Ta Tại Địa Phủ Bán Cơm Hộp

Chương 115

**Chương 115: Ta biết ngươi sao?**
Nàng nghi ngờ hỏi: "Ngươi không phải nói nàng về quê rồi sao? Sao lại xuất hiện ở đây? Nơi này làm gì có phòng nào mà nàng mua được, thế mà nàng cũng dám đến xem."
Nữ sinh nói những lời này là Trần Nghệ Điềm, chính là nữ sinh lần trước cùng Tần Niệm hóng chuyện. Tần Niệm nghe vậy, nhìn theo hướng Trần Nghệ Điềm nói, quả nhiên nhìn thấy Tần Vũ Niết đang ngồi ở đó, đối diện là nhân viên bán hàng đang nhiệt tình giới thiệu gì đó.
Tần Niệm nhìn Tần Vũ Niết, cảm xúc không bình thản như vẻ bề ngoài, "Lần trước ta đến xem, nàng đích xác là ở gia tộc, ta cũng không biết tại sao nàng lại đến A thị." Trải qua khoảng thời gian này, nàng đã dần dần thoát ly khỏi vòng tròn ban đầu. Bọn hắn nhìn như quan tâm, kỳ thực tất cả đều đang chờ xem nàng làm trò cười. Ngay cả Tần Vũ Niết, nàng ta nhất định cũng đang chờ xem nàng làm trò cười, mới có thể nói những lời như vậy lần trước.
"Ngươi chẳng lẽ không hiếu kỳ cái cô tỷ tỷ tiện nghi của ngươi kia tại sao lại xuất hiện ở đây sao? Nơi này tùy tiện một căn hộ cũng hơn mấy triệu, nàng cũng không giống như là người có thể mua được nhà ở đây, không chừng là bị người ta bao nuôi... mới có thể để mắt đến loại nhà ở cấp độ này." Trần Nghệ Điềm nói xong lời cuối cùng, khinh miệt cười nhạo một tiếng, trong mắt tràn đầy xem thường cùng khinh thường, hiển nhiên cảm thấy với khả năng của Tần Vũ Niết thì căn bản không thể mua nổi nhà ở đây, có thể tới đây xem nhà, không chừng là cặp kè với nhân vật không thể lộ diện nào đó, mới có thể đến nơi này xem nhà.
Tần Niệm chần chờ nói: "Hẳn là sẽ không đâu? Nàng không giống như là người như vậy." Nói xong, nàng hơi nhíu mày, tựa hồ nhớ tới cái gì, há to miệng, muốn nói cái gì, nhưng cuối cùng vẫn không nói ra.
Trần Nghệ Điềm nghe được Tần Niệm nói đỡ cho Thân Vũ Niết, trong lòng có chút bất mãn, cho rằng Tần Niệm chính là quá mức thiện lương, mới có thể một mực bị người khác khi dễ. Thế là, nàng kéo Tần Niệm, nói khẽ: "Ngươi cũng không phải nàng, làm sao biết được nàng có thể hay không, ngươi đó, chính là quá lương thiện, cho nên mới bị bọn hắn khi dễ. Đi, chúng ta qua đó chào hỏi một tiếng."
Nói xong, liền đứng dậy lôi kéo Tần Niệm đi về phía Tần Vũ Niết. Trần Nghệ Điềm cố ý đi đến trước mặt Tần Vũ Niết, ra vẻ kinh ngạc nói: "Ta còn tưởng rằng vừa mới nhìn lầm, không ngờ lại thật sự là ngươi, nghe nói ngươi không phải về nhà bán cơm hộp sao? Ngươi bán cơm hộp mà mua được nhà ở đây sao?" Nói xong, nàng lập tức lấy tay che miệng, lộ ra nụ cười mang ý xin lỗi, "Thật sự không có ý tứ, ta là người tương đối thẳng tính, hình như nói sai rồi. Ý của ta là giá nhà ở đây có thể hơi đắt một chút, ngươi nếu muốn xem những chỗ khác, ta có người quen ở Tĩnh Giang Hoa Viên, có thể giảm giá cho ngươi."
Trần Nghệ Điềm mặc dù không nói trắng ra là nghèo, cũng không nói trắng ra là nàng không có tiền mua nhà ở đây, nhưng từng câu từng chữ đều lộ ra ý Tần Vũ Niết chỉ là người bán cơm hộp ở nông thôn, căn bản không có nhiều tiền như vậy để mua nhà ở đây. Càng là đem một chủ đầu tư nhỏ vô danh nào đó ra để sỉ nhục Tần Vũ Niết, rằng nàng chỉ xứng mua nhà ở những nơi như vậy. Đồng thời, điều này cũng ngầm nói với nhân viên tiêu thụ rằng đừng tốn quá nhiều tâm tư vào một người căn bản sẽ không mua.
Tần Niệm vội vàng áy náy giải thích: "Tỷ tỷ, Nghệ Điềm chỉ là ngoài miệng không lựa lời, nàng không có ý đó đâu."
Tần Vũ Niết nghe hai người kẻ tung người hứng, hơi nâng mí mắt, liếc nhìn Tần Niệm, sau đó ánh mắt rơi vào Trần Nghệ Điềm bên cạnh nàng. Trên mặt nàng lộ ra vẻ nghi ngờ, ngữ khí bình tĩnh hỏi: "Ta biết ngươi sao?"
