Ta Tại Địa Phủ Bán Cơm Hộp

Chương 47

**Chương 47: Nếu nàng không có được, vậy thì ai cũng đừng hòng có được**
Nguyên nhân là do video Lâm Dương đưa Dư Thiến đến bệnh viện bị người ta quay lại. Dư Thiến tuy không phải là nữ minh tinh đang nổi, nhưng cũng được coi là hạng ba, hạng bốn, video vừa xuất hiện, lại đúng vào thời điểm có nhiều người quan tâm. Video này vừa tung ra, lập tức gây chấn động. Thế nhưng sau đó, rõ ràng là có người đứng sau thao túng. Nếu không, làm sao có thể trùng hợp như vậy, cùng một thời điểm, vừa có người đứng ra tố cáo hắn ép buộc quan hệ, lại vừa bị chụp được video ở quán ăn đêm, cuộc sống cá nhân hỗn loạn, rất rõ ràng là có người cố ý tiết lộ.
Tần Niệm nhìn thấy những tin tức hot search đó, chẳng hiểu tại sao, đột nhiên lại nghĩ đến chuyện trước đây Lâm Dương nói Tần Vũ Niết quyến rũ hắn, thật chẳng lẽ chỉ là hiểu lầm? Có khi nào thật ra là Lâm Dương sàm sỡ Tần Vũ Niết không thành, ngược lại vu oan cho nàng?
Còn có lần trước nàng cùng Lâm Dương đi xem trò cười của Tần Vũ Niết, kết quả Tần Vũ Niết nói hắn gặp nạn, còn nói Lâm Dương là tra nam. Khó trách khi đó nàng mời Tần Vũ Niết tham gia hôn lễ, Tần Vũ Niết không chút do dự đồng ý, còn nói gì mà nếu như đến lúc đó vẫn còn muốn mời, nói rõ ràng tất cả những chuyện này Tần Vũ Niết đều biết rõ! Thế nhưng nàng lại không hề tiết lộ một chút nào cho mình!! Tần Vũ Niết chính là muốn xem nàng trở thành trò cười!
Ngày thường nàng không ít lần khoe khoang với những người kia về vị hôn phu đối xử cực tốt với mình, kết quả thì sao, Lâm Dương không chỉ có chân đạp mấy thuyền, còn có thời gian rảnh cùng nàng ứng phó các loại trường hợp. Chuyện bây giờ Lâm Dương làm ra bị bại lộ, Lâm gia khẳng định sẽ chịu ảnh hưởng, hôn sự của nàng và Lâm Dương tại thời khắc sự tình bị phơi bày giống như một chuyện cười.
Nàng, Tần Niệm, hôm nay trong giới danh viện chính là một trò cười! Tần Niệm thậm chí đã có thể tưởng tượng ra những người kia sau lưng đều sẽ cười nhạo nàng thế nào!!
Tần Mẫu thấy nàng từ khi nhận được điện thoại, nhìn điện thoại, sắc mặt đã không ổn, vội vàng hỏi: "Xảy ra chuyện gì vậy?"
Tần Niệm đưa điện thoại di động cho Tần Mẫu, Tần Mẫu nhận lấy xem xét, càng xem sắc mặt càng khó coi, "Lâm gia chính là dạy con cái như thế sao?! Việc này, ta phải nói với cha con một tiếng, nhà chúng ta và Lâm gia còn có không ít hợp tác, nếu như nhà bọn họ đều là loại người có phẩm hạnh này, sau này không thể hợp tác với bọn họ nữa."
Sau đó Tần Mẫu liền đi gọi điện thoại, Tần Niệm cả người ngây ngốc nhốt mình vào trong phòng, suốt một tuần không ra ngoài. Mặc kệ Tần Mẫu khuyên thế nào cũng vô ích.
Cho đến hôm nay, Tần Niệm nghe đại ca đang đầu tư một hạng mục mới, nghe nói là dự định xây dựng một khu vui chơi ở một thôn nọ, nhị ca của nàng còn làm người đại diện cho khu vui chơi này. Tần Niệm hầu như không cần nghĩ ngợi, cái thôn mà anh cả bọn họ đầu tư, hơn phân nửa là cái thôn mà Tần Vũ Niết đang ở.
Vừa nghĩ tới việc khi nàng xảy ra chuyện, các anh chỉ gọi điện thoại cho nàng, bảo nàng nghĩ thoáng chút, còn đòi Lâm gia bồi thường cho nàng. Đó là bồi thường cho nàng sao?! Đó rõ ràng là bồi thường cho Tần gia! Chẳng qua là lấy danh nghĩa của nàng, đòi từ Lâm gia không ít lợi ích!
Thế nhưng so với Tần Vũ Niết, nàng không muốn trở về, bọn họ liền đến chỗ nàng ở đầu tư! Rõ ràng, bọn họ từ trước đến giờ chưa từng từ bỏ Tần Vũ Niết!
Nghĩ tới đây, Tần Niệm mặt mày vặn vẹo, móng tay suýt chút nữa bấm đứt, trong mắt tràn đầy hận ý. Cùng là em gái, bọn họ đối với chuyện của nàng lại qua loa như vậy, đối với Tần Vũ Niết lại các loại nịnh nọt! Trước kia không phải bọn họ thương nàng nhất sao? Bây giờ lại im lặng làm những chuyện này cho Tần Vũ Niết! Tần Vũ Niết rõ ràng đã nói không trở về Tần gia, bọn họ sao còn chưa chịu từ bỏ!
