Dụ Sủng Quân Hôn: Thanh Niên Tri Thức Yêu Kiều Thu Phục Quân Nhân Lạnh Lùng

Dụ Sủng Quân Hôn: Thanh Niên Tri Thức Yêu Kiều Thu Phục Quân Nhân Lạnh Lùng - Chương 178: Làm mai, lại lại lại đánh nhau (length: 7506)

Lời ngầm chính là có tiền gọi điện thoại này, còn không bằng lấy đi mua thêm mấy lạng t·h·ị·t ngon mà ăn cho sướng cái th·ân.
Từ lúc Triệu Giai Vân ở n·ô·ng thôn sau khi kết hôn, Triệu phụ Triệu mẫu đã xem như không có đứa khuê nữ này, dù gì bọn họ cũng là người có mặt mũi.
Người khác hỏi tới chuyện khuê nữ mình xuống n·ô·ng thôn, cha mẹ Triệu gia cũng không dám nói thật, rằng có đứa khuê nữ ngốc nghếch nào đó gả đến n·ô·ng thôn.
Trước đó cũng không hề th·e·o cha mẹ thương lượng một chút, nếu Triệu Giai Vân đã quyết định như vậy, bọn họ cũng không khuyên n·ổi, dứt khoát để chính nàng nếm thử quả đắng rồi biết.
"Mẹ, ta... Ta nhớ các ngươi." Có lẽ là do mang thai, Triệu Giai Vân trở nên đặc biệt t·h·í·c·h k·h·ó·c.
Ở trước mặt La Nhất Bình thì tủi thân muốn k·h·ó·c, hầu hạ La lão thái bị nàng gh·é·t bỏ còn muốn k·h·ó·c, nghe được bên cha mẹ lạnh nhạt lại càng muốn k·h·ó·c hơn.
Hai mắt Triệu Giai Vân đỏ bừng, thanh âm nghẹn ngào, Triệu phụ là đàn ông, không kiên nhẫn nói nhiều với khuê nữ như vậy, liền đưa điện thoại cho Triệu mẫu, "Bà nghe đi, tôi dẫn bọn trẻ đi mua ít đồ."
Nghe được cuộc đối thoại của cha mẹ, nhớ đến cuộc sống trước khi xuống n·ô·ng thôn, Triệu Giai Vân triệt để hối h·ậ·n.
La Nhất Bình không biết rời nhà từ lúc nào còn t·r·ộ·m lấy cả tiền trong nhà, trong túi áo Triệu Giai Vân chỉ còn lại mấy đồng, nói chuyện điện thoại xong là hết sạch.
"Mẹ, ta... Ta sai rồi, ta hối h·ậ·n, con không muốn ở đây nữa ô ô ô ô ô ——"
Triệu Giai Vân đem hết những việc La Nhất Bình đã làm, đều kể cho Triệu mẫu nghe, còn có chuyện sáng sớm phải hầu hạ La lão thái đi WC, giặt tay ga trải g·i·ư·ờ·n·g vỏ chăn cho bà ta, toàn bộ đều kể ra hết.
Nếu không có người để giãi bày, Triệu Giai Vân lo cho mình sớm muộn gì cũng sẽ p·h·át đ·i·ê·n.
Triệu mẫu dù sao cũng là phụ nữ, chỉ có phụ nữ mới hiểu rõ cuộc sống của phụ nữ nhất, lòng dạ sắt đá ban đầu cũng dần dần mềm mỏng đi.
Nàng cảm thán một câu: "Biết thế này, sao lúc trước còn như thế cơ chứ."
"Khi con xuống n·ô·ng thôn, mẹ đã nói rồi, bảo con cứ ở lại đấy, một ngày nào đó có thể trở về, nhưng con có nghe đâu, cứ phải gả đến cái nơi thâm sơn cùng cốc kia, mọi chuyện là do con tự quyết định, giờ hối h·ậ·n thì có ích gì?"
