Gia Tộc Tu Tiên: Ta Có Thể Nhìn Thấy Nhắc Nhở

Chương 422: đây là một cái cục (năm ngàn chữ đại chương cầu nguyệt phiếu đặt mua)

Chương 422: Đây là một cái bẫy (năm ngàn chữ đại chương cầu nguyệt phiếu đặt mua)
Lâm Thế Minh đến hòn đảo trên không, trên biển vẫn vô cùng dữ dội. Mặt biển đen ngòm, sóng sau cao hơn sóng trước, rất nguy hiểm!
Mấy đạo thần thức tùy ý dò xét về phía bên này, như muốn nhìn rõ tất cả mọi thứ trên đảo. Mà thần thức của Lâm Thế Minh cũng tìm kiếm về phía bên kia.
Thần thức va chạm, Lâm Thế Minh đương nhiên sẽ không thua, hiện tại hắn có thể so với Tử Phủ đỉnh phong, thêm vào việc quanh năm tu luyện Liệt Thần Quyết, sức chịu đựng cực cao.
Một khắc sau, mặt hắn lập tức lộ vẻ hãi hùng, tỏ rõ sự kinh sợ. Trong phạm vi thần trí của hắn, có tới bảy tám con Giao Long tứ giai, trong đó có Lam Giao, có Xích Giao, lại có Phong Giao, và một con Lôi Giao lấp lánh tia điện. Lôi Giao kia có tu vi cao nhất, xấp xỉ đạt đến tứ giai đỉnh phong. Cần biết rằng, tại Nam Hải Tu Tiên Giới, Lôi Giao tứ giai đỉnh phong gần như là danh từ đại diện cho sự vô địch của tu sĩ Tử Phủ.
Đương nhiên, vẻ kinh hãi và sợ hãi trên mặt Lâm Thế Minh hoàn toàn khác với sự kích động trong lòng hắn. Mới chỉ nửa ngày, đã có gần mười con Giao Long đến. Đến sáng mai, Giao Long sẽ càng nhiều, lần mạo hiểm này của hắn sẽ càng đáng giá.
Theo thần thức của Lâm Thế Minh truyền đến thì lũ Giao Long kia chẳng biết từ lúc nào đã tổ chức một nhóm yêu thú cấp thấp lao lên chịu chết. Dù bọn chúng có hơn mười con Giao Long tứ giai, nhưng đã bị Lâm Thế Minh đơn thương độc mã giết xuyên ba lần, bọn chúng vẫn đang chờ đợi, không dám hành động thiếu suy nghĩ!
Nhưng vì Lâm Thế Minh đã phát hiện ra bọn chúng, bọn chúng không thể không an bài tu sĩ giữ chân tu sĩ Cửu Nhạc đảo. Nếu không, trận truyền tống kia sẽ truyền tống toàn bộ tu sĩ đi trước sáng mai.
“Tiếp tục an bài tu sĩ rút lui, tu sĩ luyện khí trung kỳ và hậu kỳ đều rút lui một nửa, tu sĩ còn lại tiếp tục thủ thành!” Lâm Thế Minh lên tiếng truyền âm.
Âm lượng mang theo sự khoan dung độ lượng lan rộng toàn Cửu Nhạc đảo, mấy tu sĩ Tử Phủ kia lập tức kinh hãi. Bọn họ cũng cảm nhận được sự nguy hiểm kinh khủng khi có nhiều Giao Long xuất hiện đến vậy. Rõ ràng là muốn tiêu diệt Cửu Nhạc đảo cùng Thiên Tượng đảo.
Giờ phút này, bọn họ cuối cùng hiểu vì sao Lâm Thế Minh lại muốn sớm rút lui, đây là vì đã biết trước tin Giao Long tấn công. Tin này theo họ nghĩ, chắc chắn là do Húc Nhật đảo truyền đến. Trong khoảnh khắc, ánh mắt nhìn Lâm Thế Minh càng thêm kính trọng.
