Gia Tộc Tu Tiên: Ta Có Thể Nhìn Thấy Nhắc Nhở

Chương 06: Thế Trung Thế Đào

Chương 06: Thế Tr·u·ng Thế Đào
Đại Hội Thăng Tiên được tổ chức khiến cho trấn Thanh Đào vốn yên ắng, vắng vẻ trở nên náo nhiệt, ồn ào hơn. Hơn nữa, không khí còn đạt tới đỉnh điểm sau khi con trai của Trưởng trấn được phát hiện có Linh Căn. Bất kể là phụ huynh hay con cái, dường như ai nấy trên mặt cũng đều tràn đầy sự tự tin. Thế nhưng chỉ có Lâm Thế Minh đang ở trên sân mới biết được, phần lớn người ở đây sẽ phải thất vọng ra về, bởi Linh Căn còn được gọi là tiên duyên. Mà tiên duyên thì không phải thứ có thể mua bán hay cầu xin mà có được!
Sau khi biết được từ Lâm Dương, đứa con trai tam linh căn kia tên là Lâm Tr·u·ng, Lâm Thế Minh liền bảo Lâm Dương chuẩn bị nhiều hơn, và cũng thường xuyên gặp gỡ. Sau khi lên núi thì tiên phàm cách biệt, nếu Lâm Tr·u·ng có xuống núi cũng ít nhất là sau hai mươi tuổi. Trước đó thì không được phép xuống núi Phương Mộc Sơn. Lâm Tr·u·ng là tam linh căn, ở Phương Mộc Sơn đương nhiên sẽ được coi trọng, nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì sẽ cùng mang chữ lót "Thế" với hắn, và lưu lại cái tên Lâm Thế Tr·u·ng trong gia phả.
"Vị tiếp theo!"
"Vị tiếp theo!" Theo tiếng hô của Lâm Thế Minh, hết người này đến người khác là những đứa trẻ thất vọng, mất mát rời đi. Tình cảnh trên sân cũng dần trở nên im lặng. Liên tiếp hai mươi chín người, đều không có ai mới có Linh Căn xuất hiện. Lâm Thế Kỳ cũng nhận lấy Bàn Trắc Linh từ Lâm Thế Minh.
"Lão Thất cứ thoải mái một chút, năm năm trước đại hội Thăng Tiên lần trước cũng không được thế này đâu."
Lâm Thế Minh gật đầu, không nói nhiều, mà lấy ra một viên Linh Thạch, chậm rãi hấp thụ linh khí. Cứ như vậy cho đến người thứ một trăm mới xuất hiện người song linh căn thứ nhất, đó là một cậu bé tên Lâm An, chỉ là Ngũ Linh Căn, miễn cưỡng có cơ hội trở thành người tu tiên. Nhưng điều đó cũng tạo thành một sự náo động rất lớn trên sân. Những đứa trẻ được đưa đi kiểm tra và cả người lớn đi theo cũng bắt đầu có lại ánh sáng hy vọng.
Từ rất sớm, đến tận lúc hoàng hôn. Hơn một trăm năm mươi lượt kiểm tra linh căn khiến cho Lâm Thế Minh và Lâm Thế Kỳ đều lộ rõ vẻ mệt mỏi khác thường. Lâm Thế Minh thì vẫn còn đôi chút chờ đợi, còn Lâm Thế Kỳ thì bắt đầu ứng phó cho qua chuyện, nàng cũng không cho rằng hơn ba mươi người còn lại có thể xuất hiện một người Linh Căn tốt. Phần lớn các đứa trẻ đã kiểm tra xong, tất cả xuất hiện một người tam linh căn, hai người ngũ linh căn.
"Tam tỷ, tỷ đi nghỉ ngơi chút đi, phần còn lại cứ giao cho ta!" Lâm Thế Minh cũng thấy rõ sự mệt mỏi, thất vọng của Lâm Thế Kỳ.
Lâm Thế Kỳ gật đầu, đi sang một bên, yên tĩnh khôi phục pháp lực.
