Toàn Cầu Số Liệu Hóa: Giao Dịch Gấp 100 Lần Lợi Ích

Chương 288: Cực đại oán khí! .

**Chương 288: Oán khí cực lớn!**
Mắt thấy Uông Vịnh Kỳ tiến sát lại gần.
Còn nhắm mắt lại.
Phản ứng của Diệp Thu phải nói là cực nhanh.
Gần như là ngay lập tức, liền vươn tay, đỡ lấy thân thể Uông Vịnh Kỳ, sau đó ngạc nhiên nói: "Ngươi cứ như vậy mà say rồi? Không thể nào."
Hắn có chút kỳ quái.
Uông Vịnh Kỳ là chiến thần cấp A.
Sao lại có thể dễ dàng bị cồn làm cho say như vậy? Lúc này Uông Vịnh Kỳ vẫn nhắm mắt.
Trước đó còn nhìn thẳng tắp vào Diệp Thu mấy lần. Hai má mới cấp tốc đỏ bừng.
Ngay sau đó vội vàng đứng dậy, rất nhanh nói một câu: "Ta... Ta say rồi, đi ngủ trước đây."
Nói xong.
Liền giống như chạy trốn, chạy về phòng ngủ của mình.
Diệp Thu vẫn còn ở phía sau ân cần dặn dò một câu: "Đêm nay nghỉ ngơi thật tốt, ngày mai nếu cảm thấy đau đầu, thì tắm nước nóng, sau đó uống nhiều nước, có thể giải quyết cơn đau do say rượu gây ra."
Đây là kinh nghiệm kiếp trước truyền lại.
"Ân."
Trong phòng ngủ truyền ra tiếng đáp khẽ của Uông Vịnh Kỳ. Rồi hoàn toàn yên tĩnh trở lại.
Diệp Thu cũng không nghĩ nhiều.
Sau đó liền cầm chiếc khăn quàng cổ mà Uông Vịnh Kỳ tặng hắn, đeo lên cổ. Thật đúng là không thể xem thường.
Khăn quàng cổ thủ công so với khăn quàng cổ mua được đeo thoải mái hơn nhiều.
Ở một bên.
Ba nữ tử đều mắt to trừng mắt nhỏ.
Nhất là Tần Diệu.
Ánh mắt nhìn về phía Diệp Thu lúc, giống như là đang nhìn kẻ ngốc vậy, lẩm bẩm một câu: "Đồ ngốc!"
Cả đêm không nói chuyện.
Đêm trừ tịch - đêm 30 trôi qua.
Phần lớn mọi người sinh hoạt vẫn bình thường như mọi khi, thậm chí rất nhiều người còn phải đi làm. Diệp Thu thì chuẩn bị đến bệnh viện một chuyến.
Chủ yếu là ba nữ tử kia ở phía sau, vẫn luôn ríu ra ríu rít liên quan tới thân phận của Tô Siêu Quần, khẩn cấp muốn nhìn xem dáng vẻ của Tô Siêu Quần. Chuyện này chỉ cần một cái nhấc tay là xong.
Diệp Thu đương nhiên sẽ không ngại phiền phức.
Bất quá không được như mong muốn.
Đến bệnh viện.
Ngoại trừ bệnh nhân đông nghẹt, vẫn chưa phát hiện bóng dáng của Tô Siêu Quần. Dù cho Diệp Thu triển khai Hồn Lực.
Cũng không tìm được Tô Siêu Quần.
Bất quá ngẫm lại cũng đúng.
Thiên tài như Tô Siêu Quần, dù cho hiện tại bị thương, về sau có thể sẽ p·h·ế đi, nhưng thực lực vẫn còn đó. Cho nên tòa án trật tự tự nhiên vẫn coi Tô Siêu Quần như bảo bối.
Chắc chắn đã an bài cho Tô Siêu Quần một nơi yên tĩnh, thậm chí còn có thầy thuốc riêng chuyên môn trị liệu cho đối phương!
Trường học.
Lễ đường.
Bởi vì hôm qua Trương Cuồng đã nói cho nghỉ một tuần. Thêm nữa, bước sang năm mới.
Cho nên đại bộ phận thành viên cả ngày nay không có tới. Chỉ có lẻ tẻ vài bóng dáng học viên.
Người duy nhất Diệp Thu nhận ra là An Tri Thủy.
Bất quá quan hệ của hắn với An Tri Thủy cũng bình thường.
Hầu như không có giao lưu.
Vì vậy chỉ lễ phép gật đầu chào hỏi, rồi đi thẳng tới phía bên phải, cạnh bức tường.
Tiếp tục tham quan học tập « Bàn Thạch công » trên da thú.
Ba ngày sau.
Đội trưởng Vân Thường tới một lần.
Diệp Thu cố ý để cho khí thế đạt tới mức cao nhất, để Vân Thường có thể nhận ra.
Bất quá Vân Thường có lẽ vì chuyện Tô Siêu Quần bị thương, cả người đều không yên lòng, tới cũng vội vàng, mà đi cũng vội vàng. Trong lúc đó chỉ hơi liếc mắt nhìn qua một đám bóng dáng học viên trong lễ đường, sau đó liền không chú ý nhiều nữa.
Đối với Diệp Thu.
Càng là không có quan tâm quá nhiều.
Mãi cho đến bảy ngày sau.
Thời gian nghỉ kết thúc.
Các học viên cũng lục tục đến trường học. Nhưng rõ ràng là thiếu rất nhiều người.
Vù vù!
Ngày này.
Phía ngoài trường học dừng một chiếc xe phòng.
Cửa xe mở ra.
Sau đó đã nhìn thấy Hứa Dịch, Ngô Gia Ngôn, còn có Trương Cuồng và người đang vác, có lẽ là Lý Thanh Phong, bốn người mang một bộ cáng cứu thương, từ trên xe xuống.
