Dụ Sủng Quân Hôn: Thanh Niên Tri Thức Yêu Kiều Thu Phục Quân Nhân Lạnh Lùng

Dụ Sủng Quân Hôn: Thanh Niên Tri Thức Yêu Kiều Thu Phục Quân Nhân Lạnh Lùng - Chương 15: Bí mật nhỏ, Giang Hành Yến bình xét bị hại (length: 7303)

Hai người này đều nói tốt mọi chuyện, Giang Tông Chính chắc chắn sẽ không phản đối, hơn nữa, đó là nhà của thân huynh đệ hắn, hắn còn có thể không yên tâm sao?
"Hạ thanh niên trí thức, ngươi chọn người khác đi."
Hạ Duyệt Dương trơ mắt nhìn Lâm Tú Chi thân thiết hòa ái kéo Sở Tang Ninh đến một bên, ánh mắt hỏi han ân cần của nàng không khỏi ướt át, tức giận tùy tiện chỉ một nhà: "Vậy cái này đi."
Giang Tông Chính cảm thấy mình mấy ngày nay già đi vài tuổi, tâm lực tiều tụy, Hạ Duyệt Dương muốn ở chung nhà này tuy nghèo một chút, nhưng người thành thật bổn phận, cũng được.
Chia xong thì ai về nhà nấy, để lại vài người giúp đám thanh niên trí thức chuyển đồ.
Lâm Tú Chi cũng về nhà gọi đại nhi tử và con dâu đến, cả nhà cùng nhau giúp Sở Tang Ninh chuyển đồ.
Bên kia, Hạ Duyệt Dương cũng có mấy cô bé gầy trơ xương giúp khuân đồ, chỉ có Triệu Giai Vân đứng cô đơn một mình.
Mẹ của La Nhất Bình đã sớm bỏ trốn, nàng muốn tìm người giúp cũng không có ai.
Triệu Giai Vân thấy nhà Giang gia mấy người thu dọn đồ đạc của Sở Tang Ninh gọn gàng ngăn nắp; còn cẩn thận dùng gói to bọc lại sợ ướt, trong lòng hơi đau, lần đầu tiên hối hận vì sao không suy nghĩ chu đáo hơn một chút.
La Nhất Bình thì tốt, nhưng mẹ hắn gian dối thủ đoạn, Triệu Giai Vân hiện tại muốn tìm người giúp cũng không có.
"Đại nương, ngươi qua đây giúp ta chuyển đồ một chút được không." Triệu Giai Vân đi lên trước, nở nụ cười nói với Lâm Tú Chi.
Lâm Tú Chi đang bận, ngẩng đầu nhìn một cái rồi cười, "Này cô thanh niên trí thức, ngươi không phải đi La gia sao, người nhà La gia đâu, phải đến giúp ngươi chuyển đồ chứ."
Nàng tuy không cự tuyệt, nhưng cũng không đáp ứng, Triệu Giai Vân đứng một lúc cảm thấy x·ấ·u h·ổ lại p·h·ẫ·n nộ rồi trở về.
Đợi mọi người đi hết, nàng hai tay ôm chiếc chăn ẩm ướt, trong lòng khó chịu không có chỗ p·h·át t·iết, ném chăn lên g·i·ư·ờ·n·g thở phì phò lau nước mắt.
Giờ thì nàng không chỉ chán ghét Sở Tang Ninh mà ngay cả Hạ Duyệt Dương cũng bị Triệu Giai Vân ghét lây.
Bên kia, nhà Giang gia vô cùng náo nhiệt, dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ, chỉ chờ Sở Tang Ninh tới thôi.
"Tang Ninh à, đây là phòng của tiểu nhi tử ta, nó quanh năm không về, cháu cứ ở đây." Lâm Tú Chi vui vẻ mở cửa ra, bảo Sở Tang Ninh vào phòng.
"Đại nương như vậy không được đâu." Sở Tang Ninh do dự, người ta tuy không ở nhà, nhưng vạn nhất nếu về mà phát hiện phòng mình bị chiếm...
"Không sao không sao, dù sao cũng là vì nhân dân phục vụ, để cháu ở cũng là phục vụ mà."
Phan Văn Lan cùng Lâm Tú Chi cất đồ cẩn thận, hai người hiểu ý đi ra ngoài, để Sở Tang Ninh tự mình thu dọn.
"Còn may Hành Yến không ở nhà, không thì Sở thanh niên thức làm gì có chỗ ở." Lâm Tú Chi cảm khái một câu.
"Nãi, khi nào thì tiểu thúc của cháu có thể trở về ạ?" Giang p·h·án An ôm một cái cung nhỏ, thân thể nhỏ bé ngồi xổm ở cửa nhà chính, tò mò hỏi.
Hắn lâu lắm rồi không gặp tiểu thúc.
"Ta cũng không biết, tiểu thúc ngươi ngày nào cũng bận như cái gì ấy, một năm còn chẳng về được một lần."
Lời Lâm Tú Chi nói đều là oán trách, kỳ thật trong lòng cũng rất nhớ, con trai ngày lễ ngày tết cũng không về, cả nhà khi nào mới có thể đoàn tụ chứ?
Phan Văn Lan nhìn ra bà bà cô đơn, vội tới an ủi, "Nương, đợi Hành Yến hết bận chắc chắn sẽ về thăm người."
Lâm Tú Chi gật gật đầu, kéo con dâu mình vào trong phòng.
