Mang Bệnh Sắp Chết, Hệ Thống Để Cho Ta Khai Chi Tán Diệp

Chương 413: Tiến về cổ chiến trường

Chương 413: Tiến về cổ chiến trường
Lúc trước đánh giết Thần Long lão tổ, Lý Trường Sinh đã tiến hành lục soát linh hồn hắn.
Cũng chính vì thế, mà vô tình biết được, hóa ra dưới lòng đất của Thần Long bang còn có một chiến trường thời viễn cổ.
Nơi đó đều là hài cốt của Cổ Thần và Cổ Yêu.
Chỉ tiếc, những hài cốt này chỉ là Cổ Thần và Cổ Yêu tầm ngũ tinh.
Nếu là thập tinh trở lên thì có thể giữ lại được nhục thân.
Trải qua mấy vạn năm, huyết nhục chi lực của bọn chúng đã sớm rời khỏi thân thể.
Cả không gian tràn ngập vô tận huyết nhục chi lực.
Con giun lớn ở đó trải qua mấy ngàn năm, nhờ đó mà tu thành một thân thực lực.
Chẳng qua vận khí không tốt, gặp Lý Trường Sinh, coi như là hắn xui xẻo.
Sáng sớm hôm sau, Lý Trường Sinh cùng Khắc Tình tập hợp.
Cùng đi với bọn họ còn có Bích Dao.
Những tiểu thiếp khác, phần lớn đều đã có thai.
Lần đi này, rất có thể sẽ xảy ra chiến đấu.
Nếu mang theo các tiểu thiếp có thai, nhỡ xảy ra chuyện gì thì không tốt.
Còn về Tử Dương tiên tử, Tử Linh tiên tử, Hách Hương Dao, Bào Ngọc Nhi đều là những tiểu thiếp chưa mang thai.
Các nàng ở lại trấn thủ Bạch Nhật tông.
Bây giờ Bạch Nhật tông cũng là một tông môn đỉnh cấp, không thể không có cao thủ trấn giữ.
Sau khi mọi thứ chuẩn bị xong, ba người tiến về địa điểm cũ của Thần Long bang.
Chẳng bao lâu, bọn họ đã đứng trước phế tích của Thần Long bang, không khỏi thổn thức:
"Có một thời, Thần Long bang cũng được xem là một tông môn cỡ trung."
"Mà bây giờ lại trở nên hoang tàn như vậy."
Lý Trường Sinh cất bước, lần theo ký ức, tiến về phía cửa vào.
Lầu các ngày xưa đã sụp đổ, vô số gạch ngói vụn chồng chất lên nhau như một ngọn núi nhỏ.
Lý Trường Sinh vung một chưởng, những mảnh vỡ kia trong nháy mắt hóa thành tro bụi.
Trên mặt đất, một lối vào tối om xuất hiện.
Ngay sau đó, mấy bóng người bay ra từ cửa vào.
Khắc Tình và Bích Dao cảnh giác:
"Ai?"
Lý Trường Sinh khoát tay:
"Không cần lo lắng, đây là khôi lỗi của vi phu."
"Mấy ngày nay vi phu đã phái mười bộ khôi lỗi Phản Hư vào đó thăm dò."
"Vừa có thể dọn dẹp chướng ngại vật trên đường, vừa có thể tiện trông coi chiến trường cổ kia, tránh bị người khác nhanh chân đến trước."
"Tiếp đó, chúng ta cứ đi theo khôi lỗi là được."
Dứt lời, Lý Trường Sinh bước ra, tiến về phía cửa hang:
"Đi theo."
Khắc Tình thu lại tu vi, vẻ mặt trở lại bình tĩnh, đi theo.
Còn Bích Dao thì nhìn bóng lưng của Lý Trường Sinh, trong mắt đầy vẻ sùng bái:
"Không hổ là phu quân của ta, suy nghĩ thật chu đáo."
Nàng đứng tại chỗ, vẻ mặt mê trai.
"Còn đi hay không?"
Từ xa vọng lại giọng nói của Lý Trường Sinh.
Bích Dao kịp phản ứng, vội vàng đi theo:
"Phu quân quan tâm nô gia như vậy, thật là một nam nhân cực phẩm."
Lý Trường Sinh: "..."
Khắc Tình: "..."
Lần trước Lý Trường Sinh cũng đã vào hang động này thăm dò qua.
Nhưng lần đó hắn không trực tiếp đến chiến trường cổ.
Bởi vì trên đường có rất nhiều cơ quan mà Thần Long lão tổ đã bố trí.
Với Lý Trường Sinh, những cơ quan này không thể gây ra bất kỳ tổn thương nào cho hắn.
