Mang Bệnh Sắp Chết, Hệ Thống Để Cho Ta Khai Chi Tán Diệp

Chương 819: Đại cữu ca tìm tới cửa

Chương 819: Đại cữu ca tìm đến tận cửa
Lý Trường Sinh và Thẩm Duyệt không có tổ chức hôn lễ.
Hư Thần giới treo ở trên đỉnh đầu, bất cứ lúc nào cũng có thể phá không mà ra.
Hiện tại rõ ràng không phải thời điểm cử hành hôn lễ.
Vừa vặn Thẩm Duyệt cũng không thích cái kiểu hoàn cảnh ồn ào đó.
Theo lời của nàng thì: “Hôn lễ chỉ là một cái hình thức, có hay không cũng không đáng kể.” “Chỉ cần có thể cùng phu quân ở bên nhau là đủ rồi.” Lý Trường Sinh thấy vậy, liền chiều theo ý của nàng.
Còn về Thanh Minh và Bạch Vũ thì rất biết điều, để lại không gian riêng tư cho hai người.
Nói đi thì nói lại, Thanh Minh và Bạch Vũ cũng mới là tân hôn với Lý Trường Sinh.
Có thể làm được như vậy, hoàn toàn chính xác là khiến người ta cảm động.
Cho nên Lý Trường Sinh quyết định, nhất định phải dành thời gian giao lưu sâu hơn với hai người, để báo đáp các nàng.
Đêm động phòng, Lý Trường Sinh một lòng một dạ đối đãi với Thẩm Duyệt.
Đây đối với Thẩm Duyệt mà nói đúng là một thử thách cực kỳ khó khăn.
Thế là, đến nửa đêm, khi Lý Trường Sinh còn đang hưng phấn cao độ thì Thẩm Duyệt đã ngủ say sưa.
Nỗi khổ lớn nhất của con người, cùng lắm cũng chỉ đến thế này.
Thật ra, mấu chốt nhất là, Thẩm Duyệt không quá chú trọng chuyện nam nữ.
Nếu đổi thành Bạch Vũ và Thanh Minh thì chắc chắn đã ăn sạch Lý Trường Sinh rồi.
Một đêm trôi qua rất nhanh, trời tờ mờ sáng.
Toàn bộ phủ thành chủ bắt đầu trở nên ồn ào.
Đột nhiên một tiếng hét giận dữ vang lên:
“Thẩm Duyệt…” “Ngươi ra đây cho ta!” Người nói chính là Thẩm Khưu.
Từ giọng nói to khỏe của hắn có thể đoán được, vết thương của hắn đã lành hẳn.
Thậm chí tu vi còn tiến thêm một bước.
“Tang Bưu…” “Cái mạng này lão tử trả lại cho ngươi, ngươi mà dám đụng đến một ngón tay của muội muội ta, lão tử sẽ không để yên cho ngươi!” Nói xong, Thẩm Khưu liền muốn xông vào phòng Thẩm Duyệt.
Ngay sau đó là tiếng vệ binh ngăn cản:
“Đội trưởng, ngài không thể vào.” “Hiện tại không thích hợp.” “Tiền bối và thành chủ sắp sửa dậy rồi.” “Mọi chuyện chờ thành chủ và tiền bối đến rồi nói.” “Huống hồ, lần này nếu không có tiền bối thì e rằng ngài…” Thẩm Khưu trừng mắt nhìn vệ binh:
“Không phải chỉ là một cái mạng sao?” “Lão tử trả lại cho hắn.” “Cái tên Tang Bưu này nhất định là lợi dụng mạng của ta để ép Thẩm Duyệt. Nếu không như thế, sao Thẩm Duyệt có thể gả cho hắn?” “Ta khuyên các ngươi tránh ra, đừng trách Thẩm Khưu ta không nể tình nghĩa anh em.” Đám vệ binh nhìn nhau, dù rất căng thẳng nhưng vẫn không lùi một bước:
“Đội trưởng, ngài đừng làm khó anh em.” “Tang Bưu đại sư… căn bản không hề ép buộc thành chủ.” “Thậm chí chuyện này đều là thành chủ đại nhân chủ động đồng ý.” Thẩm Khưu nghe vậy, biểu cảm cứng đờ, sau đó chửi ầm lên:
“Nói bậy bạ!” “Các ngươi thật sự cho là ta tin chắc?” “Lão tử hôm nay thế nào cũng phải đối chất với Tang Bưu. Nếu hắn dám ép muội muội ta, liều mạng này cũng phải đòi cho ra nhẽ.” Tiếng ồn ào bên ngoài rất nhanh đã thu hút sự chú ý của Lý Trường Sinh và Thẩm Duyệt.
“Là anh ta.” Thẩm Duyệt mặt mày bất đắc dĩ, vừa mặc quần áo vừa nói:
“Anh ta hiểu rõ ta nhất, lần này chắc chắn cho là ta bị ép gả cho ngươi.” Lý Trường Sinh bất đắc dĩ lắc đầu:
“Thật là… phiền phức a.” “Đại cữu ca là người nóng tính, nhưng tính này cũng quá nóng nảy.” “May ta là người tốt, nếu không hắn bây giờ đã là một cái xác chết rồi.” Nghe Lý Trường Sinh nhắc đến hai chữ xác chết, Thẩm Duyệt run lên một cái.
Nàng cho rằng đây là Lý Trường Sinh đang tỏ ý bất mãn.
