Gia Ngôn nhất thời ngưng bặt.
Vội vàng nhìn về phía người phát ra tiếng ho khan.
Chỉ thấy, cách đó không xa, Hứa Dịch vẫy tay với Ngô Gia Ngôn.
Ngô Gia Ngôn liền lập tức nói với Diệp Thu: "Hứa Dịch học trưởng gọi ta, ta đi trước."
"Ngươi đi đi."
Diệp Thu gật đầu.
Ánh mắt nhìn theo Ngô Gia Ngôn chạy chậm đến trước mặt Hứa Dịch. Còn đối với hắn làm ra một bộ cúi người gật đầu nịnh nọt.
Hứa Dịch mở miệng nói gì đó với Ngô Gia Ngôn.
Ngô Gia Ngôn sửng sốt, liếc nhìn Diệp Thu, sau đó vội vàng gật đầu.
Mặc dù cách khá xa, âm thanh cũng rất nhỏ.
2. 9 Với thực lực của Diệp Thu, vẫn có thể nghe rõ mồn một.
Lời Hứa Dịch nói với Ngô Gia Ngôn là -- "Về sau cách xa cái tên họ Diệp kia một chút, đừng tự hạ thấp mình."
Diệp Thu sắc mặt bình tĩnh. Ngược lại không cảm thấy thế nào.
Điều kiện gia đình Ngô Gia Ngôn bình thường. Tu luyện để trở nên mạnh mẽ là không thể tách rời những thứ mà Hứa Dịch có.
Mà Ngô Gia Ngôn cũng chỉ làm những việc mà phần lớn người bình thường sẽ làm.
Diệp Thu ngắm nhìn bốn phía, nhất thời không tìm được một người để nói chuyện.
Điều này làm hắn không khỏi liên tục cười khổ.
Bản thân mình bình thường quả thực quá không thích xã giao.
"Thu ca!"
Lúc này, một bóng người quen thuộc bước vào từ bên ngoài lễ đường.
Diệp Thu nhìn qua.
Là Tề Tiểu Quân, người có thực lực đang dừng ở tầng thứ T cấp Chiến Sĩ.
Bạn cần đăng nhập để bình luận