Ngàn Mộc Chân Nhân thật đại nghĩa! Dù họ không dám so bì với tu sĩ như Lâm Thế Minh nhưng điều đó không cản trở lòng kính trọng của họ. Vì lần này, tu sĩ rút lui chủ yếu là các gia tộc khác, còn tu sĩ Lâm gia thì ở lại cuối cùng. Mấy người lại tiếp tục sắp xếp cho các đệ tử cốt cán trong gia tộc rút lui về trận truyền tống, còn những môn đồ và tu sĩ không cần thiết thì tiếp tục coi như pháo hôi để thủ thành! Sự tàn khốc của giới tu tiên không hề có gì phải nghi ngờ.
Trận truyền tống không ngừng sáng lên, sóng linh khí gợn sóng, gần như không có lúc nào dừng. Yêu thú ở bên kia cũng càng lúc càng nhanh.
Lâm Thế Minh thì rơi xuống đỉnh hòn đảo, Lâm Thế Kiệt khống chế Cửu Nhạc Trận, chín ngọn núi cao cũng được thúc đẩy, ẩn hiện trong đảo, tùy thời chuẩn bị tế ra chém giết đại yêu.
Đám Giao Long lập tức lo lắng bất an, nhíu mày, tiến công không được mà không tiến công cũng không xong, cuối cùng đành phải triệu đến không ít đại yêu tứ giai. Những đại yêu tứ giai này thực lực không mạnh lắm, mạnh nhất cũng chỉ là tứ giai trung kỳ, trong đó mãng xà vẫn chiếm đa số.
Lâm Thế Minh không ra tay mà để Lâm Thế Kiệt khống chế Cửu Nhạc Trận, đồng thời thả ra Hồng Mao Yêu Hầu và Kim Sí Đường Lang. Hai yêu giờ đã biết chém giết đại yêu xong thì có nội đan đại yêu để nuốt. Tuy sau Tử Phủ, không thể sử dụng Huyết Mạch Phản Tổ Bí pháp nữa, nhưng nuốt nội đan yêu thú tứ giai cũng có thể nhanh chóng nâng cao thực lực.
Hồng Mao Yêu Hầu càng gào khóc, Linh Diễm trên lông mày không ngừng chớp động, Thiên Ma côn liên tục vung xuống. Hắn dùng sức đến cực điểm. Kim Sí Đường Lang thì lại không lộ vẻ gì, đôi mắt phức của nó đảo quanh, cứ nhắm trúng một mục tiêu nào đó là lại biến thành tàn ảnh màu vàng, nhanh chóng lướt qua không trung.
Khắp nơi trên hải đảo đều thấy cảnh loạn chiến kinh khủng. Ranh giới giữa mặt biển và đảo lần nữa biến thành địa ngục trần gian, tiếng nổ linh lực, tiếng thú gầm, thậm chí tiếng rên rỉ của tu sĩ vang lên liên tục, lẫn lộn cùng với tiếng sóng biển, không phân biệt được. Chỉ là đám Giao Long kia không xuất thủ nên thế cục vẫn rơi vào bên Cửu Nhạc đảo.
Đương nhiên, Lâm Thế Minh giờ phút này không biết, rốt cuộc có bao nhiêu Giao Long tứ giai đến. Phong Giao không có ở đây khiến Lâm Thế Minh thậm chí nghi ngờ, vẫn còn một lượng Giao Long tứ giai khác đang mai phục ngầm. Vì có thần thức ẩn tàng và pháp bảo lệnh bài, trong động thiên của hắn có đủ hai khối.
Đương nhiên, để hắn không vội vàng thì vẫn phải là vì có hệ thống nhắc nhở. Hệ thống mà nhắc nguy hiểm thì Lâm Thế Minh lập tức dùng trận truyền tống đi ngay, dù mất đi Ngũ Giai Trận pháp hắn vẫn sẽ đi. Thực lực của Yêu Vương Giao Long đều mạnh hơn so với yêu vương bình thường, đây là điều mà hắn không thể không phòng bị. Viêm Dương Kiếm tuy đủ sức phát huy thực lực Kim Đan hậu kỳ, lại còn có Thập Phương Xích Ô Trận, nhưng hắn không tự đại đến mức coi trời bằng vung.
