Sau Khi Xuyên Sách Không Nên Nhặt Bậy Mèo

Chương 103

"Lần trước, đám tu sĩ Thủy Nguyệt Các truy đuổi ngươi, là vì chuyện chỉnh sửa chuyển hồn đan, đúng không?" Chúc Hàng Hạc bỗng nhiên lên tiếng hỏi.
Cho Thật đang loay hoay với cây kim quế trâm cài tóc tua rua, ngơ ngác trả lời: "Đúng vậy ạ......"
Nàng vừa nói xong, mới phát hiện mình hình như lỡ lời, dù sao tu vi của nàng thấp, bị người khác phát hiện nàng nắm giữ phương pháp điều chế chuyển hồn đan, sẽ dẫn tới rất nhiều phiền phức.
Nhưng Chúc Hàng Hạc lại có một loại ma lực đặc thù, khiến người ta nhịn không được mà tin tưởng hắn, đồng thời nói cho hắn biết chân tướng.
"Yên tâm đi." Chúc Hàng Hạc an ủi nàng, "Ta cũng là sau này điều tra việc Thủy Nguyệt Các bán giá cao chuyển hồn đan, mới thông qua suy đoán mà biết được."
Nói xong, hắn sửng sốt một thoáng, bởi vì hắn cũng lỡ miệng, lộ ra thân phận người của Đế Huyền Điện. Lúc này trong óc hắn toát ra suy nghĩ gần giống như Cho Thật, vì sao ở trước mặt nàng, hắn lại không nhịn được nói ra những bí mật vốn muốn che giấu?
"Ngươi......" Cho Thật lấy lại tinh thần, nàng ngẩng đầu quan sát tỉ mỉ Chúc Hàng Hạc, suy đoán thân phận của hắn. Có thể nói ra những lời này, nhất định là người của Đế Huyền Điện không thể nghi ngờ, hẳn là chuyện Đế Huyền Điện bỗng nhiên điều tra Thủy Nguyệt Các có liên quan đến hắn.
Chúc Hàng Hạc ho nhẹ một tiếng, che giấu sự xấu hổ, hắn chú ý tới Diêu Thanh Lộ đã bưng hai chén trà trở về, liền cáo từ với Cho Thật: "Đã trả lại vật bị mất cho đạo hữu, ta xin phép rời đi trước."
Cho Thật nhìn hắn chằm chằm, lên tiếng: "Được."
Chúc Hàng Hạc rời đi, Diêu Thanh Lộ đúng lúc trở về, nàng đưa một ly trà cho Cho Thật, hiếu kì hỏi: "Vừa rồi sao có tu sĩ đến đây?"
"Hắn là......" Cho Thật định tùy tiện giải thích, ánh mắt Diêu Thanh Lộ liền rơi vào cây kim quế trâm cài tóc nàng để trên bàn.
"Cây trâm cài tóc này thật đẹp, ta nhớ được chỉ có Thục Cầu Trấn mới có bán." Diêu Thanh Lộ ghen tị nói, "Lần trước ta đến đó, chỉ vào xem nghỉ ngơi, không có thời gian đi dạo phố."
"Đợi rời khỏi Tu Di Thành, ngươi có thể đi xem." Cho Thật đóng hộp gỗ lại, nói với Diêu Thanh Lộ.
"Hừ, ta sẽ không rời đi nhanh như vậy đâu." Diêu Thanh Lộ tự tin nói.
"Thức ăn đâu?" Cho Thật phát hiện, đợi Diêu Thanh Lộ đi hối thúc, bên này vẫn chưa dọn đồ ăn lên.
"Bọn hắn nói muốn chờ trù sư tại chỗ chế tác." Diêu Thanh Lộ lắc đầu, "Vì sao không dùng pháp thuật, ngược lại muốn hoàn toàn dựa theo trình tự làm đồ ăn của phàm nhân? Thật sự là không hiểu bọn hắn."
"Chỉ có như vậy mới có thể ngon đi." Cho Thật kỳ thật cũng có thể sử dụng pháp thuật chế tác đồ ăn, nhưng nàng luôn cảm thấy đồ ăn chế tạo nhanh chóng bằng pháp thuật nhạt nhẽo vô vị.
Lúc này, nàng chú ý tới A Huyền trong ngực nàng đã yên tĩnh rất lâu, nếu như nàng ôm hắn quá lâu, hắn nhất định sẽ tìm cách thoát ra khỏi ngực nàng.
A Huyền hiện tại an phận như thế, không thích hợp.
Cho Thật nghĩ vậy, liền cúi đầu nhìn A Huyền, đúng lúc liền thấy A Huyền vươn móng vuốt, đang cố gắng đẩy hộp gỗ trên bàn xuống đất.
"Mèo Xấu, ngươi đang làm cái gì!" Cho Thật vội đem hộp gỗ thu vào trong cẩm nang không gian, ôm lấy A Huyền chất vấn, "Người ta giúp ta giữ hai năm, còn nhớ trả lại, ngươi lại dám nghĩ đến việc ném nó xuống đất!"