Trần Nghệ Điềm nghe được câu này xong, biểu cảm trên mặt trở nên vô cùng đặc sắc, đầu tiên là kinh ngạc há to miệng, sau đó nhanh chóng khôi phục thành bộ dạng khó có thể tin. Nụ cười vốn đang dương dương tự đắc của nàng trong nháy mắt ngưng kết, thay vào đó là sự kinh ngạc và xấu hổ không thể che giấu.
Nàng đã nghĩ tới việc Tần Vũ Niết sẽ phản bác, cũng nghĩ đến việc nàng ta sẽ vì túng quẫn mà không dám cãi lại, nhưng lại tuyệt đối không ngờ rằng Tần Vũ Niết sẽ dùng thái độ bình tĩnh mà khinh miệt này để đáp lại mình. Loại cảm giác này khiến nàng cảm thấy hành vi vừa rồi của mình giống như con tôm tép nhãi nhép, ở trước mặt mọi người làm trò cười cho thiên hạ.
Đúng lúc này, nhân viên bán hàng đột nhiên mỉm cười hỏi: "Xin hỏi hai vị có chuyện gì không? Nếu như không có việc gì, chúng ta muốn ký hợp đồng." Lời nói của nhân viên bán hàng như sấm nổ giữa trời quang, lần này không chỉ Trần Nghệ Điềm sắc mặt khó coi, mà ngay cả Tần Niệm cũng giận đến tái mặt. Nàng kinh hãi trừng lớn hai mắt, khó có thể tin cất cao giọng hỏi: "Cái gì? Cô nói ai muốn ký hợp đồng?"
Nhân viên bán hàng vẻ mặt vô cùng nghi hoặc nhìn Tần Niệm, trả lời: "Các ngươi không phải quen biết sao? Chẳng lẽ không biết Tần tiểu thư muốn mua nhà? Tần tiểu thư muốn mua căn hộ của chúng tôi, tự nhiên là muốn ký hợp đồng rồi."
Trần Nghệ Điềm kích động hô: "Làm sao có thể! Nàng làm sao có thể mua được nhà ở đây?"
Tần Niệm nghe vậy trong lòng giật mình, không ngờ Tần Vũ Niết vậy mà thật sự muốn mua nhà ở đây. Lập tức nghĩ đến điều gì đó, nàng thất vọng nhìn Tần Vũ Niết, "Tỷ tỷ, tỷ không có tiền có thể nói với người nhà, sao tỷ có thể làm chuyện như vậy chứ?"
Tần Vũ Niết nghe vậy, nghi ngờ hỏi: "A? Ta rất hiếu kỳ ta đã làm chuyện gì?"
Trần Nghệ Điềm sau khi hết kinh hãi, lại hưng phấn lên, hoàn toàn quên phẫn nộ vừa rồi, hoặc là nói nàng đã biến phẫn nộ thành một loại cảm xúc khác. Nàng kích động tiếp lời: "Tần Vũ Niết, ngươi vậy mà thật sự đi làm gái bao à?"
Tần Vũ Niết hứng thú hỏi ngược lại: "Ai nói với các ngươi, ta đi làm gái bao?" Thanh âm của nàng bình tĩnh mà kiên định, không hề bối rối hay bất an. Nàng dùng ánh mắt lạnh lùng đảo qua đám người, trong mắt lóe lên vẻ tự tin và thong dong.
Tần Niệm thấy thế, có chút hoài nghi, chẳng lẽ nàng đoán sai rồi? Tần Vũ Niết không hề cặp kè với ai cả? Nhưng nếu là như vậy, vậy nàng lấy đâu ra nhiều tiền như thế để mua nhà ở đây? Chẳng lẽ... là đại ca cho?
Nghĩ đến khả năng này, sắc mặt Tần Niệm lập tức trở nên khó coi, cắn môi hồi lâu không nói gì. Trần Nghệ Điềm chất vấn: "Nếu như ngươi không cặp kè với đại gia, làm sao ngươi có thể có nhiều tiền như vậy để mua nhà ở đây? Nhà ở đây ít nhất cũng mấy triệu, hay là nói ngươi rời khỏi Tần gia, đã trộm đồ của Tần gia!"
Lời nói của Trần Nghệ Điềm, khiến Tần Niệm cũng dồn ánh mắt lên người Tần Vũ Niết, suy tư về khả năng này. Thế nhưng, Tần gia không hề mất thứ gì, đồng thời lúc Tần Vũ Niết rời đi, chỉ mang theo một cái rương không lớn, bên trong không thể giấu được đồ vật lớn. Trừ phi...
Tần Niệm nhớ tới cái gì, ánh mắt lập tức lấp lóe. Tần Vũ Niết không trả lời mà ngược lại nhìn về phía Tần Niệm, hỏi: "Tần Niệm, ngươi cũng nghĩ như vậy sao?"
Tần Niệm nghe vậy, dừng một chút rồi nhẹ nhàng nói: "Tỷ tỷ, nếu như chỉ là bán cơm hộp, trong thời gian ngắn như vậy mà mua được nhà đắt như thế, nguồn tiền đúng thật là đáng ngờ. Bất quá, cũng không loại trừ khả năng tỷ tỷ vay tiền để mua."
Bạn cần đăng nhập để bình luận