Hơn nữa, không thể kéo dài thêm, nhất thiết phải tăng thêm tốc độ! Hắn nhìn Lâm Thế Kiệt, người này cũng liên tục gật đầu. Cửu Nhạc Trận bắt đầu vận chuyển, thú triều lại một lần nữa thất bại. Trên Cửu Nhạc đảo vang lên những tiếng hoan hô phấn khích. Nhìn thấy trận truyền tống sáng lên là có thể nhìn thấy chiến thắng, mỗi một tu sĩ đều phấn khởi trong lòng đến tột độ. Không giống trước kia, khi đối mặt với tấn công và phòng ngự mãi không ngừng, cho dù là tu sĩ cũng sẽ mệt mỏi, mất cảm giác. Việc phải liên tục đứng giữa ranh giới sống chết mà không thể thoải mái thư giãn, không ít tu sĩ bắt đầu hoảng loạn. Mà hễ cứ hoảng loạn trên chiến trường thì rất có thể sẽ biến thành lương thực cho yêu thú.
“Thế Minh, lần này chém giết được bốn con đại mãng yêu!” Lâm Thế Kiệt vừa lên tiếng. Chỉ là mặt không còn vẻ vui mừng. Bốn con đại mãng đại yêu, đổi lại bình thường thì hắn sẽ hưng phấn khôn nguôi. Nhưng giờ hiển nhiên mới chỉ có một nhóm yêu thú bao vây đảo, còn đang ẩn chứa những đại yêu lợi hại hơn.
Khổ nỗi ngay lúc này lại là thời điểm phải rút lui. Cửu Nhạc đảo là Hồng Diệp chân nhân đích thân sắc phong cho Lâm gia, Lâm gia không thể rút lui trước. Ngay cả rút lui thì hắn nghĩ, cũng nên hủy luôn Cửu Nhạc Trận. Nếu không, một cái đại trận cực phẩm tứ giai bị hủy đi thế này thì thật là tổn thất một nội tình lớn.
"Đại ca, tiếp tục sắp xếp rút lui!" Mặt Lâm Thế Minh vẫn còn rất lo lắng. Chỉ có điều lời nói thì tương đối bình tĩnh.
Lâm Thế Kiệt nghe giọng Lâm Thế Minh cũng thấy yên tâm hơn đôi chút. Dù phải để các gia tộc khác rút lui trước, nhưng những thợ thủ công ở các luyện Phù Đường, Luyện Đan Đường, Luyện Khí Đường của Lâm gia vẫn sẽ được rút lui sớm, mang theo cả tài vật trong phường thị của Lâm gia, trong đó có rất nhiều thi thể yêu thú và vật liệu luyện khí, cả linh thạch trung phẩm khổng lồ.
Một lần trận truyền tống sáng lên có thể chuyển đi hơn trăm người. Sau khi truyền tống xong thì trận truyền tống lại cần mấy người chờ trong khoảng thời gian ngắn, đề phòng linh văn bị đứt gãy. Đồng thời cũng cần phải đặt lại linh thạch. Truyền tống một người một lần khác với truyền tống trăm người một lần, lượng linh khí tiêu hao khác nhau hoàn toàn.
Yêu thú thì cứ cách mấy canh giờ lại tấn công một lần, tiếp theo có xuất hiện đại yêu Giao Long tứ giai, mấy Giao Long này cũng là Lam Giao, phóng ra từng con thủy long, tấn công về phía Cửu Nhạc Trận mà không lao lên phía trước. Lâm Thế Minh dẫn người đuổi theo giết, mấy Lam Giao đó liền bỏ chạy, cứ trở lại đảo thì Lam Giao lại kéo nhau trở lại, như thế gây ảnh hưởng lớn tới việc rút lui của tu sĩ Cửu Nhạc Đảo. Vì đuổi theo và tiêu diệt yêu thú cũng cần tu sĩ. Giờ Lâm Thế Minh muốn giữ gìn chân nguyên, tự nhiên chỉ có thể để các tu sĩ kia ra tay.