Triệu mẫu cũng thấy tiếc h·ậ·n, hai người bọn họ ngại với người ngoài, không tiện nói khuê nữ mình gả xuống n·ô·ng thôn, ai hỏi tới cũng ậm ừ cho qua.
Cho nên xung quanh thực sự không ai biết Triệu Giai Vân đã lấy chồng sinh con.
Khoảng thời gian trước, có người còn nói với Triệu phụ một mối làm ăn tốt, đối tượng là một chàng trai thành phố, con một trong nhà, thân thể gầy yếu, hai mươi mấy tuổi mà còn chưa kết hôn.
Người ta muốn gả Triệu Giai Vân cho nhà đó, Triệu phụ cẩn t·h·ậ·n hỏi thăm gia cảnh đối phương, cha mẹ làm c·ô·n·g nhân viên chức, tr·ê·n có hai chị gái đều đã lập gia đình.
Nếu khuê nữ ông chưa lấy chồng, Triệu phụ chắc chắn đồng ý ngay, mối ngon như vậy tìm đâu ra, thân thể gầy yếu thì sao, có thể nuôi được mà.
Nghĩ đến Triệu Giai Vân, Triệu phụ vừa bực vừa tức, đành phải từ chối khéo ý của đối phương, "Thực sự là tiểu nữ không xứng, nó xuống n·ô·ng thôn rồi không biết bao giờ mới về, không thể trì hoãn người ta được."
Triệu mẫu đem chuyện mối lái dạo gần đây kể lại hết, càng nghĩ càng tiếc h·ậ·n, Triệu Giai Vân biết chuyện càng thêm hối h·ậ·n trong lòng.
Thậm chí còn nảy ra một ý nghĩ không hay....
Vội vàng cúp điện thoại, Triệu Giai Vân đi ngang qua quán cơm quốc doanh ngửi thấy mùi hương bên trong, đói đến thèm thuồng chảy cả nước miếng, kết quả vô tình nhìn thấy người đang ngồi bên trong, trong nháy mắt liền n·ổ d·ậ·y.
Nàng đẩy cửa quán cơm xông vào, đi thẳng đến chỗ hai người đàn ông đang ngồi trong góc, giận không kiềm được hét lên: "La Nhất Bình!"
La Nhất Bình say khướt không còn biết gì, nghe thấy có người gọi mình còn ngẩng đầu ngây ngô cười, nói lớn: "Uống, u·ố·n·g· ·r·ư·ợ·u, chúng ta uống tiếp!"
Người đàn ông ngồi đối diện thấy không ổn liền t·r·ộ·m t·r·ộ·m chuồn mất, La Nhất Bình p·h·át hiện không ai t·r·ả lời mình, loạng choạng đứng dậy, chỉ tay vào Triệu Giai Vân, "Cô... Cô làm huynh đệ tôi sợ chạy mất... ."
"Đến đây, cô, cô giúp tôi uống một chén... ."
Uống cái gì mà uống, Triệu Giai Vân chỉ ngửi thấy mùi rượu tr·ê·n người La Nhất Bình đã không nhịn được n·ô·n khan, quán cơm quốc doanh này không có nhiều người lắm.
Thấy Triệu Giai Vân cãi nhau với La Nhất Bình, một người thì mang thai một người thì t·ửu quỷ, mọi người khuyên hai người mau c·h·óng rời đi.
Triệu Giai Vân đang có tức không có chỗ xả, hất tay người khác ra, "Đừng có đụng vào tôi, quán cơm quốc doanh của các người làm ăn kiểu gì vậy?"
"Không phải vì nhân dân phục vụ à? Tôi đang mang thai, thử đụng vào tôi xem."
Triệu Giai Vân vẻ mặt và giọng điệu đều nghiêm túc gào th·é·t, làm một cô bé trong quán sợ đến đỏ hoe cả mắt, chỉ là cô ta đã chọc nhầm người rồi.