Sở Tang Ninh thu dọn xong đồ đạc, nghĩ đến sau này phải cùng nhau ăn cơm, nàng cầm lương thực vào bếp.
Trong bếp, Lâm Tú Chi và Phan Văn Lan đang bận rán mỡ h·e·o, phòng bếp chật hẹp lại có củi lửa, vừa vào đã thấy khói mù mịt.
Sở Tang Ninh bị khói xông đến đỏ cả mắt ho khan hai tiếng: "Đại nương, sao khói nhiều thế ạ?"
"Bếp cũ rồi, ống khói nhỏ lại hay bị dột mưa nên dễ bị nghẹt khói."
Lâm Tú Chi kéo Sở Tang Ninh ra cửa, để nàng hóng gió, "Có việc gì cần đại nương giúp không?"
"Đại nương, đây là lương thực của cháu." Sở Tang Ninh đưa số lương thực đại đội trưởng cho mình cho Lâm Tú Chi, nàng biết nhà Giang gia đều là người tốt, nên cũng không tư tàng, cả lương thực trộn lẫn và lương thực tốt đều đưa hết ra.
Lâm Tú Chi không vui, "Cháu là con gái ăn được bao nhiêu đâu, số này cháu cứ giữ lại đi."
"Đại nương..." Sở Tang Ninh kéo tay áo Lâm Tú Chi lay lay "Người cứ nhận đi mà, không thì cháu ngại ở nhà người ăn cơm lắm."
"Được rồi, đại nương nhận, trời lạnh, nhanh vào phòng nghỉ ngơi đi."
Sở Tang Ninh nhìn nơi ở mới của mình, căn phòng nhỏ hơn mười mét vuông, thu dọn gọn gàng ngăn nắp, bên cửa sổ còn có một cái bàn nhỏ, có lẽ vì lâu năm không dùng nên trên bàn đều loang lổ. Nàng vừa hay đem đồ dưỡng da của mình đặt lên bàn, lại lấy từ không gian ra một tấm vải trải bàn nhỏ, trang trí một chút như vậy, căn phòng trở nên đáng yêu hơn.
Lâm Tú Chi gọi từ ngoài cửa: "Tang Ninh, ra ăn tóp mỡ t·ử này."
Giang p·h·án An cũng kêu theo: "Tỷ tỷ ra ăn tóp mỡ t·ử đi, ngon lắm ạ."
Sở Tang Ninh món gì ngon cũng từng ăn rồi, nhưng tóp mỡ t·ử là cái gì?
Nàng vào bếp, nhìn những miếng tóp mỡ vừa mới rán xong, kỳ thực chính là phần t·h·ị·t vụn n·ổ ra khi rán mỡ h·e·o, gắp một miếng bỏ vào miệng, Sở Tang Ninh hài lòng gật đầu, "Ừm, ngon."
"Ngon là được, trong bếp nhiều khói, các cháu ra nhà chính ăn đi." Lâm Tú Chi múc cho hai người đầy một bát tóp mỡ, bảo Giang p·h·án An và Sở Tang Ninh đi ra.
Giang p·h·án An hoạt bát hiếu động, miệng không có cái khóa, Sở Tang Ninh còn chưa hỏi gì thì hắn đã bá bá bá bắt đầu kể từ chuyện của hắn đến chuyện của tiểu thúc.
"Tiểu thúc của cháu đẹp trai lắm ạ, bà cháu bảo có nhiều người t·h·í·c·h chú ấy lắm, nhưng tiểu thúc cháu hình như không t·h·í·c·h ai cả."
Sở Tang Ninh thầm nghĩ: Tiểu nhi tử của Lâm đại nương đúng là có yêu cầu cao.
Giang p·h·án An tiến lại gần Sở Tang Ninh, giơ tay nhỏ che miệng lại, nhỏ giọng nói: "Tỷ tỷ, cháu nghe Đại Nha mụ nói tiểu thúc cháu có thể không t·h·í·c·h con gái."
"Khụ khụ khụ." Sở Tang Ninh không ngờ mình lại hóng được quả dưa lớn đến vậy, không t·h·í·c·h con gái!!! Chuyện này nàng có được biết không vậy?
"Lời của Đại Nha mụ nói, cháu đã kể với bà nội chưa?"
Giang p·h·án An lắc đầu, "Bà cháu nóng tính lắm, hơn nữa bà không cho cháu nghe mấy chuyện này, bảo trẻ con nghe hỏng cả tai."
Lâm Tú Chi cố ý dọa đứa cháu nội của mình, mấy bà lão ở đầu thôn hay buôn chuyện không biết giữ mồm giữ miệng, chuyện gì cũng dám nói, dễ làm hư trẻ con.
Sở Tang Ninh giơ ngón tay lên, khẽ nói: "Lời này về sau cháu đừng nói nữa nhé, với ai cũng đừng nói nha."
Giang p·h·án An vỗ n·g·ự·c, nãi thanh nãi khí cam đoan: "Tỷ tỷ yên tâm, cháu không nói với ai đâu, đây là bí mật của chúng ta."
Nghĩ đến tiểu nhi tử của Lâm đại nương lại không t·h·í·c·h con gái, Sở Tang Ninh thầm tiếc một chút, lớn lên đẹp trai thì có ích gì, chẳng phải là chỉ có thể làm tỷ muội thôi sao.
Cứ như vậy, thanh niên trí thức coi như là hết người, mấy thanh niên trí thức cũng chia tản ở trong nhà người trong thôn, chỉ là có người vui có người buồn mà thôi...
Bạn cần đăng nhập để bình luận