Cứ vậy kéo dài được bốn lần thì trên Cửu Nhạc đảo, chỉ còn lại hơn hai trăm tu sĩ, trong đó Lâm gia chiếm một nửa, Triệu gia Diệp gia, Nguyên Dương Môn chiếm một phần tư, số còn lại là những tu sĩ ở lại đoạn hậu từ các gia tộc khác.
Chỉ là trong hơn hai trăm người đó, thì có gần một trăm tu sĩ Trúc Cơ, coi như là hơn phân nửa chiến lực của Cửu Nhạc đảo trước kia.
Thú triều của yêu thú càng lúc càng gấp gáp, trong đầu Lâm Thế Minh, tiếng hệ thống nhắc nhở giờ khắc này cũng đang gầm vang.
【 Xin cẩn thận Lam Đồng Yêu Vương, Xích Vũ Yêu Vương đánh lén, kích phát Thập Phương Xích Ô Trận, thả ra Viêm Dương kiếm! 】
Lâm Thế Minh ngẩng đầu thì thấy trời mưa càng lớn, như những vệt mưa lớn đổ xuống biển rộng, làm cho mặt nước biển dâng cao.
Trời vẫn còn chưa sáng, hai Yêu Vương đến sớm hơn so với hắn nghĩ. Nhưng đúng ý hắn rồi! Mưa lớn biển cả dâng cao, chưa kịp để cho trận truyền tống lại sáng lên thì từ trong sóng biển đã lờ mờ nhìn thấy đầu yêu thú nhô lên, cũng thấy trên bầu trời có không ít yêu thú đang bay đến. Có Hải Vân Điểu, có đại bàng màu vàng, cũng có linh tước bay trên trời, mặt tất cả tu sĩ đang canh gác không khỏi trắng bệch vì phía sau kia, còn hơn mười con Giao Long bay tới.
Những con Giao Long to lớn tản ra yêu khí đáng sợ kia, mỗi con đều mang khí thế lật tung cả một hòn đảo. Vòng ánh sáng linh lực thô to hơn một trượng đủ làm cho các tu sĩ phải lóa mắt! Huống chi lần này, lại có tới mười mấy con.
“Trận truyền tống tiếp tục truyền tống, Lâm gia thậm chí Tử Phủ tu sĩ ở lại đoạn hậu!” Lâm Thế Minh lên tiếng.
Một câu nói này đối với các tu sĩ trên Cửu Nhạc đảo thì chẳng khác nào tin vui. Họ không hiểu, nhưng với việc sinh mạng của mình bị đe dọa, bọn họ cũng nhanh chóng lao vào trận truyền tống, khởi động trận. Hơn hai trăm người, gần như chỉ còn lại tu sĩ Lâm gia, tu sĩ Tử Phủ, thậm chí cả đương gia Trúc Cơ của Diệp gia Triệu gia và Nguyên Dương Môn. Lâm gia đoạn hậu thì họ cũng không thể đi trước. Chỉ có thể chờ trận truyền tống cuối cùng.
