Mang Bệnh Sắp Chết, Hệ Thống Để Cho Ta Khai Chi Tán Diệp

Chương 811: Thân phận của Dạ Oanh đến tột cùng là cái gì?

Chương 811: Thân phận của Dạ Oanh rốt cuộc là gì?
Lại ba ngày trôi qua, thời kỳ trăng mật tân hôn kết thúc.
Lý Trường Sinh mặt nghiêm nghị nhìn Thanh Minh và Bạch Vũ:
"Đã tìm được Minh Nguyệt tiểu thư chưa?"
Hai người thở dài, lắc đầu nói:
"Đệ tử Vạn Yêu điện đều đã phái đi."
"Đến bây giờ, không có bất kỳ manh mối hữu dụng nào."
"Chúng ta liên tục gửi tin nhắn cho Minh Nguyệt tiểu thư, nhưng đến giờ vẫn không liên lạc được."
"Có lẽ Minh Nguyệt tiểu thư đã tiến vào không gian Hư Thần giới."
Vẻ mặt Lý Trường Sinh lạnh nhạt, kết quả này hắn đã sớm nghĩ đến.
Thanh Minh sắc mặt trở nên ngưng trọng:
"Sau khi gặp phu quân và Yêu Nguyệt tiền bối, chúng ta mới biết người bên trong Hư Thần giới nguy hiểm cỡ nào."
"Hiện tại tìm kiếm Minh Nguyệt tiểu thư không có kết quả. Theo nô tỳ thấy, chúng ta nên chuẩn bị sớm cho thỏa đáng. Đợi đến khi Hư Thần giới mở ra, chúng ta sẽ không luống cuống tay chân."
Bạch Ngọc gật đầu, nghiêm túc nói:
"Thanh Minh tỷ tỷ nói đúng."
"Chúng ta thật sự nên phòng bị trước."
"Linh lực Hư Thần giới đã khô kiệt. Cho dù năm đó các tiên tổ Cổ Yêu thực lực cường đại. Nhưng ở bên trong thời gian dài như vậy, tu vi chắc chắn không tăng lên được nhiều. Thậm chí rất có thể còn bị suy giảm. Việc đầu tiên bọn chúng làm sau khi đi ra chắc chắn là tăng thực lực lên. Mà cách tăng thực lực nhanh nhất chính là dùng trận pháp hấp thụ huyết nhục và linh hồn dân chúng vô tội. Đó cũng là điều Yêu Nguyệt tiền bối lo lắng."
"Chúng ta nhân lúc này khống chế bọn chúng, mọi chuyện sẽ kết thúc hoàn hảo."
Hai người nhìn về phía Lý Trường Sinh, hỏi ý:
"Phu quân thấy sao?"
Lý Trường Sinh gật đầu:
"Đạo lý này vi phu tự nhiên hiểu rõ."
"Nhưng muốn khống chế bọn chúng trước tiên, phải tìm ra vị trí Hư Thần giới đã."
"Nếu không đến lúc đó, chúng ta ngay cả chúng giáng lâm ở đâu cũng không biết."
Vừa nói, Lý Trường Sinh lấy ngọc giản ra, trầm giọng hỏi:
"Đã tìm được chưa?"
Chẳng mấy chốc, ngọc giản rung lên, giọng Dạ Oanh truyền ra:
"Cho ta thêm một ngày nữa."
Ba người nghe vậy đều chấn động:
"Chẳng lẽ có manh mối?"
Lý Trường Sinh vội hỏi:
"Điều tra đến mức nào rồi?"
Một lát sau, giọng Dạ Oanh lại vang lên:
"Đã xác định được phạm vi đại khái, trong vòng một ngày sẽ xác định chính xác vị trí."
Mặt Lý Trường Sinh lộ vẻ hưng phấn:
"Làm tốt lắm."
"Một ngày sau ta chờ tin tốt của ngươi."