Nhưng nếu dùng vũ lực phá hủy, chắc chắn sẽ gây ra tiếng động.
Nếu như để người khác phát hiện ra chiến trường cổ thì sẽ rất phiền phức.
Cho nên, hắn tạm thời rút lui, phái khôi lỗi đến loại bỏ cơ quan trên đường.
Hôm nay, việc dọn dẹp đã hoàn tất.
Dưới sự dẫn dắt của khôi lỗi, bọn họ đi qua những con đường ngoằn ngoèo, thuận lợi vô cùng.
Càng đi vào trong, không khí dường như càng nồng nặc mùi máu tanh.
Từng tia khí tức của Cổ Thần và Cổ Yêu tản mát trong không khí.
Ngoài ra, còn có một loại khí tức kỳ lạ xuất hiện.
Có lẽ đó chính là oán linh mà Thần Long lão tổ đã từng nhắc tới.
Đứa bé trong bụng Khắc Tình cũng truyền đến cảm xúc hưng phấn.
Lý Trường Sinh lộ vẻ kích động:
"Một chiến trường lớn như vậy, chắc đủ cho ngươi hấp thu năng lượng. Không biết đứa bé đầu tiên ra đời này, có phải là ngươi hay không."
Đi thêm một đoạn, bọn họ đã đến gần điểm cuối.
Từ xa, xuất hiện một cửa vào hình tròn lớn.
Nơi cửa vào, có thể cảm nhận rõ ràng lực lượng phong ấn nồng đậm.
Phân thân của Lý Trường Sinh đáp xuống trước cửa vào, hắn lấy ra một lá linh phù.
Hai tay kết ấn, linh phù bộc phát hào quang chói lóa.
Linh phù được ném vào màng phong ấn, màng chắn ngay lập tức trở nên vặn vẹo.
Một vết nứt bỗng xuất hiện.
Lý Trường Sinh lớn tiếng hô:
"Chính là lúc này!"
"Chúng ta lập tức đi vào."
Ba người nắm chắc thời cơ, trong nháy mắt tiến vào trong phong ấn.
Năm cỗ khôi lỗi Phản Hư được Lý Trường Sinh lưu lại nơi cửa vào.
Bọn chúng ẩn mình để phòng người xâm nhập.
Lúc này, ba người đã vào trong chiến trường cổ.
Lý Trường Sinh nhìn màng phong ấn dần khép lại phía sau, không kìm được lời khen:
"Từ khi có được Phong Thần phù của Phong Thần lão tổ, được Nạp Linh chi thể hỗ trợ, tài nghệ làm linh phù của Bào Ngọc Nhi càng ngày càng cao."
"Lực phong ấn này lại có thể dùng linh phù để vô thanh vô tức tạo ra một lỗ hổng."
"Thậm chí sau đó còn có thể khép lại được."
"Chỉ bằng vào linh phù thôi, Bào Ngọc Nhi cũng có thể đối đầu với cao thủ Phản Hư đỉnh phong."
Sau một tràng khen ngợi, ba người tiến về phía trước.
Vì sợ xảy ra bất trắc, cả ba đều ẩn mình.
Chờ sau khi thăm dò kỹ mọi thứ nơi này thì mới tính tiếp.
Khi càng tiến sâu, thần thức của Lý Trường Sinh lập tức được phóng thích.
Trong chớp mắt, cả không gian đều nằm trong tầm kiểm soát của thần thức.
Nhìn mọi thứ trong thần thức, Lý Trường Sinh dù tâm cảnh cao cũng phải thốt lên:
"Ta đi, nhiều hài cốt Cổ Thần và Cổ Yêu như vậy."
"Ít nhất phải có trên vạn người."
"Khí huyết nồng đậm này gần như đã đạt đến mức thực chất."
"Đã nhiều năm như vậy vẫn không tan đi, không hổ là hai chủng tộc mạnh nhất thế gian."
Bích Dao và Khắc Tình nhìn vô số thi thể Cổ Thần, không kìm được lộ vẻ bi thương.
Khắc Tình hít sâu, ánh mắt hiện lên sự khó hiểu:
"Nhiều tiền bối như vậy, toàn bộ đều chết thảm nơi đây."
"Năm đó thần yêu đại chiến rốt cuộc là vì cái gì?"
Bích Dao mặt lạnh tanh, hừ một tiếng:
"Tổ tiên khi đó cũng như ở trong sương mù, không thể nhìn rõ mọi thứ."
"Bây giờ chúng ta nhìn lại thì sự kiện năm đó, chỗ nào cũng đầy sự quỷ dị."
"Dù cho đến nay vẫn không biết rõ nguyên do cụ thể. Nhưng thông qua nhiều năm điều tra của Táng Tiên điện, có thể thấy thế lực đứng sau không thoát khỏi liên quan với cổ tiên tộc."