"Ồ!" Lâm Thế Minh bỗng nhiên kinh ngạc, liền thấy Vương Ma T·ử ló đầu ra nhìn trước mặt hắn, lôi kéo một tiểu nữ hài đang ngại ngùng. Chính là tiểu nữ hài đã đưa trà cho hắn hôm qua. Rụt rè, e thẹn không khác gì hôm qua.
"Tiên sư đại nhân, tiểu nhân là Vương Ma T·ử, đây là tiểu nữ nhi của tiểu nhân, làm phiền tiên sư đại nhân!" Vương Ma T·ử trực tiếp quỳ rạp xuống đất, đầu chạm đất liên tục.
Lâm Thế Minh không để ý đến Vương Ma T·ử mà vẫy tay ra hiệu với tiểu nữ hài. Tiểu nữ hài đưa tay lên đặt lên bàn trắc linh, Lâm Thế Minh lập tức điều khiển linh khí của mình tiến hành dẫn đạo. Nhưng ngay sau đó, ánh sáng đỏ lục từ trong cơ thể nha nhi phát ra, hào quang tỏa ra từng đợt, vô cùng huyền diệu. Hỏa mộc song thuộc tính lộ rõ!
"Song linh căn thiên tài!" Lâm Thế Kỳ bên cạnh cũng trợn mắt há mồm, ánh hào quang như thế này, nàng chỉ thấy được trên người đại ca Lâm Thế Kiệt, và cũng chính một lần đó đã khiến nàng biết, người với người vốn dĩ không giống nhau. Có những người nhất định sẽ thành công trên con đường tu tiên, bước ra những bước chân khiến quần hùng phải kh·i·n·h s·ợ. Mà có những người thì nhất định chỉ là vật làm nền. Cho nên nàng chọn làm Linh Thực Sư, chọn cống hiến cho gia tộc, dù cho trăm năm sau hóa thành bộ xương khô, thì mỗi một bước đi lên của Lâm gia đều có dấu chân nàng. Nàng không hối h·ậ·n, sinh ra trong gia tộc, xem việc chấn hưng gia tộc làm nhiệm vụ của mình.
Lâm Thế Minh cũng có chút kinh ngạc, sắc mặt biến đổi hồi lâu. Dù hắn nghĩ nát óc cũng không thể ngờ, cái người song linh căn thiên tài này, lại là cô bé nhút nhát này. Những người phàm tục kia thì ngược lại, chỉ biết lại có một người có Linh Căn xuất hiện, trong mắt họ song linh căn hay ngũ linh căn thì cũng là người có Linh Căn, dù sao Linh Căn của người nào cũng đâu có mọc ở chân, nên họ không có khái niệm tốt xấu, mà chỉ đi theo hò hét ầm ĩ.
Vương Ma T·ử là người k·í·c·h đ·ộ·n·g nhất, một mực ở đó cảm tạ cái này, cảm tạ cái kia, thậm chí cảm tạ tổ tiên, cảm tạ tất cả mọi người, có vẻ khoa trương. Nhưng lúc này đây sẽ không ai dám chế giễu hắn, thậm chí có thể sau này cũng sẽ không có ai gọi là Vương Ma T·ử nữa, mà là Ma gia của trấn Thanh Đào.
Mỗi một người phàm tục có linh căn xuất hiện, Lâm gia sẽ nâng đỡ một đời vinh hoa phú quý, lại mưu một chức quan nho nhỏ nào đó. Giống như lần này, nếu Lâm Dương và Vương Ma T·ử muốn thì Lâm Thế Minh có thể sắp xếp cho họ đến Lâm gia nắm quyền ở Huyện Hưng để mưu một chức quan nhỏ, sẽ tiêu diêu tự tại hơn.
"Nha có tên gọi chưa?" Lâm Thế Minh tỉ mỉ quan sát tiểu nữ hài này, cô bé vẫn chưa biết rõ Linh Căn sẽ mang lại điều gì cho mình. Chỉ biết sau này mình sẽ sống rất tốt, cha mình cũng có thể sẽ hài lòng hơn, chỉ vậy thôi.