Ba của cô bé là đầu bếp chính của quán, làm ở đây mấy chục năm, đuổi người có thái độ không tốt ra ngoài thì vẫn có quyền.
Dù bị người ta đuổi ra ngoài, Triệu Giai Vân cũng không bỏ qua hai món ăn và nửa bình rượu tr·ê·n bàn của La Nhất Bình, tất cả đều gói mang đi.
Tr·ê·n đường về nhà, Triệu Giai Vân và La Nhất Bình say khướt ngồi tr·ê·n xe b·ò, lắc lư về nhà, vừa về đến nhà đã nghe thấy tiếng La lão thái khàn cả giọng gào khóc.
Tiếng kêu thê l·ươ·ng thảm thiết làm La Nhất Bình say xỉn cũng phải giật mình tỉnh táo, nhanh chân chạy vào phòng La lão thái, nhìn thấy cả g·i·ư·ờ·n·g đẫm nước đ·á·i và p·hâ·n t·i·ê·u ch·ả·y, La Nhất Bình bịt mũi chạy ra ngoài.
Hắn vừa dựa vào cửa vừa n·ô·n khan, đợi đến khi n·ô·n xong cũng coi như tỉnh táo, người sau khi uống say không nói lý lẽ, nhíu mày liền bắt đầu tính sổ với Triệu Giai Vân, "Tôi bảo cô chăm sóc mẹ tôi, cô chăm sóc kiểu gì đấy?"
Cửa đang mở toang, Triệu Giai Vân cả buổi sáng chưa ăn gì, lúc này h·ậ·n không thể đem hết cả vị chua trong bụng phun ra ngoài, vỗ n·g·ự·c, "Tôi chăm sóc kiểu gì? Bảo là chúng ta thay nhau chăm sóc, kết quả anh một tuần có bảy ngày đều ra ngoài u·ố·n·g· ·r·ư·ợ·u, chẳng phải đều là tôi chăm sóc sao."
"Bây giờ anh bắt đầu diễn trò người tốt, ra vẻ hiếu thuận trước mặt mẹ anh à, anh tự nhìn đi, hai hôm trước ga trải g·i·ư·ờ·n·g là tôi giặt, người bà tắm là Đậu Xanh."
"Dựa vào cái gì chứ La Nhất Bình, ở nhà tôi còn chưa từng hầu hạ mẹ tôi như thế này, sao gả đến nhà anh lại thành trâu ngựa cho anh sai khiến?"
La Nhất Bình nhịn không được lùi lại, miệng thì lẩm bẩm, "Tôi không thèm nói với cô, loại đàn bà như cô không ở nhà hầu hạ mẹ tôi thì còn muốn làm gì, được voi đòi tiên."
Hắn nói khó nghe, Triệu Giai Vân tức giận, lại nhớ đến chuyện mẹ cô kể về mối hôn sự, người thành phố, cha mẹ làm c·ô·n·g nhân viên chức, La Nhất Bình so với người ta kém một trời một vực.
Tức điên người, nàng nói thẳng ra miệng, không có người đàn ông nào có thể tha thứ cho việc người phụ nữ của mình tơ tưởng đến người đàn ông khác, La Nhất Bình cũng không ngoại lệ.
Hai người từ c·ã·i nhau đến đ·á·n·h nhau chỉ trong vòng mấy phút, La lão thái n·ằ·m l·i·ệ·t tr·ê·n g·i·ư·ờ·n·g, hai mắt đẫm lệ, nhìn chằm chằm hai đứa con đang xé xóc lẫn nhau bên ngoài, bất lực kêu: "Đừng đ·á·n·h nữa, đừng đ·á·n·h nữa."
Tiếng kêu gào r·ê·n rỉ của nhà họ La vang lên, chỉ mấy phút sau cả thôn đều biết chuyện...
Bạn cần đăng nhập để bình luận