Gia Tộc Tu Tiên: Ta Có Thể Nhìn Thấy Nhắc Nhở

Chương 661: Thiên Mộc Thần Thủy

Trong đại sảnh Nghênh Lâm Cung, nghe Lâm Thế Minh nói vậy, Hồng Diệp chân nhân cũng hết sức lo lắng, nàng nhìn Lâm Thế Minh rồi trực tiếp lấy ra một chiếc ngọc giản. "Lâm đạo hữu, đây là tâm đắc đột phá của phụ thân ta, nhưng mà người đã thất bại." Hồng Diệp chân nhân chần chờ một chút rồi trực tiếp lấy ngọc giản ra. Nàng nói cũng rất khác thường và thẳng thắn. Lâm Thế Minh không nhận lấy ngọc giản mà ngược lại có chút ngơ ngác, không biết ý định của Hồng Diệp chân nhân là gì. Vì không biết nhu cầu của Hồng Diệp chân nhân nên đương nhiên hắn sẽ không tiếp ngọc giản này. "Lâm đạo hữu, đây là để cảm tạ đạo hữu đã cho chúng ta không gian di chuyển đến Đông Vực, đây cũng là quyết định của phụ thân ta trước khi lâm chung." Hồng Diệp chân nhân lên tiếng. Thấy vậy Lâm Thế Minh cũng gật đầu, cuối cùng nhận lấy. Hồng Diệp chân nhân đã nói như vậy, nếu hắn không nhận thì e là có chút quá bất cận nhân tình. Thấy Lâm Thế Minh đã nhận, Hồng Diệp chân nhân cũng buông lỏng vẻ mặt. Nàng dâng phần lễ này, nếu Lâm Thế Minh không chịu nhận thì nàng biết ý của Lâm Thế Minh rồi, cũng không cần phải bàn bạc tiếp nữa. Nhưng rất nhanh, nàng lại nhìn xung quanh, ý tứ vô cùng rõ ràng, nơi đây dù sao cũng là đảo Thiên Liễu. Thấy vậy Lâm Thế Minh phất tay, một bàn trận pháp bay ra tạo thành một đạo pháp trận cách âm bao phủ đại sảnh. "Hồng Diệp đạo hữu cứ việc nói, trận pháp của Lâm mỗ thuộc loại trận pháp ngũ giai thượng phẩm." Lâm Thế Minh nói. "Lâm đạo hữu, lần này thiếp thân đến đây là vì Vân Trung Cung, tại hạ biết một bí cảnh có Thiên Mộc Thần Thủy, thực lực của thiếp có hạn…" Hồng Diệp chân nhân thấy có trận pháp thì mới lên tiếng. Nghe xong Lâm Thế Minh cũng phải kinh ngạc kêu lên. Trước kia hắn đã được Hồng Diệp chân nhân hẹn đến Vân Trung Cung ở Đông Vực, lúc đó hắn còn chưa để tâm vì khi đó thực lực của hắn còn yếu lại không có Viêm Dương kiếm. Mà Thiên Mộc Thần Thủy lại là bảo vật trong truyền thuyết, chỉ một giọt có thể tăng thêm một trăm năm dược tính của linh dược. Lúc này Lâm Thế Minh có chút mất bình tĩnh. Hiện tại hắn tuy có tiểu thần thông khôi phục chi phong nhưng dù sao bốn năm mới dùng một lần, hơn nữa khó khăn hắn đang đối mặt là Hóa Anh Quả muốn thành thục còn phải gần trăm năm nữa. Nếu có Thiên Mộc Thần Thủy thì tốc độ đột phá nguyên anh của hắn sẽ cực kỳ nhanh chóng. Việc này đối với hắn vô cùng quan trọng. "Thiên Mộc Thần Thủy, vật thần kỳ như vậy, giới này thật sự có?" Lúc này Lâm Thế Minh không khỏi nghi ngờ. Không phải hắn không tin Hồng Diệp chân nhân, mà là Thiên Mộc Thần Thủy quá hư vô mờ mịt. Hồng Diệp chân nhân dường như đã đoán trước Lâm Thế Minh sẽ như thế. Sau đó nàng lấy ra một chiếc ngọc phù. Khi ngọc phù này xuất hiện thì Lâm Thế Minh lập tức trở nên nghiêm túc. Ngọc phù này thuộc loại ngọc giản nhưng là ngọc giản mà tu sĩ Thượng Cổ hay dùng. Theo một tia Linh Ảnh lộ ra từ ngọc phù, một cái ao màu vàng rất nhỏ hiện lên. Trong ao lại chứa linh thủy màu xanh, linh khí tỏa ra từ những linh thủy này đủ để khiến cho linh mộc ở bên ngoài nảy nở. "Nghe nói ở dưới ao mộc linh ngày nay là một đạo Linh Mạch mộc tinh khiết lục giai thượng phẩm, thêm trận pháp thượng cổ nên mới tạo thành ao." Hồng Diệp chân nhân nói thêm. Nghe vậy Lâm Thế Minh cũng gật đầu. Ở Đại Ngu giới, hiện tại đừng nói là Linh Mạch tinh khiết lục giai mà Linh Mạch tinh khiết ngũ giai thượng phẩm cũng không có. Loại Linh Mạch tinh khiết này thăng cấp còn khó hơn Linh Mạch bình thường rất nhiều. "Có lẽ là có, nhưng ta muốn biết nguy hiểm." Lâm Thế Minh vẫn lên tiếng. Nếu muốn đi vào Vân Trung Cung thì hắn phải suy xét một chút. Dù sao hắn có Vân Trung lệnh nên biết rõ khôi lỗi Nguyên Anh