Tần Niệm trong lòng ác ý điên cuồng nảy sinh, dựa vào cái gì mà vị hôn phu của nàng xảy ra chuyện, nàng bị cắm sừng, danh tiếng mất hết, còn Tần Vũ Niết lại có thể được các ca ca sủng ái! Dựa vào cái gì!! Nàng không phục!! Nếu nàng không có được, vậy thì ai cũng đừng hòng có được!!
Từ hôm nay, Tần Niệm mở cửa phòng, đi xuống lầu.
Lúc này mọi người đang dùng bữa, Điền Thẩm đang bưng đồ ăn, nghe được tiếng Tần Niệm xuống lầu, kinh ngạc gọi: "Nhị tiểu thư, cô ra rồi?"
Điền Thẩm ở gần Tần Niệm nhất, mặc dù Tần Niệm trên mặt đang cười, nhưng bà mơ hồ cảm thấy có chỗ nào không thích hợp, nhưng lại không nói ra được. Nhìn lại, Tần Niệm đã đi tới trước bàn ăn.
Tần Mẫu nhìn thấy Tần Niệm lại nở nụ cười, liền vội vàng tiến lên ôm nàng một cái, nói: "Con nghĩ thông suốt là tốt rồi, mấy ngày trước thấy trạng thái của con, mẹ thật sự lo lắng con sẽ xảy ra chuyện gì."
Tần Phụ cũng nói theo: "Con gái Tần gia chúng ta coi như không có Lâm Dương, vẫn còn có hàng ngàn hàng vạn người đàn ông tốt hơn hắn, tha hồ cho con lựa chọn, lát nữa bảo các anh con đem tất cả những thanh niên tài tuấn mà họ quen biết giới thiệu cho con, con từ từ chọn người mình thích."
Tần Niệm cười nói: "Cảm ơn cha mẹ, con không sao."
Tần Mẫu quay đầu nói với Điền Thẩm đang bày đồ ăn: "Điền Thẩm, lấy cho Nhị tiểu thư một bộ bát đũa."
Sau đó kéo Tần Niệm ngồi xuống bên cạnh mình. Tần Niệm nhìn thức ăn trên bàn, ngọt ngào khen ngợi: "Tay nghề của Điền Thẩm vẫn tốt như vậy!"
Điền Thẩm hòa ái cười nói: "Nhị tiểu thư thích thì ăn nhiều một chút."
Nhị tiểu thư, Nhị tiểu thư, tất cả mọi người đều gọi nàng là Nhị tiểu thư! Trước khi Tần Vũ Niết chưa trở về, nàng vẫn luôn là đại tiểu thư!
Bữa cơm này Tần Phụ và Tần Mẫu đều rất quan tâm Tần Niệm, Tần Niệm trên mặt cũng luôn tỏ ra vẻ thụ sủng nhược kinh, khiến Tần Mẫu nhìn thấy rất đau lòng.
Tần Niệm dường như vô tình hỏi: "Cha, con nghe nói đại ca gần đây có đầu tư một hạng mục mới, bạn của con hỏi con hạng mục này có triển vọng không, anh ta cũng muốn đi theo kiếm chút lợi nhuận."
Tần Phụ không hề nghi ngờ gì, chỉ cho rằng bạn của nàng thật sự muốn đi theo kiếm chút lợi, ông trước nay không can thiệp vào việc kết bạn của các con. Thêm nữa Tần Hạo tại trong lứa người cùng tuổi rất phát triển, bất kể là ánh mắt hay là tác phong làm việc đều vô cùng trầm ổn. Ông suy nghĩ một chút rồi nói: "Hình như là có một hạng mục mới, đại ca con có nhắc với ta, bất quá phương diện này nó luôn có con mắt tinh tường, chắc là cũng không tệ lắm đâu."
Tần Niệm ngây thơ gật đầu, nói ra, "Vậy ạ, tại vì anh ta nghe nói là đầu tư khu vui chơi ở một vùng nông thôn hẻo lánh, còn tưởng rằng đại ca có tin tức gì, cho nên kéo con hỏi xem có cần thiết hay không."
Tần Mẫu nghe vậy, lập tức nhíu mày nói: "Nông thôn hẻo lánh? Lão đại đến nông thôn làm khu vui chơi thì có ai đến chơi?"
"Hình như là nói chỗ đó có một điểm du lịch không tệ, lượng khách cũng được, mà lại nhị ca còn chuẩn bị làm đại diện nữa."
Tần Mẫu nghe vậy, mơ hồ cảm thấy có chút quen tai, nói với Tần Phụ: "Ông gọi điện thoại hỏi lão đại xem sao."
Tần Phụ: "Nó luôn là đứa có chủ kiến, chắc là phải có lý do gì mới đến đó đầu tư, con trai ông, ông còn không tin tưởng sao?"
Tần Mẫu không nhượng bộ, Tần Phụ bất đắc dĩ đành phải gọi điện thoại, bởi vì là bật loa ngoài, cho nên khi Tần Mẫu biết được Tần Hạo bọn họ đầu tư khu vui chơi ở nơi mà Tần Vũ Niết đang ở, sắc mặt lập tức sa sầm xuống.
Tần Phụ trước đó cũng đã nghe Tần Mẫu kể về những chuyện xảy ra mấy ngày trước, bây giờ biết được con trai mình đầu tư lại là hạng mục như vậy, sắc mặt lập tức trở nên khó coi.
Tần Phụ lúc này lạnh mặt nói một câu, "Con dừng ngay hạng mục này cho ta! Nếu nó không muốn về thì cũng đừng về nữa, Tần gia không phải chỉ có một đứa con gái là nó!"
Lời này của Tần Phụ khiến trong mắt Tần Niệm hiện lên một tia thống khoái.
(Hết chương này)
Bạn cần đăng nhập để bình luận