Ầm! mười con Giao Long cuối cùng xuất hiện, lại tới đảo trước các yêu thú khác. Trong đó có con Phong Giao. Nó hung dữ nhìn chằm chằm Lâm Thế Minh. Cũng nhìn chằm chằm Hồng Mao Yêu Hầu và Kim Sí Đường Lang, nó phải chịu sỉ nhục nên nhất định phải tự tay đoạt lại! Cửu Nhạc Trận vẫn hoạt động thuận lợi bỗng chốc, mỗi ngọn núi cao đều bị đám Giao Long tứ giai dùng đuôi quật bay. Cửu Nhạc Trận tuy mạnh nhưng đối mặt với sự bao vây của Giao Long đông đúc thì giờ đã có vẻ hơi đuối sức. Con Lôi Giao kia càng lợi hại, hai sừng lóe tia điện, giây sau miệng há ra. Một luồng tia sét thô to như thùng nước phun ra, đánh lên trận pháp, trong nháy mắt tạo nên sự khuấy động điện quang trên trăm dặm, âm thanh bốp bốp kéo dài không dứt, giống như một mạng lưới điện bao trùm lên lồng phòng hộ của Cửu Nhạc đảo.
Ầm ầm! Cửu Nhạc Trận bắt đầu rung chuyển sắp đổ, cả Cửu Nhạc đảo to lớn cũng lắc lư.
"Tất cả mọi người thanh lý yêu thú rồi về trận!" Lần này người vận chuyển Cửu Nhạc Trận đã là Lâm Thế Minh. Những người khác vận chuyển thì chân nguyên đều có chút không đủ, hơn nữa thần thức cũng không đủ sức phát huy toàn bộ uy lực. Một mình Lâm Thế Minh khống chế chín ngọn núi cao, lại khống chế cả bảy tòa Trấn Hồn Tháp, ngăn cản công kích của mười mấy con Giao Long.
Tiếng nổ oanh minh vang lên không ngớt bên tai! Nghe Lâm Thế Minh nói, các tu sĩ lập tức thi triển những thủ đoạn mạnh nhất để thanh trừ đám yêu thú tiến đến gần trận pháp, ngăn không cho Cửu Nhạc Trận bị bào mòn.
Thế mà có một tán tu Tử Phủ lại bay thẳng đến trận truyền tống, căn bản không có ý định ở lại. Người đó chính là Thanh Sơn tán nhân đã phản bác Lâm Thế Minh ở Thiên Tượng Đảo trước đây. Mười mấy con Giao Long xuất hiện khiến hắn không tin rằng Lâm Thế Minh có thể thủ nổi, hơn nữa hắn từng đắc tội Lâm Thế Minh, giờ không hề có ý định bảo vệ. Hắn cần phải mở trận truyền tống trước đã! Dù sau này những tu sĩ khác có chết, hắn cũng chấp nhận. Vì thú triều quá kinh khủng! Lâm gia tự cao, không cầu viện thì không cách nào ngăn cản được!
Thanh Sơn Tán Nhân chạy sớm, không ít tu sĩ Trúc Cơ cũng chạy theo. Dù sao không ai tin Lâm gia có thể cản được. Cuối cùng chỉ còn lại khoảng sáu, bảy mươi người Lâm gia, hai mặt nhìn nhau, sắc mặt cực kỳ khó coi. Thậm chí, có người còn mắng lên rằng, Lâm gia vì họ đoạn hậu, cung cấp cho họ linh phù, ngược lại bây giờ đám tán tu này đến việc thả chút chân nguyên hỗ trợ cũng không làm!
“Thế Kiệt, mọi người đi đi! Ta đoạn hậu!” Lâm Thế Minh truyền âm! Mặt hắn giờ đã thay đổi sắc, ban đầu hắn định sẽ để mọi người đánh lui một bộ phận yêu thú rồi mới truyền tống đi. Nhưng bây giờ hắn không thể để tu sĩ Lâm gia chờ được nữa.
Việc khởi động lại trận truyền tống nhất định sẽ tốn thời gian, bất kể là việc linh văn trì hoãn hay thay đổi linh thạch thượng phẩm đều cần có thời gian. Nếu không thì hắn không có cách nào thả ra Thập Phương Xích Ô Trận và Viêm Dương Kiếm.
“Chúng ta cùng ở lại!” Lâm Thế Kiệt lắc đầu.