Lúc này nàng xoay người lại, mặt lộ vẻ cầu khẩn:
“Phu quân, dù sao hắn cũng là anh trai ta.” “Mong phu quân giơ cao đánh khẽ.” Nhìn vẻ cầu khẩn của Thẩm Duyệt, Lý Trường Sinh đau lòng ôm nàng vào lòng:
“Nương tử nói gì vậy?” “Sao ta lại ra tay với đại cữu ca chứ?” “Coi như ta không ra tay, đứng yên để hắn đánh, hắn cũng không làm tổn thương được ta.” “Vừa rồi chỉ là ta nói lung tung thôi, nương tử đừng để trong lòng.” Thấy vậy, Thẩm Duyệt thở phào nhẹ nhõm:
“Làm ta sợ muốn chết.” “Nô gia còn tưởng phu quân tức giận chứ.” Lý Trường Sinh cười ha hả:
“Vi phu có chuyện gì mà chưa từng trải qua?” “Một chút kích thích này còn chưa đủ khiến ta tức giận.” Thấy Lý Trường Sinh có tâm tính bình thản như vậy, Thẩm Duyệt cũng cảm động.
Nàng bèn kiễng chân, chủ động hôn lên má Lý Trường Sinh.
Sau đó nàng đỏ mặt quay sang chỗ khác, giọng nhỏ như tiếng muỗi kêu:
“Nô gia biết tối qua phu quân không vui vẻ.” “Tối nay… nô gia không ngủ.” Dứt lời, Thẩm Duyệt vội đẩy cửa đi ra ngoài.
Lý Trường Sinh nhìn bóng lưng nàng, nhịn không được cười lớn, hỏi với theo:
“Nàng không ngủ thì muốn làm gì?” Thẩm Duyệt đúng như dự đoán là không trả lời.
Nhưng bước chân lại nhanh hơn không ít.
Lý Trường Sinh lắc đầu cười khẽ:
“Người phụ nữ này… ” Ngay sau đó, hắn cũng bước ra khỏi phòng, đi về phía cửa chính.
“Thành chủ đại nhân…” “Tang Bưu tiền bối…” Theo sự xuất hiện của hai người, hiện trường lập tức im lặng.
Thẩm Khưu cau mày nhìn Lý Trường Sinh và Thẩm Duyệt.
Thấy hai người một bộ dạng vợ chồng ân ái, không khỏi nghi ngờ phán đoán của mình:
“Hai người….” “Muội muội, muội nói thật với ca ca, người này rốt cuộc có ép buộc muội không?” Thẩm Duyệt vòng tay qua cánh tay Lý Trường Sinh, hừ một tiếng:
“Ca ca, huynh đừng để ý tới.” “Phu quân còn thương muội không hết, sao lại ép buộc muội chứ?” “Ca ca thật là lo lắng mù quáng, vừa sáng sớm đã đánh thức phu quân.” Thẩm Khưu nhìn Lý Trường Sinh, ánh mắt có chút co rút lại:
“Biết người này lợi hại, bây giờ tận mắt chứng kiến, vậy mà nhìn không thấu tu vi của hắn.” “Nếu ta ra tay đánh lén, không biết có thể đánh thắng không.” Thẩm Khưu ngoài là một người cuồng em gái, còn là một người cuồng chiến đấu.
Trong toàn bộ Bất Dạ Thành, hễ gặp được tu sĩ nào có chiến lực cường hãn thì nhất định sẽ bị hắn thách đấu một phen.
Nhưng lần này Thẩm Khưu không phải vì thách đấu mà thách đấu.
“Muội muội trời sinh tính yếu đuối, sau này khó tránh khỏi lại bị bắt nạt.” Ánh mắt Thẩm Khưu kiên định nhìn Lý Trường Sinh, không hề lui bước:
“Nếu hôm nay không thể cho người này một cái uy, hắn lại tưởng rằng muội muội ta không có ai chống lưng đâu.” “Coi như không thể đánh thắng người này, cũng nhất định phải cho hắn biết thái độ của ta.” Nghĩ tới đây, chân phải Thẩm Khưu khẽ nhích về phía trước một cách không dễ nhận thấy, bắt đầu súc thế.
Khóe miệng Lý Trường Sinh khẽ nhếch lên, hành động nhỏ này sao có thể qua mắt hắn:
“Muốn đánh lén?” “Người trẻ tuổi không nói võ đức à.” Quả nhiên, một khắc sau, Thẩm Khưu gầm lên giận dữ:
“Coi như ngươi không ép buộc muội muội ta, lão tử cũng muốn đánh ngươi.” “Gặp đại cữu ca vậy mà lại xâu binh lính làm không biết chào hỏi, thật là không hiểu quy củ!” Thẩm Khưu sau khi dùng đan dược của Lý Trường Sinh thì không chỉ khỏi hẳn vết thương mà tu vi còn tăng lên một cảnh giới nhỏ.
Mặc dù chỉ là Ngưng Nguyên tầng năm, nhưng một thân cương mãnh khí thế vẫn làm người khác phải để mắt tới.
“Ca ca… dừng tay!” Thẩm Duyệt thấy Thẩm Khưu ra tay với Lý Trường Sinh thì lập tức lo lắng kêu to.
Nhưng tất cả đã muộn.
Trong chớp mắt, Thẩm Khưu đã xông tới trước mặt Lý Trường Sinh.
Nắm đấm to như cối xay của hắn mang theo khí huyết cường đại.
Gió rít gào, đánh thẳng vào ngực Lý Trường Sinh.
Lý Trường Sinh đứng im tại chỗ, không hề nhúc nhích.
Thẩm Khưu thấy vậy thì cười nhạo một tiếng:
“Ngươi phản ứng quá chậm, với tốc độ phản ứng này thì làm sao bảo vệ muội muội ta được?” “Tiểu tử, sau này nếu dám bắt nạt muội muội ta, thì hãy nhớ tới nắm đấm của đại cữu ca ngươi!”
Bạn cần đăng nhập để bình luận