Thanh Minh và Bạch Vũ cũng hưng phấn nói:
"Nhanh chóng báo tin vui này cho Yêu Nguyệt tiền bối."
Lý Trường Sinh gật đầu, gọi Yêu Nguyệt ra:
"Có tin vui cho ngươi, có thể sắp tìm ra Hư Thần giới rồi."
"Là do Dạ Oanh tìm được."
Yêu Nguyệt ngẩn người, có vẻ không bất ngờ:
"Dạ Oanh?"
"Ta suýt quên mất sự tồn tại của nàng."
"Nàng quả thật có năng lực này."
Thanh Minh và Bạch Vũ thấy Yêu Nguyệt cũng biết Dạ Oanh, liền hỏi:
"Dạ Oanh... là ai?"
"Cũng là tỷ muội của chúng ta sao?"
Lý Trường Sinh lắc đầu:
"Tạm thời chưa phải."
Lời vừa nói ra, Yêu Nguyệt trợn mắt nhìn Lý Trường Sinh:
"Tạm thời chưa phải?"
"Vậy ngươi vẫn còn ý đồ với Dạ Oanh?"
Lý Trường Sinh cười gượng:
"Cái này....."
Yêu Nguyệt thấy Lý Trường Sinh ấp úng liền ngắt lời:
"Được rồi, không cần nói."
"Bản tọa vẫn rất rõ con người ngươi."
"Nhưng bản tọa khuyên ngươi một câu, Dạ Oanh tuy nghe lời ngươi nhưng để nàng làm tiểu thiếp của ngươi thì hơi khó đấy."
"Cho dù ngươi có dùng thứ đan dược kỳ quái kia..."
Lý Trường Sinh thấy Yêu Nguyệt nhắc đến lời này liền ho khan nhắc nhở nàng đừng nói nữa:
"Khụ khụ khụ..."
Yêu Nguyệt im lặng ngậm miệng lại.
Thanh Minh và Bạch Vũ thấy thế liền hỏi:
"Thứ đan dược kỳ quái kia... là gì?"
Mặt Lý Trường Sinh lộ vẻ xấu hổ:
"Không có gì,"
"Chỉ là vi phu rảnh rỗi luyện cho vui."
Hai người dù sao không biết cụ thể nên cũng không hỏi nữa.
Sau đó các nàng lại hỏi về Dạ Oanh:
"Dạ Oanh là ai, phu quân còn chưa nói mà."
Lý Trường Sinh nhìn Yêu Nguyệt:
"Nhắc đến Dạ Oanh vẫn là người của Yêu Nguyệt tiền bối."
"Lúc trước Yêu Nguyệt tiền bối truyền Cổ Yêu Hoàng Quan cho vi phu, tiện thể cũng giao Dạ Oanh cho ta."
"Dạ Oanh chuyên phụ trách thu thập tình báo."
"Dường như hết thảy tình báo trên thế gian ở chỗ Dạ Oanh đều không thành vấn đề."
Thanh Minh và Bạch Vũ thấy vậy đều lộ vẻ bội phục:
"Lại có nhân vật như thế."
"Lần này may nhờ có Dạ Oanh, nếu không Hư Thần giới chúng ta còn không tìm thấy đâu."
"Phu quân nhất định phải cảm tạ nàng cho tốt."
Lý Trường Sinh gật đầu:
"Chắc chắn phải cảm ơn nàng thật tốt."
Lý Trường Sinh vốn đã tò mò về thân phận Dạ Oanh từ lâu. Bây giờ thấy Yêu Nguyệt, lại hỏi:
"Yêu Nguyệt tiền bối, tuy lúc trước người nói không rõ về thân phận của Dạ Oanh."
"Nhưng ta biết người đang gạt ta."
"Hiện tại chúng ta đã thân thiết như vậy rồi, có thể nói cho ta biết thân phận của Dạ Oanh được không?"
Yêu Nguyệt nhíu mày, trầm ngâm một lát:
"Ngươi thật sự muốn biết?"