"Lôi Huyền, ngươi đi, ngươi chỉ có Trúc Cơ!" Lâm Thế Kiệt quay sang Lôi Huyền nói. Ba tu sĩ Tử Phủ kia nghe nói thế cũng biết Lâm Thế Minh bảo họ đi, cũng tùy ý công kích, sau khi chém lui một phần hai yêu thú cấp ba, họ lập tức cưỡi phi thuyền, chạy nhanh về phía trận truyền tống!
Thanh Sơn Tán Nhân đang chuẩn bị khởi động trận truyền tống, nên lúc này họ không dám chậm trễ. Lôi Huyền còn muốn nói gì đó, nhưng lại bị Lâm Thế Minh truyền âm, nhất thời giật mình.
Anh dẫn đám tu sĩ đi nhanh! Giờ phút này, Lâm Thế Minh cũng thả ra hai Tử Phủ đại yêu mà lúc trước hắn khống chế bằng Ngự Linh Ấn, đồng thời thả cả Vọng Giao Lôi Đồng. Sức chiến đấu của Lôi Đồng giờ cũng không thua gì một Lôi tu Tử Phủ! Thế nhưng, mười mấy Giao Long cùng tấn công, Lâm Thế Minh cũng không thể để ý được nữa.
Chín đại sơn nhạc của Cửu Nhạc Trận dù đáng sợ nhưng lại quá cồng kềnh, thi triển ra mà không có ai hỗ trợ kiềm chế thì cũng chỉ có thể đi sau mà thôi. Mà Trấn Hồn Tháp lại chỉ là pháp bảo hạ phẩm tứ giai, dù là pháp bảo bản mệnh thì trong đấu pháp cũng có vẻ yếu thế hơn.
Đúng lúc này, con Lôi Giao lại tiếp tục, không phải phun ra từ trong miệng, mà là song giác va vào nhau trong hư không! Lập tức mây đen giăng đầy trời, giây sau từng cây lôi thương to lớn lao tới đánh xuống Cửu Nhạc Trận!
Cửu Nhạc Trận oanh một tiếng, tan vỡ ngay trong nháy mắt! Hóa thành từng tia linh quang biến mất. Mười mấy Giao Long cùng ra tay, cộng thêm một Lôi Giao tứ giai đỉnh phong, trận pháp cực phẩm tứ giai hoàn toàn không thể ngăn nổi.
Nơi xa hai cỗ thần thức còn đáng sợ hơn đang truyền tới, lộ ra hai Yêu Vương đang dò xét trên đảo xem có Kim Đan chân nhân nào không. Hai người này không xuất hiện sớm là do lo lắng rằng hòn đảo này là một cái bẫy, đặc biệt nhắm vào Giao Long nhất tộc. Dù sao tất cả mọi thứ đều có chút kỳ quái, mà Yêu Vương Giao Long vì phải tìm kiếm toàn bộ hải vực Húc Nhật thậm chí cả hải vực Lan Lăng lân cận nên đã quá phân tán lực lượng.
Tiếp đó là vùng biển xa xôi bắt đầu cuộn ngược dữ dội, nổi lên những bọt nước màu vàng khổng lồ. Một tu sĩ mắt lam và một tu sĩ có văn lông vũ màu đỏ xuất hiện trong hư không. Hai người đó chính là hai đại Yêu Vương hóa hình, Lam Đồng Yêu Vương và Xích Vũ Yêu Vương.
“Nhân loại, các ngươi thật to gan, không có Kim Đan nhân tộc mà cũng dám ra tay với nhất tộc ta!” Yêu Vương vừa ra thì linh uy kinh khủng như núi Thái Sơn đổ xuống.
Ầm ầm! Hai chân Lâm Thế Minh không khỏi run lên, dù hắn đã là Tử Phủ hậu kỳ, nhục thân không hề thua kém so với Tử Phủ đỉnh phong bình thường, giờ phút này vẫn bị tâm lực này áp chế! Kim Đan và Tử Phủ tuy chỉ chênh lệch nhau hai chữ, nhưng sự khác biệt lại như trời với đất.