Mà trên xe phòng.
Đang nằm một bóng người quấn đầy băng vải.
Khuôn mặt thì lộ ra.
Chính là Tô Siêu Quần!
Đối phương thương thế dường như rất nặng. Sắc mặt trắng bệch, môi không có chút m·á·u nào.
Đến bên ngoài lễ đường.
Rất nhiều thành viên đều nghe tin mà chạy ra. Diệp Thu cũng nghe thấy âm thanh.
Đi tới trước cửa lễ đường, nhìn sang.
"Là hắn! ! !"
"Hung thủ!"
Đúng lúc này.
Ba nữ tử vốn đã an tĩnh lại, trong lúc bất chợt giống như phát điên, từng người chạy vội, đánh về phía Tô Siêu Quần trên băng ca!
Ba cô gái xinh đẹp, lúc này sắc mặt đều tràn đầy oán hận cùng dữ tợn!
Ngay cả đại tỷ Tần Nhàn luôn luôn ôn uyển đoan trang, lúc này cũng giống như sư tử mẹ nổi giận, hai tay hướng về phía Tô Siêu Quần cào tới.
Nhưng mà.
Các nàng là Linh Thể.
Cuối cùng lại chỉ có thể mở to mắt nhìn tất cả cử động của các nàng, giống như Huyễn Ảnh, xuyên qua người Tô Siêu Quần, xuyên qua băng ca. Căn bản là không tạo ra được một chút thương tổn nào cho Tô Siêu Quần!
Toàn bộ đều là công dã tràng!
"Tại sao! Tại sao!"
"Ta muốn báo thù!"
"Kẻ xấu như vậy tại sao vẫn còn sống? !"
Tần Nhàn, Tần Vũ, cùng với Tần Diệu.
Ba nữ tử vô lực ngồi sụp xuống đất, Linh Thể rung động, chỉ có gào khóc, mới có thể giải tỏa được cổ oán khí bàng bạc này!
Diệp Thu đứng ở cửa nhìn ngây người.
Hắn tuy rằng đã đoán được, Tô Siêu Quần có thể có quan hệ tới cái c·h·ế·t của 3 nữ hài này. Nhưng cũng chỉ là suy đoán.
Không nghĩ tới lại là sự thật!
Hơn nữa còn là lần đầu chứng kiến Linh Thể có oán hận to lớn như vậy.
Ngay cả Uông Tử Quân lão sư ban đầu cũng không sánh bằng oán khí hung mãnh của ba nữ tử lúc này!
"Tránh ra hết!"
Hứa Dịch hướng về phía các thành viên đang cản đường mà hét lớn một tiếng.
Đoàn người lập tức tránh đường.
Bốn người lúc này mới mang cáng cứu thương tiến vào bên trong.
Người cuối cùng xuống xe là đội trưởng Vân Thường.
Sắc mặt lạnh lùng như băng.
Một đôi lông mày đẹp nhíu chặt lại, ẩn chứa vẻ mặt giận dữ.
Mọi người đều an tĩnh.
Vân Thường đi ngang qua bên cạnh mọi người, đều mang theo một luồng hơi lạnh.
Mãi cho đến khi Vân Thường đi vào.
Mọi người lúc này mới thở phào một cái.
Từng tiếng thì thầm khe khẽ nhất thời vang lên.
"Không nghĩ tới Tô Siêu Quần lại bị thương nặng như vậy!"
"Xem ra 567 không chỉ là bị người 'thái giám', dường như những vị trí khác trên thân thể cũng bị thương rất nghiêm trọng!"
"Ta vẫn là lần đầu nhìn thấy Vân Thường đội trưởng có khí thế như vậy, sau khi nổi giận Vân Thường đội trưởng thật là đáng sợ!"
"Chỉ là tản mát ra khí thế, đã có thể khiến người ta cả người run rẩy, nhịn không được muốn thần phục, đây mới là cường giả chân chính a!"
"Vân Thường đội trưởng thực lực khẳng định không kém, nhưng thì có ích lợi gì? Tô Siêu Quần còn không phải bị thương đó sao? Hung thủ còn không phải vẫn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật hay sao?"
"Ngươi biết cái gì, hung thủ là Đồng Trấn Võ gia, ngay cả mấy đại tài phiệt ở An thị cũng không dám động đến, một cái quy mô tu luyện quán như chúng ta, làm sao dám trả thù?"
Đại gia nghị luận ầm ĩ.
Cho đến -- "Tất cả im miệng cho ta!"
Một đạo âm thanh tràn ngập lửa giận từ hậu viện lễ đường truyền đến.
Đó là thanh âm của Vân Thường.
Lúc này lại mang theo vài phần lạnh lẽo, tiếp tục mắng: "Từ giờ trở đi, muốn tiếp tục ở lại, thì an tĩnh mà tu luyện, không muốn ở lại, lập tức cút ngay cho ta!"
Nói xong lời này.
Liền không còn bất kỳ thanh âm gì truyền ra.
Một đám thành viên đều lập tức im miệng, từng người đều đàng hoàng trở lại. Nhanh chóng khôi phục dáng vẻ thường ngày.
Riêng mình bắt đầu tu luyện.
Chỉ có Diệp Thu còn đứng ở trước cửa lễ đường.
Chăm chú nhìn ba nữ tử đang ngồi sụp trên mặt đất, tiếng khóc không ngừng.
Cũng chỉ có hắn mới có thể nhìn thấy, có thể nghe thấy.
"Học trưởng."
Tề Tiểu Quân lúc này tiến lại gần, nghi ngờ nói: "Ngươi đang nhìn gì vậy?"
Bạn cần đăng nhập để bình luận