Ta Một Người Cảnh Sát, Làm Sao Cho Ta Tội Phạm Hệ Thống!

Chương 304: Quốc An tiếp nhận

**Chương 304: Quốc An tiếp nhận**
“Khụ khụ khụ...”
Cùng Trương Bí Thư ho nhẹ còn có Tô Minh đang nằm trên giường bệnh.
Hắn nhìn phụ mẫu mình cười đến híp cả mắt, mặt mày cũng sa sầm lại.
Các ngươi mong có con dâu đến phát điên rồi à!
Ngoài cửa nhiều người như vậy, hai người không nhìn thấy sao? Cứ nhìn chằm chằm Bạch Đào làm gì!
Đậu Hiểu Mai và Tô Đại Quốc nghe thấy tiếng ho khan, mới giật mình ngẩng đầu nhìn về phía sau.
Trời ạ!
Sao tự dưng lại có nhiều lãnh đạo thế này?
Mặc dù bọn họ không biết là ai, nhưng chỉ cần nhìn khí chất và cách ăn mặc của những người đàn ông trung niên ngoài cửa là biết.
Những người này chức quan không hề nhỏ.
Hai người, một là giáo viên, một là nhân viên công tác tại nhà thi đấu thể dục.
Đều là dân thường, nào đã gặp qua nhiều lãnh đạo như vậy?
Cho nên theo bản năng có chút co rúm tươi cười.
“Các vị đều là lãnh đạo của Tiểu Minh phải không? Mời vào..mời vào!”
Trương Bí Thư đã nhận ra sự co rúm của hai người, vội vàng hòa ái cười, nắm tay Tô phụ, chân thành tha thiết nói.
“Ngài chính là phụ thân của Tô Minh phải không? Ngài bồi dưỡng được một người con trai thật sự quá ưu tú...”
“Đâu có đâu có...đều là đơn vị bồi dưỡng tốt!”
Lúc nói chuyện, đông đảo cán bộ lãnh đạo toàn bộ đi vào phòng bệnh của Tô Minh.
Cũng may gian phòng bệnh này đủ lớn, cho nên sau khi chứa mười mấy người cũng không quá chật chội.
Thôi Thư Ký cũng bước vào phòng bệnh, vừa cười, khẽ gật đầu với Tô Minh, vừa đưa tay giới thiệu thân phận của Trương Bí Thư đứng đầu.
“Tô Minh, vị này là thư ký bí thư của tỉnh ủy chúng ta, Trương Xử Trường.”
Thôi Thư Ký cười, chỉ Tô Minh đang nằm trên giường bệnh, nghiêng đầu trêu chọc nói.
“Trương Bí Thư, vị này là ai thì không cần tôi giới thiệu nữa nhỉ?”
“Tô Minh đồng chí! Cậu khỏe!” Trương Bí Thư đỡ mắt kính, ngôn ngữ ôn hòa tiến lên bắt tay Tô Minh.
Cảm thụ được cái nắm tay hữu lực của Tô Minh, trong lòng đối với cậu lo lắng cũng giảm bớt một chút.
Cười nói: “Tô Minh đồng chí, lần này cậu gặp nạn đã làm rung động rất nhiều quần chúng và lãnh đạo ở tỉnh Giang Chiết chúng ta.”
“Nhưng đồng thời lần này cậu cũng lập công lớn!”
“Lập công?” Tô Minh ngây người, vẻ mặt nghi hoặc.
Lần này Giang Bắc Đại Kiều bị tập kích, mang tới ảnh hưởng xã hội vô cùng tệ hại, thậm chí trong quá trình đó còn có nhiều nhân viên cảnh sát bị liên lụy, bản thân bị trọng thương.
Thậm chí có nhân viên cảnh sát nổi tiếng hi sinh.
Trong quá trình bắt giữ sau này, hắn vì muốn báo thù cho nhân viên cảnh sát không biết tên đã chết kia.
Đại khai sát giới, cơ hồ một hơi xử lý năm sáu tên.
Hắn còn đang lo lắng không biết mình có bị xử lý không.
Lập công?
Cái này lập công gì?
“Đúng vậy! Cậu lập công lớn!”
Triệu Thính Trường, người phụ trách công tác duy trì ổn định của sở công an tỉnh, cũng bước đến giường bệnh của Tô Minh, nhẹ nhàng rót cho cậu một chén nước trên tủ đầu giường.
Vừa đưa cho Tô Minh, vừa chăm chú giải thích.
“Tô Minh, có lẽ cậu còn chưa biết, tối hôm qua đám phần tử bạo loạn tập kích cậu, trừ những tên bị tiêu diệt tại hiện trường, còn lại hai tên lặn xuống nước mưu toan chạy trốn, cũng đã sa lưới.”
“Trận tập kích này, đã báo cáo lên Long Quốc, trong tường đỏ đã đưa ra phê chỉ thị, định tính đám phần tử phạm tội này là phần tử bạo loạn, định tính hành vi tối hôm qua là tập kích khủng bố bạo lực.”
Triệu Thính Trường vỗ vỗ vai Tô Minh, thanh âm mang theo hâm mộ nói.
“Như vậy, việc cậu tiêu diệt mấy tên phần tử bạo loạn, tự nhiên là lập công lớn!”
“Hơn nữa, những phần tử bạo loạn này, toàn bộ đều là tội phạm truy nã cấp A của Long Quốc.”
“Bọn chúng sa lưới, đối với cậu mà nói, không thể nghi ngờ là một công tích lớn.”