"Không cần khách sáo làm gì, không có Chân Nhân Cửu Long đảo nào cả!" Lâm Thế Minh lắc đầu, ngạnh kháng lại linh uy mà không hề sợ hãi. Trong thoáng chốc, ở phía trận truyền tống từ xa, bỗng xuất hiện một khoảng không gian rung động, ba bốn con Giao Long tứ giai lao thẳng về phía trận truyền tống!
Chúng sớm đã dùng pháp bảo ẩn nấp, trốn trong hư không, hễ trận pháp vừa vỡ liền lập tức phá hủy trận truyền tống. Trong lúc hoảng sợ, Thanh Sơn Tán Nhân lập tức mở trận truyền tống. Các thế lực khác còn khá hơn, nhưng Lâm gia chỉ kịp rút đi một nửa, còn gần một nửa tu sĩ do Lôi Huyền dẫn đầu thì không kịp vào trận truyền tống!
Linh quang lóe lên, trận truyền tống lần nữa biến mất. Trận truyền tống đã kết thúc, Linh Chu của Lâm gia bây giờ mới vừa đến trận truyền tống. Không ít tu sĩ Lâm gia trong khoảnh khắc đã sợ hãi đến cực độ. Ngay cả Lôi Huyền cũng có chút bối rối, chỉ có Lâm Trạch Lục là không hề thay đổi sắc mặt.
Hắn nhìn những Giao Long kia ở phía xa, nhìn những Yêu Vương kia, chỉ cảm thấy giờ phút này, Lâm Thế Minh giống như thần minh! Ầm! mấy con Giao Long công kích còn chưa kịp giáng xuống thì cả Cửu Nhạc đảo bỗng nhiên quỷ dị xuất hiện Kim Quang, trong Kim Quang lại ẩn chứa những ngọn lửa linh diễm màu vàng đáng sợ. Linh diễm bùng cháy xung quanh lại tạo ra một tấm lồng linh lực màu vàng, ngăn lại mấy con Giao Long kia. Hơn nữa, khi Linh Diễm bùng nổ, mấy Xích Ô từ bên trong bay ra, mỗi cái phun ra một ngụm lửa về phía ba con Giao Long tứ giai đang mai phục, trong nháy mắt mấy con Giao Long đó bắt đầu tự bốc cháy.
“Đại trận Xích Ô ngũ giai, ngươi là người của Húc Nhật Chân Nhân nào?” Lam Đồng Yêu Vương và Xích Vũ Yêu Vương nơi xa trong nháy mắt kinh hãi.
Hai người cũng trong chớp mắt biến thành bản thể, một con là Giao Long có vảy xanh lam dài năm mươi sáu mươi trượng, một con là Giao Long có lông vũ màu đỏ dài khoảng bốn mươi trượng. Hai giao cùng nhau gầm thét, chân nguyên trong khoảnh khắc đạt tới cực hạn! Trên không trung tạo ra một vụ nổ linh lực chói tai!
Mà ngay một khắc đó, một thanh Viêm Dương Kiếm cũng chợt xuất hiện. Mang theo ngọn lửa và kiếm quang kinh khủng, bay về phía hai Yêu Vương. Kiếm uy đáng sợ kéo dài hơn mười dặm, chỉ là uy thế của kiếm khí dư lại cũng khiến các đại yêu tứ giai bị thương nặng ngay lập tức rồi rơi xuống. Uy của chân nhân thật kinh khủng đến tột độ!
Hai con Giao Long Yêu Vương cũng trong nháy mắt biến sắc, hai người liếc nhau, gần như đồng thời, hướng về nơi xa bỏ chạy.
Bởi vì ngay lúc này, Thập Phương Xích Ô Trận cũng gia trì lên người hai Yêu Vương. Đây chính là một cái bẫy! (hết chương)
Bạn cần đăng nhập để bình luận