"Chắc chắn đó là âm mưu quỷ kế của bọn chúng để thoát khỏi sự khống chế của Cổ Thần."
"Dùng toàn lực của Cổ Yêu để tiêu hao Cổ Thần."
"Bất kể bên nào thất bại thì việc cổ tiên xưng bá thiên hạ đều có lợi, chẳng có gì là bất lợi cả."
"Cổ Yêu đúng là bị Cổ Thần diệt, nhưng Cổ Thần cũng tử thương nặng nề."
"Cổ tiên cũng chính là nhân cơ hội này mà phản loạn thành công."
"...".
Nghe Bích Dao giải thích, ngay cả Lý Trường Sinh là người ngoài cuộc cũng sinh ra sự chán ghét đối với cổ tiên:
"Hừ, rượu độc nói đúng, lũ cổ tiên đều là hạng người đạo mạo giả nhân."
"Nhưng bây giờ không phải là lúc nói những điều này."
Khi đang nói, Lý Trường Sinh nhìn Khắc Tình:
"Nương tử, linh thể nơi này nếu không chủ động trêu chọc thì sẽ không tùy tiện công kích chúng ta."
"Nhân lúc này, cứ để tiểu gia hỏa hấp thụ huyết nhục chi lực nơi đây đi."
Khắc Tình gật đầu, phất tay thu hồi phòng ngự quanh người.
Ngay sau đó, những xoáy đen bắt đầu hiện lên trên người nàng.
Vô tận huyết nhục chi lực xung quanh đều bị cuốn về.
Đứa bé trong bụng nàng ngay tức khắc truyền ra sự hưng phấn và kích động.
Lý Trường Sinh nhân lúc này quan sát chiến trường cổ:
"Đất đai trên mặt đất có màu đỏ thẫm."
"Đã nhiều năm, lấy thi thể của Cổ Thần và Cổ Yêu làm phân bón, bây giờ đã trở nên vô cùng phì nhiêu."
"Tuy rằng không thể so với đất trong dược viên của tiểu thế giới. Nhưng mà đặt ở bên ngoài thì tuyệt đối là hiếm có chí bảo. Mang những thứ này đến Bạch Nhật tông, có thể giúp các đệ tử trồng ra vô số thiên tài địa bảo."
Nghĩ đến đây, hắn liền cho gọi đội thi công ra:
"Đem toàn bộ đất nơi đây đóng gói mang đi."
Sau một tiếng hiệu lệnh, hai trăm công nhân tỏa đi bốn phía.
Chiến trường cổ này cũng chỉ rộng mấy chục ngàn mét vuông, với những người không biết mệt mỏi trong đội thi công, thì việc thu thập đất này cũng chẳng cần bao nhiêu thời gian.
Hai tiếng sau, đội thi công đã chiến thắng trở về.
Mà chiến trường cổ lúc này, đã trở nên trọc lóc.
Lý Trường Sinh nhìn những oán linh lơ lửng giữa không trung, phất tay bắt lấy một con:
"Không có linh trí, chỉ có bản năng sinh tồn cơ bản nhất."
"Theo ký ức của Thần Long lão tổ thì những con oán linh mắt đỏ có thể nuốt chửng oán linh khác."
"Nhưng số lượng của chúng cũng chỉ mười mấy con, muốn gặp cũng khó."
Dứt lời, hắn đem oán linh trong tay cho vào Luyện Thần tháp:
"Trong những oán linh này đều chứa đầy đủ loại tâm tình tiêu cực phức tạp."
"Nếu muốn hấp thụ tăng cường linh hồn thì còn cần phải tịnh hóa lại một chút."
Nhìn ra xa, cả không gian đều là những chùm sáng màu xám lơ lửng.
Lý Trường Sinh phất tay ném Luyện Thần tháp lên không:
"Nếu như đem những oán linh này hấp thu toàn bộ thì không biết thần hồn có thể đột phá thêm một đại cảnh giới không?"
Hắn hai tay bắt ấn, Luyện Thần tháp bắt đầu phát ra lực hút yếu ớt.
Luyện Thần tháp lóe sáng, những oán linh bị hấp dẫn đến.
Cứ hễ đến gần là bị hút vào trong Luyện Thần tháp.
Nếu cứ tiếp diễn như thế, chẳng cần kinh động oán linh mắt đỏ thì oán linh của cả không gian cũng bị hút hết.
Nhưng đúng lúc này, Lý Trường Sinh cau mày.
Hắn xoay người nhìn về phía cửa vào, trầm giọng:
"Không tốt, có người đến cửa vào."
Bạn cần đăng nhập để bình luận