Tô Minh nghe vậy, cũng không tự chủ được mà nhếch miệng.
Hắn biết đám người của tên trùm thổ phỉ, trông giống như lão nông kia, không hề tầm thường, cũng đã xem qua hồ sơ cá nhân của tên trùm đó.
Lão nông chiêu mộ đám thủ hạ, từng tên đều không có chút nhân tính nào, thậm chí mỗi người đều có bối cảnh lính đánh thuê ở nước ngoài.
Vô luận là thương pháp hay tố chất quân sự, đều không phải là tội phạm bình thường có thể so sánh được.
Bằng không cũng không thể năm sáu người liền đem Tô Minh làm cho hiểm tượng hoàn sinh.
Chỉ là không ngờ, lão nông đã sớm chuẩn bị nhảy cầu lẩn trốn cuối cùng cũng không thoát được.
Đám tội phạm này, có thể nói là đã làm đến cực hạn những gì có thể làm.
Bọn chúng đặt địa điểm tập kích ở Giang Bắc Đại Kiều, trừ việc cản trở mục tiêu thoát đi và cảnh sát chi viện, cũng là vì thuận tiện cho việc tẩu thoát sau đó.
Có thể nói là một hòn đá hạ ba con chim.
Hơn nữa ra tay cực kỳ tàn nhẫn, lựu đạn mở đường, súng tiểu liên, súng ngắm toàn bộ đều đã vận dụng.
Nếu như mình không có hệ thống trong tay.
Chỉ sợ là có mười cái mạng đều không đủ chết.
Không thể không nói, người vợ trước kia của Bạch Tiểu Tùng có thể trong thời gian ngắn như vậy tìm đến cao thủ đột kích giết mình.
Thật có thể được xưng là mánh khoé thông thiên.
Tô Minh suy nghĩ một chút, hay là quyết định đem tự mình biết hiểu một chút manh mối nói ra.
Đối với dạng này một vị ra tay tàn nhẫn nữ nhân.
Nàng không chết, Tô Minh thật sự ngủ không được.
“Lãnh đạo... Tôi hoài nghi người tập kích tôi vâng...”
Tô Minh còn chưa nói hết câu, một người đàn ông trung niên có lông mày rậm, mặt tròn, vui vẻ đã tiếp lời.
“Tập kích cậu là Tôn Hoán, cô ta đã khai chi tiết toàn bộ mạch suy nghĩ phạm án của mình vào hai giờ trước.”
“Cậu trong tiết mục phỏng vấn, đã đoán được Bạch Tiểu Tùng mấy năm trước cùng cô ta phạm một vụ án mạng. Cô ta nghe nói cậu nhất định phải tra rõ vụ án này, bị ma quỷ ám ảnh, nên đã mua chuộc sát thủ giết người...”
Thôi Thư Ký cười, giơ tay chỉ vào người đàn ông trung niên mặt tròn, lông mày rậm giới thiệu.
“Quốc An Bộ, Cung Tổ Hướng Minh.”
Cung Tổ?
Họ kép này cực kỳ hiếm.
Nhưng so với cái này, càng làm cho người ta giật mình là đơn vị của người đàn ông mặt tròn.
Lại là Quốc An!
Tô Minh có chút kinh ngạc, trừng lớn mắt.
Người đàn ông mặt tròn tựa hồ rất hài lòng với phản ứng của Tô Minh, cười ha hả tiến lên bắt tay, trêu chọc cậu.
“Thế nào, không ngờ tới Quốc An chúng ta sẽ tham gia?”
Hắn cũng không đợi Tô Minh đáp lời, liền tự mình nói: “Bảo vệ an toàn quốc gia và ổn định chính trị xã hội, vốn là việc nằm trong bổn phận của quốc an thôi.”
“Kỳ thật chúng ta biết được tình tiết vụ án lúc đã muộn, suýt chút nữa để Tôn Hoán chạy thoát.”
“Hai giờ trước khi cuộc tập kích bắt đầu, cô ta đã ngồi lên máy bay đi Môi Quốc...”
Tô Minh nhíu mày, vội vàng truy vấn: “Sau đó thì sao?”
“Cái gì sau đó? Cho máy bay quay về là được...”
Tô Minh: “....”
Thứ cho hắn, hay là một tiểu cảnh viên, vừa mới được lên làm chỉ đạo viên đồn công an này không lâu.
Nghe được một cú điện thoại liền có thể khiến một chuyến bay quốc tế quay lại nơi xuất phát, tự nhiên có chút líu lưỡi.
Mà Cung Tổ Hướng Minh vui vẻ chớp mắt mấy cái với Tô Minh, phối hợp thêm khuôn mặt tròn của hắn.
Không thể không nói, rất dễ dàng làm cho người ta sinh ra một loại cảm giác quen biết lâu năm.
Chuyện xảy ra mặc dù không khác mấy so với những gì hắn nói, nhưng các loại thủ tục báo cáo xin phê chuẩn cũng cực kỳ phiền phức.
Nhưng Cung Tổ Hướng Minh vào lúc này lại không hề đề cập tới, chỉ hời hợt nói một câu chuyện điện thoại.
Mục đích cũng rất rõ ràng, chính là muốn thanh niên này đối với Quốc An cảm thấy hứng thú.
Tối hôm qua khi lão đại của Quốc An bọn hắn nhìn thấy lý lịch của thanh niên này.
Toàn bộ mắt đều sáng rực.
Bạn cần đăng nhập để bình luận