"Chưa ạ!" Tiểu nữ hài lắc đầu.
"Cửa sổ nhà ngươi hướng về cây đào linh kia, chứng minh ngươi thích hoa đào, vậy thì gọi là Vương Đào đi, bất quá sau khi vào Phương Mộc Sơn rồi thì phải gọi là Lâm Đào, tên đầy đủ là Lâm Thế Đào, sau này có thể trở thành đệ nhất nữ tu sĩ có chữ lót Thế!" Lâm Thế Minh cũng không để ý tiểu nha đầu có hiểu cái gì gọi là đệ nhất nữ tu sĩ chữ lót Thế hay không, trước cứ cho cô bé một khái niệm.
"Lâm Đào sao?" Tiểu nha đầu lẩm bẩm, rồi tự mình đọc lại vài lần, rồi hung hăng gật đầu, mở miệng cười nói: "Tiên sư đại nhân, con nguyện ý gọi tên này, nghe hay hơn gọi nha nhi nhiều!"
"Ừm, bất quá sau này đừng gọi ta tiên sư đại nhân nữa, cứ gọi ta là Thất ca đi!" Lâm Thế Minh lại nói chuyện với Lâm Đào thêm vài câu rồi gọi Lâm Tr·u·ng và hai người ngũ linh căn lại, đơn giản miêu tả về cuộc sống ở Phương Mộc Sơn sau này. Đồng thời cho bọn họ hai ngày, về nhà cùng người thân hưởng thụ khoảng thời gian đoàn tụ ngắn ngủi.
Những mười người còn lại chưa kiểm tra thì làm Lâm Thế Kỳ nổi hứng, chủ động muốn kiểm tra nốt. Nhưng mà kết quả thì sao? Không một ai trúng.
Sau khi tiễn mọi người ra về, Lâm Thế Minh dẫn Lâm Thế Kỳ bay về hướng Thanh Đào Sơn. Trời đã tối, hai người cũng hao tổn khá nhiều pháp lực nên phải về Thanh Đào Sơn trong trận pháp tu luyện để khôi phục.
Nhưng dọc đường đi, Lâm Thế Kỳ liên tục hỏi, trước mặt người phàm nàng còn giữ ý. Giờ thì một mực bám theo Lâm Thế Minh hỏi không thôi, Lâm Thế Minh cũng hết cách, đành mập mờ, suy đoán qua loa tắc trách. Thế nhưng sự hiếu kỳ của nữ nhân, rõ ràng vượt quá tưởng tượng của Lâm Thế Minh, cuối cùng còn tuôn ra một câu nói gây sửng sốt.
"Có phải ngươi thích tiểu nữ hài kia không? Cho nên mới đặc biệt vì nó tổ chức Đại Hội Thăng Tiên?"
Lâm Thế Minh ngay lập tức suýt rớt cằm, nàng có thể nghĩ ra một lý do vô lý như vậy, mà lại còn dám thản nhiên nói ra miệng!
Lâm Thế Minh chỉ có thể ra sức giải thích, nhưng không giải thích còn đỡ, càng giải thích Lâm Thế Kỳ càng thêm chắc chắn. Cuối cùng còn thề thốt, hứa sẽ giúp Lâm Thế Minh giữ kín bí m·ậ·t.
Lâm Thế Minh chỉ có thể thầm hối h·ậ·n, sớm biết thế đã một mình kiểm tra cả năm mươi người, để Lâm Thế Kỳ hao hết sạch pháp lực, không lo được cho bản thân mình thì tốt hơn. Quả nhiên câu nói kia quả thật rất đúng, người không nên ăn quá no. Mà người tu tiên, pháp lực cũng không nên quá tràn đầy!
Cầu đề cử, cầu truy đọc, chuyện này đối với sách mới rất quan trọng, nhờ cậy các vị độc giả lão gia, đương nhiên là có khen thưởng thì càng tốt!
(Hết chương)
Bạn cần đăng nhập để bình luận