kia lợi hại thế nào, hơn nữa cái kia còn ở miệng cung điện, nói không chừng bên trong còn có Linh Khôi cường đại hơn. "Không phải ở Vân Trung Cung, mà là một nơi cấm giới." Hồng Diệp chân nhân lập tức trả lời, rõ ràng là nàng đã nghiên cứu rất lâu. Cổ Phong chân nhân chắc hẳn đã tiêu hao hết linh dược Nguyên Anh của Hồng Diệp đảo, Hồng Diệp chân nhân muốn đột phá chắc chắn phải có Thiên Mộc Thần Thủy. "Chuyện này ta định mời Thanh Ngọc bà bà, mong Lâm đạo hữu đến lúc đó có thể chuyển lời!" Hồng Diệp chân nhân nói thêm. Trong số các nguyên anh, người tu về trận pháp tốt nhất là Thanh Ngọc bà bà, có bà ấy ở thì dù ở Đông Vực gặp nguy hiểm hay phá trận cũng chắc chắn hơn. Khi nói lời này Hồng Diệp chân nhân cũng chăm chú nhìn Lâm Thế Minh. Dù sao thì đây cũng là đang mời người ngay trước mặt, nếu Lâm Thế Minh không vui thì nàng sẽ lập tức đổi giọng, nhưng rất rõ ràng lúc này Lâm Thế Minh sẽ không từ chối, dù sao thực lực của Thanh Ngọc bà bà quả thực không có gì đáng chê, hơn nữa bà ấy cực kỳ xem trọng uy tín, khi trước Thiên Chiếu môn đối mặt nhiều nguy hiểm Nguyên Anh như thế, Thanh Ngọc bà bà vẫn dám đi giúp đỡ đủ để thấy được cách làm người của bà ấy. "Vậy thì có thể đi, nhưng về chuyện này ta còn cần mượn ngọc phù của ngươi để nói với Thanh Ngọc bà bà!" Lâm Thế Minh gật đầu, suy nghĩ một hồi rồi vẫn đồng ý. Đây không phải hắn nhất thời xúc động mà là vì thời gian của hắn thật sự không còn nhiều, hắn nhất định phải nhanh chóng đột phá Nguyên Anh bằng không thì đừng nói là nguy hiểm cổ ma Âm Dương Bí Cảnh ở Đông Vực hay là nguy hiểm Linh tộc Hắc Ám Thái Bạch Kiếm Cung thì hắn cũng không tránh khỏi. Mà thời gian khôi phục chi phong của mấy người thực sự quá dài. Hiện tại hắn hơn hai trăm tuổi, trong kim đan tuyệt đối không tính là lớn tuổi nhưng hết lần này tới lần khác đối thủ cũng không cho hắn thời gian. Thấy Lâm Thế Minh đồng ý, Hồng Diệp chân nhân thở phào nhẹ nhõm, sau khi lưu lại ngọc phù liền chắp tay cáo từ. Hiện tại vẫn là điển lễ chân quân, đối với mọi người thì phải chờ điển lễ kết thúc, nên ai cũng không gấp. "Thất ca, đi Đông Vực mang theo cả tiền bối Viêm Dương Kiếm và tiền bối Thu Huyết Kiếm!" Lâm Thế Đào ở bên cạnh không khỏi lên tiếng. Nàng nghe toàn bộ quá trình tự nhiên biết không cách nào ngăn cản Lâm Thế Minh đến Vân Trung Giới ở Đông Vực, nhưng nàng mong Lâm Thế Minh có thể mang theo thêm nhiều trợ thủ, dù sao Lâm Thế Minh bây giờ là người quan trọng nhất của Lâm gia, cũng là trượng phu của nàng. "Yên tâm, ta biết, thực lực của Thanh Ngọc bà bà ta cũng không thể không phòng." Lâm Thế Minh gật đầu. Hắn đương nhiên sẽ không thật sự tự cao cho rằng chỉ dựa vào kiếm vực đột phá, có Tàng Đạo Thư Linh Bảo mà có thể so được với tu sĩ Nguyên Anh. Nói đến hắn với đỉnh tiêm Yêu Vương Thái Càn Sa cũng không kém nhiều chỉ dựa vào nhiều linh bảo không hoàn chỉnh. Nhưng mà đi Vân Trung Giới Lâm Thế Minh còn có một chỗ tốt đó là hắn có thể thử Vân Trung lệnh, trong tay hắn bây giờ có hai đạo Vân Trung lệnh. Cộng thêm lời nhắc nhở của hệ thống, có thể giúp hắn bớt gặp nguy hiểm. Thậm chí cả Vân Trung Cung hắn cũng có thể tìm tòi một phen, kiểm tra tác dụng thực sự của Vân Trung lệnh. "Vậy thì tốt!" Lâm Thế Đào gật đầu, nhưng trong mắt vẫn đầy vẻ lo lắng. Dù sao bây giờ có rất nhiều Nguyên Anh mà Lâm gia cũng gây thù không ít, không nói còn đến Vân Trung Giới. Ở đó dị tộc cũng có thể đã xuất hiện. "Yên tâm, lần này còn có Thanh Ngọc bà bà, chỉ là thu hoạch có lẽ sẽ ít đi một chút." Lâm Thế Minh xoa đầu Lâm Thế Đào cố gắng xóa đi lo nghĩ của nàng. "Hơn nữa lần này ta cũng có thêm một kiện linh bảo mới, dù là hai ba Nguyên Anh bình thường cũng khó mà làm gì được ta!" Lâm Thế Minh nói thêm. (Hết chương)
Bạn cần đăng nhập để bình luận