A Huyền bị Cho Thật ôm, trong đôi mắt màu vàng óng là một mảnh đạm mạc cùng không quan trọng, hắn thậm chí còn nhàn nhã quăng đuôi, tỏ vẻ như hắn không làm gì cả.
"Lúc này nên trừng phạt hắn một chút, để hắn cả ngày chân tay lóng ngóng." Diêu Thanh Lộ không quen nhìn dáng vẻ Cho Thật sủng ái linh thú nhà mình, mở miệng giễu cợt nói.
"Vậy thì không cần...... Trừng phạt đi?" Cho Thật vội vàng đem A Huyền đặt lên vai mình, "Ngươi chẳng lẽ cũng trừng phạt con Thanh—"
Nàng buột miệng suýt chút nữa nhắc tới con Thanh Loan của Diêu Thanh Lộ, nhưng không muốn khơi dậy đề tài nhạy cảm, câu nói này im bặt.
Diêu Thanh Lộ hơi ngẩng đầu, nàng nhìn chằm chằm Cho Thật, không nói một lời.
Lúc này, người hầu mang thức ăn lên đã phá vỡ bầu không khí xấu hổ, từng đạo mỹ vị thức ăn được dọn lên bàn, Cho Thật và Diêu Thanh Lộ ăn ý cúi đầu bắt đầu ăn.
Ở Tụ Tiên Lâu, linh thú có thể lên bàn ăn, Cho Thật gắp một chút đồ ăn bỏ vào trong đĩa nhỏ, đặt trước mặt A Huyền.
A Huyền: ......"Vì cái gì đi ra ngoài ăn cơm còn phải nhớ tới ta?
Bởi vì sự thất ngôn của Cho Thật, lúc này trên bàn chỉ có tiếng bát đũa va chạm và âm thanh nhai nuốt tinh tế.
Cuối cùng, Cho Thật cảm thấy nghi hoặc vẫn gắp một miếng tôm bóc vỏ bỏ vào trong miệng, tiện thể giả bộ như lơ đãng hỏi: "Cho nên, tại sao muốn vứt nó đi?"
"Muốn vứt liền vứt." Diêu Thanh Lộ cúi đầu, cầm đũa khuấy động đồ vật trong chén, "Đây là lựa chọn của ta."
"Ngươi hẳn là rất thích nó." Cho Thật nhẹ giọng nói.
"Thích có ích lợi gì đâu? Không— Ta căn bản không thích nó." Ánh mắt Diêu Thanh Lộ khẽ run, "Nó chỉ là một thứ vướng víu, không có một chút tác dụng nào."
"Vậy sau này vì sao lại muốn tìm nó trở về?" Cho Thật lại hỏi một vấn đề.
"Đây là chuyện của ta, không có quan hệ gì với ngươi." Diêu Thanh Lộ cao ngạo nhíu mày.
"Bởi vì chuyện ngươi tìm Thanh Loan, nội phủ của ta suýt chút nữa bị hủy." Cho Thật gằn từng chữ nói ra chuyện năm đó phát sinh.
"Ta lo lắng nó chết rồi, lại sợ nó còn sống." Diêu Thanh Lộ ngẩng đầu lên, nhìn thẳng Cho Thật, nàng nghiêm túc nói, "Đây là lần cuối cùng ta xin lỗi, đối với chuyện năm đó, ta cảm thấy rất xin lỗi."
Cho Thật cầm đũa tay hơi run rẩy, lúc này, A Huyền ngồi xổm bên tay phải nàng, chậm rãi ung dung ăn, cái đuôi của hắn quăng một cái.
Con mèo đen xinh đẹp này ngẩng đầu, hắn liếc nhìn Diêu Thanh Lộ.
"Cho Thật, ngươi có hay không, gặp phải những lúc nhất định phải lựa chọn, tỷ như, lựa chọn của ngươi sẽ ảnh hưởng đến chuyện phát sinh sau này." Diêu Thanh Lộ nhấp một ngụm trà, thấm giọng khô khốc, nàng đột nhiên hỏi.
"Chúng ta làm ra mỗi một lựa chọn, làm qua mỗi một sự kiện, nói ra mỗi một câu, đều sẽ ảnh hưởng đến tương lai." Cho Thật nhìn đôi mắt mang theo chút kinh hoảng của Diêu Thanh Lộ, nghiêm túc nói.
Diêu Thanh Lộ cụp mắt xuống, ánh sáng trong mắt nàng ảm đạm.
"Đương nhiên, ta cũng đã từng gặp qua." Cho Thật nghĩ đến nhiều năm trước, Tiết Cảnh Lam muốn xuất phát đuổi bắt ác quỷ, trước khi rời đi, Tiết Cảnh Lam đã hỏi nàng vấn đề kia.
Bạn cần đăng nhập để bình luận