Lý Trường Sinh gật đầu mạnh:
"Đúng vậy."
"Dạ Oanh có thể nói là người thu thập tin tức quan trọng nhất của vãn bối."
"Lâu như vậy rồi, ta lại còn không rõ những thông tin cơ bản nhất về nàng."
"Nói thẳng ra thì, nếu sau này Dạ Oanh xảy ra chuyện gì, ta cũng không biết đi đâu tìm nàng."
"Dù muốn giúp đỡ cũng không biết phải làm sao."
Yêu Nguyệt cười như không cười nhìn Lý Trường Sinh:
"Không nói thật."
"Ta thấy ngươi là có ý khác thì đúng hơn?"
Lý Trường Sinh lúng túng gãi đầu:
"Ta có thể có ý gì?"
"Ta rất đơn thuần có được không?"
Yêu Nguyệt lập tức cảm thấy cạn lời.
Thanh Minh liếc mắt. Bạch Vũ cũng liếc mắt.
Lý Trường Sinh thấy hai người như vậy liền hậm hực:
"Đừng có trợn ngược mắt nữa."
"Các ngươi thích trợn mắt vậy thì tối nay vi phu cho các ngươi trợn thỏa thích."
Hai người vừa nghe thấy lời này đã trở nên hưng phấn.
Các nàng không những không sợ mà còn nghênh chiến:
"Đến đi, ai sợ ai?"
"Chỉ sợ ngươi không có bản lĩnh đó thôi."
Lý Trường Sinh trực tiếp tức quá mà bật cười:
"Mẹ nó chứ... Man Thần Biến nghe nói chưa?"
"Yêu Thần Biến nghe nói chưa?"
"Ma Thần Biến nghe nói chưa?"
"Hình thể tùy ý biến lớn nhỏ các ngươi thử chưa?"
"Miệng các ngươi đúng là cứng rắn. Hôm nay lão tử nhất định phải trổ hết tài năng ra mới được."
Thanh Minh và Bạch Vũ nghe vậy lập tức che miệng kêu sợ hãi:
"Phu quân... ngươi..."
Lúc này, các nàng thật sự sợ:
"Ngươi thật là biến thái."
Yêu Nguyệt thì kinh hãi nhìn Lý Trường Sinh, không thể tưởng tượng hỏi:
"Ngươi dùng Man Thần Biến, Yêu Thần Biến, Ma Thần Biến vào chuyện đó?"
Lý Trường Sinh nhất thời lỡ miệng, quên mất Yêu Nguyệt đang ở bên cạnh.
Bây giờ bị chất vấn chỉ có thể xấu hổ cười trừ:
"Cái kia... Thỉnh thoảng thôi, ta thề với trời, chỉ là thỉnh thoảng thôi."
Yêu Nguyệt mặt đen lại:
"Ngươi đúng là một nhân tài."
"Dùng mấy Thần Thông đỉnh cấp này vào loại chuyện này."
"Thôi được rồi, dùng như thế nào là quyền của ngươi, bản tọa không xen vào."
Lý Trường Sinh còn tưởng Yêu Nguyệt sẽ mắng hắn một trận.
Nghe Yêu Nguyệt nói như vậy lập tức nhẹ nhõm thở ra.
Sau đó hắn vội vàng chuyển đề tài:
"Tiền bối, thân phận của Dạ Oanh rốt cuộc là gì?"
Yêu Nguyệt nhìn về phương xa, trong mắt ánh lên vẻ hồi ức:
"Ta cũng vô tình biết Dạ Oanh."
"Vì đã giúp nàng nên nàng đồng ý nghe ta sai khiến 100 ngàn năm."
"Thân phận của Dạ Oanh không hề đơn giản."
Vừa nói, Yêu Nguyệt vẻ mặt ngưng trọng nhìn Lý Trường Sinh, hỏi:
"Ngươi đã từng nghe nói đến đại địa chi linh chưa?"
Bạn cần đăng nhập để bình luận